Bỏ Lại Những Kẻ Qua Đường Trong Đời Tôi

Bỏ Lại Những Kẻ Qua Đường Trong Đời Tôi

Sắp đến kỳ thi đại học, vậy mà bạn trai tôi lại nhất quyết cản không cho tôi và các bạn lên xe.

Chỉ vì muốn đợi cô bạn thanh mai trúc mã của anh ta, người đến trễ vì mải hái hoa.

Nhưng đây là chuyến xe buýt cuối cùng đưa chúng tôi đến điểm thi, nếu lỡ mất, tôi và các bạn sẽ trễ kỳ thi đại học.

Thấy cô ta mãi chưa đến, tôi đành bảo các bạn trói bạn trai lại và lôi anh ta lên xe.

Sau đó, tôi và bạn trai đều thuận lợi tham gia kỳ thi và đậu vào trường đại học mong muốn.

Còn cô bạn thanh mai của anh ta vì trễ kỳ thi mà phải bỏ học sớm đi làm thuê, cuối cùng trong một lần trực đêm đã bị mấy tên say rượu cưỡng hiếp rồi ném xuống từ tầng 30.

Anh ta ngoài miệng nói không sao, nhưng vào ngày tôi nhập học đại học, anh ta lại đánh thuốc mê rồi đẩy tôi xuống từ sân thượng.

Trước lúc chết, tôi thấy anh ta đứng trên sân thượng, cười lạnh lùng:

“Chính vì sự ích kỷ của cô, Văn Yến mới lỡ kỳ thi đại học.”

“Cô ấy không được học đại học, thì cô cũng đừng mong!”

Khi mở mắt ra, tôi sống lại đúng ngày bạn trai khăng khăng đòi đợi cô bạn thanh mai để cùng xuống núi.

Đã vậy thì, nếu anh ta muốn đợi đến thế, tôi sẽ để cả hai cùng lỡ kỳ thi!

“Không được, Văn Yến còn ở trên núi, chúng ta nhất định phải đợi cô ấy cùng đi!”

Khi tôi nghe thấy tiếng cãi vã kịch liệt giữa Diệp An và các bạn học, tôi mới nhận ra mình đã trọng sinh.

“Nếu không kịp chuyến xe cuối này, chắc chắn chúng ta sẽ trễ kỳ thi ngày mai.”

Trong cơn mưa đêm, mấy bạn học mặt đỏ bừng tranh cãi với Diệp An đang đứng chặn đường xuống núi.

Nhưng Diệp An mặt mày u ám, kiên quyết nói:

“Chúng ta đã đến cùng nhau, thì cũng phải về cùng nhau!”

Lời nói của anh ta khiến các bạn học sốt ruột đến độ xoay vòng tại chỗ, kỳ thi đại học là ngã rẽ quan trọng nhất đời học sinh mà!

“Diệp An, cậu đang đùa giỡn với tương lai và vận mệnh của tất cả chúng tôi đấy, sao cậu có thể ích kỷ như vậy?”

Một bạn học muốn đẩy anh ta ra để xuống núi.

Không ngờ trong mắt Diệp An lại lóe lên tia độc ác, anh ta rút ra một con dao gọt trái cây.

Lưỡi dao xẹt qua cánh tay của bạn kia, khiến tất cả mọi người sững sờ.

Ngược lại, Diệp An còn chỉ vào bạn đó mà mắng té tát:

“Tôi thấy ích kỷ chính là các người! Kỳ thi đại học là nghìn quân tranh một cầu gỗ, các người bỏ lại Văn Yến chẳng phải vì muốn bớt đi một đối thủ sao?”

“Hôm nay tôi nói rõ luôn, trước khi Văn Yến đến, không ai được xuống núi.”

Tất cả bạn học bị cái logic cạn lời của anh ta làm cho tức đỏ mặt.

Lớp phó học tập lo lắng nhìn tôi:

“Thanh Nguyệt, chỉ còn mười phút nữa là xe khởi hành rồi… Trời mưa đường trơn, chậm thêm chút nữa là chúng ta thật sự không kịp đâu!”

“Chuyến đi này là do cậu rủ mọi người mà…”

Kiếp trước, Diệp An tìm tôi, nói Văn Yến cảm thấy áp lực quá lớn, nhờ tôi rủ thêm vài bạn học đi leo núi giải tỏa.

Tôi sợ Văn Yến vì áp lực mà xảy ra chuyện, nên đồng ý với ý tốt.

Tôi giơ tay cắt lời lớp phó, ra hiệu bảo cô ấy bình tĩnh, sau đó bước đến đứng cạnh Diệp An rồi nhìn các bạn học:

“Diệp An nói đúng, chúng ta là bạn học mà! Dù Văn Yến vì hái hoa mà xuống núi trễ, nhưng chúng ta cũng không thể bỏ rơi cô ấy được!”

Nghe tôi nói vậy, cả nhóm bạn lập tức xôn xao.

Không ai ngờ tôi lại nói như thế.

“Lâm Thanh Nguyệt, cho dù Diệp An là bạn trai cậu, cậu cũng không thể thiên vị trắng trợn vậy chứ!”

“Đúng đấy, nếu lỡ kỳ thi vì chuyện này, hai người gánh nổi trách nhiệm không?”

Những lời bàn tán khiến Diệp An bắt đầu bực dọc, anh ta giơ con dao gọt trái cây lên đầy hăm dọa:

“Tất cả im hết! Thanh Nguyệt đã nói rồi, phải đợi Văn Yến cùng xuống núi. Ai nói thêm câu nào nữa, thì con dao này của tôi không nể ai đâu đấy!”

Anh ta dựa vào việc có dao trong tay, lại có tôi đứng về phía mình, nên vô cùng đắc ý:

“Thấy chưa, Thanh Nguyệt nghĩa khí hơn mấy người nhiều.”

Trong mắt tôi lóe lên một tia khinh thường, sau đó tôi mỉm cười nói:

“Em và Văn Yến đã hẹn cùng thi vào một trường đại học, sao có thể bỏ cô ấy lại trên núi không lo chứ?”

Nhưng Diệp An đâu biết rằng, với tôi, có bắt kịp chuyến xe đó hay không cũng chẳng quan trọng.

Thực ra, tôi là đại tiểu thư nhà họ Lâm, bình thường không chỉ có xe sang đưa đón, chỉ cần một cú điện thoại là có trực thăng riêng tới cứu cũng không phải chuyện khó.

Mấy bạn học mà tôi gọi đến hôm nay, ngoài Diệp An và Tạ Văn Yến ra thì ai cũng có gia thế chẳng phải dạng vừa.

Kiếp trước vì muốn giữ thể diện tội nghiệp của Diệp An, tôi mới chịu khó chen chúc đi xe buýt cùng anh ta.

Nhưng kiếp này, tôi muốn anh ta phải trả giá cho những sai lầm của mình.

Để chính người thanh mai mà anh ta nhớ thương, ngốc nghếch và ích kỷ kia, kéo anh ta cùng trễ kỳ thi đại học!

Các bạn học không nói gì thêm, Diệp An thì càng ngẩng cao đầu đắc ý.

Thời gian từng phút trôi qua, giờ khởi hành của chuyến xe cuối cùng đã cận kề.

Mãi đến khi Tạ Văn Yến thong thả bước tới, tay ôm một bó hoa dại.

“Diệp An, em biết mà, anh nhất định sẽ đợi em cùng xuống núi.”

Tạ Văn Yến cười tươi rói, còn cố tình liếc nhìn tôi đầy khiêu khích.

Diệp An giả vờ bình thản cười theo, đang định lên tiếng thì bỗng nhiên từ dưới núi vang lên tiếng động cơ ô tô.

Chuyến xe cuối cùng—khởi hành rồi!

2

Chuyến xe cuối cùng vừa rời đi, cả vùng núi chìm vào trong bóng tối.

Các bạn học chỉ tay vào Diệp An, mắng tới tấp:

“Diệp An, giờ anh mãn nguyện rồi chứ? Tất cả đều bị anh hại thê thảm!”

“Còn con ngốc Tạ Văn Yến nữa, cứ đòi đi hái hoa đúng lúc xuống núi, cô tính sau này chết rồi thì đem bó hoa đó đặt lên mộ mình à?”

Sự phẫn nộ của mọi người khiến Tạ Văn Yến mặt trắng bệch, vội ôm hoa trốn ra phía sau lưng Diệp An:

“Em… em cũng không ngờ lại thành ra thế này!”

Khi quay sang tôi, ánh mắt các bạn cũng đầy bất mãn.

“Thanh Nguyệt, tụi này tin cậu nên mới theo đi chơi, bây giờ cậu nói xem tính sao đây?”

Tôi nhìn mọi người, gương mặt đầy áy náy, nói:

“Lần này là lỗi của mình đã liên lụy mọi người! Nhưng giờ mưa lớn quá, hay là mình xuống núi trước tìm chỗ tránh mưa, rồi tính tiếp?”

Diệp An dỗ vài câu an ủi Tạ Văn Yến, sau đó cười khẩy đầy khinh miệt:

“Một lũ vô dụng, gặp chuyện là gào thét loạn cả lên, có ích gì?”

“Chúng ta gọi điện báo cho giáo viên, để họ đến đón là xong chuyện.”

Nghe vậy, các bạn càng thêm tức giận, nhưng mưa mỗi lúc một lớn, cũng không nên tốn sức cãi vã nữa.

Mười phút sau, chúng tôi đến điểm đón xe dưới núi, ở đó có một cái chòi nhỏ đủ để cả nhóm trú mưa.

Nhưng đúng lúc này, lớp phó học tập đột nhiên kêu lên:

“Không ổn rồi! Trên tin tức nói vùng núi phía trước vừa xảy ra lở đất, đường về thành phố… đã bị lũ cuốn trôi rồi!”

“Thế giờ… tụi mình làm sao quay về đây?”

Cả nhóm rơi vào tuyệt vọng, vài bạn nữ nhát gan thì bật khóc.

Diệp An vẫn tỏ ra dửng dưng, mỉa mai:

“Khóc cái gì mà khóc? Tụi mình là thí sinh thi đại học, dù có mất đường thì chính quyền cũng sẽ tìm mọi cách để cứu chúng ta thôi.”

Nhưng ngay lúc đó, điện thoại của lớp phó đột nhiên giật giật, rồi màn hình chuyển sang trắng xóa.

Mất sóng!

Trận lở đất đã cuốn trôi cả trạm phát sóng gần đó!

Gương mặt Diệp An cũng bắt đầu lộ vẻ hoảng loạn.

Similar Posts

  • Tiểu Tuyết

    Tán tỉnh anh quản lý đẹp trai suốt ba năm, tình chưa kịp nở đã bị anh ta sa thải.

    Ai ngờ khi giám đốc nhân sự nhìn thấy lý do sa thải tôi thì mắt sáng rực:

    【Điên khùng, nhiều lời, vua lắm trò】

    “Nghe nói cô nói nhiều đến mức có thể ép một người câm phải mở miệng?”

    Giám đốc nhân sự bảo tôi viết tiểu thuyết thật phí tài.

    Tôi hợp hơn để… đi quấy rầy cậu ấm tập đoàn – người mắc chứng mất tiếng – là Phó tổng Phó gia, Phó Hằng.

    Chỉ cần khiến cậu ấm mở miệng, mỗi câu 10.000 tệ.

    Miễn là cậu chịu nói, điều kiện gì cũng đồng ý!

    Lần này giám đốc nhân sự cuối cùng cũng làm được một việc ra hồn.

    Và tôi… cũng trúng mối làm ăn bạc tỉ này!

    Tôi đi thẳng đến bàn làm việc của Phó Hằng ở phòng nghệ thuật.

    Nhẹ gõ lên bàn của chàng họa sĩ thiên tài trầm lặng:

    “Anh không định giải thích à? Chuyện vừa nãy anh lén hôn tôi ấy?”

    Anh mở to mắt, gương mặt đẹp trai yên tĩnh thoáng qua chút ấm ức và hoảng hốt:

    “Tôi không có.”

    Hay lắm, chịu mở miệng rồi nhé?

    10.000 tệ – về tài khoản!

  • Tương Lai Bốc Cháy

    Hoa khôi lớp, với tư cách là cán bộ lớp, tạm thời giữ hồ sơ của tất cả các bạn trong lớp.

    Đợi mọi người bảo vệ xong sẽ phát lại đồng loạt.

    Lúc phát hiện chiếc xe điện mà cô ấy để hồ sơ bị cháy tự nhiên, tôi vội vàng gọi các bạn ra cùng dập lửa.

    Nhưng mọi người lại nghĩ tôi ghen tị vì hoa khôi được cưng chiều, nên mới cố tình bịa chuyện bôi xấu.

    Cả thanh mai trúc mã của tôi cũng nhìn tôi bằng ánh mắt chán ghét:

    “Thôi đi, ai cũng là người lớn cả rồi, cậu còn chơi mấy trò bẩn thỉu này làm gì, bôi nhọ Sở Nguyệt, cậu thấy vui lắm à?”

    Được thôi.

    Dù sao thì hồ sơ của tôi tôi cũng lấy được rồi.

    Phần còn lại, các cậu cứ tự cầu phúc đi.

  • Cuộc Hôn Nhân Trong Vỏ Bọc Pháp Luật

    Một giờ sáng, góa phụ đang mang thai – vợ của đồng đội đã hy sinh của chồng tôi – gọi điện, nói rằng hình như có trộm vào nhà, rất sợ hãi.

    Chồng tôi, người vừa thức trắng ba ngày ba đêm để theo dõi tội phạm, không nói một lời đã lao ra khỏi cửa để đến bên cô ấy.

    Đến tận sáng hôm sau mới về nhà.

    “Tiểu Chiêu thủ tiết một mình không dễ dàng gì, huống chi giờ đứa trẻ sắp chào đời, không thể để cô ấy sợ hãi được.”

    Thấy tôi vẫn ngồi trên sofa không phản ứng gì, anh ấy bất lực vòng tay ôm lấy vai tôi.

    “Tiểu Chiêu là góa phụ của liệt sĩ, lại đang mang thai, với tư cách là đội trưởng của chồng cô ấy, anh có nghĩa vụ phải chăm sóc.

    Nhưng anh hứa sau này sẽ hạn chế, em đừng giận nữa mà, được không?”

    Tôi bình tĩnh đẩy tay anh ra, không còn bao dung như trước.

    “Ly hôn đi.”

  • Mong Em Bình An Qua Từng Năm

    Vị hôn thê của Tạ Triệu Lâm mang thai.

    Sau khi sinh xong, cô ta ném đứa bé cho tôi, cười khẩy nói:

    “Chẳng phải cô thầm yêu anh ấy đã lâu rồi sao? Chắc hẳn rất vui vẻ thay anh ấy nuôi đứa bé này chứ.”

    Tôi vừa định mở miệng mắng cô ta.

    Trước mắt bỗng nhiên xuất hiện những dòng bình luận:

    【Con của nam nữ chính xuất hiện rồi! Thiên tài thần đồng đó!】

    【Sáu tuổi thành hacker, tám tuổi tổ chức triển lãm tranh, mười tuổi đã là phú hào ngàn vạn!】

    Tôi im lặng một lúc, rồi đưa tay nhận lấy đứa trẻ trong tã lót.

    Sau đó, tôi nộp đơn xin nghỉ việc với Tạ Triệu Lâm.

    Anh ta lười nhác nâng mí mắt lên:

    “Lại giở trò gì nữa đây?”

    Tôi đáp:

    “Sinh con rồi, phải về quê nuôi.”

    Anh ta cười khẩy một tiếng, tiện tay viết tấm séc ném cho tôi:

    “Làm loạn xong thì cút về đây.”

    Về sau, khi tôi dắt đứa trẻ đi chơi bên bờ biển, vô tình gặp Tạ Triệu Lâm đang chụp ảnh cưới.

    Anh ta trợn trừng mắt:

    “Cô thật sự có con rồi sao?”

     

  • Nhà Tân Hôn Có Khách Lạ

    Ngày thứ ba đi công tác, tôi vô tình mở tài khoản phụ trên Weibo của bạn trai.

    Vừa hay, anh ta vừa đăng một trạng thái cách đó vài chục giây:

    “Điều tiếc nuối nhất trong đời, chẳng gì khác ngoài việc trước khi kết hôn, lại tình cờ gặp được cô gái mà mình muốn chăm sóc cả đời.”

    Dòng chữ đó đi kèm với một tấm ảnh chụp lén, là một cô gái nhỏ mặc váy hoa nhí.

    Cô ấy tên là Hứa Lê, là đàn em khóa dưới của bạn trai tôi.

    Trong sáng, ngọt ngào, nhỏ hơn tôi mười tuổi.

  • Những Năm Ấy Ta Từng Tranh

    VĂN ÁN

    Ta và Triệu Uyển cùng ngày được sắc phong làm phi.

    Hoàng thượng đích thân chọn sẵn mấy danh hiệu, bảo chúng ta tự chọn lấy một.

    Vừa nhìn thấy chữ “Ý”, ta liền ưng ngay, đưa tay chỉ vào.

    Triệu Uyển chỉ chậm hơn nửa nhịp, nhưng cũng chọn đúng chữ ấy.

    đọc full tại page mỗi ngày chỉ thích làm cá muối

    Hai người nhìn nhau, rồi cùng quay về phía hoàng thượng, ai cũng không chịu nhường.

    Câu “Thần thiếp chọn trước” còn chưa kịp nói ra, hoàng thượng đã cười nhẹ:

    “Mấy danh hiệu này đều mang ý tốt, chẳng cần tranh giành. Uyển nhi dùng chữ Ý, còn ngươi…”

    Người nhìn sang ta, giọng ôn hòa nhưng không để chối cãi:

    “…chữ Thuần hợp hơn.”

    Lời vàng ngọc đã nói ra, chuyện ấy coi như đã định.

    Mãi đến khi ngự giá của người lần thứ ba bị ta đóng cửa từ chối, người mới như chợt hiểu ra điều gì.

    “Chỉ là một phong hiệu thôi, cũng đáng để nàng làm ầm lên sao?”

    Ta cắn chặt môi, đáp khẽ:

    “Phải, chỉ là một phong hiệu thôi. Vậy vì sao… lại không thể là của thiếp?”

    Một câu hỏi ấy khiến người sững lại, không nói được lời nào.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *