Bão Ngầm Trường Nhất

Bão Ngầm Trường Nhất

Trường ưu ái trao suất đặc cách cho chính cái người từng bắt nạt tôi, thế là tôi quyết định chẳng cần cố gắng làm gì nữa cho phí công.

Cuộc thi học sinh giỏi Vật Lý? Tôi bỏ.

Đại diện trường phát biểu? Cũng không lên tiếng.

Kỳ thi liên trường – bảy trường? Tôi ngồi ung dung nộp giấy trắng, chẳng buồn động bút.

Đến lúc hội đồng trường về kiểm tra, đích thân điểm danh gọi tôi ra tiếp chuyện?

Lần này, tôi không những gặp mà còn chơi lớn.

Bước thẳng tới, tôi dõng dạc lên tiếng:

“Ba ơi, trường mình dàn xếp nội bộ trắng trợn lắm!”

01

Kết quả kỳ thi liên trường vừa có, tôi được 706 điểm, đứng nhất toàn khối.

Nhưng chờ đợi tôi không phải là lời chúc mừng, mà chỉ có ánh mắt mỉa mai từ bạn bè.

Thầy chủ nhiệm giữ bảng điểm của tôi lại, gọi tôi lên văn phòng.

Đi cùng còn có con gái của phó hiệu trưởng, tên là Trang Thanh.

Vừa nhìn thấy tôi, nhỏ đó đã liếc một cái đầy khiêu khích.

Trong văn phòng, điều hòa chạy rì rì, ấm cúng dễ chịu.

Thầy chủ nhiệm đợi hai đứa tôi ngồi xuống, vào thẳng vấn đề:

“Suất đặc cách đã có kết quả rồi.”

Ông ta liếc qua tôi, rồi quay sang chìa tay về phía Trang Thanh, cười tươi:

“Chúc mừng em.”

Tôi mặt lạnh như tiền, chờ thầy nói hết rồi hỏi luôn:

“Còn em thì sao ạ?”

Nụ cười của thầy chủ nhiệm khựng lại:

“Mai Mai này, thầy gọi em lên là muốn trao đổi tư tưởng với em một chút. Thầy biết em chăm chỉ học hành, ba năm liền được nhiều giải thưởng, nhưng em vẫn thuộc dạng ổn định, còn…”

Tôi cắt ngang:

“Còn Trang Thanh thì học lực bình thường, chuyên bắt nạt bạn, lấy mạnh hiếp yếu.”

Thầy chủ nhiệm á khẩu.

Trang Thanh nổi đóa:

“Mai Mai, mày nói vớ vẩn gì đấy? Chưa đủ bài học lần trước à?!”

Tôi chỉ liếc một cái lạnh ngắt.

“Bài học” của nhỏ ấy chính là: khóa tôi trong nhà vệ sinh, nhét sâu với chuột vào ngăn bàn, thậm chí lấy trộm vở của tôi ném vào thùng rác.

Những chuyện này, thầy chủ nhiệm không phải không biết.

Tôi chỉ thẳng vào mặt Trang Thanh:

“Làm những chuyện như thế mà vẫn được suất đặc cách sao?”

02

Thầy chủ nhiệm bối rối, liếc Trang Thanh rồi quay lại dỗ tôi:

“Với thành tích của em, vào đại học nào trong nước chẳng được, nhưng…”

Tôi cắt lời:

“Trong thông báo ghi rõ, suất đặc cách ưu tiên cho học sinh đứng đầu kỳ thi mà?”

Thầy nhíu mày:

“Nói thì nói vậy, nhưng em cũng đâu thiếu suất đặc cách đâu mà.”

Nhưng tôi thiếu đấy chứ.

Ngay từ đầu cấp, tôi cá với ba: nếu đạt suất đặc cách, tôi sẽ được học ngành mình thích, không phải học tài chính mà ba muốn.

Tôi nhìn thẳng vào thầy chủ nhiệm:

“Ba năm qua, em đoạt năm giải quốc gia, mười sáu giải thành phố, giải trường thì không đếm xuể, lần nào cũng đứng nhất khối. Thế mà vẫn không được suất đặc cách sao?”

Thầy chủ nhiệm toát mồ hôi, lí nhí không đáp nổi.

Trang Thanh bực mình quát:

“Mày lắm chuyện thật đấy! Nói thế rồi mà còn chưa hiểu à? Một suất đặc cách thôi mà, nếu tao không vui thì tao cho mày khỏi ngóc đầu lên nổi!”

Tôi mặc kệ, chỉ nhìn chằm chằm vào thầy chủ nhiệm.

Đến lúc thầy mất kiên nhẫn:

“Quy định là chết, người là sống, suất này chốt rồi không đổi nữa đâu. Em cố gắng thi đại học thật tốt, cũng không khác biệt là bao.”

Tôi gật đầu, quay lưng bỏ đi.

Vừa ra tới hành lang, Trang Thanh đã chạy theo, cười khẩy:

“Có người sinh ra đã ở vạch đích, còn mày thì cả đời làm thân trâu ngựa thôi. Muốn trách thì trách sao mày không có ba quyền lực đi!”

03

Ra khỏi văn phòng, tôi rút điện thoại gọi cho “ông bố trâu ngựa” của mình.

Không ai bắt máy.

Chưa đầy mấy phút sau, ba tôi nhắn Zalo:

“Ba vừa tới đại sứ quán nước M, có chuyện gì thế con gái yêu?”

Tôi cười khẩy:

“Không có gì đâu ba.”

Chỉ là có người vừa mỉa mai bảo nhà mình chỉ đáng thân trâu ngựa thôi mà.

Ngay lập tức, ba chuyển khoản cho tôi năm trăm triệu, nhắn thêm:

“Học hành vất vả rồi, cầm lấy tiền đi mua đồ ăn ngon bồi bổ nhé. Ba phải vào họp, khi nào về sẽ mang đặc sản cho con.”

Chuông vào lớp vang lên.

Tôi vừa bước vào thì đã nghe tiếng Trang Thanh cười to:

“Ôi dào, suất đặc cách thôi mà, có gì ghê gớm đâu!”

Mấy đứa bu quanh nhỏ ấy thấy tôi bước vào thì liếc tôi bằng nửa con mắt.

“Mạnh thật đấy, chứ suất này có người mơ mộng cả đời cũng không được đâu.”

“Ừ nhỉ, học giỏi cũng chẳng để làm gì, cuối cùng vẫn thua Trang Thanh thôi.”

Tôi giả vờ như không nghe thấy, về chỗ ngồi học.

Tan tiết, thầy chủ nhiệm gọi tôi lại, tôi cũng mặc kệ, đi ngang qua như không có gì.

Thầy nắm tay tôi kéo lại, nói nhỏ nhưng đủ cho cả lớp nghe rõ:

“Tuần sau thành phố có cuộc thi Vật Lý, em thay mặt trường đi nhé. Dù sao cũng là thể diện của trường mình, em về ôn tập đi, có gì không hiểu thì hỏi thầy bộ môn…”

Tôi nhìn thầy một cái, hờ hững rút tay ra, rồi cố ý lớn giọng:

“Em không đi.”

04

Thầy chủ nhiệm nghẹn lời, đôi mắt nhỏ phía sau cặp kính tròn xoe, cứ như thấy ma ban ngày.

Không chỉ thầy, mà cả lớp đều há hốc miệng.

“Mai Mai bị làm sao thế?”

“Trước giờ có bao giờ bỏ qua mấy cuộc thi này đâu, hễ có dịp là tham gia, nay lại…”

“A, hiểu rồi, chắc không được suất đặc cách nên cố tình chống đối giáo viên đây mà.”

“Hứ, tưởng mình là ai mà dám thách thức thầy chủ nhiệm chứ?”

Thầy chủ nhiệm lấy lại bình tĩnh, mặt càng cau có:

“Cuộc thi này trường chỉ có một suất thôi, em không đi thì ai đi?”

Tôi dựa lưng vào tường, bình thản đáp:

“Ai thích thì đi.”

“Mai Mai, đây không phải chỉ là chuyện của riêng em, mà còn là danh dự của trường!”

Tôi nhướng mày, đáp tỉnh bơ:

“Danh dự ai quan tâm?”

Thầy chủ nhiệm tức đến run tay:

“Mai Mai, các cuộc thi nào thầy cũng ưu tiên chọn em, cho em bao nhiêu cơ hội, giờ em trả ơn thầy như thế này à?!”

Tôi thật muốn đứng lên vỗ tay cho độ mặt dày của thầy luôn ấy.

Đúng lúc đó, Trang Thanh vênh váo bước tới:

“Thầy ơi, bạn ấy không đi thì để em đi ạ. Kỳ thi vừa rồi em chỉ kém năm điểm môn Vật Lý, ở nhà em cũng luyện đề nhiều lắm, em làm được mà!”

Thầy chủ nhiệm gật gù:

“Vẫn là Trang Thanh hiểu chuyện, thầy không nhìn nhầm em.”

Xong, thầy lại liếc tôi đầy khinh bỉ:

“Nuôi ong tay áo, chỉ biết phản chủ.”

05

Đợi thầy giáo đi khỏi, Phương Trang Thanh trừng mắt lườm tôi một cái dữ dội.

Tôi mặt không cảm xúc, chỉ nhìn cô ta một cách nhẹ bẫng.

Cô ta nhíu mày:

“Mắt gì đấy? Coi thường tôi à?”

Chưa kịp để tôi đáp, cô ta đã bật cười lạnh:

“Đừng tưởng chỉ có mình cậu giỏi, chẳng qua chỉ là cái giải vật lý vớ vẩn thôi. Tôi nhất định sẽ vượt mặt cậu.”

Vì không phải thi, cuối tuần này tôi được rảnh, hiếm hoi lắm mới về nhà một chuyến.

Trong phòng khách chỉ có chị dâu tôi đang trông thằng cháu, thấy tôi về liền ngạc nhiên hỏi:

“Mai Mai, không đi ôn thi à?”

Tôi lắc đầu, thắc mắc:

“Sao chị biết có cuộc thi?”

“Ngày mai thành phố tổ chức thi vật lý mà, chị được mời làm giám sát ở phòng thi.”

Chị dâu vừa nói xong, lại như nhớ ra điều gì:

“Em về rồi thì đi cùng chị nhé!”

“Tới đó làm gì cơ?”

“Không muốn thử làm mấy bài vật lý năm nay à? Nghe đâu có hai dạng đề mới khó phết đấy.”

Tôi nghe mà ham thật sự.

Ngoài âm nhạc ra, thứ tôi mê nhất chính là giải mấy bài toán khó kiểu hack não. Cảm giác tìm ra lời giải, như được xé tan màn sương trước mắt, cứ gọi là sướng!

Thế là sáng hôm sau tôi đi cùng chị dâu tới trường thi.

Lúc thi bắt đầu, chị dâu thu xếp cho tôi một phòng làm việc riêng để làm thử đề.

Gần hết giờ, chị dâu xông vào phòng, mặt hằm hằm, quăng cái chìa khóa xuống bàn.

Tôi bị ngắt dòng suy nghĩ, ngẩng lên hỏi:

“Sao thế chị?”

Chị dâu vén tóc:

“Không có gì to tát, chỉ là vừa bắt được một đứa con gái gian lận thôi.”

Tôi nhíu mày:

“Xử lý chưa?”

“Chưa, tình huống hơi đặc biệt, chị không muốn ảnh hưởng đến các bạn khác nên chỉ ghi lại số báo danh, lát nữa thi xong sẽ báo cáo.”

Chị dâu nói xong, tiện tay cầm luôn tập bài làm của tôi:

“Làm xong chưa?”

“Tạm tạm rồi ạ.”

Chị dâu thu luôn bài của tôi:

“Thế thì tốt, chị phải đi họp đây, tiện thể mang luôn bài này nộp cho tổ chấm. Em mà buồn thì tự gọi xe về trước nhé.”

Similar Posts

  • Nửa Đời Bạn, Nửa Đời Yêu

    Tôi theo dõi một tài khoản couple không nổi tiếng nhưng vô cùng ấm áp.

    Bên trong ghi lại từng điều vụn vặt giữa chủ blog và bạn trai.

    Họ từng tranh cãi chỉ vì chia nhau một bát mì, rồi lại nhìn nhau cười, nói đối phương là đứa trẻ không chịu lớn.

    Họ từng ôm nhau thật chặt dưới bầu trời sao trên đỉnh núi, nói rằng thực sự mong thời gian dừng lại ở khoảnh khắc ấy.

    Dù chủ tài khoản chưa từng lộ mặt, nhưng tôi vẫn bị lời văn của cô ấy chạm tới tận đáy lòng.

    Cho đến ngày trước khi tôi kết hôn, tài khoản ấy lại được cập nhật.

    【Mười năm yêu nhau, đến đây chấm dứt.】

    【Từ nay về sau, anh ấy chỉ là chồng của cô ấy, tôi chỉ là bạn thân của cô ấy.】

    【Tài khoản này sẽ không cập nhật nữa, chúc người bạn tốt nhất của tôi và người đàn ông cô ấy yêu nhất mãi mãi hạnh phúc.】

    Ảnh kèm theo là bóng lưng của tôi và vị hôn phu.

  • Thư Ký Mới Của Chồng Thích Lên Làm Chính Thất

    Trợ lý đặc biệt của Cố Cảnh Diêu gửi cho tôi một ảnh chụp màn hình từ vòng bạn bè.

    Là bài đăng của cô thư ký mới của anh ta – Chu Y Y.

    Cô ta đăng một bức ảnh hộp cơm trưa đầy ắp những món ăn tinh tế.

    Đó chính là cơm trưa tôi đã chuẩn bị cho Cố Cảnh Diêu.

    Dòng chú thích của cô ta là:

    [Tổng tài lạnh lùng bá đạo đánh bại ác quỷ mì gói, bảo vệ công chúa đau bụng.]

    Cùng lúc đó, Cố Cảnh Diêu – người gần như chẳng bao giờ đăng gì trên vòng bạn bè – cũng đăng một bài.

    Là một bức ảnh mì ly vị bò cay.

    Chú thích:

    [Hương vị quen thuộc, thật nhớ quá.]

    Tôi đang tức đến nghiến răng nghiến lợi thì mẹ chồng lại gọi tới.

    “Con không thấy nó đang ăn mì gói à? Tại sao không chuẩn bị cơm trưa cho nó? Nó ăn cay không được mà!”

    Tôi lập tức gọi đến một siêu thị lớn.

    “Cho tôi gửi 100 thùng mì bò cay đến tập đoàn Cố Thị.”

    Anh ta không phải thích hoài niệm sao?

    Vậy thì tôi sẽ để anh ta hoài niệm đến chán!

  • Phản Công Sau Ly Hôn

    Tòa nhà tổng bộ của Tập đoàn Hoàn Vũ, chọc trời sừng sững giữa trung tâm thành phố, là biểu tượng quyền lực của giới tài chính.

    Trên tầng cao nhất — tầng 88 — trước thang máy dành riêng cho tổng giám đốc, dấu vân tay của tôi lần thứ ba bị máy quét từ chối.

    “Xác thực thất bại, xin vui lòng thử lại.” Giọng nói nữ điện tử lạnh lùng lặp lại không chút cảm xúc.

    Trong không khí thoảng qua chút lúng túng khó gọi thành tên.

    Một nữ thư ký hành chính đi ngang qua, tay bưng khay cà phê, bước chân khựng lại, mỉm cười chuyên nghiệp nhưng đầy dè dặt: “Phu nhân, cần tôi liên hệ phòng kỹ thuật giúp không ạ?”

    “Không cần.” Tôi lấy từ chiếc túi Hermès Birkin ra một chiếc thẻ kim loại mỏng màu đen.

    Viền thẻ phản chiếu ánh sáng sắc lạnh dưới đèn pha lê trên trần.

    Chiếc thẻ dự phòng này là món quà kỷ niệm một năm ngày cưới mà ba năm trước, Cố Yến Thần đã tặng tôi.

    Khi đó anh nắm tay tôi, ánh mắt chan chứa dịu dàng — giờ nghĩ lại như chuyện kiếp trước — thì thầm: “Vi Vi, bất cứ góc nào trong Hoàn Vũ, đều mãi mãi mở cửa chờ em.”

    Lúc ấy, tôi đã nghĩ đó là lời hứa chân thành nhất của anh dành cho mình.

    Một tiếng “tinh” nhẹ vang lên, cửa thang máy lặng lẽ mở ra hai bên.

    Một làn hương cam dịu ngọt pha chút trà trắng phả ra như sương khói có hình, ập thẳng vào mặt.

    Mùi hương này tươi mới, trẻ trung, nhưng cũng có gì đó cố tình và xâm lấn.

    Trong góc thang máy, một cô gái trẻ đang đứng yên lặng.

    Cô buộc tóc đuôi ngựa gọn gàng, lộ trán cao và sáng, mặc đồng phục thực tập sinh phòng thị trường, trong tay lại cầm cốc cà phê in nổi chữ mạ vàng “Y.C.GU” — biểu tượng cá nhân của Cố Yến Thần.

  • Sẵn Sàng Rời Xa Anh

    Năm thứ năm sau khi cưới, tôi đề nghị ly hôn với Khinh Khai Dương.

    “Chỉ vì hôm đó trời mưa, anh đưa cô ta về mà không kịp đón em nên em đòi ly hôn?”

    “Đúng vậy!”

    “Đừng đem ly hôn ra đùa giỡn.”

    Anh ta cau mày: “Nếu anh coi là thật thì em tính sao?”

    Chúng tôi yêu nhau tám năm, cưới nhau năm năm.

    Sau khi kết hôn tôi trở thành bà nội trợ, anh ta sớm đã chắc chắn tôi không rời được anh ta.

    Nhưng anh ta không biết, tôi đã thi đậu cao học ở trường cũ và chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ để rời đi.

  • Bất Ngờ Cho Hai Bác

    VĂN ÁN

    Tết về quê, mẹ tôi hỏi: “Con đi đăng ký kết hôn rồi mà sao không nói với gia đình?”

    Cố Dục giải thích: “Khương Viện nói muốn dành cho hai bác một bất ngờ ạ.”

    Đợi người ta đi rồi, anh ta kéo tôi lại.

    “Khương Viện, Đường Tử bị gia đình giục gắt quá, nên anh đăng ký kết hôn với cô ấy trước. Sau Tết là ly hôn ngay, em yên tâm.”

    “Vài hôm nữa mẹ anh đưa sính lễ cho em, em đưa lại cho anh, để anh sang Đường Tử chống mặt mũi một chút rồi sẽ trả em sau.”

    Tôi đã hẹn với anh ta rồi, hai đứa giúp nhau đối phó ba năm.

    Nếu sang năm thứ tư mà vẫn chưa có ai, thì sẽ kết hôn.

    Nhưng mà…

    Tôi cười nhạt: “Được thôi.”

    Quay người, tôi nhắn trên điện thoại cho Chu Nho: “Đi đăng ký kết hôn không? Chi phí để tôi lo.”

    Chu Nho: “Lại thua ‘thử thách lớn’ à?”

    “Tôi cũng không phải không được, chỉ là… số tài khoản của cậu là bao nhiêu?”

    “Sao không trả lời tôi? Tôi tra rồi, dân chính 9 giờ mở cửa. Tôi đi xếp hàng lấy số bây giờ, cậu thấy số 1 thế nào?”

  • Bạn Cùng Phòng Cừu Con Dũng Cảm

    Khi đi du học, bạn cùng phòng của tôi ngày nào cũng tự hào khoe mình là “con cừu dũng cảm nhất thế giới”.

    Ngay ngày đầu mới chuyển vào, cô ta đã thuê thợ đến cạy sạch lớp cách nhiệt trên tường.

    Khi tôi hỏi, cô ta còn cười tươi hớn hở khoe khoang:

    “Cái này toàn làm bằng xốp, kiểu công trình rởm của bọn Tây ấy, chẳng có tác dụng gì còn chiếm chỗ. Tôi tự bỏ tiền cạy đi, tôi chính là con cừu dũng cảm nhất!”

    Lúc đó tôi ngây thơ, chỉ nghĩ cô ta thiếu kiến thức cơ bản chứ không có ác ý, nên bao lần cam chịu dọn dẹp hậu quả thay cho cô ta.

    Cho đến hôm ấy — tôi bị sốt.

    Cô ta mua về một nồi cơm điện từ nhóm du học sinh, nói muốn nấu cháo cho tôi.

    Kết quả, cô ta lại cho cả nồi cơm điện vào lò vi sóng để hâm nóng.

    Lò vi sóng phát nổ, một tiếng “ầm” vang trời, cô ta hét lên rồi hoảng hốt chạy mất.

    Khi tôi bị tiếng còi báo cháy làm tỉnh, cố vùng dậy để chạy thoát thì phát hiện — cửa đã bị cô ta khóa trái từ bên ngoài.

    Tôi bị thiêu sống trong căn phòng đó.

    Còn cô ta lại trắng trợn khóc lóc trên mạng:

    “Bạn cùng phòng nấu ăn làm cháy nhà, là tôi gọi cứu hỏa giúp cô ấy, còn phải bồi thường cho chủ nhà nữa, tôi chính là con cừu dũng cảm nhất!”

    Nhìn cô ta ăn bánh bao thấm máu tôi mà nổi tiếng khắp mạng, tôi căm phẫn đến đỏ cả mắt.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi để cô ta biết thế nào là nguyên con cừu quay!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *