BỔN CÔNG TỬ QUYẾT KHÔNG LÀM VƯƠNG PHI

BỔN CÔNG TỬ QUYẾT KHÔNG LÀM VƯƠNG PHI

Ta đường đường là một nam tử mà lại bị ép gả cho Nhiếp chính vương.

Đêm tân hôn, khi hắn vừa vén khăn voan đỏ, ta lập tức cầm dao găm đâm tới vạch một đường dài trên mặt hắn.

Thế nhưng Thịnh Lan Đình chẳng những không giận mà còn cười:

“Vương phi thật hoang dã, bản vương rất thích.”

Ta: “…”

Lão tử là nam nhân, ai muốn làm cái chức Vương phi này chứ!

1

“Cái gì! Các người muốn gả ta cho Thịnh Lan Đình? Hắn là một nam nhân đó! Phụ thân, chẳng lẽ người đang nói đùa?”

Ta không dám tin mà nhìn phụ thân mình.

Lúc này, ông ta đang ngồi trên ghế chủ vị, đôi mày không hề vương chút tình cảm, vẻ mặt lạnh lùng xa lạ.

Người trước mắt này còn xứng đáng làm phụ thân của ta sao?

Ta luôn biết ông ta tham lam vô độ, suốt ngày chỉ mơ tưởng được thăng quan phát tài.

Nhưng không ngờ ông ta lại điên cuồng đến mức này.

Huống chi, ta đường đường là một nam tử thân cao bảy thước, lẽ nào không nên tạo dựng sự nghiệp trước?

Từ nhỏ, ta đã chăm chỉ học sách thánh hiền, một lòng mong muốn “vì thiên hạ lập tâm, vì sinh dân lập mệnh”.

Kế mẫu cười lạnh:

“Ngươi đúng là đồ không biết điều!”

“Ngươi có biết trong kinh thành này, các tiểu thư khuê các muốn làm Vương phi của Nhiếp chính vương nhiều không kể xiết thế nào không?”

“Thế mà Thịnh Lan Đình lại chẳng để ai vào mắt, chỉ đích danh chọn ngươi làm thê tử.”

“Ngươi còn không chịu! Nếu không phải nhờ gương mặt này của ngươi coi cũng được, ngươi còn chẳng đủ tư cách bước vào Thịnh phủ!”

Ta không chịu được nữa, vung tay áo định rời đi:

“Đừng nói thêm gì nữa! Ta, Thẩm Vân Hiên, thân là nam tử đội trời đạp đất, tuyệt đối không gả cho một nam nhân!”

Ngay lúc này bỗng mấy gia đinh xông tới, chúng không nói một lời liền trói chặt ta lại.

Phụ thân thẳng tay tát mạnh vào mặt ta:

“Nghịch tử! Ngươi nghe cho rõ đây! Ngươi gả cũng phải gả, không gả cũng phải gả!”

“Ta nuôi ngươi lớn tới từng này, ngươi báo đáp ta thế sao? Người đâu, đem nó nhốt lại trong phòng, đợi đến ngày thành thân mới được thả!”

2

Một tháng sau, ta cuối cùng vẫn phải khoác lên hỷ phục, thân là một nam tử mà phải ngồi lên kiệu hoa.

Lúc đầu ta còn có định chạy trốn, nhưng phụ thân đã dùng tính mạng của muội muội để uy hiếp ta.

Chúng ta đều là con của di nương.

Từ sau khi mẫu thân qua đời, ta và muội muội chỉ còn biết nương tựa vào nhau mà sống sót trong Thẩm phủ.

Nếu ta không gả, phụ thân sẽ gả nàng cho lão già goá vợ ở Đông thành.

Là ca ca, làm sao ta có thể trơ mắt nhìn muội muội mình rơi vào hố lửa?

Ta đành đồng ý mối hôn sự này.

Nhưng gả là một chuyện, nếu Thịnh Lan Đình thực sự muốn động vào ta, ta tuyệt đối sẽ không để yên.

Nói đến đây, ta thực sự vẫn không hiểu nổi.

Thịnh Lan Đình sao lại chọn một nam nhân như ta làm Vương phi?

Về Thịnh Lan Đình, ta đã được gặp hắn vài lần.

Hắn là Nhiếp chính vương, dưới một người trên vạn người, quyền khuynh triều dã, địa vị không ai sánh được.

Khi tiên đế băng hà, Thái tử chỉ mới bảy tuổi.

Nhị hoàng tử Thịnh Lan Đình được giao trọng trách phụ chính, phò tá triều đình đến khi tân hoàng trưởng thành.

Mười năm trôi qua, triều đình giờ đây gần như hoàn toàn nằm trong tay hắn.

Tân hoàng chỉ còn là một cái bóng không hơn không kém.

Kế mẫu nói không sai.

Trong thành Thịnh Kinh rộng lớn này, có nhà quyền quý nào không muốn gả nữ nhi cho hắn?

Đó chính là một người đắc đạo, gà chó cũng lên trời.

Nhưng điều kỳ lạ là Thịnh Lan Đình không chút động lòng.

Mỹ nhân được tặng hắn đều trả lại nguyên vẹn.

Người khác liền tinh ý dâng lên mấy tiểu quan có dung mạo tuấn tú.

Hắn vẫn chẳng nhận lấy một ai.

Mọi người đều hiểu ra, vị Nhiếp chính vương này căn bản không chuộng mỹ sắc.

Cho đến lần này, Thịnh Lan Đình lại đích danh muốn ta – một nam nhân gả đến làm Vương phi.

Ta thật sự bối rối.

Hắn rốt cuộc đang mưu tính điều gì?

3

Trước phủ Nhiếp chính vương, thảm gấm đỏ trải dài nối liền không dứt, kéo đến tận mười dặm kinh thành.

Quả thật, hôn lễ của Thịnh Lan Đình khiến cả kinh thành đều kéo nhau đến xem náo nhiệt.

“Không ngờ Nhiếp chính vương lại cưới một nam nhân! Thế gian này đúng là chuyện gì cũng có thể xảy ra!”

“Ngươi thì hiểu gì chứ! Vị công tử Thẩm Vân Hiên ấy còn đẹp hơn không biết bao nhiêu tiểu thư. Nếu đổi lại là ta, ta cũng… ha ha ha…”

“Cũng phải, đó chính là công tử bậc nhất kinh thành. Tuy chỉ là con thứ, nhưng dung mạo tuyệt mỹ, văn chương xuất chúng. Chỉ có nhân vật thần tiên như vậy mới xứng với Nhiếp chính vương!”

Ta yên lặng nghe, bàn tay không tự chủ mà siết chặt thành quyền.

Nghĩ đến ta – Thẩm Vân Hiên vốn là công tử bậc nhất được người người ca tụng, nay lại trở thành trò cười trong miệng kẻ khác.

Thật là nực cười!

Ta để mặc Thịnh Lan Đình dắt tay hoàn thành nghi lễ, cuối cùng bị đưa vào động phòng.

Lúc này trời đang đầu xuân, khí lạnh ban đêm thấm vào da thịt.

Nhưng bàn tay nắm lấy chuôi dao của ta đã đổ đầy mồ hôi.

Nếu Thịnh Lan Đình dám động tay động chân, cùng lắm thì ta liều mạng với hắn.

Không lâu sau, cửa phòng bị đẩy ra.

Đôi giày thêu bằng gấm đen xuất hiện trong tầm mắt khiến lòng ta bất giác run lên.

Ta không nhìn thấy rõ dáng vẻ của đối phương vì tấm khăn voan đỏ đã che đi tầm nhìn của ta.

Ngay sau đó, khăn voan bị vén lên.

Ta đối diện với một đôi mắt lạnh lùng nghiêm nghị.

Dưới ánh nến đỏ, một nam tử khoác hỷ phục đỏ thẫm, từng bước chậm rãi tiến về phía ta.

Khuôn mặt tuấn mỹ tựa thần tiên mang theo một nụ cười nhàn nhạt.

Hắn khẽ nhướng mày, cẩn thận đánh giá ta từ trên xuống dưới rồi đưa tay định chạm vào mặt ta.

Ta lập tức cầm dao đâm tới.

Hắn thoáng giật mình nhưng không hề hoảng loạn mà chỉ khẽ bật ngón tay.

Lưỡi dao sượt qua má hắn rồi rơi xuống đất.

Bên má trái của hắn ngay lập tức rỉ ra một vệt máu tươi.

Hắn nhẹ nhàng đưa tay quệt đi chút máu ấy, nhìn chăm chú vào tay sau đó bật cười thích thú:

“Vương phi quả nhiên rất hoang dã, bản vương vô cùng yêu thích.”

Một tiếng “Vương phi” này suýt nữa khiến ta tức đến ngất xỉu.

Vương phi cái quái gì!

Lão tử là nam nhân!

Ta trừng mắt nhìn hắn, giận dữ đến sôi máu:

“Thịnh Lan Đình, ngươi rốt cuộc vì sao phải cưới ta? Chúng ta đều là nam nhân! Nếu đầu ngươi có vấn đề thì mau đi chữa đi!”

“Người khác sợ ngươi nhưng ta thì không! Ngươi dám động vào ta, ta sẽ khiến ngươi không còn là nam nhân nữa!”

Hắn cười lớn hơn như thể phát hiện ra điều gì thú vị:

“Trước đây nghe nói Vương phi ôn nhu nho nhã, là một quân tử mẫu mực. Không ngờ cũng biết mắng người!”

“Nhưng Vương phi hung dữ thế này lại càng đáng yêu hơn!”

Cơn giận của ta bùng lên mãnh liệt.

Đáng yêu cái gì mà đáng yêu!

“Thịnh Lan Đình, lão tử là nam nhân!”

Hắn cười nhạt: “Vậy thì sao?”

Ta còn định tranh luận nhưng hắn bắt đầu cởi áo.

Ta: “…”

Ta tức khắc cảm thấy căng thẳng: “Ngươi đừng qua đây! Ta nói được làm được!”

Thế nhưng hắn không thèm quan tâm, chỉ cởi áo ngoài rồi nằm xuống giường, chẳng mấy chốc chỗ đó đã vang lên tiếng ngáy.

Ta: “???”

Đây là ý gì?

Thực ra, cả ngày hôm nay ta cũng mệt mỏi rã rời, chỉ muốn ngả lưng ra ngủ ngay.

Vì e sợ hắn giở trò nên ta vẫn cố gắng giữ mình tỉnh táo.

Thế nhưng quá mỏi mệt, chẳng bao lâu ta đã chìm vào giấc ngủ.

Đến nỗi không hề hay biết việc người bên cạnh đột nhiên mở mắt, lặng lẽ nhìn ta chăm chú.

Khóe môi hắn nhếch lên lộ ra một nụ cười bí ẩn.

Similar Posts

  • Lì Xì Duy Nhất Thiếu Phần Con Gái Tôi

    Bố chồng phát lì xì cho các cháu, mỗi đứa 11.000 tệ.

    Tới trước mặt con gái tôi, ông ta rụt tay lại, “Đứa này tôi không quen.”

    Không quen?

    Con gái tôi gọi ông là “ông nội” suốt bốn năm, mỗi lần về quê đều giành lấy việc rót trà, bưng nước cho ông.

    Vậy mà chỉ vì con bé là con riêng tôi mang theo sau khi tái hôn, ông ta chưa từng nhìn con bé lấy một cái cho tử tế.

    Em chồng còn đứng bên cạnh thêm dầu vào lửa, “Chị dâu cũng đừng trách bố em, dù sao thì cũng đâu phải cháu ruột.”

    Tôi mỉm cười, nói hiểu mà.

    Buổi tối, bố chồng hào hứng bàn chuyện đi Tam Á du lịch.

    “Dâu hai này, căn biệt thự hướng biển mà con đặt có mấy phòng ngủ ấy nhỉ?”

    Tôi nhàn nhạt đáp, “Hủy rồi.”

    Cả phòng khách lập tức im phăng phắc như tờ.

  • Ký Ức Dừng Lại Năm Mười Hai Tuổi

    Bị Quý phi đẩy xuống bậc thềm dẫn đến sẩy thai, ký ức của ta dừng lại ở năm mười hai tuổi.

    Mọi thứ trong cung đều xa lạ, ta khóc lóc gào thét đòi ra khỏi cung.

    Tiêu Dương chỉ nghĩ rằng ta đang giả vờ lạt mềm buộc chặt, muốn ép hắn cúi đầu, nên bước đến trước mặt, định trách mắng ta.

    Ta sợ hãi vô cùng, chỉ cảm thấy hắn giống như Diêm La trong miệng bọn kể chuyện, vừa lạnh lẽo vừa đáng sợ.

    “Viên Viên, ta sợ quá…”

    Ta trốn sau lưng Quý phi cùng đến với Tiêu Dương, miệng gọi nhũ danh của nàng, cách Tiêu Dương mấy bước xa.

    Chúng cung nhân đều quỳ rạp xuống, không dám ngẩng đầu nhìn vẻ mặt đã u ám sớm của Tiêu Dương.

    Trong cung ai cũng biết, Hoàng hậu và Quý phi là tử địch.

    Nhưng chúng ta từng nằm chung một giường, thổ lộ ước mơ về tương lai.

    Khi ấy, người mà chúng ta thầm mến đều không phải là Tiêu Dương.

  • Vị Khách Không Mời Mà Đến

    Công ty cải tạo ký túc xá, chồng tôi muốn dẫn đồng nghiệp nữ về nhà ở tạm.

    Mẹ chồng thì nhiệt tình hoan nghênh, còn bảo tôi đừng nhỏ nhen.

    “Bảo giúp người là đức tính tốt.”

    Tôi cũng học theo, đưa bạn thân nam từ nhỏ về nhà, vậy mà họ mắng tôi là không giữ đạo làm vợ, còn đòi đuổi tôi ra khỏi nhà.

    Buồn cười thật, đây là nhà tôi, có đuổi thì cũng là tôi đuổi họ đi.

  • Lấy Chồng Xa Để Giữ Mạng Sống

    Tôi điền nguyện vọng thi đại học, cả nhà đều không cho tôi ra tỉnh ngoài học.

    Mẹ tôi nói tôi mọc cánh rồi, bay đi là sẽ mặc kệ chuyện trong nhà.

    Bà ép tôi từ bỏ trường đại học trọng điểm ở tỉnh ngoài, bắt tôi đổi sang một trường vớ vẩn trong tỉnh.

    Tôi có bạn trai là người ngoài tỉnh, họ lại ép chúng tôi chia tay, nói không cho phép tôi lấy chồng xa.

    Tôi bực quá, liền lấy một người cùng làng, cách nhà chỉ vài bước chân.

    Không ngờ, tôi thì không lấy chồng xa, nhưng cả nhà lại “lấy chồng xa” hết.

    Em trai tôi muốn ra biển, dù học phí đắt cũng nhất quyết chọn đại học ngoài tỉnh, bố mẹ chẳng những không ngăn cản, còn đi vay tiền để ủng hộ.

    “Con trai thì phải có chí lớn, học đại học tốt, bố mẹ dù có bán hết cũng sẽ ủng hộ!”

    Về sau em tôi kết hôn và sinh con ở tỉnh ngoài, bố mẹ tôi cũng theo sang đó sống.

    Tôi bị bỏ lại ở vùng quê nhỏ, chịu đựng bạo lực gia đình, điều kiện y tế thì lạc hậu.

    Tôi sinh con khó, gọi điện cầu xin bố mẹ về chăm tôi, họ lại khinh khỉnh đáp:

    “Sinh cái con thôi mà yếu đuối thế à? Bọn tao còn phải hầu hạ vợ của em mày đây này, mày tự lo đi!”

    Tôi không qua khỏi, chết trên bàn mổ.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày điền nguyện vọng thi đại học.

    Bố mẹ lại ép tôi chọn trường vớ vẩn trong tỉnh, tôi bật cười lạnh, kiên quyết chọn một trường ở tận miền Nam xa nhất.

    Lần này, tôi chọn “lấy chồng xa” để giữ lấy mạng mình!

  • Quay Lại Với Người Yêu Cũ

    Từ sau khi quay lại với nhau, Phó Du Thanh bắt đầu thường xuyên “kiểm tra bất ngờ”.

    Anh ấy có thể đột ngột xuất hiện ở chỗ tôi tụ họp với hội chị em, vẻ mặt đầy nghi ngờ kéo rèm cửa ra xem có ai trốn bên trong không.

    Cũng có lúc nửa đêm không ngủ, nằm nghe tôi nói mớ, rồi ghi lại từng câu từng chữ tôi lẩm bẩm.

    Sau đó anh bắt đầu đổi hết mọi âm đọc tương tự, tra từng cái một xem có cái tên nào đáng ngờ không.

    Cho đến hôm đó tôi đi đón anh, đúng lúc bắt gặp Phó Du Thanh đang say rượu, vừa khóc vừa nói với mấy ông bạn:

    “Anh biết rõ, điều duy nhất giữ cô ấy ở lại bên anh chỉ có tiền!”

    “Nhưng bây giờ cô ấy không đòi tiền anh nữa, không đòi mua đảo, cũng không muốn quyên góp xây lầu cho trường cũ… Có phải cô ấy không còn yêu anh nữa rồi không? Ở ngoài có người đàn ông khác rồi phải không?”

    “Là ai?! Là thằng nào đang bỏ tiền cho vợ anh tiêu vậy hả?!”

  • Người Con Trai Mang Nhiễm Sắc Thể Xyy

    Tôi nhìn thấy một quảng cáo cho thuê nhà với mức giá cực kỳ hời.

    Một căn hộ ba phòng ngủ đã được trang trí hoàn chỉnh, giá thuê chỉ 100 tệ một tháng.

    Tôi nghĩ chắc sẽ có nhiều người tranh giành, không ngờ đã treo bảng suốt ba tháng vẫn chưa có ai thuê.

    Tôi hỏi thăm chủ nhà mới biết lý do: cả tòa nhà đều là hàng xóm tồi tệ.

    Trước đó đã có vô số người thuê dọn đi, không ai chịu nổi quá một tháng.

    Nghe xong, tôi không chút do dự mà thuê ngay.

    Có mấy hàng xóm thế này lại hợp với tôi, vì con trai tôi cũng chẳng phải dạng vừa.

    Nửa năm sau, cả tòa nhà hàng xóm xấu tính đều dọn đi hết…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *