Anh Ký Ly Hôn Như Ký Hợp Đồng

Anh Ký Ly Hôn Như Ký Hợp Đồng

Khi lần nữa nghe hàng xóm hỏi tôi có định ăn Tết sớm không, tôi đã sửa lời bà ấy.

“Không ăn sớm nữa.”

Kết hôn năm năm, Tết của chúng tôi không phải vào tháng Giêng, mà là tháng Mười Hai.

Chỉ bởi vì thanh mai trúc mã của chồng đón Tết ở nơi xa, không ai bên cạnh, chồng sợ cô ta cô đơn nên bắt tôi ăn Tết sớm.

Còn Tết thật sự, anh dành cho cô ta.

Đêm giao thừa, giữa những ngày vui vẻ náo nhiệt, chỉ có tôi ngồi một mình ăn sủi cảo, xem chương trình xuân, cố gắng nở nụ cười, che giấu nỗi cô đơn.

Mỗi lần tôi nhắc đến, chồng đều tỏ vẻ thờ ơ.

“Ăn lúc nào thì quan trọng gì, đâu phải không ăn Tết đâu.”

Mỗi khi nghe ba mẹ cẩn trọng hỏi có về ăn Tết không, tôi lại vô thức bịa ra lý do không thể về thăm năm nay.

Giang Hạo Thần quên mất, cô ta ở nơi xa, còn tôi là gả đi xa.

Tôi chờ anh, chờ anh một lần đưa tôi về nhà ngoại ăn Tết.

Dù chỉ một lần, để chứng minh tôi không lấy nhầm người, chứ không phải trở thành tấm gương tiêu cực như lời họ hàng:

“Thấy chưa, lấy chồng xa, năm năm không về nổi một lần.”

Nhưng lần này, tôi từ bỏ rồi.

Tôi tự mình mua vé tàu về quê.

Tôi bình tâm lại, gọi điện báo mẹ Tết năm nay con sẽ về.

Nghe tin, mẹ rất vui, nói liền một mạch không dứt.

Lúc thì bảo sẽ nấu những món con thích, lúc thì bảo sẽ dẫn con đi dạo công viên mới xây.

Tôi cảm thấy vô cùng có lỗi. Tôi là con một, không thể ở bên chăm sóc ba mẹ, ngược lại khiến họ ngày nào cũng lo lắng cho tôi.

Mỗi năm Tết đến, tôi đều khao khát được về nhà.

Mùng Hai là ngày con rể về nhà vợ, theo lý thì tôi và chồng nên về thăm ba mẹ, nhưng vì lấy chồng xa, hai bên bàn nhau luân phiên mỗi năm một lần.

Cho đến khi Lâm Mộng Dao xuất hiện, Giang Hạo Thần quên mất thỏa thuận ấy.

“Mộng Dao dọn nhà đi hết rồi, một mình ở lại đây, anh không yên tâm. Cô ấy như em gái anh vậy, thời gian khác đến thăm ba mẹ cũng như nhau thôi mà.”

Tôi sợ bị dị nghị, sợ hôn nhân của mình bị người ta phát hiện không như mơ, sợ ba mẹ lo lắng, chỉ có thể tiếp tục nói dối họ.

“Mẹ à, Tết bận quá, Hạo Thần cũng bận công việc, anh ấy làm quản lý, không dứt ra được. Sang năm nhất định sẽ về.”

Sang năm lại sang năm.

Ba mẹ tuy có chút buồn, nhưng không nói gì, chỉ dặn tôi nhớ chăm sóc bản thân, khi khác về cũng được.

Nhưng tôi biết sau lưng, có bao nhiêu họ hàng đâm sau lưng họ, nói sinh con gái vô dụng, nói lấy chồng xa là dại, nói ba mẹ tôi khổ sở không đáng, nói tôi bất hiếu.

Lần này, tôi cuối cùng cũng về nhà.

Tôi không quan tâm Giang Hạo Thần nữa.

Ly hôn thì đã sao.

Tôi tranh vé chờ thành công, cười rạng rỡ.

Ngay lúc đó, Giang Hạo Thần về nhà.

Tôi quên luôn cái bữa “giao thừa” buồn cười ấy, tùy tiện pha tạm một bát mì ăn liền.

Anh nhìn tô mì, vẻ mặt có phần khó chịu.

“Chỉ có thế này?”

Tôi gật đầu thản nhiên.

“Chỉ thế này.”

Tôi biết anh đang thắc mắc điều gì.

Trước kia, dù ăn Tết sớm, tôi vẫn coi đó là Tết thật, bởi nếu không, đến cả cái Tết giả tôi cũng chẳng có.

Thật ngốc, không hề có không khí Tết, chỉ có thể tự mình tạo ra.

Tôi kiên trì mặc đồ đỏ, dán câu đối từ sớm, cả buổi chiều bận rộn nấu bữa tất niên.

Lúc đó, Giang Hạo Thần sẽ không giúp tôi.

Anh luôn có đủ thứ chuyện, hiếm khi rảnh rỗi, mà có rảnh thì cũng cố tình làm hỏng mọi thứ.

Khiến tôi buộc phải mời anh ra khỏi bếp.

Tôi từng nghĩ anh vốn dĩ là như vậy, cho đến một ngày tôi vô tình lướt thấy đoạn video ngắn của Lâm Mộng Dao — phía sau là Giang Hạo Thần mặc tạp dề, rửa rau, nấu ăn…

Lâm Mộng Dao như một nàng công chúa được nâng niu, còn tôi như một người giúp việc.

Tôi đã nghĩ thông rồi, tôi không muốn tiếp tục sống như thế nữa.

Giang Hạo Thần ăn không nổi mì gói.

Tôi cảm thấy buồn cười.

Tết của chúng tôi chẳng qua chỉ là một bữa cơm tất niên giả tạo.

Tôi bình tĩnh mở lời.

“Chúng ta ly hôn…”

Chưa kịp nói xong, chuông điện thoại của Giang Hạo Thần đã réo vang dữ dội.

Anh lập tức đứng dậy chuẩn bị rời đi.

“Có chút việc, anh về nhanh thôi.”

Tôi không hỏi thêm. Những ngày đáng lẽ là đoàn viên của chúng tôi luôn bị quấy rầy — lễ kỷ niệm, sinh nhật tôi, hay lễ Tết cũng vậy.

Lâm Mộng Dao khi thì ống nước vỡ, khi thì bóng đèn hỏng, hoặc cúp điện sợ hãi…

Những lý do vụng về đến buồn cười.

Thế nhưng lần nào, Giang Hạo Thần cũng không yên tâm, cứ như chỉ khi đích thân anh đến mới có thể an lòng.

Ngay trước lúc anh bước ra cửa, hiếm hoi thay, anh lại quay đầu giải thích với tôi.

“Mộng Dao mở tiệc mừng thăng chức, ai cũng có mặt, anh không đến thì kỳ lắm. Anh về rồi mình tiếp tục ăn Tết nhé.”

Tôi siết chặt ngón tay, cố kiềm chế cơn giận muốn hắt cả tô mì lên người anh.

Lâm Mộng Dao mở tiệc vì được thăng chức.

Mà sự thăng chức đó đến từ việc đánh cắp phương án của tôi — do chính tay Giang Hạo Thần đưa cho cô ta.

Hèn hạ đến tột cùng.

Lúc đó tôi tức đến phát điên — đó là phương án tôi thức trắng nhiều đêm mới làm xong, là dự án tôi theo sát bấy lâu, dồn hết tâm huyết vào đó.

“Giang Hạo Thần! Anh có biết cái này đối với tôi quan trọng đến mức nào không!”

Tôi lấy chồng xa, vào làm công ty này từ con số không, từng bước từng bước đều rất khó khăn.

Để đảm bảo không có sai sót, trước khi ngủ tôi còn kiểm tra lại mấy lượt.

Thế nhưng hôm sau, Lâm Mộng Dao lại đem bản kế hoạch đó nộp cho đối tác trước tôi một bước.

Khiến tôi tại chỗ lâm vào tình cảnh vô cùng bẽ bàng — phương án trong tay giống như củ khoai nóng bỏng tay, đối tác không thèm liếc nhìn.

Quá giống nhau, ánh mắt họ nhìn tôi đầy nghi ngờ.

“Cô gái, chúng tôi không khuyến khích đạo văn đâu.”

Lâm Mộng Dao nhờ phương án của tôi mà nhận được sự công nhận từ bên hợp tác, còn tôi thì đánh mất lòng tin của cấp trên, bị giáng chức, cắt lương.

Sau đó, tôi chất vấn anh, Giang Hạo Thần nhìn đôi mắt đỏ hoe của tôi, biện bạch:

“Vãn Tình, lần trước Mộng Dao gây chuyện suýt bị đuổi, em giúp cô ấy một lần đi, với năng lực của em, chắc chắn sẽ được thăng chức trở lại mà.”

Tôi không cam lòng, bất công quá.

Tôi kéo áo anh, vùng vằng đòi làm rõ, vì đó lẽ ra là của tôi.

Giang Hạo Thần ôm lấy tôi dỗ dành:

“Vãn Tình, anh hứa năm nay sẽ về quê ăn Tết với em, bỏ qua chuyện này đi có được không? Em nói ra thì Mộng Dao cũng tiêu đời rồi còn gì.”

Tôi biết, cuộc trao đổi này quá thiệt thòi, quá bất công.

Nhưng tôi đã mong suốt năm năm được về quê ăn Tết, mong được về khoe với họ hàng, mong giữ lại chút tôn nghiêm tội nghiệp của mình, vậy mà… tôi lại đồng ý.

Thế nhưng, sự nhân nhượng của tôi chẳng đổi lấy được sự giữ lời của anh.

Đến cuối năm, anh như quên sạch mọi thứ, ban đầu còn vỗ ngực nhận phần mua vé.

Tôi không ngừng dặn anh đặt báo thức, không được thì để tôi tự làm.

Vậy mà anh vẫn lần lữa đến khi không còn vé.

Tối hôm đó, anh dịu dàng ôm tôi an ủi:

“Cuối năm vé khó mua mà, lái xe thì xa quá, thôi để hôm khác về vậy.”

Hôm khác.

Làm gì có nhiều kỳ nghỉ dài đến thế, làm gì còn ý nghĩa gì nữa.

Tâm trí rối bời, tôi nhớ lại lúc cầu hôn, anh từng giơ tay thề thốt:

“Ngày thường đã ở nhà anh rồi, Tết đương nhiên phải theo em, em muốn về đâu thì về, ba mẹ anh để anh lo.”

Kết hôn rồi, anh chưa từng thực hiện một lần.

Thậm chí ngay cả khi ba mẹ chồng khuyên anh đưa tôi về một chuyến, anh cũng không muốn.

Thật mệt mỏi.

Cảm thấy cuộc hôn nhân này thật vô nghĩa.

Tôi gọi điện cho một người bạn luật sư.

“Giúp tôi soạn một bản thỏa thuận ly hôn nhé.”

Tôi dùng tài khoản phụ theo dõi tài khoản video của Lâm Mộng Dao.

Trên đó, Giang Hạo Thần luôn xuất hiện ở một góc nào đó, chăm sóc niềm vui của cô ta.

Họ đã bắt đầu lên kế hoạch cho Tết.

Lâm Mộng Dao muốn chơi pháo bông cầm tay, muốn đi xem pháo hoa.

Bao năm qua, vì ăn Tết sớm vào thời điểm không được đốt pháo hoa, tôi dù muốn cũng không thể chơi.

Mấy cây pháo hoa tôi mua hồi mới về làm dâu đến giờ vẫn còn, nhưng đã ẩm mốc, hư hỏng.

Nhớ lại năm đó, tôi mặc đồ mới, chuẩn bị cùng Giang Hạo Thần ra ngoài chơi.

Tiểu thanh mai của anh mắt đỏ hoe đứng chặn ở cửa.

“Hạo Thần, em có thể đi cùng hai người không?”

Lúc đó, Giang Hạo Thần còn quay sang hỏi ý tôi:

“Cô ấy một mình ở đây, thật đáng thương.”

Tôi đã đồng ý, thật lòng xem cô ấy là em gái. Nhưng sau khi cô ta gia nhập, lại cố tình gạt tôi ra ngoài, chọn những trò tôi không biết chơi, khiến tôi luống cuống, lạc lõng, xấu hổ.

Tết Nguyên Đán, trở thành niềm vui độc quyền của hai người họ.

Ngoài kia pháo hoa rực rỡ, là do chính tay Giang Hạo Thần thắp lên cùng cô ta.

Còn tôi chỉ có thể đứng từ xa nhìn, đẹp đến mấy cũng chẳng thấy vui nữa.

May thay, tất cả sắp kết thúc rồi, tôi sắp được về quê ăn Tết, tôi đã hẹn mấy người bạn thân cùng đi chơi.

Giang Hạo Thần đến tận ngày hôm sau mới về.

Theo sau anh là Lâm Mộng Dao.

Sắc mặt tôi lập tức trầm xuống — năm năm qua, chúng tôi cãi vã biết bao nhiêu lần rồi.

Giang Hạo Thần từng hứa sẽ không dẫn cô ta về nhà.

Anh vội vàng giải thích:

“Nhà Mộng Dao bị vỡ ống nước nghiêm trọng, nước ngập cả giường, đến lúc sửa lại nội thất cũng mất thời gian, nên cô ấy tới ở nhờ mấy hôm.”

Similar Posts

  • Chồng Giả Bệnh Theo Đuổi Mối Tình Đầu

    Tôi đã nhận được tiền bồi thường từ vụ tai nạn xe của mẹ và định rút hết ra để chữa bệnh cho chồng – Chương Trình.

    Nhưng vừa quay đi đã thấy dòng bình luận lướt qua màn hình:

    【Đúng là vai phụ xui xẻo, ngốc thật! Chồng cô có bệnh gì đâu?】

    【Đừng nói vậy, không có số tiền của cô ta thì nam chính làm sao khởi nghiệp thành công để đi theo đuổi mối tình đầu?】

    【Không khởi nghiệp thành công thì làm sao tụi mình xem được chuyện tình ngọt ngào của tổng tài?】

    Tay tôi đang đưa ra liền khựng lại, rồi cất sổ tiết kiệm vào lại trong túi.

  • Tấm Màn Ảo Tưởng

    Trong bữa cơm tất niên, con gái riêng của chồng tôi ném thẳng phong bao lì xì tôi vừa đưa vào thùng rác.

    Nó nhếch môi cười khinh khỉnh:

    “Hai nghìn à? Bà coi tôi là ăn mày chắc? Mẹ tôi bảo năm nay sẽ chuyển cho tôi hẳn hai vạn!”

    Ánh mắt nó quét qua tôi đầy mỉa mai:

    “Chỉ có bố tôi mới xem trọng loại nghèo kiết xác như bà thôi. Mẹ tôi mới thật sự là người hào phóng.”

    Tôi siết chặt đôi đũa trong tay, cố nuốt xuống cơn nghẹn nơi cổ họng, không nói một lời.

    Chồng tôi bỗng lau tay, cầm điện thoại lên, giọng lạnh tanh:

    “Được, mẹ con hào phóng. Thế thì con sang chỗ mẹ mà ở.”

    Ngay trước mặt cả nhà, anh gọi thẳng cho vợ cũ:

    “Con gái cô chê chỗ này nghèo, vậy quyền nuôi con tôi trả lại cho cô. Qua đón nó đi.”

    Đầu dây bên kia im lặng rất lâu. Cuối cùng, vang lên một tiếng cười lạnh lẽo:

    “Đứa con gái này, tôi sớm đã không cần nữa.”

  • Cuộc Đời Của Nữ Pháo Hôi

    Kỳ nghỉ lễ 1/5, chúng tôi lái xe đi du lịch.

    Em gái tôi vì muốn chụp ảnh đẹp đã tự tiện xông vào một cánh đồng hoa rực rỡ sắc màu.

    Tôi nhắc nhở nó, cánh đồng này trông có vẻ không phải là nơi vô chủ, tốt nhất đừng vào.

    Nó giả vờ đi hỏi người ta, rồi quay lại nói với tôi rằng đây là đất công, ai cũng có thể vào.

    Tôi vừa định bước vào thì giữa không trung bỗng hiện ra vài dòng chữ.

    [Đây là ruộng trồng dược liệu đấy, người ta cực khổ trồng suốt ba năm mới thu hoạch được, vậy mà nữ chính lại giẫm đạp như vậy chỉ để gây chú ý với nam chính à?]

    [Kiếp trước nữ chính quá mềm lòng, nhìn là biết đây là ruộng thuốc nên chọn cách khác để gặp nam chính. Kết quả bị nữ phụ cướp mất nam chính, bản thân thì thảm bại. Giờ nữ chính đã trọng sinh, đương nhiên phải ra tay tàn nhẫn hơn.]

    [Nữ pháo hôi này mau vào đi chứ, chỉ có khi cô ta bị dân mạng chửi rủa, nữ chính mới có cơ hội thể hiện lòng tốt, để nam chính nhất kiến chung tình với cô ấy.]

  • Tỉnh Ngộ Rồi, Đừng Mong Yên

    Tiểu tam gửi cho tôi loạt ảnh thân mật giữa cô ta và chồng tôi, kèm chú thích:

    “Chồng chị bảo chị như cá chết.”

    Tôi không trả lời.

    Tôi gọi thẳng cho xưởng in, đặt gấp 1.500 bản, rồi dán kín cả khu chung cư nhà cô ta.

    Sáng hôm sau, cô ta vừa khóc vừa gọi điện cầu xin, nói mình biết sai rồi.

    Tôi cười:

    “Đừng vội. Mới chỉ là món khai vị thôi. Phần quà lớn tiếp theo… dành cho cả hai người đấy.”

  • Đoạn Tình Đoạn Nghĩa

    Tôi hơn Kỷ Xuyên 7 tuổi.

    Lần đầu gặp cậu ta, quần áo rách rưới, đang giành đồ ăn với chó hoang ngoài đường.

    Đôi mắt hung dữ ấy nhìn tôi như sói.

    Đủ ác, đủ hoang dã.

    Thế là tôi đưa cậu ta về, nuôi dạy lại từ đầu.

    Chưa tới mười năm, Kỷ Xuyên từ một kẻ ăn mày không xu dính túi, vọt lên thành tổng tài quyền lực nhất Bắc Kinh.

    Tôi luôn nghĩ, Kỷ Xuyên chính là tác phẩm hoàn hảo nhất của tôi.

    Cho đến hôm đó, một cô gái nhỏ nghênh ngang chắn trước đầu xe tôi.

    Cô ta vừa xoa bụng, vừa bật công tắc máy ghi âm:

    “Kỷ Xuyên, giữa em và bà già đó, anh chọn ai?”

    Ngay sau đó, vang lên giọng nói mà tôi quen thuộc đến tận xương tủy:

    “Chẳng qua là một người đàn bà đã có tuổi. Bao nhiêu năm nay, điều tôi ghét nhất chính là cái vẻ cao cao tại thượng của bà ta.”

    Tôi bật cười. Hóa ra những năm này thuận buồm xuôi gió, cậu ta đã sớm quên cái thời từng phải ngoan ngoãn vẫy đuôi cầu xin như chó.

    Ngày hôm sau, một bào thai đầy máu được tôi đặt trong hộp quà, gửi đến trước mặt Kỷ Xuyên.

    Người đàn ông đỏ mắt, rút súng dí thẳng vào trán tôi, từng chữ nghiến răng:

    “Nam Thu.”

    Tôi khẽ nhấp ngụm trà, điềm nhiên thong thả:

    “Xem ra, Kỷ tổng đã quên mất thủ đoạn của tôi rồi.”

  • Đồng Nghiệp Ganh Ghét

    Giấy báo trúng tuyển của con gái đến rồi, tôi vui mừng không kìm nén được nên đăng một bài lên vòng bạn bè.

    Không ngờ lại thấy đồng nghiệp để lại một câu bình luận kỳ quái:

    “Một lời nói dối, cần dùng một ngàn lời nói dối khác để che lấp.”

    Tôi lập tức đáp lại bằng một dấu hỏi chấm.

    Cô ta trả lời:

    “Người trong sạch thì không cần giải thích, gấp gáp gì chứ?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *