Bí Mật Của Chiếc Vòi Sen

Bí Mật Của Chiếc Vòi Sen

Vòi sen ở nhà dính phải thứ gì đó không rõ là gì.

Tôi buột miệng than một câu

“Vòi sen bẩn quá, trông như dính phân vậy.”

Chồng tôi lập tức nổi nóng, mắng tôi suy nghĩ bẩn thỉu.

Anh ta nói tôi trong đầu toàn thứ bẩn, nhìn cái gì cũng thấy bẩn!

Tức quá, tôi lén bôi đầy capsaicin (chất cay) vào chỗ miệng ống nước.

Tối hôm đó.

Trong phòng tắm vang lên từng tiếng hét thảm thiết.

01

Đầu vòi sen trong phòng tắm hỏng đã một thời gian rồi.

Tôi định mua cái mới.

Dù sao thì lúc gội đầu, dùng loại phun trần cũng hơi bất tiện.

Nhưng ngay khi tôi vừa vặn nó ra.

Một mùi hôi thoang thoảng xộc vào mũi.

Cúi đầu nhìn.

Bên trong thành ống dính một mảng chất màu vàng nâu lạ, trông như kẹo bơ tan chảy.

Tôi không để ý lắm, nghĩ chắc là vôi cặn vì lâu không dùng.

Tiện tay tôi rửa sạch luôn.

Bước vào phòng ngủ.

Triệu Gia Hào đang nằm trên giường chơi game bằng iPad.

Tôi thuận miệng than một câu.

“Chồng ơi, vòi sen nhà mình bẩn quá, như dính phân ấy.”

Không ngờ Triệu Gia Hào đột nhiên ném luôn iPad sang một bên.

Mặt anh ta đỏ bừng, quát vào mặt tôi: “Thẩm Sơ Hạ! Cô bị bệnh à?!”

Tôi giật mình.

Ngay lúc đó, tôi cũng nổi nóng, quát lại.

“Anh làm sao thế? Chẳng lẽ là do anh làm ra à…”

Câu chưa nói hết thì bị anh ta cắt ngang một cách thô lỗ.

“Trong đầu cô suốt ngày toàn mấy thứ bẩn thỉu? Nếu tâm lý biến thái thì đi khám đi, đừng ghê tởm người khác!

Lười nói với cô, tự đi mà soi lại bản thân! Đồ bẩn!”

Nói xong anh ta chộp lấy áo khoác, đi thẳng.

Cánh cửa bị đóng sầm đến rung cả nhà.

Để lại tôi đứng ngây ra, chẳng hiểu chuyện gì.

Ủa?

Tôi nói gì sai?

Sao lại thành bẩn thỉu?

02

Tôi tức đến mức tay run lên.

Được thôi! Triệu Gia Hào, anh giỏi lắm rồi phải không?

Có gì không thể nói đàng hoàng? Phải đập cửa bỏ đi mới hả?

Tôi nghiến răng, gọi điện cho anh ta.

Nhưng chỉ nghe giọng máy lạnh lùng: [Số máy quý khách vừa gọi đang bận…]

Tôi gọi thêm mấy lần, cuối cùng cũng kết nối được.

Kết quả mới đổ chuông hai tiếng, đã bị cúp máy cái rụp.

Ngay sau đó, điện thoại rung lên, hiện một tin nhắn:

[Tối nay anh không về, ở nhà Thiên Nghị. Em ở nhà tự suy nghĩ lại, khi nào biết lỗi thì nói chuyện.]

Suy nghĩ lại? Biết lỗi?

Tôi suýt bật cười vì tức.

Rõ ràng là anh ta vô cớ nổi nóng, giờ lại thành lỗi của tôi?

Tôi không tin, lại gọi thêm một cuộc.

Kết quả là anh ta… chặn tôi!

Tôi hít sâu, cố nén lửa giận đang bốc lên, bấm gọi cho Lý Thiên Nghị.

Lý Thiên Nghị là bạn chí cốt từ nhỏ của Triệu Gia Hào, hai người lớn lên bên nhau, thường xuyên qua nhà tôi ăn cơm.

Triệu Gia Hào từng nói, hồi nhỏ anh ta gầy yếu hay bị bắt nạt, Lý Thiên Nghị lúc nào cũng là người đầu tiên xông lên bảo vệ.

Mỗi lần tôi và Triệu Gia Hào cãi nhau, Lý Thiên Nghị đều kiên nhẫn khuyên cả hai, chưa bao giờ thiên vị ai, nên tôi khá có thiện cảm với anh ấy.

Điện thoại mới reo nửa tiếng chuông đã có người bắt máy.

“A lô, chị dâu à?”

Tôi nén giận, kể sơ tình hình.

Nghe xong, Lý Thiên Nghị lập tức an ủi tôi.

“Chị dâu, chuyện này rõ ràng là Gia Hào sai, chị đừng giận, tối nay để tôi nói chuyện với nó, mai bắt nó quỳ lên sầu riêng xin lỗi chị!”

Giọng anh ấy chân thành, nghiêm túc.

Nghe vậy, cơn giận trong tôi cũng vơi bớt.

Triệu Gia Hào thì thất thường, nhưng bạn của anh ta lại khá đáng tin.

Tôi thở dài, cúp máy.

Nhưng trong lòng không khỏi nghĩ ngợi.

Hay là gần đây Triệu Gia Hào bị áp lực công việc quá?

Thôi vậy.

Đợi anh ta về rồi nói chuyện đàng hoàng.

Tôi tiện tay nhặt chiếc iPad vừa bị Triệu Gia Hào ném lên giường, định tìm mua vòi sen mới.

Đúng lúc đó.

Trên màn hình bỗng bật lên thông báo WeChat:

[Thiên Nghị, tối nay cuối cùng cũng không bị giới hạn nữa, có thể chơi thứ kích thích rồi!]

Similar Posts

  • THÁI TỬ HỌ TẠ VÀ NHỮNG NGƯỜI BẠN

    Tôi đang vùi đầu quay show thực tế về nấu nướng thì chồng giấu mặt của tôi gọi điện tới.

    Anh ấy nói: “Bảo bối à, anh sắp về nước rồi, em có muốn anh mang gì về không?”

    Tôi đáp: “Có chứ ạ, để em liệt kê danh sách cho anh.”

    Chẳng bao lâu sau, cánh săn ảnh chụp được cảnh Thái tử Tạ Nghiêm đang chọn quà cho bạn gái.

    Nữ minh tinh kia nhanh chóng khoe những món đồ giống y hệt mấy món quà đó, còn đăng kèm dòng chữ: [Anh ấy nuôi đã tôi rất tốt~]

    Tôi nhỏ giọng lẩm bẩm: “Kỳ lạ thật, từ khi nào Tạ Nghiêm lại thành bạn trai của cô ta rồi?”

    Nữ minh tinh ấy nghe thấy, lập tức phản bác tôi ngay giữa đám đông: “Khúc Tịch, Tạ Nghiêm mà không phải bạn trai tôi thì chẳng lẽ là của cô chắc?”

    Trong lúc livestream, fan của cô ta ào ào chửi tôi là kẻ thứ ba.

    Đích thân Thái tử khi ấy đã nhảy vào biện hộ cho tôi: “Thứ ba cái đầu các người, Khúc Tịch là vợ tôi cưới hỏi đàng hoàng.”

  • Cô Gái Trở Về Từ Tận Thế

    Chồng cũ cặn bã – Hạ Trầm – bỗng dưng đòi ly hôn với tôi.

    Chỉ vì anh ta trúng năm triệu.

    Tôi lập tức đồng ý, nhanh chóng thu dọn hành lý và chuồn thẳng.

    Anh ta và mẹ chồng còn tưởng tôi bị điên.

    Nhưng thực ra, tôi đã trọng sinh – quay về ba mươi ngày trước tận thế.

    Kiếp trước, cả nhà bọn họ bôi máu của “tiểu tam” lên người tôi, rồi đẩy tôi ra ngoài cửa làm mồi cho lũ quái vật.

    Kiếp này, tôi muốn tận mắt nhìn thấy từng đứa trong nhà họ chết trong tay lũ quái vật!

  • Chuyện Kỳ Diệu Của Cô B-é Không Chịu Ch E C

    Năm sáu tuổi, khi tôi được chẩn đoán mắc ung thư, Tử Thần lần đầu tiên tìm đến tôi, nói rằng tôi nên chết rồi.

    Cha mẹ quỳ sụp trước cửa phòng cấp cứu, gào đến khàn cả giọng, cầu xin bác sĩ thử thêm lần nữa.

    Thế là tôi như một con yêu tinh cố chấp, cứng rắn giành lại một hơi từ tay Diêm Vương.

    Cha mẹ còn có anh trai yêu tôi đến vậy, nếu tôi chết rồi thì họ phải làm sao?

    Sau đó, mỗi năm Tử Thần đều đến bắt tôi một lần.

    Dù sống rất khổ sở, nhưng vì người nhà, tôi vẫn nhiều lần thoát khỏi tay Tử Thần.

    Cho đến nhiều năm sau, vào đúng ngày sinh nhật hôm nay, trong điện thoại bỗng xuất hiện một bài đăng vòng bạn bè của anh trai.

    Dưới chân dãy An-pơ, anh trai ôm cô em gái ba tuổi, còn cha mẹ vây quanh ở giữa, ai nấy đều cười rạng rỡ.

    【Cuối cùng cũng đưa công chúa nhỏ đến Thụy Sĩ ngắm tuyết rồi, cả nhà quây quần đầy đủ đúng là vui quá.】

    Cha mẹ, anh trai, con cũng từng là công chúa nhỏ của mọi người mà.

    Con cũng muốn đi ngắm tuyết, con cũng muốn được mọi người ôm ở giữa.

    Hai dòng máu từ trong lỗ mũi tôi trào ra, làm bẩn chiếc váy trắng mà tôi thích nhất.

    Tử Thần lại xuất hiện trước mặt tôi, nhún vai.

    “Cô bé, ta biết cô có bản lĩnh trốn về, ta chỉ đến làm theo quy trình thôi, không làm khó cô đâu.”

    Tôi cúi đầu, nước mắt lăn lộn trong hốc mắt.

    “Không, lần này tôi đi với ông.”

  • Hậu Phi Tuyệt Mệnh

    VĂN ÁN

    Ngày Cảnh Trạm quyết ý phong ngư nữ làm Hoàng quý phi, cũng chính là ngày ta khó sinh mà băng hà.

    Hắn hỏi cung nhân:

    “Hoàng hậu… đã chịu nhận sai chưa?”

    Cung nhân run lẩy bẩy quỳ xuống thưa:

    “Tâu bệ hạ… nương nương khó sản, sau khi sinh hạ tiểu hoàng tử thì… đã băng hà rồi ạ.”

    Cảnh Trạm sững người, rồi như kẻ mất trí mà lao thẳng về cung của ta.

    Chưa từng có ai nhìn thấy, một vị hoàng đế… lại thất thái đến như vậy.

  • Sắp Đặt Số Phận

    Trước khi điền nguyện vọng thi đại học, phòng thí nghiệm của trường bất ngờ phát nổ.

    Tôi vừa định lao vào điểm nổ để cứu lấy học sinh nghèo, trước mắt bỗng hiện ra hàng loạt dòng bình luận:

    “Chính là hắn! Thấy nữ chính xinh đẹp nên mới ra tay cứu, cố tình không cứu nam chính!”

    “Hắn nhất định là ghen vì nữ chính và người trong lòng hôn nhau trong phòng thí nghiệm, nên giả vờ không thấy!”

    “Tất cả là lỗi của phản diện! Không chịu dọn dẹp mấy thứ dễ cháy trước, để rồi hai người yêu nhau vật nhau quá đà làm đổ, gây ra hỏa hoạn!”

    “Tội nghiệp nữ chính, được cứu rồi mới biết người trong lòng mình bị kẹt lại trong biển lửa, còn bản thân lại bị trói buộc đạo đức, phải gả cho kẻ thù đã hại chết người mình yêu.”

    “Haizz, đáng thương nhất là nữ chính nhẫn nhịn suốt mười năm, cuối cùng trả thù cả nhà phản diện, vậy mà còn bị nói là rẻ rúng!”

    Tôi đứng đờ tại chỗ, xoay người 360 độ một vòng, rồi lập tức quay đầu, nhanh chóng rút lui.

    Mẹ ơi, lửa to quá rồi.

    Thôi, không cứu được, thì đừng cứu nữa.

  • Trầm Luân

    Ngày ta bị dìm xuống ao, toàn bộ dân trong trấn đều kéo đến xem náo nhiệt.

    Bọn họ nói, phu nhân của trạng nguyên Phí phủ không giữ tiết hạnh, tư thông với người ngoài, bị bắt quả tang tại trận.

    Trượng phu của ta – Phí Văn Huyên, kẻ từng ôn nhu nho nhã, từng thề nguyền bên ta trọn kiếp, chính tay áp ta vào lồng heo lạnh lẽo.

    Trong mắt chàng không có một tia thương xót, chỉ có phẫn nộ và chán ghét vì thanh danh bị bôi nhọ.

    “Thẩm Thanh Ninh, Phí gia ta không bạc đãi nàng, vậy mà nàng lại làm ra loại chuyện nhơ nhuốc này, bôi nhọ tổ đường! Hôm nay, ta liền thanh trừng môn hộ!”

    Ta liều mạng giãy giụa, muốn nói mình bị oan, song miệng đã bị nhét giẻ rách, chỉ phát ra tiếng “ư ư” bi ai.

    Nước sông lạnh như băng tràn ngập mũi miệng, khoảnh khắc ý thức dần tiêu tán, ta trông thấy nhi tử Phí Uyên của ta, năm tuổi, bị người đè chặt xuống đất, trong đôi mắt trong veo ấy phản chiếu bóng dáng ta chìm xuống, ngập đầy hận ý cuồn cuộn.

    Khi mở mắt lần nữa, ta đã thành hồn ma phiêu đãng trên không Phí phủ.

    Ta thấy Phí Văn Huyên đem nhi tử của ta, trói như con chó nhỏ dưới gốc hoè, dùng roi ngựa quất hắn không thương tiếc.

    “Nghiệt chủng! Mẹ ngươi không biết liêm sỉ đã chết, ngươi cũng không đáng sống!”

    Trên tấm lưng non nớt đầy vết máu, song Uyên nhi của ta chẳng kêu một tiếng.

    Hắn chỉ lạnh lùng nhìn phụ thân mình, ánh mắt kia, chẳng giống trẻ nhỏ, mà như một con sói đơn độc ẩn mình trong bóng tối.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *