Bị Đuổi Khỏi Chính Ngôi Nhà Mình Mua

Bị Đuổi Khỏi Chính Ngôi Nhà Mình Mua

Trong bữa cơm Trung Thu, khi đang ăn được một nửa, em dâu đột nhiên hất tung bàn ăn.

“Chị là phụ nữ, lễ tết không ở nhà chồng mà lại mò về nhà mẹ đẻ ăn chực, còn bắt em trai mua sầu riêng cho chị à?”

“Chị có thể bớt mặt dày một chút được không?”

“Chị coi nó là em trai hay là chồng, tự chị rõ nhất!”

Tôi sững người, chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã bị đuổi ra khỏi nhà.

Em trai mang hành lý của tôi ném ra cửa, giọng đầy oán trách:

“Chị, lần này đúng là chị sai rồi, chị thật sự quá không biết chừng mực.”

“Để tránh Hạ Hạ hiểu lầm, sau này chị ít về nhà thôi, không có việc gì cũng đừng liên lạc nữa.”

Tôi không cãi, cũng không khóc, chỉ lặng lẽ xách hành lý rời đi.

Ba ngày sau, em trai điên cuồng gọi cho tôi hơn một trăm cuộc điện thoại:

“Chị! Sao khóa cửa nhà bị thay rồi?”

“Còn khoản vay mua xe tháng này chưa trả, ngân hàng đang gọi đòi nợ kìa!”

Tôi bật cười lạnh lẽo:

“Nhà đó là tôi bỏ tiền mua, muốn đổi khóa thì đổi. Tôi cho cậu thời hạn đến ngày mai phải dọn ra khỏi nhà.”

“Làm người cũng nên có chút tự trọng đi.”

“Còn nữa, khoản vay mua xe đó không liên quan đến tôi nữa. Làm ơn giữ khoảng cách với tiền của người khác một chút.”

1

Trước khi xảy ra chuyện cãi nhau với em dâu, tôi đã hơn một năm không về nhà.

Đợt này vừa hay nghỉ lễ Quốc khánh tám ngày, lại trùng với Trung Thu.

Tôi nghĩ dịp này hiếm có, định về thăm em trai và em dâu, tiện thể ăn bữa cơm đoàn viên.

Nhưng vừa gọi điện báo trước với em trai,

chưa kịp vui mừng bao lâu, tôi đã vô tình nhìn thấy một bài đăng kỳ lạ trên mạng khi đang ngồi tàu cao tốc.

Tiêu đề bài viết là: 【Bà chị chồng phiền phức lại mò đến ăn chực, khó chịu quá phải làm sao?】

Tôi tò mò bấm vào xem, thì thấy toàn là những lời than phiền của người đăng về chị chồng của mình.

【Chồng tôi từ nhỏ đã mất cha mẹ, do chị gái nuôi lớn.】

【Chị ta bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn chưa chịu lấy chồng, đêm hôm còn nhắn tin hỏi han chồng tôi, kỳ lắm đúng không?】

【Các chị em, mọi người thấy như vậy có bình thường không?】

【Năm nay khó khăn lắm nhà tôi mới được ăn Tết Trung Thu yên ổn, thế mà chị ta lại nhất quyết muốn sang ăn cùng!】

【Nhưng khổ nỗi, nhà và xe đều là tiền của chị ta bỏ ra, tôi chẳng dám cãi.】

Tôi càng đọc càng thấy tình huống quen quen.

Vì tôi và em trai cũng là trẻ mồ côi, nó gần như do tôi nuôi lớn từ nhỏ.

Nhưng tôi chưa bao giờ quấy rầy nó, nhiều nhất chỉ là gửi lì xì mỗi dịp lễ Tết, hỏi thăm vài câu.

Mà em dâu vẫn luôn tỏ ra lịch sự, thân thiện với tôi — chẳng lẽ sau lưng lại nói xấu như vậy sao?

Nghĩ đến đây, tôi chỉ khẽ lắc đầu.

Thôi, trên mạng toàn người kỳ quặc, chuyện nực cười gì cũng có!

2

Trong phần bình luận, có không ít người cho rằng chủ bài đăng đang nghĩ quá nhiều,

khuyên cô ta nên bớt đọc mấy loại tiểu thuyết “đấu đá nữ giới” đi.

Nhưng chủ bài lại chẳng nghe ai cả, còn bấm “thích” một bình luận vô cùng quá đáng.

【Cẩn thận đấy, chị chồng của cô rõ ràng là coi em trai mình như chồng rồi!】

【Tuổi này rồi mà vẫn không biết giữ khoảng cách, hôm nay là ăn chực, ngày mai biết đâu lại leo lên giường!】

【Rõ ràng là đang thử giới hạn của cô đấy!】

【Tôi nói thật nhé, cô đừng nể mặt, phải cho chị ta biết ai mới là nữ chủ nhân của căn nhà này!】

Có vẻ như những lời đó chạm đúng nỗi lòng cô ta, lập tức cô ta hỏi lại người kia phải làm thế nào.

Đối phương cũng trả lời ngay tắp lự:

【Dễ thôi, cô hãy thể hiện khí thế của nữ chủ nhân, tỏ thái độ lạnh lùng với chị ta.】

【Đợi đến lúc ăn cơm, tìm một cái cớ rồi hất bàn, dằn mặt cho chị ta biết điều!】

【Làm người ấy mà, điều cơ bản nhất chính là phải có chút tự nhận thức.】

【Cho dù chị ta có mặt dày đến đâu, bị đuổi ra khỏi nhà lần này, sau này cũng chẳng dám mò tới nữa đâu.】

Chủ bài phấn khích đến mức gửi lại một icon trái tim:

【Cảm ơn chị em nhé, tối nay tôi thử liền!】

Tôi đọc mà không khỏi thầm chửi trong lòng.

Không biết là ai xui xẻo lại gặp phải một cô em dâu nhỏ nhen như vậy nữa.

Chẳng bao lâu sau, tàu cao tốc cũng đến ga.

Để tránh bị coi là “bà chị chồng phiền phức”, tôi cố tình mua thật nhiều quà.

Áo khoác mùa đông cho em trai, bộ dưỡng da cao cấp cho em dâu, và chiếc ô tô điều khiển từ xa mà cháu trai thích nhất.

Túi lớn túi nhỏ chất đầy cả cốp xe.

Nghe thấy tiếng động, em trai đã chạy ra tận cửa đón:

“Chị tới là được rồi, mua nhiều thế làm gì, đều là người một nhà mà.”

Similar Posts

  • Rơi Vào Cái Bẫy

    Trong buổi họp lớp, tôi bất ngờ cùng tên nam thần từng ghét tôi nhất… lên nhầm giường.

    Đến khi phát hiện mình có thai thì đã quá muộn để phá.

    Tôi chỉ còn cách tìm đến anh ta, nghiêm túc đề nghị:

    “Chúng ta kết hôn đi.”

    Anh ta đầy chán ghét đẩy tôi ra, ánh mắt ghê tởm:

    “Tôi *** quen cô lắm à?”

    Tôi vung tờ phiếu khám thai thẳng vào mặt anh ta, nhếch môi cười lạnh:

    “Tôi không quen anh thật, nhưng đứa trong bụng tôi thì quen anh lắm đấy.”

    “Chính anh tự mình bắn vào còn gì.”

  • Anh Trai Chúng Ta Ly Hôn Đi

    Cố Thời Dã mắc chứng khó dậy sớm cực kỳ nghiêm trọng.

    Vậy mà lần đi công tác này lại phá lệ, đặt vé chuyến bay sớm lúc sáu giờ sáng.

    Tôi không nhịn được, thắc mắc hỏi anh vì sao lại chọn chuyến sớm như vậy.

    Người đàn ông xưa nay luôn lạnh lùng kiệm lời, hiếm khi thấy trên mặt anh xuất hiện vẻ bất đắc dĩ thế kia, còn khẽ mỉm cười:

    “Trợ lý mới không có kinh nghiệm, nói chuyến sớm thì rẻ hơn.”

    Tôi âm thầm hít sâu một hơi, trong lòng như có làn sương tan biến, đột nhiên sáng rõ.

    Cuộc hôn nhân này, cuối cùng cũng đã bước vào giai đoạn chỉ còn là cái vỏ.

  • Hoa Nở Một Ngày

    Trong bữa tiệc mừng sinh nhật lần thứ 66 của bà tôi, bà thản nhiên nói rằng mình muốn ly hôn, sẵn sàng hoàn thành tâm nguyện nhiều năm của ông nội.

    Ông mãi không quên được mối tình đầu của mình, lúc nào cũng chê bai bà không đủ tốt.

    Ông không cam lòng với cuộc hôn nhân này nhưng cũng chẳng có quyết tâm rời đi.

    Trái ngược với sự ầm ĩ của ông, bà thì gánh trên vai ơn nghĩa với cha mẹ và sự can ngăn từ con cái.

    Bà luôn nghĩ sẽ có một ngày ông thay đổi, nhìn ông như một đứa trẻ chưa lớn mà bao dung hết mực.

    Nhiều năm sau bà mới hiểu, con đường tương lai của mình đã bị người nằm cạnh tàn nhẫn hủy hoại, cuối cùng còn vì mối tình đầu của ông mà đẩy bà tới bờ vực sống chết.

    Các con bà rơi nước mắt đồng ý với tâm nguyện ly hôn của mẹ, cầu mong bà tỉnh lại.

    Sự hối hận của ông đến quá muộn.

  • Mùa Đông Lạnh Buốt Năm Ấy

    Ngày tôi rời khỏi nhà họ Lục, Lục Dận đứng dựa vào khung cửa.

    Nhìn tôi thu dọn hành lý, anh ta cười như không cười:

    “Gì vậy?”

    “Phát hiện ra dù đã sinh con cũng không ép được tôi cưới cô à?”

    “Thế nên thấy thằng bé vô dụng, đi cũng chẳng định mang nó theo?”

    Tôi còn chưa kịp mở miệng.

    Lục Tinh Ngôn – người đã lén nghe nãy giờ ở cửa – bước vào.

    Thằng bé cẩn thận đổ hết tiền trong heo đất vào tay tôi.

    “Mẹ ơi, mẹ phải tự chăm sóc mình đấy nha.”

    “Còn nữa, mẹ có thể hứa với con một chuyện không, là tuyệt đối sẽ không quay lại nữa.”

    “Dì Thiển Thiển nói, chỉ khi mẹ hoàn toàn rời đi, dì ấy mới chịu làm mẹ của con.”

  • Tôi Chỉ Muốn Nhặt 100 Tệ, Ai Ngờ Hoa Khôi Đưa Tôi Một Triệu Để Chia Tay Nam Thần

    Nam thần trường đánh rơi tờ 100 tệ, tôi nhanh chân dùng chân giẫm lên.

    Sau đó giả vờ bình tĩnh ngồi xuống.

    Anh ta phát hiện ra điều bất thường, bèn ngồi xuống bên cạnh nhìn chằm chằm tôi.

    Thế là hai đứa tôi ngồi đó thi gan từ sáng sớm đến tận tối mịt, không ai chịu thua ai.

    Sáng hôm sau, cả trường đồn ầm lên là chúng tôi đang yêu nhau.

    Tôi còn chưa kịp đính chính thì trùm trường và hoa khôi đã không ngồi yên được nữa.

    Họ lần lượt tìm đến tôi.

    Hoa khôi: “Nói thẳng luôn nhé, tôi thích nam thần.

    Cô muốn bao nhiêu tiền mới chịu chia tay anh ấy? Một triệu tệ (khoảng 3,5 tỷ VNĐ) đủ chưa?”

    Trùm trường: “Thằng nghèo đó có gì tốt chứ? Em yêu tôi đi, tôi tặng em căn biệt thự nhà tôi luôn.”

  • Giỏ Hàng Đêm Song Thập Nhất

    Đúng 0 giờ ngày Song Thập Nhất, tôi vừa chuẩn bị bấm thanh toán thì nhận được tin nhắn WeChat từ em chồng.

    Cô ta hỏi: “Chị dâu, chị có phiếu giảm giá Song Thập Nhất không?”

    Tôi nhanh tay thanh toán, đáp gọn: “Có.”

    Tưởng rằng cô ta sẽ gửi cho tôi liên kết nhận mã giảm giá, ai ngờ màn hình lại hiện lên một đường dẫn chia sẻ — là ảnh chụp giỏ hàng của cô ta, tổng cộng tám mươi tám nghìn tám trăm tám mươi tám tệ.

    “Chị dâu, chị thanh toán giúp em đi, mã giảm giá không dùng thì phí lắm.”

    Tôi giả vờ không thấy tin nhắn.

    Không ngờ ngay sau đó, điện thoại của tôi đổ chuông — là chồng tôi gọi đến.

    “Tịch Úy, chẳng phải hơn tám vạn thôi sao? Em gái anh hiếm khi nhờ em chuyện gì. Hơn nữa trong giỏ hàng của nó cũng có nhiều thứ mua cho nhà mình mà. Em thanh toán giúp đi, lát nữa anh bảo nó gửi em lì xì một trăm tám mươi tám tệ coi như hoàn lại.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *