Bài Học Về Lòng Trung Thành

Bài Học Về Lòng Trung Thành

Cô thư ký riêng của Giang Lâm Uyên đưa anh ta về nhà lúc nửa đêm đã nói như này: “Chị dâu ơi, tổng giám đốc Giang uống rượu thay em nên giờ đang say lắm, làm phiền chị chăm sóc anh ấy giúp em nhé. Giang tổng lúc say không giống thường ngày đâu, cứ bám lấy em mãi, còn nổi giận vô cớ nữa. Chị coi như nể mặt em, đừng trách anh ấy nha.”

Trên vai cô gái nhỏ là chiếc âu phục cao cấp của Giang Lâm Uyên, ánh mắt thách thức nhưng lại không có chút sợ hãi nào, ngược lại còn trong veo như cún con lạc chủ. Giang Lâm Uyên thì đang say khướt dựa cả người vào cô ta, trên áo sơ mi trắng còn lờ mờ hiện lên dấu son môi.

Tôi chợt nghĩ đến một điều.

Tôi là người từng cầm tay dạy Giang Lâm Uyên cách leo lên đỉnh cao

Chỉ tiếc là… chưa kịp dạy anh ta cách rớt xuống, anh đã tự biết luôn rồi.

1

Nửa đêm tôi chợt tỉnh giấc, phát hiện Giang Lâm Uyên vẫn chưa về nhà. Tôi hơi bất ngờ, mở mắt ra, dần dần tỉnh táo lại từ cơn mê.

Ba năm nay chúng tôi kết hôn, chuyện này chưa từng xảy ra.

Tôi liền lấy điện thoại gọi cho anh ta. Nhưng chỉ nghe tiếng ‘tút… tút… tút…’ cho đến khi máy tự động ngắt.

Vì không có hồi âm, tôi bèn gọi cho tài xế. Lão Lý nói, lúc sáu giờ chiều Giang Lâm Uyên đã bảo ông ấy về trước, vì tối anh còn có tiệc xã giao nên sẽ tự lái xe về sau.

Tôi không sao ngủ được nữa, dứt khoát khoác áo xuống lầu, ngồi trong phòng khách xem báo cáo tài chính quý này của tập đoàn.

Khi kim đồng hồ điểm đúng 2 giờ sáng, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng động.

Rồi một giọng nói ngọt xớt truyền vào tai tôi: “Giang tổng à, nới lỏng tay một chút đi, ôm chặt quá làm em không thở nổi nữa rồi nè~”

Tôi quay đầu lại thì nhìn thấy hai bóng người quen thuộc quấn lấy nhau.

Giang Lâm Uyên say khướt, khoác tay ôm vai một cô gái trẻ, gần như dồn cả người lên người cô ta. Còn khuôn mặt người kia đỏ bừng, non nớt như thể chỉ cần bóp nhẹ một cái là vỡ như bong bóng nước.

Thấy tôi, cô ta lập tức đứng thẳng dậy, nhưng tay vẫn siết chặt eo chồng tôi.

“Chào chị dâu, em là thư ký mới của Giang tổng, tên là Hà Y. Hôm nay anh ấy dẫn em đi xã giao, vì che chở cho em nên có uống hơi nhiều. Làm phiền chị dâu chăm sóc anh ấy giúp em nhé. Chắc chị chưa biết đâu, Giang tổng mỗi lần say là cứ bám riết lấy em, còn hay hờn dỗi nữa. Mong chị thông cảm, đừng để bụng với anh ấy nha.”

Tôi khoanh tay, cẩn thận quan sát cô ta. Trông cô ta chỉ mới ngoài hai mươi, gương mặt còn ngây thơ non nớt, nhưng tham vọng trong ánh mắt lại chẳng hề giấu diếm.

Chiếc áo vest cao cấp của Giang Lâm Uyên đang khoác hờ trên vai cô ta, nhưng không giấu nổi chiếc đầm trắng rẻ tiền với chất vải nhăn nhúm kia. Ánh mắt cô ta nhìn tôi đầy thách thức, trong veo như nước hồ, không hề sợ hãi, nhưng có phần… ngu ngốc.

Tôi suýt bật cười, quay sang nhìn Giang Lâm Uyên, trên áo sơ mi trắng của anh ta, ở phần ngực, vết son môi nhạt mờ dần hiện rõ. Tôi tiếp tục đảo mắt tập trung vào chiếc miệng xinh của cô ta, quả đúng là màu son của Hà Y.

Tôi lạnh mặt, không biểu cảm gọi anh: “Giang Lâm Uyên.”

2

Giang Lâm Uyên ngẩng đầu nhìn tôi, theo phản xạ đưa tay ra: “Hy Hy, anh đau đầu quá…”

Nhưng tôi nhanh chóng lùi lại một bước, khiến anh ta mất đà, suýt nữa ngã lăn ra đất.

Hà Y vội lao tới, ôm chặt lấy anh ta, cô ta không hài lòng nhìn tôi: “Chị dâu được ở biệt thự lớn, tiêu tiền như nước, vậy mà làm vợ không biết thông cảm cho vất vả của chồng mình sao? Không có anh ấy, chị nghĩ mình có được cuộc sống này không? Em thật sự thấy thương thay cho Giang tổng đó.”

Tôi vẫn giữ nguyên nét mặt, nhìn chằm chằm vào cô ta. Cô ta theo bản năng lùi lại hai bước, vẫn ôm chặt chồng tôi trong lòng.

“Hà Y, đúng không? Tôi hỏi cô, cô lấy tư cách gì, danh phận gì, mà dám thấy thương thay cho chồng tôi?”

Nghe vậy, mặt Hà Y Y đỏ bừng, nghẹn họng không nói nên lời.

Tôi quay đầu dặn quản gia: “Chú Trần, cậu chủ say rồi, mau mang chậu nước lạnh lên dội cho tỉnh.”

Chú Trần nãy giờ đứng ở góc không xa, nghe tôi nói vậy thì lập tức bước tới kéo Giang Lâm Uyên ra khỏi vòng tay của Hà Y. Sau đó người hầu mang nước lạnh đến, dội thẳng lên đầu Giang Lâm Uyên.

Giữa tiếng hét chói tai của Hà Y, Giang Lâm Uyên dần tỉnh rượu.

Anh ta loạng choạng đứng vững, hoảng hốt đưa tay về phía tôi: “Hy Hy, nghe anh giải thích…”

Anh ta tiến lại gần, nhưng vì sợ nước lạnh trên người làm bẩn tôi, nên dừng lại cách tôi vài bước, nói: “Hy Hy, anh không làm gì có lỗi với em cả.”

Tôi cười khẩy: “Không làm gì sao? Là chưa kịp làm thôi chứ gì?”

Hà Y đột nhiên chen vào giữa hai chúng tôi. Cô ta mặt đỏ bừng, mắt hoe hoe, giọng nghẹn ngào: “Giang tổng, lúc em bị ép uống rượu, anh nói ngày mai sẽ thăng chức cho em. Chuyện này… cần phải xin phép chị dâu trước sao?”

Nghe đến đây, sắc mặt Giang Lâm Uyên lập tức trầm xuống.

Nước mắt Hà Y tuôn như chuỗi ngọc bị đứt, rơi lả chả. Cô ta ôm mặt, từ từ ngồi thụp xuống: “Giang tổng, xin lỗi, em biết em đang lạm quyền. Nhưng em thật sự muốn tự mình đứng vững ở thành phố này…”

Giang Lâm Uyên im lặng vài giây, có lẽ anh ta đang nhớ lại những ngày nghèo khó, phải chật vật vùng vẫy dưới đáy xã hội năm xưa.

Quả nhiên, anh ta đưa tay xoa đầu Hà Y, dịu dàng: “Chuyện nhỏ thôi, anh vẫn quyết được. Em về trước đi, chuyện thăng chức, để mai anh sẽ sắp xếp.”

Hà Y lập tức nín khóc mỉm cười, liếc tôi bằng ánh mắt thách thức, rồi xoay người rời đi.

Tôi gọi với theo: “Hà Y đúng không? Có một chuyện tôi cần phải nhắc nhở cô. Đó là sơ mi trắng của Giang tổng, chỉ được phép dính son môi của tôi… và máu của đối thủ mà thôi.”

3

Sau khi Hà Y rời đi, chú Trần cho người dọn sạch phòng khách. Không khí ồn ào hỗn loạn ban nãy giờ chỉ còn lại tôi và Giang Lâm Uyên.

Tôi, mặt không biểu cảm, ngồi lại ghế sofa cầm đọc báo cáo tài chính.

Giang Lâm Uyên bóp trán bất lực: “Hy Hy, em nhạy cảm quá rồi. Hạ Y chỉ là thư ký của anh thôi, giữa bọn anh là quan hệ cấp trên – cấp dưới bình thường thôi mà.”

Tôi không đáp.

Anh ta quỳ gối trước mặt tôi: “Hy Hy, cả đời này anh thề không quên, nếu không có em, anh có lẽ đã không thoát khỏi nổi cái làng nhỏ nghèo rớt ấy. Em cho anh tiền đi học, dạy anh cách đối nhân xử thế, một tay nâng anh lên làm CEO tập đoàn Diệu Thần. Sao anh có thể làm chuyện có lỗi với em được chứ? Hy Hy à, anh thề mình không bao giờ làm chuyện có lỗi với em.”

Tôi đặt báo cáo xuống, lặng lẽ nhìn anh.

Đúng vậy, Giang Lâm Uyên là người tôi tự tay chọn để kết hôn.

Suốt thời gian qua, tôi nuôi anh ăn học, đến khi anh bắt đầu có thành tựu, tôi giữ anh bên cạnh, đem hết những gì mẹ dạy, kiên nhẫn truyền lại cho anh.

Tôi là người thừa kế coi trọng lợi ích hơn tất cả, chỉ riêng với anh, tôi đã dùng hết sự kiên nhẫn của đời mình.

Lúc này, mái tóc chải ngược gọn gàng của anh bị nước dội ướt nhẹp, xẹp xuống rũ rượi.

Nhưng tôi vẫn thấy lạ, ngay sau khi ôm một người phụ nữ khác trước mặt tôi, anh lại nói rằng sẽ không bao giờ phản bội tôi? Phải chăng vì anh vẫn ngồi trên chiếc ghế CEO của Diệu Thần, nên biết rằng động một chút là có thể ảnh hưởng đến toàn cục, nên mới day dứt đến mức này?

Dù sao thì tôi chỉ hy vọng anh đủ thông minh để biết đánh giá tình hình lúc này.

“Lâm Uyên, em từng dạy anh rồi, lời nói dối và những thứ bẩn thỉu khác, đều không được mang về nhà.”

Kim đồng hồ lúc này đã chỉ 3 giờ, tôi mệt mỏi đứng dậy lên lầu.

Phía sau vẫn vang lên tiếng anh gọi: “Hy Hy, em thật sự không muốn nghe anh giải thích sao?”

Tôi đứng trên cầu thang, không quay đầu lại: “Lâm Uyên, biểu hiện của Hà Y không đủ năng lực đảm nhận vị trí thư ký tổng giám đốc. Em không đồng ý thăng chức cho cô ta. Vì thế, em kiến nghị điều cô ta ra khỏi trụ sở trung tâm của tập đoàn. Cô ta không đáng được tin tưởng.”

Có lẽ vì men rượu còn trong người, Giang Lâm Uyên lần đầu tiên hét lớn về phía tôi một cách uất ức: “Hy Hy, từ ngày đầu tiên gặp em, em lúc nào cũng mang cái dáng vẻ cao cao tại thượng, nắm chắc phần thắng trong tay đó! Em luôn bình tĩnh, luôn xử lý mọi chuyện ngoài cảm xúc. Anh hỏi em, em có từng hoảng loạn, có từng sợ hãi…? Em có từng yêu anh bằng cả trái tim bao giờ chưa? Anh thậm chí còn nghi ngờ, rằng nếu một ngày anh chết đi, điều đầu tiên em làm là tính toán được mất, chứ không phải đau lòng vì mất anh!”

Tôi đứng rất lâu trên bậc thang, đến khi anh ta ngã ngồi dưới đất, thì thào như người mất hồn: “Anh biết mà… biết là trong lòng em, anh vĩnh viễn không quan trọng bằng tiền.”

Tôi quay đầu, từ trên cao nhìn xuống anh ta: “Nếu không có tiền, tôi lấy gì kéo anh ra khỏi cái làng nghèo nát ấy? Đã làm người thì phải cư xử đúng mực, không thể ăn uống xong xuôi rồi quay ra mắng người nấu được.”

Similar Posts

  • Tôi Kiếm Tiền Nuôi Cả Nhà, Nhưng Họ Lại Sợ Tôi Tiêu Tiền

    Tôi lương tháng ba mươi tám nghìn tệ, nuôi cả gia đình năm người.

    Thế mà mẹ chồng lại ngang nhiên thu luôn thẻ lương của chồng ngay trước mặt tôi.

    Bà nói rất thản nhiên: “Tiền của con trai tôi thì để tôi giữ, kẻo lại bị cô tiêu sạch.”

    Từ ngày đó, tôi ngừng toàn bộ chi tiêu cho gia đình.

    Bảy giờ tối, chồng tôi mở cửa bước vào, nhìn bàn ăn trống trơn.

    “Cơm đâu?”

    Tôi không thèm ngẩng đầu.

    “Anh một xu cũng không có, còn xứng ăn cơm sao?”

  • Ngay Từ Đầu Đã Là Dối Trá

    Thái tử gia đất Bắc Kinh, Lục Sóc, sau khi cãi nhau chia tay với bạch nguyệt quang thì dọa tự sát.

    Tôi mang gương mặt giống đến mấy phần mà xuất hiện trước mặt anh, trở thành chú chim hoàng yến bị anh nuôi nhốt.

    Anh yêu tôi, chiều chuộng tôi, hận không thể đem hết thảy những điều tốt đẹp dâng tới trước mắt tôi.

    Cho đến khi bạch nguyệt quang trở về nước, tôi đỏ hoe đôi mắt, run giọng cầu xin:

    “Anh Sóc, anh đừng đi… được không?”

    Anh lạnh nhạt ném xuống một xấp tiền, khẽ cười, gạt tay tôi ra:

    “Ngoan nào, chẳng qua chỉ là trò chơi mà thôi.”

    Lợi dụng lúc anh quay lưng rời đi, tôi nhanh chóng nhét xấp tiền vào túi.

    Mở máy tính, gõ xuống bản báo cáo:

    【Bệnh nhân cảm xúc ổn định, chứng r/ối l oạn lưỡng cực đã hoàn toàn hồi phục, liệu trình điều trị đến đây kết thúc.】

    Rồi thu dọn hành lý, mang theo ba mươi triệu mà mẹ anh để lại, chuẩn bị rời đi.

  • Thất Tịch Năm Ấy, Tôi Được Tặng… Một Cái Bẫy

    Ngày Thất Tịch, tôi cùng bạn trai xếp hàng chờ chương trình “mua một tặng một” ở quán trà sữa cho các cặp đôi, vừa lúc đó tôi lướt thấy một bài đăng.

    【Làm sao để trả thù con nhỏ nhiều chuyện? Vừa hay nó đang cùng bạn trai tiêu tiền trong quán tôi.】

    Dưới phần bình luận có người hiến kế: 【Bịa chuyện bẩn thỉu trước mặt bạn trai nó đi. Cứ nói từng thấy nó dắt mấy gã khác đến quán.】

    【Nhớ kể cho thật sống động. Nó không thể tự chứng minh trong sạch, cuối cùng chỉ có thể câm nín chịu thiệt thôi.】

    Tôi tức đến mức định bấm báo cáo thì nhân viên đưa trà sữa ra.

    “Cảm ơn.” Tôi nhận lấy ly trà sữa từ tay ông chủ, vừa quay người định rời đi.

    Chỉ nghe thấy ông ta bỗng cố ý nâng cao giọng, giễu cợt:

    “Hừ, chưa từng thấy con gái nào mất mặt như vậy.”

    “Dắt hết gã này đến gã khác tới đây để được miễn phí, đúng là không biết xấu hổ.”

  • Đang say đắm yêu đương với bác sĩ Trần

    Sau một tháng chiến tranh lạnh, bạn trai tôi đột nhiên đăng lên vòng bạn bè một câu: “Sắp đính hôn rồi.”

    Nhóm bạn chung liền nổ tung, mọi người thi nhau tag tôi:

    “Chúc mừng chị dâu! Mau phát lì xì đi chị dâu ơi!”

    Không khí còn đang náo nhiệt thì anh ta đột ngột kéo một cô gái khác vào nhóm, lạnh lùng nói:

    “Đừng gọi bừa, đây mới là chị dâu chính hiệu của tụi mày.”

  • Trở Lại Trước Kỳ Thi Đại Học Sau Khi Bị Em Gái Ma Hại Chết

    Trước kỳ thi đại học, tôi nhảy xuống nước cứu người, được thưởng 30 vạn.

    Ngay lúc đó, tôi liền nói với em gái: “Đừng để ai biết, đợi thi xong anh sẽ dẫn em rời khỏi ngôi nhà này.”

    Nó ngoan ngoãn gật đầu.

    Nhưng vừa quay lưng, nó đã lén lấy thẻ thưởng mang nộp cho người bố nghiện rượu, hút thuốc, cờ bạc và thường xuyên bạo hành gia đình.

    Ngày thi đại học, tôi bị bố nhốt trong nhà, đánh đến gãy cả hai chân.

    Cuộc đời tôi coi như chấm hết.

    Còn em gái lại nhờ công “tố cáo” mà nhận được chiếc điện thoại mới mà nó hằng ao ước.

    Tôi không thể tin nổi, hỏi nó tại sao lại làm vậy.

    Nó cười nói: “Em đâu có học giỏi như anh, ngay cả cấp ba cũng không thi đậu, ra ngoài em chẳng là gì cả.”

    “Thay vì nhìn anh xoay chuyển vận mệnh, em thà kéo cả hai cùng mục nát trong bùn lầy còn hơn.”

    Mở mắt ra lần nữa, tôi quay lại đúng ngày nhận tiền thưởng vì cứu người.

  • Độc Hương Nở Giữa Đêm Xuân

    VĂN ÁN

    Hôm a tỷ mất, ta dẫn theo đứa cháu đến Hầu phủ để nhận thân.

    Đúng lúc ấy, nhị công tử của Hầu phủ đang thành thân, khắp phủ vô cùng náo nhiệt.

    Hầu phu nhân vừa nhìn thấy miếng ngọc bội ta đưa ra, suýt chút nữa ngất xỉu.

    Bà trốn vào sau bình phong, đè nén cơn giận, thì thầm đầy căm phẫn:

    “Nếu để tiểu thư phủ Tể tướng biết chuyện nghiệt duyên mà hắn gây ra, thì hôn sự này coi như tan tành rồi!”

    Một bà vú già bên cạnh lập tức hiến kế, khẽ nói:

    “Phu nhân đừng vội, năm đó nhị công tử từng nói, cô nương ấy đã bị cho uống mê dược, chắc chắn không nhìn rõ được mặt hắn.

    Chỉ là lúc hắn vội rời đi, lỡ để rơi ngọc bội gia truyền, mới khiến người ta nắm được nhược điểm.

    Bây giờ nữ tử đó đã tìm tới, chi bằng đổ tội cho đại công tử, là xong chuyện.”

    Ta từ nhỏ tai rất thính, toàn bộ lời mưu tính của họ ta nghe rõ từng câu từng chữ.

    Kỳ thực… là đại công tử hay nhị công tử, đối với ta mà nói, ai trở thành phu quân cũng chẳng quan trọng.

    Quan trọng là, cháu của ta phải có nơi học hành đàng hoàng.

    Học đường của Hầu phủ có đại nho đương triều trấn giữ, chắc chắn sẽ không phụ tài năng trời phú của thằng bé.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *