Bạn trai giúp nhà tôi ghi chép chi tiêu

Bạn trai giúp nhà tôi ghi chép chi tiêu

Lúc thuốc mê phẫu thuật vừa tan, tôi lờ mờ tỉnh lại thì nghe thấy bạn trai đang nói chuyện điện thoại với mẹ anh ta ngay bên cạnh, giọng đầy oán trách: “Lần này cô ấy có bảo hiểm y tế, chắc sau khi được thanh toán thì tốn khoảng một ngàn năm trăm thôi.”

“Nhưng cô ấy yếu ớt, lại đòi nghỉ nửa tháng, lương tám ngàn mà bị trừ hết bốn ngàn đó mẹ! Tháng này tối thiểu cô ấy cũng tiêu mất năm ngàn năm, nghĩ tới là tim con đau thắt lại luôn…”

Tim tôi bỗng giật thót. Không ngờ người bạn trai mà tôi sắp bàn chuyện hôn nhân lại tính toán chi li từng đồng tôi tiêu đến như vậy.

1.

Tôi nhắm nghiền mắt, sợ anh ta phát hiện mình đã tỉnh, nhưng Trình Hoành vẫn mải mê tính toán, lảm nhảm không ngừng: “Ba mẹ An Ngôn trước đây làm kinh doanh, tiền bảo hiểm xã hội đều tự đóng nên lương hưu không cao, mỗi người chỉ có 2.100 tệ thôi. Nhưng mà ba mẹ cô ấy có ba căn mặt bằng cho thuê, lần lượt là 3.500 tệ, 4.600 tệ và 3.000 tệ. Ngoài căn đang ở, hình như nhà cô ấy còn có thêm một căn ở khu Liên Hoa, cho thuê cũng được ba bốn ngàn một tháng.”

“Vậy thì trừ đi chi tiêu cơ bản khoảng 3.000 tệ, mỗi tháng nhà cô ấy tiết kiệm được khoảng 15.000 tệ. Không rõ những năm qua họ tích cóp được bao nhiêu, nhưng tính cách ba mẹ cô ấy cũng tiết kiệm, chắc cũng cỡ hai ba triệu rồi.”

‘Cái gì!’ Giọng của mẹ Trình Hoành đầy kích động, vang vọng trong phòng bệnh tĩnh lặng: “Vậy con còn chần chừ cái gì nữa! Mau mau nói chuyện kết hôn đi! Tốt nhất là nhanh chóng phát sinh quan hệ, nấu thành cơm chín luôn, đến lúc đó có muốn chạy cũng không được nữa!”

Trình Hoành thở dài: “Đâu có dễ vậy đâu mẹ, tụi con mới quen nhau được nửa năm, cô ấy đề phòng con dữ lắm. Những chuyện vừa nãy là con moi thông tin cực khổ mới có được, còn là lần đi dạo phố với cô ấy, cô ấy lỡ miệng nói mấy cái mặt bằng đó là của nhà mình nên con mới biết.”

“Hồi đó con cứ tưởng chỉ có một căn thôi, còn chạy tới chạy lui mua thuốc lá, mua trái cây hỏi ông chủ thuê bao nhiêu, người ta tưởng con định thuê nên nói luôn, còn bảo cách đó một con phố cũng có một căn là của nhà cô ấy, giá rẻ hơn, 3.000 tệ, mỗi tội vị trí hơi kém.”

Mẹ anh ta sốt ruột: “Nửa năm là quá đủ rồi, bây giờ người ta kết hôn chớp nhoáng đầy ra, không thể chờ nữa, con biết…”

Bà ta còn chưa nói hết, Trình Hoành đã vội ngắt lời: “Mẹ đừng nói nữa, có người tới.”

Nói xong liền cúp máy.

Tôi nghe tiếng bước chân ngoài hành lang từ xa đến gần rồi dần xa đi, Trình Hoành đến bên giường rõ ràng thở nhẹ nhõm ra mặt, đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.

Toàn bộ cuộc trò chuyện vừa rồi khiến lưng tôi toát đầy mồ hôi lạnh. Không ngờ người bạn trai luôn chu đáo với tôi lại hiểu rõ tài sản nhà tôi như lòng bàn tay.

Nhưng rõ ràng điều kiện của Trình Hoành cũng đâu có tệ, chẳng giống người thiếu tiền chút nào, sao lại để tâm đến tiền nhà tôi như vậy?

2.

Lúc Trình Hoành từ nhà vệ sinh bước ra, tôi giả vờ vừa mới tỉnh, khẽ mở mắt. Anh ta lập tức nhào tới, vẻ mặt mừng rỡ, nhưng lại dè dặt dò xét: “Ngôn Ngôn, em tỉnh rồi à? Em tỉnh lúc nào vậy?”

Thật ra đây chỉ là ca phẫu thuật ruột thừa nhỏ, tôi tiện miệng nói với anh là sắp mổ thì anh lập tức xung phong đòi tới chăm sóc, bảo ba mẹ tôi cứ yên tâm ở nhà nghỉ ngơi.

Trước khi mổ, anh ta còn nghe lời bác sĩ dặn đi dặn lại tôi chuyện nhịn ăn, nhịn uống, còn tự lên mạng tra kỹ cách chăm sóc sau mổ, lập hẳn một thực đơn dinh dưỡng tỉ mỉ để tôi mau hồi phục.

Anh ta còn nói khi tôi ăn được rồi thì mẹ anh ta sẽ đích thân hầm canh gà cho tôi bồi bổ. Lúc đó tôi thật sự cảm động, nghĩ bụng chỉ là ca tiểu phẫu mà nhà anh đã lo lắng chu đáo như thế.

Thấy tôi không nói gì, anh dịu dàng hỏi: “Sao vậy? Em thấy khó chịu chỗ nào à? Anh gọi bác sĩ nhé?”

Ánh mắt anh ta đầy lo lắng, nhìn rất chân thành, nhưng cuộc trò chuyện lúc nãy giữa hai mẹ con họ lại khiến tôi thấy hoang mang, như thể đang sống trong hai thế giới đối lập.

Lời trách móc dâng lên đến miệng, cuối cùng tôi chỉ mấp máy môi hỏi: “Em vừa mới tỉnh thôi, còn thắc mắc anh đi đâu nữa cơ. Mà lúc gây mê em có nói nhảm gì giống mấy clip trên mạng không đó?”

Sự lo lắng trên mặt anh ta lập tức tan biến, cười dịu dàng: “Em coi video nhiều quá rồi, ai mà còn sức nói nhảm khi vừa tỉnh dậy sau khi gây mê chứ.”

Mấy ngày sau đó, Trình Hoành vẫn săn sóc từng li từng tí, gần như không rời tôi nửa bước. Mẹ tôi thấy vậy còn không ngớt lời khen anh ta.

Anh ta còn đích thân nấu cháo yến, hầm hải sâm cho tôi ăn, chẳng hề giống người vừa mới tính toán từng đồng trên điện thoại.

Đến mức tôi còn nghi ngờ, chẳng lẽ hôm đó mình nằm mơ?

Tôi thử dò hỏi: “Mấy hôm trước em đọc tin tức, thấy có ngôi sao trẻ tuổi đột ngột qua đời, nghĩ tới bản thân mới mổ xong, em bỗng thấy đời người vô thường quá, phải biết hưởng thụ kịp lúc. Em quyết định sau này thích gì thì mua nấy. Ra viện xong em định đi mua cái túi hiệu mà em mê lâu rồi.”

Trình Hoành đang múc canh thì khựng lại, ánh mắt thoáng kinh ngạc, nhưng rồi nhanh chóng nở nụ cười: “Đã thích thì nên mua từ sớm rồi.” Anh dừng một chút, rồi hỏi tiếp: “Túi kiểu gì vậy?”

Tôi mở trang web hãng ra cho anh ta xem: “Chính là mẫu này nè, đẹp quá ha? Hơn năm chục ngàn đó, chắc phải xin mẹ tài trợ mới mua nổi.”

Nụ cười trên mặt anh như cứng đờ, gắng gượng lắm mới cong nổi khóe miệng: “Ờ… cũng đẹp thật.”

Nếu như trước đó tôi còn lưỡng lự, thì giờ gần như chắc chắn: Anh ta tiếp cận tôi là nhắm vào tiền nhà tôi.

Nhưng rõ ràng hiện tại chúng tôi đang rất tình cảm, cứ như vậy tiến triển thì sớm muộn gì cũng cưới, vậy tại sao anh ta lại phải gấp gáp đến thế?

3.

Không ngờ hôm xuất viện, Trình Hoành đến đón tôi, từ cốp xe lấy ra một hộp quà, mặt mày rạng rỡ nói: “Cái túi mà em thích nè!”

Tôi ngạc nhiên nhận lấy, anh ta đắc ý khoe: “Hôm trước em nói thích cái đó, anh để ý rồi. Đúng lúc có bạn anh từ nước ngoài về, nên nhờ người ta mua hộ, rẻ hơn trên web chính hãng nhiều đó! Mua túi làm sao để bạn gái bỏ tiền được, chuyện này đương nhiên phải là bạn trai ưu tú như anh lo rồi!”

Tôi mở hộp quà, chiếc túi mà tôi hằng ao ước liền hiện ra trước mắt. Trong điện thoại, anh ta còn nhíu mày vì tháng này tôi tiêu mất năm ngàn, trước giờ hẹn hò cũng chỉ ăn uống, tặng hoa, cùng lắm là một lọ nước hoa đắt tiền, sao giờ lại hào phóng như thế?

Tôi bắt đầu cảm thấy khó hiểu.

Trên đường về nhà, khi tôi còn đang suy nghĩ nên tiếp tục thử anh ta thế nào, Trình Hoành bỗng mở lời: “Ngôn Ngôn, em cũng hơn hai mươi rồi, nhưng anh thấy em vẫn chưa biết tự chăm sóc bản thân. Lần này em đột ngột phải mổ, thật sự làm anh lo quá.”

“Anh nghĩ kỹ rồi, dù sao tụi mình cũng xác định tiến tới hôn nhân, hay là chuyển về sống chung trước đi! Ở cùng nhau anh có thể chăm sóc em mỗi ngày, đảm bảo không để em ốm đau thêm lần nào nữa. Em thấy sao?”

Trong đầu tôi như có chuông báo động vang lên. Tôi cẩn trọng đáp: “Nhưng giờ em sống với ba mẹ vẫn ổn, dọn ra ngoài chưa chắc em quen được…”

Trình Hoành kiên nhẫn khuyên nhủ: “Sau này cưới rồi em cũng phải dọn ra thôi, chi bằng bây giờ làm quen sớm. Nếu có chỗ nào chưa hợp, mình còn kịp điều chỉnh, tất nhiên anh sẽ chiều theo hết mọi ý của em.”

Tôi suy nghĩ một lúc, biết nếu từ chối ngay có thể khiến anh ta nghi ngờ, liền gật đầu nói: “Em cũng thấy hợp lý, nhưng anh biết mà, em khó tính với nơi ở, nếu nhà kém quá thì em không chịu nổi đâu đó.”

Trình Hoành lập tức hào hứng: “Không thành vấn đề! Nhất định khiến em vừa ý!”

4.

Tôi quen Trình Hoành trong một buổi chơi cầu lông. Hôm đó nổi hứng tham gia chơi thử, nhưng kỹ năng quá tệ nên bị đối thủ đánh cho te tua, đang lúc nản lòng thì anh ta tiến tới, nhiệt tình hướng dẫn cách đánh.

Chơi xong, hai đứa kết bạn liên lạc. Từ đó anh ta thường rủ tôi chơi cầu lông, rồi dần dần thân thiết hơn. Về sau bận rộn công việc, ít chơi thể thao nhưng lại nhắn tin gọi điện nhiều hơn. Rồi một ngày anh tỏ tình, chúng tôi chính thức quen nhau.

Anh ta nói quê ở thành phố bên cạnh, vì công việc nên mua nhà ở đây và đón gia đình lên sống cùng. Tôi từng tới nhà anh ăn cơm, căn hộ nằm trong khu khá tốt trong thành phố. Anh làm quản lý một phòng ban trong công ty niêm yết, điều kiện kinh tế xem ra cũng không tồi.

Vậy mà sau hôm đó, Trình Hoành bắt đầu tìm nhà. Chưa được mấy ngày, anh ta rủ tôi đi ăn, trong bữa cơm không ngừng than phiền: “Giờ mấy căn hộ có nội thất đẹp, môi trường tốt toàn giá chát, động một cái là ba bốn ngàn. Giá mà anh có căn nhà trống ở đây thì đâu phải vất vả đi tìm như vậy.”

Similar Posts

  • Nhặt Tiền Nhặt Luôn Nam Phụ

    Khi tôi xuyên sách, vừa hay bắt gặp nữ chính “bạch liên hoa” đang ném tiền vào mặt nam phụ nhà giàu.

    “Nam Tĩnh Trạch, anh có thể đừng đến quấy rầy tôi nữa được không?”

    “Tôi đã nói rồi, tôi tuyệt đối sẽ không cúi đầu vì tiền!”

    Tôi bước tới, lặng lẽ nhặt tiền dưới đất lên, chân thành nhìn nam phụ đang ủ rũ tổn thương.

    “Hay là anh cân nhắc thử tôi đi, tôi xinh đẹp, tính cách cũng tốt.”

    Điều quan trọng nhất là, làm một chú chim hoàng yến ngoan ngoãn và đủ tiêu chuẩn – việc này tôi có kinh nghiệm.

    Nam Tĩnh Trạch nhìn tôi, lại nhìn Tống Noãn Noãn.

    Tống Noãn Noãn mắt đỏ hoe, cười lạnh một tiếng:

    “Loại đàn bà ham tiền như cô, đúng là rất hợp với cậu ấm ăn chơi như anh ta.”

    Tôi lặng lẽ gật đầu bên cạnh.

    Đúng đúng đúng, tôi là kiểu người không chịu được khổ.

    Không giống cô ấy, có thể bị nam chính dỗ dành bằng một bát cháo trắng mà sống mấy năm trong căn nhà thuê chia phòng.

  • Lấy Ông Chủ Làm Chồng

    Ông chủ của tôi cực kỳ giàu có, chỉ có điều… đôi chân của anh ấy bị liệt.

    Tôi có thể tùy ý bắt nạt, muốn vo tròn bóp méo thế nào cũng được.

    Mỗi lần anh ấy nổi giận, tôi chỉ cần đẩy xe lăn của anh về phía tường, khóa lại, rồi để anh “đứng úp mặt vào tường mà suy nghĩ lại bản thân”.

    “Cô đang làm cái gì vậy!” — ông chủ với tính khí thất thường tức giận khi bị tôi xử lý như vậy, nhưng tôi chẳng hề sợ.

    Vì cho dù anh có ném đồ đạc đi nữa, thì cũng phải dựa vào tôi để nhặt lại.

    Tôi nằm thư giãn trên chiếc ghế xích đu như chẳng có chuyện gì xảy ra.

    “Ông chủ, hôm đó có nhiều người đến phỏng vấn như vậy, sao anh lại chọn tôi?” — tôi hỏi.

    Cố Hành Chi quay mặt đi, đỏ bừng đến tận mang tai.

    “Vì chỉ có cô… không xem tôi là con người.”

  • Cảnh Báo Tình Yêu Trước Cơn Bão

    Sau khi thay em gái gả cho Tạ Khuê, tôi bất ngờ phát hiện mình đã mang thai.

    Nhớ lại đêm tân hôn, Tạ Khuê nâng niu tôi như báu vật, miệng không ngừng gọi “vợ ơi” một cách dịu dàng.

    Lòng tôi lạnh ngắt.

    Anh ta chắc chắn yêu em gái tôi đến chết mất thôi.

    Nếu biết được sự thật, tôi chắc cũng toi đời.

    Tôi ném que thử thai vào thùng rác, không ngoảnh lại mà thu dọn đồ đạc rời đi.

    Hai ngày sau, tôi gặp em gái trong quán cà phê, bắt đầu mặc cả.

    “Cho chị 5 triệu, chị sẽ phá cái thai này.”

    Bất ngờ, có người túm lấy cổ áo tôi từ phía sau.

    Giọng nói lạnh như băng vang lên.

    “Con của anh chỉ đáng giá 5 triệu thôi à?”

    “Cho em 10 triệu, ngoan ngoãn sinh con ra.”

    “Cưng à, em không muốn biết hậu quả của việc không nghe lời đâu, đúng không?”

  • Người Mẹ Lau Kính Trên Tầng Trời

    Tôi đã lau kính các tòa nhà chọc trời suốt năm năm, suýt ngã chết vô số lần, chỉ để kiếm tiền chữa bệnh “tự kỷ” cho con gái.

    Ngồi tàu suốt hai mươi tiếng về thăm nó, nhưng lại nghe thấy chồng mình – Thẩm Yến – nói với giám đốc trại hè:

    “Hóa đơn trị liệu đừng làm giả nữa. Vở kịch này diễn năm năm rồi, tôi chán rồi.”

    Thì ra, anh ta chưa bao giờ phá sản, bệnh của con gái cũng là giả, tất cả chỉ là một màn thử thách!

    Chị họ tôi – Thẩm Vũ Vi – khoác tay anh ta, cười ngọt ngào: “Yến ca, nhỡ đâu chị ta giấu tiền riêng thì sao?”

    Con gái sáu tuổi ôm chặt chân cô ta nũng nịu: “Con mới không muốn bà ấy làm mẹ con đâu, người bà ấy lúc nào cũng có mùi bụi lau kính cao tầng! Để dì Vũ Vi làm mẹ con có được không?”

    Thẩm Yến cưng chiều xoa đầu con: “Quan sát thêm nửa năm nữa đi, xem sức chịu đựng của cô ta ở đâu, có vì tiền mà làm ra trò thú vị hơn không.”

    Tôi nhìn tờ giấy máy bay gấp đã nắm suốt hai mươi tiếng, liền xé vụn!

    Họ tưởng tôi vì tiền? Tôi treo mình trên không trung ba trăm mét, tay đầy vết chai máu, chỉ để giữ cái gia đình vỡ vụn này ư?

    Không cần họ phí công thử thách nữa. Tôi tự mình rời đi.

  • Người Đến Sau, Kẻ Ở Lại Trong Tim

    Sau khi xong chuyện trên giường, Diệp Hoài An như thường lệ đưa cho tôi một viên thuốc tránh thai.

    “Uống sớm đi, đừng gây phiền phức cho tôi.”

    Tôi nhận lấy, cam tâm tình nguyện nuốt xuống.

    “Đây là lần thứ 150 rồi. Anh từng nói, uống đủ con số này thì sẽ cưới em.”

    Anh thoáng lộ vẻ ngạc nhiên, dường như nhớ ra điều gì đó, rồi dùng đầu ngón tay nâng cằm tôi lên.

    Giọng điệu khinh bạc:

    “Dao Sơ, lời đùa trên giường sao có thể coi là thật?”

    “Hôm nay Chu Nhụy Tuyết từ nước ngoài trở về. Em thu dọn đồ đạc của mình trong căn nhà này đi, tôi không muốn cô ấy nhìn thấy.”

    Sau khi anh rời đi, tôi châm lửa thiêu rụi căn biệt thự của anh.

    Chẳng phải muốn xóa sạch mọi dấu vết của tôi sao?

    Vậy thì tôi sẽ để nó sạch trơn, không còn lại gì.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *