Bạn Cũ Mượn 200 Tệ Rồi Dẫn Cả Nhà Ma Đến Đòi M Ạ Ng

Bạn Cũ Mượn 200 Tệ Rồi Dẫn Cả Nhà Ma Đến Đòi M Ạ Ng

Nhiều năm không gặp, bạn cùng phòng cũ tìm tôi vay tiền.

Cô ấy nói vay 200 tệ để đưa con đi khám bệnh.

Tôi chuyển tiền qua, cô ấy cảm ơn và nói sẽ gửi đặc sản quê nhà đến, còn dặn tôi chú ý ngày nhận hàng để ký nhận.

Nghe có người ngoài cửa gọi giao hàng, tôi vừa định mở cửa thì trước mắt bỗng hiện lên dòng chữ nhấp nháy:

【Đừng mở cửa!】

【Ngoài cửa là bạn cùng phòng với cả gia đình oan hồn của cô ta, một khi dính vào sẽ không thoát được!】

【Họ sẽ hại chết bạn đấy!】

01

Tôi dụi mắt trong nghi ngờ.

Tưởng mình hoa mắt nhìn nhầm.

【Trời ơi!Kinh dị quá, bạn cùng phòng này đáng sợ thật, chị em tốt cho mượn tiền còn không đòi lại, vậy mà cô ta dẫn cả lũ ma cà rồng đến tận cửa!】

【Tuyệt đối đừng cho họ vào, cô ta còn định gả bạn cho em trai chồng mình – kẻ không cưới nổi vợ, bạn không đồng ý còn bị cả nhà cô ta đánh đập, cuối cùng bị nhốt chung với hắn, khi phản kháng thì bị bóp chết……】

Tiếng gõ cửa ngày càng dồn dập.

Tôi vô thức lùi lại hai bước.

【Mở cửa đi!Mau mở cửa!】

【Giao hàng tới rồi này!】

Điện thoại rung lên, tôi cúi xuống thấy tin nhắn của bạn cùng phòng, Giang Mẫn.

【Mộng Vũ, mở cửa đi, hàng tới rồi.】

【Mau ra lấy hàng nào.】

Tiếng gõ đột nhiên dừng lại.

Tôi không trả lời, nín thở lắng nghe bên ngoài, dù không nghe thấy gì khác thường, nhưng vẫn cảm thấy có người đứng đó.

Mắt mèo trên cửa đã bị tôi bịt lại, không thể nhìn ra ngoài.

Trên cửa có dán tờ ghi chú, yêu cầu giao hàng và đồ ăn đặt trước cứ để trước cửa, không cần gọi, bình thường không ai gõ cửa cả.

【Mộng Vũ?Cậu có nhà không?】

Giang Mẫn bất ngờ gọi video, tôi từ chối và nhắn lại.

【Cứ để hàng trước cửa là được.】

Giang Mẫn từ chối.

【Sao mà được?Lỡ mất thì sao?】

【Cậu mở cửa đi.】

Thấy Giang Mẫn cứ cố chấp bắt tôi mở cửa, tôi dần nhận ra những dòng chữ kia có thể là thật.

Tôi mím chặt môi, bước nhẹ nhàng lùi xa khỏi cánh cửa hơn nữa.

02

Tôi và Giang Mẫn là bạn cùng phòng ký túc xá đại học.

Hồi đó có bốn người cùng phòng, ai cũng thân thiết, đi đâu cũng có nhau.

Nhưng từ sau khi tốt nghiệp, tôi và Giang Mẫn chưa từng gặp lại.

Tôi đến thành phố này làm việc, sống một mình.

Hai bạn cùng phòng còn lại đều đã lên phương Bắc phát triển, ai cũng bận việc riêng, liên lạc ngày càng ít.

Giang Mẫn về quê, không lâu sau tôi thấy cô ấy đăng ảnh cưới, rất nhanh sau đó ảnh đại diện đổi thành hình em bé.

Khi ấy thỉnh thoảng vẫn còn liên lạc, cô ấy nói đợi con lớn sẽ ra ngoài tìm việc.

Nhưng chẳng bao lâu lại nghe nói có thai lần nữa, từ đó thì không còn tin tức gì.

Không ngờ lần liên lạc tiếp theo là để mượn tiền.

Mà chỉ mượn có 200 tệ, lại là để đưa con đi khám bệnh.

Tôi không hỏi gì thêm, liền chuyển tiền cho cô ấy.

Giang Mẫn nhắn rất nhiều lời cảm ơn, sau đó kể mình những năm qua sống rất khổ, hối hận vì đã lấy chồng quá sớm, còn than phiền nhà chồng không tốt, không xem cô ấy là con người.

Cô ấy lại hỏi tôi đã kết hôn chưa, tôi nói chưa. Cô ấy liền bảo con gái mà lớn tuổi thì khó lấy chồng.

Tôi cố giấu sự khó chịu trong lòng, không đáp lại.

Nhiều năm không gặp, tình cảm đã nhạt, cũng không còn tiếng nói chung.

Giang Mẫn nói đợi chồng có lương sẽ trả lại tiền. Tôi bảo không cần, vì số tiền không lớn, lại là để chữa bệnh cho con, với tôi chẳng qua là một bữa cơm, giúp cô ấy qua lúc khó khăn cũng tốt.

Vì thế Giang Mẫn nhất quyết cảm ơn, nói sẽ gửi cho tôi ít đặc sản quê nhà. Tôi không chịu nổi sự nhiệt tình của cô ấy, cũng muốn cô ấy yên tâm nên đã cho địa chỉ.

Không ngờ cô ấy lại bất ngờ tìm đến tận nơi.

Tôi không hiểu cô ấy muốn làm gì, đúng lúc đó lại có một loạt dòng chữ nhấp nháy hiện lên.

【Miệng mềm lòng quá rồi, bạn cùng phòng từ khi biết bạn sống tốt ở thành phố lớn thì ghen tị đến phát điên.】

【Đặc biệt là khi biết bạn còn chưa kết hôn, trong khi cô ta phải nuôi hai đứa con không nghe lời, còn phải hầu hạ cả nhà chồng, đặc biệt là thằng em chồng ăn bám lười biếng cưới không nổi vợ. Mẹ chồng cô ta luôn mắng là do cưới phải cô ta – cái “sao xấu” làm hỏng phong thủy gia đình.】

【Bạn quá thiếu cảnh giác rồi, giúp người ta mà người ta lại muốn gả bạn cho em chồng – kéo bạn xuống hố lửa.】

【Ai mà biết được bạn cùng phòng năm xưa lại biến chất thế này! Tuyệt đối đừng mở cửa, đừng để họ vào, nếu không thì bạn sẽ bi thảm lắm!】

Tôi đọc lướt một mạch, mới phát hiện hình như mình là nhân vật phụ trong một cuốn tiểu thuyết.

Similar Posts

  • Những Điều Con Nhìn Thấy

    Con gái đã đến cái tuổi “không biết nói dối, nhưng rất biết nói bừa”.

    Trên xe, con bé nghiêm túc hỏi ba nó:

    “Ba bao giờ mới đưa con tới nhà cô y tá kia uống trà sữa nữa vậy?”

    Thấy vẻ mặt chồng trở nên căng thẳng, tôi liền tìm cách khai thác lời con bé.

    “Tóc cô y tá đó có đẹp không?”

    Con bé gật đầu lia lịa, còn ghé đầu thì thầm với ba nó: “Con nói được không?”

    Ngay lúc tôi đang nghĩ xem nên chôn chồng ở đâu thì anh ta ôm trán cười khổ:

    “Bảo bối ngoan, con tính phá nát cái nhà này hả?”

    “Ba đưa con đi là tiệm ‘Hộ Thượng’ đó! Cái tiệm trà sữa đó mà!”

    Trái tim đang treo lơ lửng của tôi cuối cùng cũng được thả xuống.

    Tối hôm đó, con gái lén chui vào chăn tôi, thì thầm bên tai:

    “Mẹ ơi, con nhớ nhầm rồi, không phải cô y tá, cũng không phải trà sữa.”

    “Là một cô khác, pha trà xanh cho con với ba ở nhà cô ấy.”

    “Ba và cô đó pha trà trong bếp suốt hai tiếng, khát chết con luôn…”

  • Con Gái Không Bằng Con Dâu

    Lướt thấy bài đăng của chị dâu trên vòng bạn bè, khen tương bò mẹ tôi làm rất ngon.

    Tôi nhìn mà thèm rỏ dãi, liền nhắn tin bảo mẹ gửi cho tôi hai lọ.

    Mẹ tôi cả buổi không trả lời, đến tối lại gọi điện đến: “Con còn muốn tương bò đó không? Muốn thì chuyển khoản cho mẹ 500 tệ, con cũng biết bò giờ đắt lắm, mẹ không có tiền.”

    Nghe giọng mẹ trong điện thoại, tôi bỗng im lặng.

    Buổi chiều, khi lướt vòng bạn bè, thấy chị dâu đăng hình mì trộn tương bò, tôi nhìn mà thèm chảy nước miếng, liền hỏi chị ấy có thể gửi link để tôi đặt mua không.

    Chị dâu ngạc nhiên gửi tin nhắn thoại, nói nhà còn, tương bò là mẹ tôi làm đấy, vị rất ngon.

    Tôi liền nhắn tin cho mẹ, bảo mẹ gửi cho tôi hai lọ.

    Nhưng tin nhắn như đá chìm đáy biển, cả buổi chiều mẹ tôi không trả lời.

    Trớ trêu là tôi còn thấy mẹ đang nói chuyện với người thân trong nhóm gia đình.

    Tôi thấy lạ trong lòng, không hiểu sao mẹ thấy tin nhắn mà không trả lời.

    Tối khi tôi đang ăn cơm, mẹ tôi gọi điện đến.

    Khí tức trong lòng tôi suốt cả buổi cuối cùng cũng dịu xuống.

    Tôi vội vàng bắt máy của mẹ.

    “Cái tương bò đó con còn muốn không? Muốn thì chuyển cho mẹ 500 tệ, con cũng biết giờ bò đắt thế nào, mẹ không có tiền.”

    Tôi đang vui vẻ bắt máy thì lời mẹ như một chậu nước đá dội từ đầu xuống chân.

    Tôi bỗng nhiên im lặng.

    Không biết nên trả lời sao.

  • Thẩm Tướng Quân, Ngươi Lộ Mặt Rồi

    Nữ cải nam trang chinh chiến sa trường ba năm, ta giả chết đào tẩu.

    Kẻ thù không đội trời chung – Thái tử vì tìm ta mà mất nửa cái mạng.

    Sau đó, chúng ta gặp nhau ở suối nước nóng.

    Ta đã khôi phục thân phận nữ nhi, hắn lại bất chấp luân thường xông vào khu vực tắm nữ, vây ta lại.

    Ánh mắt long lanh, xoa nắn môi ta, thở dài:

    “Thẩm tướng quân, chia tay đến giờ không có chuyện gì chứ!”

  • Bốn Mươi Không Còn Mê Hoặc

    Bốn mươi tuổi, chồng tôi từ bỏ một gia đình vốn dĩ hoàn hảo, nhất quyết đòi ly hôn với tôi để quay về bên mối tình đầu.

    Anh ta nói đời người chỉ có một lần, đã hối hận hơn mười năm rồi, từ nay về sau muốn bù đắp cho cô ta thật tốt.

    Tôi siết chặt tờ giấy báo cáo trong tay, cuối cùng vẫn không nói gì.

    Anh ta còn chưa biết, mình đã mắc ung thư, thời gian còn lại… chẳng còn bao nhiêu.

  • Trò Đùa Với Lửa

    Chồng tôi phải lòng cô nhân viên trẻ trung xinh đẹp.

    Cô ta đắc ý vì nghĩ rằng mình đã tìm được chỗ dựa vững chắc.

    Nhưng cô ta không biết rằng gã đàn ông mà cô ta coi là đại gia thực chất chỉ là kẻ ở rể.

    Những gì hắn có được đều do nhà tôi ban cho.

    Sau khi bắt quả tang bọn họ, tôi quyết định tác thành cho họ.

    Tôi muốn xem thử khi rơi vào cảnh nghèo khó, liệu bọn họ có còn yêu nhau như lúc này không?

  • Trở Lại Chỉ Để Bảo Vệ Tiểu Chiến Thần

    Ngày Tạ Cảnh Chi nuốt vàng tự vẫn, chính là ngày thất đầu của ta.

    Thành hôn nhiều năm, ta h ậ n hắn ép cưới, chưa từng cho hắn sắc mặt tốt.

    Mãi đến khi ta c h ế t dưới lưỡi đao của phản quân.

    Vinh quang cả đời của Hầu phủ, hắn đã vứt bỏ tất cả mà không hề chớp mắt.

    Khi mở mắt lần nữa, ta đã trọng sinh về năm thứ hai sau khi gả cho hắn.

    Bà bà mượn danh nghĩa của ta để nạp thiếp cho hắn.

    Ta vội đến giải thích: “Tạ Cảnh Chi, mọi chuyện không như chàng nghĩ đâu.”

    Nào ngờ lại bắt gặp cảnh hắn đang bị dược tính hành hạ.

    Sau một thoáng sững sờ, hắn không giấu được vẻ cô đơn:

    “Phu nhân đối với ta trước nay vẫn luôn nhẫn tâm.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *