Bản Sao Của Tôi

Bản Sao Của Tôi

Vừa từ trường dạy lái xe về, huấn luyện viên chỉ thẳng vào mặt tôi mắng tôi ngu như heo.

Tôi tủi thân ngồi xổm bên đường khóc, thì một cuộc gọi đến, tự xưng là cảnh sát giao thông, nói tôi lái xe đâm người, bảo tôi lập tức đi đầu thú.

Tôi khóc càng to hơn: “Chú cảnh sát ơi, cháu xin chú, chú mau bắt cháu đi!”

“Môn 2 cháu thi năm lần vẫn không qua, cháu không muốn sống nữa, chú tới bắt cháu ngay đi, xử cháu tò ch/ ung th/ ân cũng được!”

Đầu dây bên kia, lập tức im bặt…

01

Nước bọt của huấn luyện viên bắn thẳng vào mặt tôi.

Còn kèm theo mùi tỏi nồng nặc của bữa trưa chưa kịp đánh răng.

“Chu Hạ! Cô là heo à!”

“Bảo cô đánh lái ba vòng, cô đứng im vẽ nguyên một vòng tại chỗ cho tôi xem!”

“Vô lăng là bố hay mẹ cô hả, mà ôm chặt không chịu buông!”

Tôi siết chặt vô lăng, lòng bàn tay toàn mồ hôi.

Chiếc xe vặn vẹo theo một góc độ quái dị, lắc lư hình chữ S, cuối cùng đâm sầm vào bồn hoa bên sân tập.

Chết máy.

Tôi không dám ngẩng đầu.

Tôi cảm nhận được ánh mắt của tất cả mọi người trong trường lái, như đèn pha chiếu thẳng vào mình.

Khuôn mặt đen sì của huấn luyện viên đã áp sát cửa kính xe tôi.

“Xuống xe!”

Tôi run lẩy bẩy tháo dây an toàn, mở cửa bước xuống.

“Lần thứ năm rồi.”

Huấn luyện viên châm một điếu thuốc, rít mạnh một hơi, rồi phả thẳng khói vào mặt tôi.

“Môn 2, cô thi năm lần rồi.”

“Chu Hạ, trong sử sách của trường lái, chắc chắn sẽ có một nét bút đậm dành cho cô.”

Nước mắt tôi lưng tròng.

“Em…”

“Em cái gì mà em!”

“Có phải kiếp trước cô là thiên thần gãy cánh nên kiếp này không cầm nổi vô lăng không?”

“Cô có thù với xe hả? Nói tôi nghe, tôi đổi cho cô cái xe điện đụng nhau chơi cho rồi!”

Xung quanh vang lên tiếng cười không nén nổi.

Có cả huấn luyện viên khác, cả học viên đang tập lái.

Mặt tôi nóng bừng như miếng sắt nung đỏ.

Tủi thân dâng lên ngập trời.

Tôi đâu phải không cố gắng.

Ngày nào tôi cũng đến sớm nhất, về muộn nhất.

Ngay cả lúc ăn cơm cũng đang tưởng tượng trong đầu khúc cua chữ S với bài lùi chuồng.

Nhưng tôi thật sự không làm được.

Tôi với cái hộp sắt này sinh ra đã xung khắc.

“Thầy, em xin lỗi…”

Giọng tôi nghẹn ngào.

“Đừng xin lỗi tôi! Cô đi xin lỗi cái xe sắp bị cô lái cho thành đống sắt vụn ấy!”

“Đi đi đi, hôm nay đừng tập nữa, nhìn cô là tôi bực mình.”

Huấn luyện viên phất tay, như xua một con ruồi.

Tôi không nhịn nổi nữa, quay người chạy đi.

Nước mắt rơi như chuỗi hạt đứt dây.

Tôi chạy tới cổng trường lái, ngồi xổm trên lề đường, ôm đầu gối, khóc như kẻ ngốc.

Điện thoại trong túi rung liên hồi.

Tôi lấy ra, là một số lạ.

Tôi quệt nước mắt, bấm nghe.

“Alo?”

“Cô là Chu Hạ phải không?”

Đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông, nghe hơi cà lơ phất phơ.

“Vâng… là tôi.” Tôi vừa thút thít vừa nói.

“Tôi là bên đội cảnh sát giao thông, cô lái xe đâm người, bây giờ lập tức tới đầu thú.”

Tôi sững người.

Cái gì?

Cảnh sát giao thông?

Đâm người?

Hôm nay tôi còn chưa lái xe ra khỏi cổng trường.

Lừa đảo.

Chắc chắn là kiểu điện thoại lừa đảo đang rộ lên gần đây.

Bình thường chắc tôi đã cúp máy, hoặc chửi cho một trận.

Nhưng hôm nay, tôi không muốn nữa.

Tất cả tủi thân và tuyệt vọng của tôi, vào khoảnh khắc này, bỗng tìm được một chỗ để trút ra.

Tôi khóc càng to hơn.

“Chú cảnh sát ơi, cháu xin chú, chú mau bắt cháu đi!”

Giọng tôi khàn đặc, đầy khát vọng được giải thoát.

“Môn 2 cháu thi năm lần vẫn không qua!”

“Cháu không muốn sống nữa! Chú tới bắt cháu ngay đi, xử cháu tù chung thân cũng được!”

“Cháu không bao giờ muốn lái xe nữa! Cháu xin chú!”

Tôi gào vào điện thoại.

Gào hết mọi tủi thân, mọi ấm ức, mọi tự phủ định bản thân ra ngoài.

Đầu dây bên kia lập tức im lặng.

Sau khi gào xong, đầu óc tôi trống rỗng.

Chỉ còn lại tiếng thở dốc dữ dội.

Mười mấy giây trôi qua.

Bên kia cúp máy.

Tôi nhìn màn hình tối đen, trong lòng trống hoác.

Đến cả kẻ lừa đảo cũng chê tôi rồi sao?

Tôi nhét điện thoại lại vào túi, tiếp tục ôm đầu gối.

Trời dần tối xuống.

Tôi không biết mình đã khóc bao lâu.

Cho tới khi từng ngọn đèn đường lần lượt sáng lên.

02

Tôi cảm thấy mình như bị cả thế giới bỏ rơi.

Không muốn về nhà.

Nếu mẹ tôi biết tôi trượt lần thứ năm, chắc chắn sẽ càm ràm tôi đến chết.

Tôi lang thang vô định trên phố.

Bụng đói đến mức réo ầm ầm.

Tôi ghé vào một cửa hàng tiện lợi ven đường, mua một cái bánh mì và một cốc nước nóng.

Ngồi xổm trên bậc thềm trước cửa, cắn từng miếng nhỏ.

Giống như một con chó hoang không nhà.

Điện thoại lại reo.

Tôi tưởng lại là tên lừa đảo kia.

Lấy ra nhìn, vẫn là số lạ.

Đầu số trong thành phố.

Tôi không muốn nghe.

Nhưng tiếng chuông vang hết lần này đến lần khác, giữa đêm yên tĩnh nghe đặc biệt chói tai.

Tôi bực bội vuốt màn hình nghe máy.

“Alo! Các người còn chưa xong à!”

“Tôi bảo rồi, mau tới bắt tôi đi!”

“Không tới nữa là tôi chạy thật đấy!”

Đầu dây bên kia im lặng một chút.

Sau đó, một giọng nói hoàn toàn khác vang lên.

“Chu Hạ?”

Tôi khựng lại.

Giọng này khác hẳn buổi chiều.

Không hù dọa, không đe dọa, mà là một mệnh lệnh.

“Tôi là Hà Vũ, đội hình sự thành phố.”

Đội hình sự?

Bọn lừa đảo này còn nâng cấp kịch bản à?

Diễn cũng ra gì phết.

“Ồ. Chào anh Hà.”

“Cô đang ở đâu?”

“Tôi dựa vào cái gì phải nói cho anh biết?”

“Chu Hạ.”

Anh ta gọi cả họ tên tôi, giọng nặng hơn một chút.

“Tôi không phải đang thương lượng với cô.”

“Tôi không quan tâm trước đó cô nhận được cuộc gọi gì, gặp chuyện gì.”

“Bây giờ, tôi yêu cầu cô lập tức cho tôi biết vị trí của cô.”

“Đây không phải yêu cầu, mà là mệnh lệnh.”

Tim tôi khựng lại.

Bắt đầu hoảng.

Cái khí chất này, cách nói chuyện này… hình như không giống giả.

“Tôi… tôi ở phía tây thành phố, trước cửa cửa hàng tiện lợi tên ‘Hảo Đức’.”

Tôi vẫn báo địa chỉ.

Lỡ đâu là thật thì sao?

“Đứng yên ở đó.”

Giọng Hà Vũ không có chút cảm xúc.

“Người của chúng tôi tới ngay.”

Điện thoại cúp.

Tôi nắm chặt điện thoại, lòng bàn tay lại bắt đầu đổ mồ hôi.

Thật hay giả?

Chẳng lẽ tôi thật sự dính vào chuyện gì đó?

Nhưng hôm nay tôi cả ngày ở trường lái, đâu có đi đâu.

Trong lòng tôi rối như tơ vò.

Muốn chạy, lại không dám.

Lỡ là cảnh sát thật, tôi chạy có bị tính là bỏ trốn không?

Càng nghĩ càng sợ.

Bánh mì cũng không nuốt nổi nữa.

Thời gian trôi từng giây.

Khoảng mười phút sau.

Một chiếc xe màu đen lặng lẽ dừng trước mặt tôi.

Không đèn cảnh sát, không còi hú.

Cửa kính hạ xuống.

Một khuôn mặt góc cạnh xuất hiện trước mắt tôi.

Ánh mắt sắc như chim ưng.

“Chu Hạ?”

Chính là giọng nói trong điện thoại.

Tôi gật đầu, như một con rối.

“Lên xe.”

Anh ta nói ngắn gọn.

Tôi mở cửa xe, ngồi vào.

Trong xe còn một người đang lái, mặc thường phục nhưng ngồi rất thẳng lưng.

Hà Vũ ngồi ghế phụ.

Anh ta nhìn tôi qua gương chiếu hậu.

“Chiều nay cô làm gì?”

“Tôi… tôi ở trường lái tập xe.”

“Trường nào?”

“An Thông.”

“Từ mấy giờ đến mấy giờ?”

“Sáng tám giờ, đến… hơn năm giờ chiều.”

“Có rời đi giữa chừng không?”

“Không. Tuyệt đối không.”

“Hôm nay cô lái xe gì?”

“Một chiếc Santana màu trắng, xe tập lái.”

“Biển số nhớ không?”

Tôi do dự một chút.

Tôi không nhạy cảm với con số, nhưng hôm nay tôi đã nhìn chằm chằm biển số đó rất lâu.

Vì huấn luyện viên nói, nếu tôi còn trượt nữa, ông ta sẽ xăm cái biển số đó lên mặt tôi.

Tôi đọc ra một dãy số.

Hà Vũ nghe xong, không nói thêm gì.

Không khí trong xe ngột ngạt đến đáng sợ.

Tôi thậm chí thở cũng dè dặt.

Xe chạy suốt quãng đường.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện hướng đi không phải về đồn công an.

Mà thẳng về trung tâm thành phố.

Tòa nhà tôi chỉ từng thấy trên bản tin.

Cục Công an thành phố.

Tim tôi rơi thẳng xuống đáy.

Xong rồi.

Lần này to chuyện thật rồi.

Xe dừng trước tòa nhà đội hình sự.

Hà Vũ dẫn tôi xuống xe, đi thẳng vào bên trong.

Quẹt thẻ suốt dọc đường, không ai ngăn cản.

Hành lang người qua lại đều mặc cảnh phục.

Ai cũng vội vã, gương mặt nghiêm túc.

Tôi bị đưa vào một căn phòng.

Rất trống.

Chỉ có một cái bàn, hai cái ghế.

Phòng thẩm vấn điển hình.

Tôi ngồi trên ghế, tay chân lạnh ngắt.

Hà Vũ ngồi đối diện tôi.

Anh ta không hỏi ngay.

Mà lấy ra một túi hồ sơ, rút từ trong đó một tấm ảnh.

Đẩy về phía tôi.

“Xem đi.”

Giọng anh ta rất bình tĩnh.

03

Ánh mắt tôi rơi xuống tấm ảnh.

Hơi thở lập tức nghẹn lại.

Đó là ảnh hiện trường một vụ tai nạn.

Trời nhá nhem tối, chắc là lúc chiều muộn.

Địa điểm trông như một khu chung cư cũ kỹ.

Một chiếc xe tập lái màu trắng, đầu xe nát bét.

Phía trước đầu xe, một người nằm dưới tấm vải trắng.

Xung quanh căng dây cảnh giới.

Cảnh sát đang khám nghiệm hiện trường.

Đầu óc tôi trống rỗng.

“Cái… cái này là gì?” Giọng tôi run rẩy.

“Hôm nay lúc 4 giờ 50 phút chiều, tại khu chung cư Dương Quang phía nam thành phố, xảy ra một vụ đâm người rồi bỏ trốn đặc biệt nghiêm trọng.”

Giọng Hà Vũ bình thản như đang đọc báo cáo.

“Nạn nhân tử vong tại chỗ.”

“Chiếc xe gây tai nạn chính là chiếc này.”

Anh ta chỉ vào chiếc xe trong ảnh.

Tim tôi đập loạn.

“Cái này… liên quan gì đến tôi?”

“Tôi… tôi không quen người này, tôi cũng chưa từng tới chỗ đó.”

“Cô nhìn kỹ lại chiếc xe đi.”

Ánh mắt Hà Vũ sắc lạnh như tia X, như muốn nhìn xuyên qua tôi.

Tôi ép mình nhìn lại tấm ảnh.

Chiếc Santana màu trắng.

Cũ kỹ.

Trên thân xe in bốn chữ đỏ xiêu vẹo: “Trường lái An Thông”.

Giống hệt chiếc tôi lái hôm nay.

Ánh mắt tôi không tự chủ trượt xuống biển số xe.

Tấm biển màu xanh trong ảnh hơi mờ.

Nhưng dãy số và chữ cái trên đó lại như sắt nung đỏ, in thẳng vào võng mạc tôi.

Đồng tử tôi co rút dữ dội.

Máu trong người như đông cứng lại.

Không thể nào.

Tuyệt đối không thể.

Biển số đó, giống hệt chiếc xe tôi lái hôm nay.

Không sai một con số.

“Sao có thể…”

Tôi lẩm bẩm, cảm giác cả thế giới quay cuồng.

“Không thể nào!”

Tôi ngẩng phắt đầu lên nhìn Hà Vũ.

“Chuyện này tuyệt đối không thể!”

“Chiều nay tôi ở sân tập của trường lái suốt!”

“Chạy chữ S, lùi chuồng, tôi tập cả buổi chiều!”

“Tôi chưa từng lái xe ra khỏi cổng trường!”

“Huấn luyện viên của tôi có thể làm chứng! Camera trường lái cũng có thể làm chứng!”

Tôi gần như gào lên.

Similar Posts

  • Nếu Được Chọn, Em Muốn Hạ An Làm Chị Dâu

    “Nếu được chọn, em muốn Hạ An làm chị dâu.”

    Khi em gái bạn trai – Bạch Nhược Linh – nói ra câu đó trước mặt bao người, cô ta còn trợn mắt khiêu khích tôi một cái.

    Mọi người đều tưởng tôi sẽ nổi đóa, đang háo hức chờ màn “chị dâu – em chồng huyết chiến”.

    Nhưng tôi lại mỉm cười tán đồng, thậm chí tuyên bố chia tay với bạn trai ngay tại chỗ.

    Bạn trai nói tôi trẻ con, làm loạn vô cớ.

    Nhưng tôi vẫn lập tức rời khỏi khu cắm trại trong đêm.

    Rõ ràng anh ta thấy tôi rời đi, nhưng lại không giữ tôi lại, chỉ quay người an ủi cô gái tên Hạ An:

    “Xin lỗi, làm em khó xử rồi.

    Thay mặt Duy Y, anh xin lỗi em.”

    Tôi không hề thấy đau lòng, mà còn tràn đầy mong đợi.

    Như vậy, vụ tai nạn trên đường về, tôi sẽ không cần vì cứu Bạch Nhược Linh mà phế cánh tay phải, rồi cuối cùng lại bị cả nhà họ chê bai, dè bỉu.

    Không có tôi liều mình cứu giúp, Bạch Nhược Linh còn sống nổi không?

    Tôi rất mong chờ kết quả.

  • Ly Hôn Xong Mới Biết Vợ Là Kim Chủ

    “Thật ra từ lâu tôi đã cảm thấy cô không xứng với con trai tôi.”

    Nghe vậy, tay tôi khựng lại giữa chừng khi đang xoa bóp vai cổ cho mẹ chồng.

    Bà ấy làm như không nhận ra, vẫn tiếp tục nói:

    “Con trai tôi cao mét bảy tám, tốt nghiệp đại học 211, công việc ổn định.”

    “Còn cô thì sao? Chỉ cao có mét sáu, học cao đẳng, lại không có nhà mẹ đẻ làm chỗ dựa.”

    Cô em chồng ngồi bên vừa lướt video vừa chen vào, đầu còn chẳng buồn ngẩng lên:

    “Chuẩn luôn, năm đó con đã nói nên để anh hai cưới chị Dao Dao, chỉ có chị ấy mới xứng với anh con.”

    Nói xong, cô ta sai tôi:

    “Chị dâu, chị ra lấy cho em hai quả măng cụt trong tủ lạnh với.”

    Tim tôi như chìm xuống một cách không kiểm soát được.

    Điện thoại hiện thông báo WeChat: “Chúc mừng sinh nhật nhé bạn yêu, mời bạn ăn một bữa hoành tráng, đi không?”

    Tôi im lặng một giây, rồi nhắn lại:

    “Đi.”

  • Nữ Phụ Tỉnh Lại

    Tôi tỉnh lại.

    Mi mắt như dính keo 502, phải dùng hết sức mới hé được một khe nhỏ.

    Trần nhà trắng bệch, trong không khí lảng vảng mùi thuốc khử trùng – là bệnh viện.

    Tôi cử động ngón tay, một cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ truyền về não.

    Ba năm rồi, cuối cùng tôi lại sở hữu cơ thể của mình.

    Đúng lúc này, một dòng chữ nhỏ, mờ mờ xanh nhạt, giống như đạn mạc hiện trước mắt tôi.

    【Ôi trời, nữ phụ thực sự tỉnh rồi? Cốt truyện sắp loạn à?】

    Tôi chớp mắt, tưởng mình do hôn mê quá lâu nên có di chứng.

    Ngay sau đó, một dòng chữ khác lại trôi ra.

    【Đừng sợ, nữ chính đã sớm thu phục được trái tim gia đình và thanh mai trúc mã của cô ta rồi. Nữ phụ này không ngóc đầu dậy nổi đâu.】

    Nữ phụ? Nữ chính? Cái quái gì vậy?

    Đầu tôi như một cỗ máy rỉ sét, kẽo kẹt quay.

    “Cô tỉnh rồi?” – một giọng điện tử lạnh lẽo vang trong đầu tôi, “Chào mừng quay lại thế giới thực, ký chủ Kinh Cúc.”

    Là cái kẻ tự xưng “Hệ thống” đó.

    Ba năm trước, để cứu thanh mai trúc mã Cố Yến Thanh, tôi bị một chiếc xe tải mất lái đâm bay, thành người thực vật.

    Linh hồn rời khỏi thân thể, bị cái hệ thống hỏng này trói buộc, làm lao công miễn phí cho nó ba năm mới đổi được cơ hội sống lại lần này.

    Tôi còn chưa kịp đáp lời, đạn mạc mới đã lướt nhanh.

    【Thương vợ tôi Phất Y quá, chắc chắn sẽ bị nữ phụ ác độc này bắt nạt.】

    【Mấy người nghĩ nhiều rồi, chưa đọc nguyên tác à? Kinh Cúc tỉnh lại mà ba mẹ với em trai không hề đến, tất cả chạy đi dự lễ mừng vũ đạo ra mắt của Lưu Phất Y rồi.】

    【Ha ha, đúng sự thật, nằm ba năm, trong lòng gia đình cô ta còn không bằng một buổi diễn của người thay thế, thảm mới là nữ phụ thảm.】

  • Anh Chọn Khoa Học, Tôi Chọn Tự Do

    Vào những năm 80 trong khu tập thể gia đình, mọi người đều phát hiện ra Giang Nặc đã thay đổi.

    Sáu giờ sáng, cô không còn dậy sớm nấu cháo kê, luộc trứng cho Lục Nghiễm Hàn,

    không còn cẩn thận ủi chiếc áo blouse trắng của anh phẳng phiu không một nếp nhăn.

    Mười hai giờ trưa, cô cũng không còn đứng đợi ngoài cổng viện nghiên cứu với hộp cơm giữ nhiệt, đợi bóng dáng luôn luôn trễ giờ kia.

    Mười giờ tối, cô cũng không còn bật đèn ngồi trước cửa sổ, mặc gió mưa mà đợi Lục Nghiễm Hàn tan ca trở về.

    Cứ như vậy suốt một tuần.

  • Nữ Thủ Khoa Giả Nghèo

    Ngày điểm thi đại học được công bố, nhóm lớp náo nhiệt cá cược xem tôi sẽ vào trường nghề nào.

    Tôi ngồi xổm ở đầu làng, vừa gõ một dấu chấm hỏi trong nhóm, đã bị nam thần mà tôi theo đuổi suốt ba năm đá ra khỏi nhóm trò chuyện.

    Ba tháng sau, trong buổi bầu cử cán bộ sinh viên của Đại học Thanh Hoa, tôi đứng trước toàn thể sinh viên, đá anh ta ra khỏi nhóm cán bộ.

    Ngày điểm thi công bố, tôi thất tình – bạn trai tôi tay trong tay với hoa khôi lớp cùng đậu vào Đại học Bắc Kinh.

    Nhìn dòng tin nhắn chia tay đầy mỉa mai từ Hứa Bạch trên màn hình, tôi tức đến muốn hóa thân thành Sadako, chui theo đường mạng mà siết cổ anh ta.

    “Một người 688, một người 692, thế là chắc suất Bắc Đại rồi còn gì.”

    Nhóm lớp sôi nổi không ngớt, tin nhắn nhảy liên tục 99+.

    Ai nấy đều chúc mừng Hứa Bạch và Trần Trân Trân – đôi trai tài gái sắc, cùng nhau song hành nơi đất học danh giá.

    “Có ai biết Tiền Đa Đa được bao nhiêu điểm không?”

    “Ai thèm quan tâm nó? Thành tích nó mấy năm liền đứng bét trường, vô được trường cao đẳng thôi cũng phải đốt nhang khấn tổ rồi.”

    “Ha ha ha, không chừng giờ đang chuẩn bị vô xưởng làm công cũng nên.”

    Nhìn loạt lời giễu cợt không ngừng nhảy ra trên màn hình, tôi chỉ biết thở dài.

    Không còn cách nào khác, mỗi khi Trần Trân Trân được người ta khen một câu, sẽ có cả đám chó liếm của cô ta nhào tới cắn tôi một phát.

    Nhìn trang tra cứu điểm trắng bóc, không có điểm cũng không có thứ hạng, tôi lặng lẽ tắt điện thoại.

    Đột nhiên, điện thoại rung lên – là cuộc gọi của ba tôi.

    “Con gái à, tra điểm chưa?”

  • Hạnh Phúc Trọn Vẹn

    Sau khi cô con gái ruột thật sự quay về, Tôi bị đuổi về quê, gả cho một người đàn ông thô kệch.

    Sau khi kết hôn, anh ấy luôn tránh xa tôi như tránh rắn độc. Chưa từng chạm vào tôi một lần nào.

    Tôi lạnh lòng, định mở miệng đòi ly hôn thì—Trước mắt bỗng hiện ra dòng chữ như trong phim:

    【Cô nữ phụ ngốc nghếch, cứ chờ mà hối hận đi. Nam chính sau này sẽ là một ông trùm tay trắng dựng nghiệp. May mà có nữ chính đến cứu rỗi anh ấy.】

    【Đừng mà, nữ phụ! Anh ấy cực kỳ yêu cô, chỉ là sợ lúc đó mình sẽ làm cô sợ hãi.】

    【Không tin thì mở ngăn kéo ra xem, bên trong toàn là những món anh ấy chuẩn bị cho cô đấy.】

    Tay tôi khựng lại, Sau đó kéo ngăn kéo ra.

    Bên trong là các loại nội y gợi cảm, Tai thỏ, Đuôi thỏ…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *