Bạn Đồng Hành Du Lịch

Bạn Đồng Hành Du Lịch

Bạn trai yêu nhau tám năm, lại lên mạng tìm một “bạn đồng hành du lịch”.

Tôi chất vấn anh ta: “Vì sao hai người ngủ cùng một phòng?”

Cô gái kia vội vàng giải thích: “Anh Giang sợ em tốn tiền, nên mới đặt phòng hai giường chung với em.”

Sáng hôm sau, hai người lại lái xe đi chơi, đến nửa đêm mới về.

Tôi gần như suy sụp: “Hai người đi chơi, sao không rủ tôi?”

“Chiến Chiến nói em nhìn có vẻ rất mệt, bảo anh đừng làm phiền em.” Bạn trai tôi nói với vẻ bình thản đến đáng sợ.

Nhìn gương mặt dửng dưng của anh ta, tôi bỗng nhận ra: Đã đến lúc nên rời đi rồi.

1

Bạn trai tôi nói từ lâu đã muốn nghỉ việc, sau đó lại bảo muốn đi sống trải nghiệm ở nơi khác.

Đi là đi liền hai tháng.

Vừa xong việc ở công ty, tôi lập tức tự thưởng cho mình một kỳ nghỉ, hào hứng bay đến tìm anh.

Tới nơi thì đã là nửa đêm.

Chỗ anh ở là một căn homestay hai tầng, không có thang máy.

Tôi một mình kéo vali đi lên lầu, trong đầu mường tượng cảnh Giang Trừng nhìn thấy tôi chắc sẽ vừa bất ngờ vừa vui mừng – chúng tôi đã bao lâu không gặp rồi!

Thế nhưng, vừa lên đến cửa phòng thì tôi lại thấy một cô gái, mặc váy ngủ, bước ra từ phòng 201.

Cô ta khẽ vuốt tóc dài, tay che miệng ngáp một cái, trông vẫn còn ngái ngủ.

Thấy tôi nhìn, cô ta cũng liếc mắt nhìn lại, hơi nhíu mày, lầm bầm một câu:

“Lại có khách mới à?”

Tôi tưởng mình lên nhầm tầng, thì thấy cánh cửa phía sau cô ấy – vốn chỉ khép hờ – bị người bên trong mở hẳn ra.

Một người đàn ông cao, da ngăm, mặc áo ba lỗ bước ra.

“Để anh nấu đi, hôm nay em không khỏe…”

Tay anh ta đặt lên vai cô gái một cách rất tự nhiên. Rồi anh ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm vào tôi.

Tôi sững lại – đúng là Giang Trừng.

Nhưng khi ánh mắt tôi lướt qua hai người họ, sự thân mật ấy khiến tôi không khỏi nhíu mày.

Giang Trừng ngay lập tức hỏi: “Sao em lại đến đây?!”

Anh ta có vẻ bất ngờ, nhưng tuyệt nhiên không có chút lúng túng nào của kẻ bị bắt gian tại trận.

Anh kéo chiếc vali từ tay tôi, còn làm ra vẻ thân thiết muốn tiến lại gần.

Tôi đẩy anh ra, liếc nhìn cô gái bên cạnh, giọng đầy ẩn ý:

“Nửa đêm rồi, sao cô ấy lại bước ra từ phòng anh?”

2

Bạn trai tôi không hề nhận ra giọng điệu chất vấn trong câu hỏi.

Anh ta kéo tay cô gái, vui vẻ giới thiệu với tôi: “Đây là bạn đồng hành du lịch mà anh kể với em trước đó đấy! Anh nói rồi mà, cô ấy tháo vát lắm, biết lái xe, lại còn giỏi tìm địa điểm.”

“Lần trước anh bị lạc lúc leo núi, là cô ấy dẫn anh ra đấy.”

Đúng là trước đây tôi có nghe anh kể đã tìm được một bạn đồng hành đi du lịch.

Chỉ là dạo đó tôi khá bận, chúng tôi chỉ trò chuyện qua WeChat.

Anh từng kể có lần đi leo núi bị lạc, lên mạng đăng bài cầu cứu, tình cờ gặp một người gần đó nhìn thấy bài viết, đến giúp đưa ra ngoài.

Sau đó hai người trở thành bạn đồng hành, cùng nhau đi chơi.

Nhưng theo lời anh tả, tôi cứ nghĩ người đó là con trai.

Không ngờ lại là một cô gái trẻ như vậy.

Tôi càng không vui, nói thẳng:

“Anh đừng đánh trống lảng, nói cho rõ tại sao cô ấy bước ra từ phòng anh? Còn mặc như vậy nữa!”

Tôi liếc nhìn chiếc váy ngủ cô ta đang mặc – cổ áo khoét sâu đến mức gần như nhìn thấy hết.

Bạn trai tôi cuối cùng cũng nhận ra tôi đang giận.

Vừa định lên tiếng giải thích, thì cô gái đã nhanh miệng nói trước:

“Chị đừng hiểu lầm, anh Giang chỉ sợ em tốn tiền, nên mới ở chung phòng hai giường với em.”

Tôi suýt tưởng tai mình nghe nhầm.

“Anh, và cô ta, ngủ chung phòng?!”

Dù có chia sẻ bữa ăn thì tôi cũng có thể chấp nhận. Nhưng đây là ngủ chung phòng đấy!

3

Bạn trai tôi thấy tôi kích động, cố gắng giải thích:

“Bọn anh có ngủ chung giường đâu, không tin em vào xem đi. Trong đó có hai giường, mỗi người ngủ một bên.”

Anh ta mở cửa phòng ra, vẻ mặt đàng hoàng như thể chẳng làm gì sai.

Tôi không nói gì, đẩy mạnh vali vào phòng.

Nhìn vào trong, đúng là có hai chiếc giường.

Cả hai giường đều có dấu hiệu đã có người nằm.

Chiếc giường phía ngoài, rõ ràng là của Giang Trừng – bạn trai tôi.

Tất cả đồ đạc từ vớ, đồ lót, quần áo đều bày bừa trên giường.

Không có thói quen gấp lại, cứ thế quăng lung tung.

Trên tủ đầu giường còn có một cái gạt tàn thuốc đầy tàn.

Tôi lao tới, cầm cái gạt tàn lên.

“Anh biết hút thuốc từ bao giờ vậy? Khi nào học được cái thói này?!”

Cô gái bên cạnh lại chu môi, khoác tay bạn trai tôi, nói:

“Chị à, thời buổi này đàn ông hút chút thuốc cũng bình thường mà. Không trách được anh Giang bảo áp lực nhiều… thì ra là ở nhà chị cấm hút luôn à?”

Nghe xong câu đó, mặt tôi và Giang Trừng đều biến sắc.

Anh ta bị đụng chạm tự ái, bắt đầu tỏ ra bực bội:

“Em không thích mùi thuốc thì anh không hút ở nhà, giờ anh ra ngoài rồi, em còn muốn kiểm soát nữa à?”

“Chiến Chiến đâu có quản anh như em!”

Giang Trừng biết rõ phải nói gì mới khiến tôi phát điên.

Tôi ghét mùi thuốc. Ngay từ khi mới quen, tôi đã hỏi anh có hút thuốc không.

Lúc đó, anh ta còn thề thốt rằng tuyệt đối không động đến thuốc lá.

Vậy mà giờ, lại quay sang đổ lỗi là do tôi không cho phép.

Bố tôi trước kia nghiện thuốc, cuối cùng bị ung thư phổi rồi mất.

Giang Trừng biết rất rõ điều đó.

Nếu ngày xưa tôi biết anh ta cũng nghiện thuốc, chắc chắn tôi sẽ không bao giờ quen anh.

Tôi trừng mắt nhìn anh, bước vài bước tới giường.

Tùy tiện lật tấm chăn lên, lại moi ra được một bộ váy ren liền thân – kiểu nội y gợi cảm.

Tôi thật sự tức đến mức phải bật cười.

Tôi dùng hai ngón tay kẹp bộ nội y đó, giơ lên trước mặt Giang Trừng, giọng đầy mỉa mai:

“Hai tháng không gặp, anh không chỉ biết hút thuốc, giờ còn biết chơi cosplay mặc đồ con gái nữa à?”

4

Tôi vừa dứt lời, thì Thẩm Chiến Chiến hét lên một tiếng, vội vàng chạy đến.

Cô ta giật lấy bộ nội y từ tay tôi:

“Xin lỗi chị dâu, cái này là của em.”

Vừa nói, vừa cúi đầu vuốt vuốt dây áo, mặt thì đỏ ửng, ánh mắt len lén nhìn bạn trai tôi.

Tôi không kìm được cơn giận, quát lớn:

“Thừa lời! Tất nhiên tôi biết là của cô! Chẳng lẽ là của anh ta chắc?!”

Cô ta bị tôi quát một câu, nước mắt lập tức lưng tròng, như thể sắp khóc đến nơi.

Giang Trừng đứng bên cạnh thấy thế thì xót xa.

Anh kéo cô ta lại, che chắn phía sau mình.

“Giang Vãn Hinh, em từ khi nào lại thô lỗ như thế? Chiến Chiến là bạn anh, em không thể nói chuyện tử tế được sao?”

Tử tế?

Tôi còn có thể nói tử tế kiểu gì?

Chỉ nghĩ đến việc hai người họ ở chung phòng thế này gần hai tháng… thì có khác nào sống chung đâu?

Nếu thật sự chưa từng xảy ra chuyện gì, thì tôi nghĩ Giang Trừng nên đi khám nam khoa xem có vấn đề gì không.

Thẩm Chiến Chiến thấy tình hình căng thẳng, quay sang nhìn Giang Trừng rồi lắc đầu với anh.

“Chị dâu à, chị hiểu lầm rồi. Lúc em đi lấy đồ phơi, không cẩn thận làm rơi đồ lót lên giường anh Giang thôi.”

“Anh Giang thường hay nhắc đến chị. Em nghĩ chị không đến mức nhỏ nhen, chỉ vì chút chuyện thế này mà giận anh ấy chứ?”

Tôi còn chưa kịp mở miệng.

Giang Trừng đã phụ họa ngay:

“Đúng rồi đó! Có gì to tát đâu, chỉ vì chuyện này mà em nghi ngờ bọn anh sao?”

Tôi hít sâu một hơi.

“Vậy chứ chuyện này… không đáng để nghi ngờ sao?”

Giang Trừng ấm ức nói:

“Chuyện anh tìm bạn đồng hành du lịch anh đâu có giấu em, với lại lúc trước chính em bảo anh đi một mình nguy hiểm, tốt nhất là nên tìm người đi cùng.

“Giờ anh tìm rồi, em lại không vui.

“Anh nói thật, nếu lúc đó không có Chiến Chiến, chắc anh đã chết trên núi rồi.

“Em không cảm ơn người ta thì thôi, sao còn tỏ thái độ kiểu này?”

5

Thái dương tôi đau nhức như muốn nổ tung.

Để có thể sớm bay đến gặp bạn trai, tôi đã phải tăng ca liền mấy ngày.

Sáng sớm nay bay chuyến đầu tiên, giữa chừng còn phải nối chuyến, đến tận bây giờ chưa được ăn tối.

Giờ thì vừa mệt, vừa đói, vừa buồn ngủ.

Tôi thật sự không còn sức để cãi nhau nữa.

“Thôi được rồi, chuyện này để mai nói tiếp. Tôi cần nghỉ ngơi.”

Giang Trừng thấy sắc mặt tôi không ổn, cũng không cãi tiếp.

Cầm điện thoại định ra quầy lễ tân:

“Vậy để anh ra đặt phòng cho em nghỉ ngơi cho đàng hoàng.”

Tôi nghe vậy, lập tức chặn lại.

“Không cần phiền phức vậy đâu, tôi ngủ ở đây cũng được.”

Anh ta ngập ngừng:

“Cái này… không tiện lắm đâu…”

Tôi kinh ngạc:

“Giang Trừng, tôi đã tới tận đây rồi, anh định để tôi ngủ một mình thật à?

“Rốt cuộc trong mắt anh, tôi còn là bạn gái anh không?”

Cơn giận vừa hạ của Giang Trừng lại bùng lên:

“Sao em lại nói thế? Không phải anh muốn em nghỉ ngơi tốt hơn nên mới định đi đặt phòng khác sao?”

Đúng lúc đó, trong góc phòng bỗng có tiếng động.

Từ nãy giờ không nói gì, Thẩm Chiến Chiến bắt đầu ngồi xổm dọn hành lý.

Lưng cô ta nhỏ gầy, run lên từng chút một.

Chẳng mấy chốc, sàn nhà đã có một mảng bị thấm ướt.

“Chị dâu, em sẽ dọn đồ ngay, nhường giường lại cho chị.”

Tôi không nói gì, dựa nghiêng vào khung cửa, khoanh tay lạnh lùng nhìn cô ta.

Giang Trừng không chịu nổi, định bước tới giúp.

Nhưng như thể đã tính toán sẵn, cô ta ngã ngửa ra sau — vừa vặn rơi vào lòng Giang Trừng.

Tôi: “…”

Cô ta rưng rưng nước mắt, ngước đôi mắt đẫm lệ lên, tay ôm trán:

“Anh Giang… em thấy hơi chóng mặt…”

Giang Trừng như sực nhớ ra điều gì đó, lập tức đỡ cô ta xoay người lại quát tôi:

“Hôm nay Chiến Chiến bị hành kinh, cơ thể vốn đã không khỏe, em lại còn làm khó cô ấy như vậy?

“Em cũng là phụ nữ mà, chẳng lẽ không thể thông cảm một chút?”

Tôi lạnh cả người.

Thì ra, trong lòng Giang Trừng, tôi giờ đây là loại phụ nữ không có chút đồng cảm nào?

Similar Posts

  • Nữ Cảnh Sát Và Kẻ Buôn Người

    Lúc tôi tỉnh lại, thấy thím Tôn hàng xóm đang hớn hở đếm mấy tờ tiền đỏ, miệng còn dính nước miếng, vừa cười vừa mắng:

    “Một con nhóc mà cũng được nâng như nâng trứng! Bán rồi xem mày còn dám khoe khoang cái gì nữa!”

    Tôi không lên tiếng.

    Kiếp trước, tôi từng bật khóc vào khoảnh khắc này, nói rằng tôi sẽ nhớ kỹ gương mặt của bà ta, sau này nhất định sẽ quay lại trả thù.

    Kết quả là, bọn buôn người móc mắt tôi, đánh gãy tay chân tôi, rút lưỡi tôi ra, bắt tôi đi ăn xin.

    Mẹ tôi – Lâm Diễm – vì ngày đêm nhớ thương mà phát điên, mới ba mươi tuổi đã lìa đời.

    Cha tôi – Lâm Thanh Hải – bạc đầu chỉ sau một đêm. Khi ông tìm được tôi, tôi đã bệnh đến mức hấp hối, trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay ông.

    Bây giờ, tôi đã sống lại.

    Lần này, tôi sẽ không khóc, không gây chú ý. Tôi sẽ đợi thời cơ, âm thầm phản công.

  • Phong Ba Theo Chồng Nhập Ngũ

    Chồng tôi – Hứa Mộ Bạch được thăng chức và có thể đưa gia đình đi theo đơn vị. Anh ấy mua ba vé tàu.

    Một vé cho anh, một vé cho mẹ con cô em họ Lục Hiểu Nhã.

    “Thanh Thanh, đợi mẹ anh khỏi chân, anh sẽ quay về đón em.”

    Kiếp trước Hứa Mộ Bạch cũng từng nói y như vậy. Anh ta đưa mẹ con Lục Hiểu Nhã đi trước, để tôi ở lại chăm sóc mẹ chồng bị gãy chân.

    Chỉ vài ngày sau khi Hứa Mộ Bạch rời đi, tôi và tên độc thân già Lưu Lão Tam trong làng bị mẹ chồng – bà Ngô Quế Hoa – dẫn người bắt quả tang khi đang nằm chung giường.

    Tôi bị gán tội thông gian, bị dân làng phỉ nhổ, chửi rủa. Trong lúc cùng cực, tôi cố gắng gượng dậy tìm Hứa Mộ Bạch cầu xin anh ta đứng ra giải oan cho mình.

    Kết quả lại là cảnh tượng anh ta đang cùng Lục Hiểu Nhã đi khám thai.

    Thì ra Hứa Mộ Bạch đã sớm lén lút đăng ký kết hôn với cô ta và có con rồi. Tôi tuyệt vọng, cuối cùng bước vào con đường không lối thoát.

    Một lần nữa được sống lại, khi nghe lại những lời quen thuộc đó, tôi chỉ bình tĩnh gật đầu:

    “Anh yên tâm, em sẽ chăm sóc mẹ anh thật tốt.”

    Chưa đến ba ngày sau khi Hứa Mộ Bạch đi, tôi lập tức gửi điện báo: “Mẹ bệnh nguy kịch, về gấp!”

    Anh ta nhận tin dữ vội vã quay về, nhìn thấy mẹ mình – Ngô Quế Hoa – đã bị cưa cụt hai chân, chết sững.

    Anh ta muốn thương lượng: “Thanh Thanh, hay là em cứ ở lại quê nhà chăm sóc mẹ anh thêm một thời gian, đợi đến khi mẹ…”

    Tôi đeo ba lô hành lý đã chuẩn bị sẵn, bình thản nói:

    “Mẹ ai người ấy lo. Tôi là người ngoài, không có trách nhiệm cũng chẳng có nghĩa vụ phải làm người hầu không công cho nhà anh.”

  • Phản Kích Từ Địa Ngục

    “Cô đã mang thai.”

    Lời bác sĩ vừa dứt, bên ngoài song sắt lạnh lẽo của nhà tù nơi đất khách vang lên một giọng nói sắc lạnh:

    “Lâm Vũ Hinh, thông báo thi hành án tử hình đã được ban hành, ba ngày nữa sẽ hành hình.”

    Trong tay cô vẫn còn siết chặt tờ phiếu khám thai vừa lấy từ bác sĩ nhà tù, ngón tay trắng bệch, suýt nữa bóp nát tờ giấy.

    Một bên là mầm sống mới đang âm thầm lớn lên, một bên là đồng hồ đếm ngược đến cái chết.

    Lâm Vũ Hinh ngẩng đầu nhìn trời, gió lạnh ùa vào mắt, đến nước mắt cũng không kịp rơi xuống.

    Vở kịch này, xuất sắc đến mức giống hệt một kịch bản đầy ác ý đã được dàn dựng sẵn. Mà cô, chỉ là “vật tế” bị giẫm đạp dưới chân người khác.

    Một năm trước, cô là người vợ yêu kiều được Đường Hạo nâng niu trong tay, là “chị Vũ Hinh” trong miệng Tô Tiểu Vũ.

    Giờ đây, một người là chồng cô – kẻ đẩy cô xuống địa ngục, một người là “bạch nguyệt quang” – cướp đi cuộc hôn nhân, danh phận, và mọi thứ của cô.

    Cô từng nghĩ rằng hôn nhân là chỗ dựa, tình bạn là nơi nương tựa.

    Thế nhưng đến cuối cùng, tình yêu của cô lại trở thành con dao trong tay người khác, còn chính cô – trở thành vật hy sinh cho sự tẩy trắng của bọn họ.

    Đáng tiếc là, dù bọn họ tính toán kỹ lưỡng đến đâu, vẫn không tính được – cô sẽ mang thai.

    Càng không thể ngờ, Lâm Vũ Hinh – sẽ không chết.

  • Vợ Cũ Của Anh Ở Trong Nhà

    Đêm khuya, vợ cũ của chồng lại một lần nữa tìm đến tận cửa.

    Người đàn bà bế đứa con, nửa thân mình ướt sũng vì nước mưa.

    “Hoài An, con gái đi tiêm chủng cứ nhất định phải có ba đi cùng mới chịu vào bệnh viện.”

    “Em thực sự hết cách rồi.”

    Đôi mắt cô ta đong đầy nước mắt, dáng vẻ bất lực đến cực điểm.

    Chồng tôi thở dài đầy vẻ khiên cưỡng:

    “Em đúng là cậy vào việc anh không nỡ bỏ mặc hai mẹ con em.”

    Anh ta đẩy đứa con trai đang nài nỉ mình cắt bánh sinh nhật ra, rồi quay sang dặn tôi đi lấy khăn khô và quần áo sạch cho vợ cũ thay.

    Cuối cùng, anh ta cầm chìa khóa xe đi ra cửa, chỉ để lại hai chữ:

    “Đợi anh.”

    Tôi gật đầu.

    Xoay người một cái, tôi chuyển sạch sành sanh tiền trong tài khoản chung của gia đình sang thẻ cá nhân của mình.

    Tiện tay tặng luôn chiếc nhẫn cưới cho người giúp việc.

  • Tiểu Tuyết

    Tán tỉnh anh quản lý đẹp trai suốt ba năm, tình chưa kịp nở đã bị anh ta sa thải.

    Ai ngờ khi giám đốc nhân sự nhìn thấy lý do sa thải tôi thì mắt sáng rực:

    【Điên khùng, nhiều lời, vua lắm trò】

    “Nghe nói cô nói nhiều đến mức có thể ép một người câm phải mở miệng?”

    Giám đốc nhân sự bảo tôi viết tiểu thuyết thật phí tài.

    Tôi hợp hơn để… đi quấy rầy cậu ấm tập đoàn – người mắc chứng mất tiếng – là Phó tổng Phó gia, Phó Hằng.

    Chỉ cần khiến cậu ấm mở miệng, mỗi câu 10.000 tệ.

    Miễn là cậu chịu nói, điều kiện gì cũng đồng ý!

    Lần này giám đốc nhân sự cuối cùng cũng làm được một việc ra hồn.

    Và tôi… cũng trúng mối làm ăn bạc tỉ này!

    Tôi đi thẳng đến bàn làm việc của Phó Hằng ở phòng nghệ thuật.

    Nhẹ gõ lên bàn của chàng họa sĩ thiên tài trầm lặng:

    “Anh không định giải thích à? Chuyện vừa nãy anh lén hôn tôi ấy?”

    Anh mở to mắt, gương mặt đẹp trai yên tĩnh thoáng qua chút ấm ức và hoảng hốt:

    “Tôi không có.”

    Hay lắm, chịu mở miệng rồi nhé?

    10.000 tệ – về tài khoản!

  • Mười Năm Vong Ân

    Lúc tôi hai tuổi, tôi bị người ta bắt cóc.

    Bố mẹ đã tìm tôi suốt tám năm.

    Khi họ đến đón tôi về, tôi đang mặc bộ đồ rách rưới làm việc ngoài ruộng.

    Trên người tôi không chỗ nào lành lặn vì bị đánh đập.

    Tôi biết họ chán ghét tôi vì trông chẳng ra gì, nên tôi liều mạng kiếm tiền để chứng minh bản thân.

    Năm tôi hai mươi tuổi, tôi có một người bạn trai điều kiện rất ổn, đang tính chuyện kết hôn.

    Nhưng rồi tôi phát hiện, họ đã âm thầm tổ chức tiệc đính hôn cho em gái tôi và bạn trai tôi.

    Tôi bê khay thức ăn ra cửa, thì nghe bố tôi nói với bạn trai:

    “Con bé Như Như học vấn thấp, sau này cũng chẳng có tiền đồ gì. Si Si thì khác, nó trẻ trung xinh đẹp, có khí chất, lại tốt nghiệp đại học danh tiếng, hợp với cháu hơn nhiều.”

    Mẹ tôi nhìn chàng rể tương lai cười đến không ngậm được miệng.

    “Xứng đôi thật đấy, đúng là trời sinh một cặp!”

    Bạn trai tôi lộ vẻ khó xử.

    “Nhưng nếu Như Như biết chuyện này thì không ổn lắm đâu ạ?”

    Mẹ tôi lập tức tỏ ra ghét bỏ:”Như Như từng mất tích suốt tám năm, ai biết nó đã trải qua chuyện gì?

    Người ta đồn rằng những bé gái bị bắt cóc đều bị…Cháu hiểu ý dì rồi đấy. Dì chỉ mong cháu không phải hối hận về sau, nên mới khuyên thật lòng.”

    “Chẳng lẽ cháu còn không chê con Si Si nhà dì sao?”

    Bạn trai tôi quỳ một gối trước mặt mọi người,

    Lấy ra chiếc nhẫn ban đầu định cầu hôn tôi, đeo vào tay Hứa Si Si.

    Khoảnh khắc đó, tôi không còn muốn cái gia đình này nữa.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *