Bất Nhiễm

Bất Nhiễm

Ta lợi dụng thân phận ám vệ, cả gan làm càn, cưỡi lên người vị chủ tử tuyệt sắc đang trúng xuân dược.

Khi chủ tử tỉnh lại, giận dữ như sấm, một chưởng đánh vỡ chiếc giường đêm ấy: “Ta muốn nghiền nát ả nữ tặc vô sỉ kia thành tro bụi!”

Ta ngồi co ro trên xà nhà, run rẩy đếm ngón tay: Thiên Ti Tán Hợp Hoan, có tác dụng trong vòng nửa năm, cứ mười ngày thì tái phát một lần, mỗi lần tái phát đều chỉ được làm cùng một người.

Nói cách khác, bộ dạng chủ tử cố nén nước mắt ở dưới thân ta còn có thể vụng trộm thưởng thức thêm mười bảy lần nữa.

Tốt quá rồi.

Chết dưới tay giai nhân, làm quỷ cũng phong lưu!

1

“Vô dụng!”

“Đã mấy ngày rồi, chẳng tra ra manh mối nào, ta còn giữ ngươi lại làm gì?”

“Nếu đêm nay còn không bắt được nữ tặc kia, thì tự mình lĩnh ba mươi đại bản, rồi cút!”

Ta ngồi xổm trên xà nhà, say mê thưởng thức trọn vẹn cảnh chủ tử trút giận lên đầu thị vệ.

Sao mà lại có người đang tức giận mà vẫn đẹp đến mức khiến người ta ngẩn ngơ như thế nhỉ? Ta thầm khen một câu trong lòng.

Chỉ có ta biết, vì sao bây giờ người lại đặc biệt bực bội thôi. Bởi vì đêm nay…Thiên Ti Tán Hợp Hoan sắp phát tác lần thứ hai.

Chủ tử đi qua đi lại trong thư phòng, hiếm khi do dự không quyết.

Bỗng người dừng bước, hình như đã hạ quyết tâm.

“Thập Nhất.”

Ta lập tức nhảy xuống khỏi xà nhà, quỳ một gối hành lễ.

“Thuộc hạ có mặt.”

Trong tầm mắt của ta chỉ thấy vạt áo viền vàng thêu chỉ bạc kia quay một vòng đầy sự bực dọc—

“Thông báo cho các ám vệ khác, đêm nay không ai được tiến vào điện của ta, toàn bộ canh giữ ở ngoài điện.” Chủ tử ngừng một chút, giọng uy nghi pha chút không cam lòng, tiếp tục nói, “Nếu sau giờ Hợi mới phát hiện tung tích nữ tặc, thì cứ để nàng ta tiến vào trong điện trước, đợi nàng ta rời đi rồi hãy bắt lại.”

“Rõ.” Ám vệ không bao giờ nghi ngờ mệnh lệnh của chủ tử, ta lập tức lĩnh chỉ.

Khi xoay người ra cửa, khóe môi ta không kìm được mà khẽ nhếch lên.

Giờ Hợi chính là lúc Thiên Ti Tán Hợp Hoan phát tác. Đây là lời cảnh cáo ta để lại sau lần đầu tiên ngủ cùng chủ tử.

Nếu trong điện có người, ta sẽ không xuất hiện. Nếu ta không xuất hiện, thì không thể giải độc. Không giải được độc, nửa đời sau của chủ tử… thật sự sẽ không ổn đâu đấy.

2

Đêm ấy, trăng mờ gió lớn.

Ta lẻn vào phòng ngủ của chủ tử.

Dược Hợp Hoan đã phát tác.

Cái người lúc ban ngày còn lạnh lùng uy nghi, giờ phút này áo quần xộc xệch, đôi mắt đen nhánh mông lung tựa sương khói, tựa vào đầu giường…

Cảnh tượng trước mắt khiến tim ta đập dồn dập như trống trận.

Thầm mắng một tiếng yêu nghiệt, ta bước nhanh tới gần.

“Ai?”

Trong tình trạng này, người vẫn theo bản năng mà cảnh giác được đôi chút.

Nhưng ta vốn không định giải thích với kẻ đang mê loạn. Chỉ khẽ cúi xuống, ra tay nhắm thẳng vào nơi trọng yếu.

Chủ tử khẽ rên một tiếng, dưới tác dụng của dược lực, gần như lập tức đảo chủ thành khách, đè ta xuống dưới thân, động tác thậm chí có phần cuồng vội.

Ta ngoan ngoãn vòng tay ôm lấy người, không hề phản kháng.

Sau đó, suýt nữa thì sung sướng đến quên cả mình là ai. May thay, vào thời khắc then chốt, bản năng của ám vệ đã kịp nhắc nhở ta.

Ta bình ổn lại một chút, lập tức lật dậy, từ đống y phục hỗn độn trên đất rút ra hai dải lụa đen.

Một dải che mắt chủ tử. Một dải trói tay chủ tử vào đầu giường.

Chủ tử rất nhanh sẽ tỉnh lại. Mà lúc người tỉnh táo, mới chính là lúc khiến ta phấn khích nhất.

Quả nhiên, ta vừa buộc xong nút thắt, thì đầu giường đã đột nhiên rung mạnh —

3

“Tiện nhân to gan, còn dám trói ta! Thả ta ra, ta còn có thể tha tội chết cho ngươi!”

Chủ tử vùng vẫy dữ dội. Nội lực quá mạnh quả thật rất phiền toái, khôi phục cũng quá nhanh rồi.

Ta không dám buông tay, càng không dám phát ra tiếng động.

Chỉ yên lặng làm việc của bản thân. Nhanh chóng cưỡi lên người của chủ tử.

Chủ tử lập tức cứng đờ, hiển nhiên đoán được việc sắp xảy ra, một đống dấu đỏ nhạt từ tai lan xuống tận xương quai xanh.

“Ngươi… ngươi điên rồi! Dược lực đã hết! Buông tay ngay lập tức,” Thanh âm vốn luôn cường thế giờ đây lại khẽ run, “Hoặc là rời đi ngay, thì ta có thể tha cho ngươi, ngươi nghe rõ chưa… ưm!!”

Đã có kinh nghiệm lần đầu. Đêm nay quả nhiên ta như cá gặp nước, thuần thục đến không ngờ…

Sáng hôm sau.

Khi ta đang ngủ bù trong phòng nhỏ của mình đến khi trời đất quay cuồng, thì bị Tiểu Thất – đồng môn ám vệ – kéo dậy.

“Thập nhất! Mau dậy đi! Vương gia cho gọi ngươi qua kìa!”

Ta không tình nguyện mở mắt, “Hôm nay đâu đến lượt ta trực, vương gia tìm ta làm gì cơ chứ?”

“Làm sao ta biết được? Dù sao tối qua vẫn không bắt được nữ tặc, hôm nay tâm trạng của vương gia đang tệ lắm đấy, ngươi cẩn thận một chút.”

Nghe vậy lòng ta thấy hơi chột dạ, tối qua ta không nhịn được đã phát ra mấy tiếng rên rỉ.

Nhưng lúc đó giọng ta hoàn toàn khác thường ngày, chắc người không thể nhận ra đâu nhỉ??

Trên đường đi ta cứ trăn trở mãi chuyện ấy.

Khi vào đến thư phòng, chủ tử đang tì tay lên trán nhắm mắt nghỉ ngơi. Khí chất hoàn toàn là dáng vẻ cao quý lạnh lùng thường ngày.

Chỉ là trông tâm trạng hình như không tốt thật, giữa mày hơi nhíu, nghe tiếng ta hành lễ vẫn không chịu nhúc nhích.

Một lúc lâu sau, người mới mở mắt nhìn ta.

“Doanh Nhi ở Khâm Châu gặp chút rắc rối, ta nhất thời không thể rời đi, ngươi thay ta đến đó một chuyến.”

À, thì ra là chuyện liên quan đến ánh trăng trắng trong lòng người — Tô Doanh Nhi.

Ta thầm thở phào nhẹ nhõm, vội vàng lĩnh mệnh.

“Mang theo tín phù của ta,” chủ tử lại ném cho ta một dấu ấn bằng ngọc khảm vàng, “Chỉ cần có thể bảo toàn cho Doanh Nhi, bất cứ tài nguyên nào cũng được phép dùng.”

“Thuộc hạ đã rõ.”

Đây là tín vật mà chủ tử tuyệt đối rất hiếm khi đưa ra.

Ta cất kỹ ngọc ấn, chuẩn bị lui ra.

“Khoan đã.” Chủ tử lại bất ngờ gọi ta lại. “Về chuyện của nữ tặc kia, ngươi có ý kiến gì không?”

Ta ngẩn ra, rồi ngẩng đầu đối diện với ánh mắt sâu thẳm lạnh lùng của người.

Tâm tư bỗng chốc nổi sóng.

Vì thế, ta càng thêm cung kính, nghiêm túc đáp lời: “Thuộc hạ cả gan xin hỏi Vương gia, nữ tặc ấy rốt cuộc đã trộm thứ gì của người? Có lẽ chúng ta nên điều tra từ vật ấy chăng?”

Sắc mặt chủ tử khẽ biến, nhìn ta chăm chú hồi lâu rồi—

“Không phải chuyện ngươi nên hỏi, lui xuống đi!”

Không biết có phải ta ảo giác hay không. Câu nói cuối cùng của người, sao nghe như đang nghiến răng ken két thế nhỉ?

4

Đây không phải là lần đầu tiên ta được phái đi bảo vệ Tô Doanh Nhi.

Từ năm mười hai tuổi chủ tử gặp nàng ta, thì năm nào cũng có dăm ba lần như vậy.

Thật ra, chủ tử yêu nàng ta, ta rất có thể lý giải được.

Phụ thân của chủ tử là cố Vương gia Bắc Thần – sủng thiếp diệt thê, ép chính thất Vương phi, cũng chính là mẫu thân của chủ tử, u sầu mà mất sớm.

Năm mười hai tuổi, trên đường về thăm ngoại tổ mẫu chủ tử suýt nữa bị ám hại.

Chính là tân Vương phi sai người giả làm sơn tặc mưu sát.

Chủ tử liều mình kháng cự, lạc vào rừng sâu. Rồi gặp được Tô Doanh Nhi, nữ nhi của Tô thần y.

Thứ khiến chủ tử rung động không phải chỉ là y thuật tinh xảo của nàng ta, mà là sự dịu dàng và thương xót chân thành từ tận đáy lòng mà nàng ta dành cho người.

Đến cả ta trong lúc đứng nhìn khi ấy, cũng suýt yêu một mỹ nhân dịu dàng lương thiện đến vậy.

Phải. Khi ấy, ta cũng luôn ở bên cạnh chủ tử.

Từ khi bảy tuổi, người đã âm thầm lợi dụng thế lực của nhà ngoại, bí mật bồi dưỡng ám vệ riêng cho bản thân.

Ta chính là tên ăn mày thoi thóp được người cứu trong một lần tranh giành thức ăn với chó hoang, và được chọn.

Trại huấn luyện ám vệ cực kỳ khắc nghiệt, ta là kẻ nỗ lực nhất, giỏi nhất, nên chủ tử thường cho giả làm nha hoàn, âm thầm bảo vệ bên cạnh người.

Từ mười tuổi đến mười chín tuổi, tính ra cũng đã hơn ba nghìn ngày đêm rồi.

Chỉ có điều…

Ám vệ thì vẫn là ám vệ. Chủ tử vẫn là chủ tử.

Tô Doanh Nhi là tri kỷ. Còn ám vệ — là nhiệm vụ.

5

Ta đội trăng gối sao, gấp rút chạy đến Khâm Châu. Không nghỉ ngơi lấy một khắc, thì đã tìm được Tô Doanh Nhi.

Ta và nàng ta cũng xem như quen biết, nàng ta rất tin tưởng ta, cũng sẵn lòng phối hợp.

Chỉ là tên đàn ông luôn dây dưa gây phiền toái cho nàng ta thật sự không dễ đối phó. Ta phải tốn hết tâm cơ mới có thể đưa được nàng ta rời đi.

Sau đó lập tức hộ tống nàng ta trở về kinh, lại là đội trăng gối sao.

May mắn thay, khi về đến vương phủ đúng lúc trước khi Thiên Ti Tán Hợp Hoan phát tác.

Kim đồng ngọc nữ vừa gặp nhau, là hơn vạn lời phàm trần.

Ta ẩn mình trong bóng tối dưới hành lang gấp khúc.

Nhìn chủ tử và Tô Doanh Nhi gặp lại, ánh sáng trong mắt hai người giao hòa rực rỡ. Nhìn bọn họ đứng trong vườn xuân tươi đẹp, nam thanh nữ tú như tiên đồng ngọc nữ chốn trần gian.

Nhìn hai người vừa đi vừa ngoảnh đầu nhìn nhau, cười khẽ dịu dàng. Nhìn chủ tử đứng lặng hồi lâu dưới cổng trăng, dõi theo bóng lưng Tô Doanh Nhi khuất dần.

“Thập Nhất.” Tiếng gọi ấy đến quá bất ngờ.

Ta khựng lại, rồi mới ló người ra, quỳ xuống trước mặt người.

Chủ tử cúi mắt, trầm ngâm nhìn ta một hồi.

“Doanh Nhi đã kể lại mọi chuyện. Lần này ngươi làm rất tốt. Muốn được thưởng gì?”

Cuối cùng cũng tới rồi, câu này ta đã mong mỏi từ lâu.

Ta âm thầm lấy can đảm, ngẩng đầu nhìn người.

Similar Posts

  • Thanh Minh Tế Tổ, Cụ Tổ Mở Hệ Thống Cho Tôi

    Thanh minh đi tế mộ tổ tiên, tôi bị đám họ hàng nhắm vào tài sản nhà mình hợp mưu giết chết.

    Sau khi chết, tôi gặp lại cha mẹ đã qua đời từ sớm cùng cụ tổ của mình.

    “Đứa khốn nào dám ức hiếp cháu gái tôi như thế? Mẹ mày đây phải đi liều mạng với nó mới được!”

    “Để con! Từng đứa từng đứa một, tưởng em gái con không có ai bảo vệ chắc?”

    Đúng lúc ấy, cụ tổ – người vẫn nãy giờ im lặng – lên tiếng:

    “Làm lại một lần nữa, cháu có dám tự tin lật đổ chúng nó không?”

    “Đừng sợ, bên trên mình ít người, nhưng bên dưới thì đông lắm!”

    “Lần này nhớ đốt nhiều tiền một chút, cụ mở hack cho!”

    Nhờ có tổ tiên phù hộ, tôi trọng sinh rồi.

    Đời này, tôi nhất định bắt bọn súc sinh kia nợ máu phải trả bằng máu!

  • Đừng Dạy Tôi Lắng Nghe

    VĂN ÁN

    Lúc chia cổ tức, tôi nhận được 8.000 tệ.

    Hai ông sếp chỉ biết họp với làm PPT, mỗi người ôm về 40 triệu.

    Chủ tịch còn cười nói: “Người trẻ phải biết lắng lại, vội cái gì.”

    Quay sang liền ép tôi ký hợp đồng bán thân năm năm, bảo là vì tốt cho tôi, để khóa chặt con đường phát triển lâu dài.

    Tôi đứng phắt dậy: “Không ký.”

    Ông ta sững người: “Cậu biết mình đang nói gì không?”

    “Tất nhiên biết. Tiện thể nhắc ông một câu, thương vụ thâu tóm trăm tỷ tháng sau, ông có thể chuẩn bị hủy đi rồi.”

    Tay ông ta bắt đầu run.

  • Công Ty Gặp Khủng Hoảng Tài Chính Sếp Bảo Chúng Tôi Đi Vay Tiền Giúp

    Công ty gặp khủng hoảng tài chính, sếp bảo chúng tôi đi vay tiền giúp công ty.

    Bạn thân tôi là người đầu tiên đứng ra vay 250 triệu đưa cho công ty.

    Cô ấy còn kéo tôi cùng tham gia, bị tôi từ chối thì kéo luôn cả bạn trai mình vào vay hộ công ty.

    Kết quả, công ty phá sản, sếp chuyển hết tài sản sang tên khác, sống trong biệt thự, lái xe sang.

    Còn cô ấy và bạn trai thì bị truy nợ đến mức thành “con nợ đen”.

    Họ đến nhà sếp định nhảy lầu gây áp lực nhưng không ăn thua, rồi lại quay sang trách móc tôi – người không vay đồng nào.

    Lấy cớ rủ tôi đi đòi tiền cùng, nhân lúc tôi sơ ý thì đẩy tôi xuống lầu, khiến tôi thành người thực vật.

    Không ngờ sau khi chết, tôi lại được sống lại.

  • Xuân Phong Ghé Lối

    Nghe đồn ta là sát tinh khắc phu, gả ai người nấy chết.

    Thế nên, khi Tứ hoàng tử gầy gò yếu đuối, bệnh tật triền miên, sống không bằng chết, chủ động đưa tay ra cầu hôn ta – lý do lại là:

    Hắn nói, sống mệt quá rồi.

    Muốn ta… giúp một tay, tiễn hắn về tây thiên cho gọn.

    Ta gật đầu.

    Người ta đã tuyệt vọng tới vậy rồi, lẽ nào ta không giúp?

    Vậy mà…

    Sau khi thành thân xong, hắn không những không chết, mà còn mỗi ngày đều dính lấy ta không rời.

    Thậm chí, khi ta đang bận bồng hai đứa con sinh đôi lên hỏi tội, hắn còn thản nhiên nằm nghiêng dựa gói, cười như chẳng có chuyện gì:

    “Ái phi, nàng vẫn chưa nỗ lực đủ, nên vi phu mới chưa đi được.”

    “Hay… nàng cố thêm chút nữa xem?”

    Ta: “……”

    Cút!

    Ngươi không chết, ta sắp tức chết tới nơi rồi đó!

  • Lời Nói Dối Đẹp Đẽ

    Vào những giây phút cuối cùng của cuộc đời, tôi đã hoàn toàn chán ghét con gái mình.

    Nếu không vì nó, lẽ ra tôi đã có thể sống một cuộc đời tự do, thoải mái.

    Cũng sẽ không đến mức tuổi còn trẻ mà vì làm việc quá sức mắc phải bệnh nan y.

    Vì vậy, tôi bắt đầu hành hạ nó.

    Tôi sai nó nấu cơm, giặt giũ, hầu hạ sinh hoạt hàng ngày của tôi.

    Nhìn thấy nó bị đứt tay khi đang thái rau, tôi vẫn thản nhiên như không.

    Tôi cầm gậy gỗ bên giường quất mạnh lên người nó.

    Sau đó, mặt mày dữ tợn, tôi mắng:

    “Con sao mà ngu vậy, chuyện nhỏ thế này cũng không làm được?”

    Cuối cùng, tôi gọi điện cho chồng cũ:

    “Đem con gái anh về đi, con bé như thế này tôi dạy không nổi.”

    Con gái tôi liền “phịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt tôi, giọng khẩn cầu:

    “Mẹ, mẹ không cần con nữa sao?”

    Tôi nghiến răng gật đầu:

    “Đúng, mẹ không cần con nữa.”

    Trong mắt con bé tràn đầy đau đớn không thể tin nổi.

    Nhưng nó không hiểu rằng, trong quãng thời gian hữu hạn còn lại của tôi, tôi còn việc quan trọng hơn phải làm.

    Tôi muốn trở thành ánh trăng sáng đã khuất của chồng cũ – Trì Duệ.

    Một ánh trăng sáng… đã mãi mãi ra đi.

  • Xuân Dung

    Ta là nha hoàn thông phòng được phu nhân chọn để hầu hạ Đại thiếu gia.

    Nhưng Đại thiếu gia chưa từng chạm vào ta, chê ta trên người đầy mùi khói bếp.

    Một hôm, Đại thiếu gia uống say, cùng đồng môn đánh cược, lấy ta ra làm tiền đặt cược.

    Hắn thua, liền định đem ta tặng cho Tiểu thiếu gia nhà Tạ gia.

    “Con nha đầu này bị ta nuông chiều đến vô phép vô tắc, chỉ giỏi làm điểm tâm ngon miệng thôi. Ngươi nếu thích thì cứ nhận lấy!”

    Đêm ấy, lão quản gia cầm khế bán thân của ta, đưa ta đến Tạ phủ.

    Ngày hôm sau, quản gia lại đến tìm: “Thiếu gia say rượu nói bậy thôi, ta lập tức sang Tạ gia giải thích rõ ràng, cô nương theo ta về đi.”

    Ta đang trồng hoa trong viện Tạ gia, phủi bụi trên tay áo: “Không về.”

    Đại thiếu gia biết chuyện, giận dữ chửi bới: “Chỉ vì ta uống nhiều vài chén, ai cho nàng dám coi là thật? Dám chống lại ta, lập tức quỳ ở từ đường một ngày một đêm!”

    Hắn đích thân tới Tạ phủ, mang vàng bạc hậu lễ đến chuộc ta về.

    Nhưng khế bán thân của ta đã bị Tạ Đông Lăng ném vào lửa, cháy thành tro bụi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *