Bữa Ăn Sáu Triệu Và Cuộc Đời Tôi Sáu Năm

Bữa Ăn Sáu Triệu Và Cuộc Đời Tôi Sáu Năm

Bữa tiệc họp lớp mới ăn được một nửa, thì một cô phục vụ ngoài năm mươi tuổi bất ngờ lao vào, quỳ sụp xuống trước mặt mọi người.

Bà ta đập đầu “bộp bộp bộp” ba cái vang dội.

“Bà xin lỗi, bà mang nhầm món. Xin các cháu thanh toán giúp bà hóa đơn này được không? Nếu không, ông chủ nhất định sẽ đuổi việc bà mất!”

Hoa khôi lớp – Tề Điềm Điềm – vừa nghe xong liền lập tức chạy tới đỡ bà dậy.

“Đừng khóc mà dì, tụi cháu thanh toán cũng được. Dù sao thì tụi cháu kiếm tiền cũng dễ hơn dì. Không sao đâu…”

Tôi nhìn cái quán bình dân chỉ tầm trăm nghìn một người, giờ lại thành cái hóa đơn sáu triệu mỗi người, trong lòng liền hiểu ngay mọi chuyện.

Tôi lập tức móc điện thoại ra định gọi công an.

Nhưng bạn trai lâu năm của tôi – Tần Thời Tự – lại đè tay tôi xuống, bực bội nói:

“Chút tiền này thì là gì với bọn mình? Mau đi thanh toán đi. Nhớ lấy, đừng bao giờ làm khó người yếu thế hơn mình.”

Tôi đã yêu Tần Thời Tự suốt tám năm, từ năm nhất đại học.

Tôi luôn nhớ anh ấy xuất thân nghèo khó, lại có lòng tự trọng cao, nên lúc nào cũng cố giữ thể diện cho anh.

Nhìn bà phục vụ già đang khóc lóc thảm thiết dưới đất, tôi thở dài, chuẩn bị bước đến trả tiền.

Thì ngay lúc đó, trước mắt tôi bỗng hiện ra hàng loạt dòng chữ như trong livestream.

【Aaaaaa! Cuối cùng cũng đến đoạn nam chính thành công quay về bên nữ chính! Nữ phụ độc ác nên bị đá khỏi sân khấu rồi!】

【Xem nữ chính Điềm Điềm tốt bụng chưa kìa. Chính mình còn chẳng đủ tiền ăn, vậy mà vẫn thương bà phục vụ bị sếp làm khó, sẵn sàng trả cái hóa đơn trời ơi đất hỡi này. Bảo sao nam chính bao năm nay vẫn không quên được cô ấy, cô ấy xứng đáng mà!】

【Nếu không phải năm đó mẹ nam chính bệnh nặng cần tiền, anh ấy đâu có bỏ nữ chính để đến với nữ phụ, chịu đựng bao nhiêu năm chỉ để chờ đến hôm nay! Đợi xem đi, anh ta sắp thâu tóm công ty nhà nữ phụ, đến lúc đó nữ phụ chỉ biết dùng tiền đập vào mặt người khác cũng tiêu đời thôi. Rồi ai cản được đôi chính về bên nhau nữa?】

Tôi lạnh sống lưng quay đầu nhìn Tần Thời Tự, phát hiện anh ấy đang nhìn Tề Điềm Điềm đầy dịu dàng.

Có lẽ vì ánh mắt tôi quá cháy bỏng, anh ta quay lại nhìn tôi, ánh mắt giao nhau.

Khuôn mặt anh thoáng hiện vẻ hoảng hốt và xấu hổ, rồi nhíu mày, đẩy tôi ra một cái, thì thầm mỉa mai:

“Đến một bữa ăn cũng tiếc tiền, đúng là giống y như ba cô, hạng con buôn keo kiệt.”

Thấy anh ta chuẩn bị cà thẻ trả tiền, tôi lập tức móc điện thoại, run rẩy ngắt luôn thẻ phụ tôi từng cấp cho anh ta…

1.

Tần Thời Tự không quay đầu lại, cứ thế rời khỏi phòng bao để đi thanh toán.

Dòng chữ trước mắt lại nổ tung.

【Hu hu, nam chính vì nữ chính mà vung tiền trả hóa đơn, đúng là ngầu chết đi được!】

【Chính là đêm nay rồi! Nữ chính cảm động vì nam chính cứu bà phục vụ, sẽ dâng trọn trái tim cho anh! Từ đó nam chính sống mẫu mực, coi nữ phụ như ác quỷ, mãi đến khi nữ phụ phá sản, lưu lạc đầu đường, bị chủ nợ đánh chết cũng không còn dính líu gì đến nam chính nữa!】

【Trời ơi! Chỉ tưởng tượng thôi cũng sướng rơn! Mong đôi chính sống hạnh phúc ngọt ngào, còn nữ phụ độc ác thì cô độc cả đời, khóc hết nước mắt!】

Tôi nhìn những dòng chữ hiện liên tục trước mắt, móng tay đã cắm sâu vào thịt lúc nào không hay.

Bên tai bỗng vang lên một tiếng cười khẩy, kéo tôi trở lại thực tại.

Tôi quay sang, hoang mang nhìn về phía phát ra tiếng động – là Lâm Kiều Châu, bạn thân đại học của Tề Điềm Điềm.

Cô ta không hề tránh ánh mắt của tôi, thậm chí còn liếc tôi đầy khinh miệt rồi hừ lạnh:

“Nhìn cô kìa, chỉ vì anh Thời Tự muốn trả tiền vì Điềm Điềm thôi mà chịu không nổi rồi sao?”

“Lúc trước, cô dùng mọi thủ đoạn bẩn thỉu để cướp anh Thời Tự từ tay Điềm Điềm, hại cô ấy đau khổ suốt bao năm. Giờ chỉ chút tiền này, còn chưa đủ trả lãi đâu!”

Từ đầu đến cuối, Tề Điềm Điềm vẫn nhẹ nhàng an ủi bà phục vụ đang gào khóc, chưa từng ngẩng đầu lên lấy một lần.

Cứ như tất cả tranh chấp này chỉ là chuyện nhỏ của bọn “phàm phu tục tử” chúng tôi, còn cô ấy là hoa sen trong bùn mà chẳng hề nhiễm bẩn, coi tiền bạc như cặn bã.

Nhưng tám năm trước thì sao?

Khi mẹ Tần Thời Tự mắc bệnh nặng, anh buộc phải bỏ học đi làm kiếm tiền chữa bệnh.

Chính Tề Điềm Điềm là người đầu tiên vứt bỏ anh ấy, không thèm đưa ra lý do, lạnh lùng chất vấn:

“Không có tương lai thì làm sao xứng với tôi?”

Và đúng lúc đó, tôi – người vừa đi trả sách ở thư viện – đã vô tình chứng kiến tất cả.

Tôi lập tức đỡ lấy Tần Thời Tự đang quỳ gối cầu xin Tề Điềm Điềm, hứa sẽ lo toàn bộ viện phí cho mẹ anh và cả học phí cho anh.

Tần Thời Tự ôm chầm lấy tôi, còn Tề Điềm Điềm thì tức giận bỏ đi.

Hôm đó, tôi cứ ngỡ cuối cùng mình đã chờ được tình yêu.

Nào ngờ, Tần Thời Tự – người đóng vai bạn trai hoàn hảo bên tôi suốt những năm đại học – hóa ra chỉ đang cố khiến Tề Điềm Điềm ghen tuông.

Thậm chí, tất cả đều là để sau này anh ta thành công rồi quay lại giành lấy cô ấy.

Anh chưa từng trách Tề Điềm Điềm, và càng chưa từng… yêu tôi.

Suốt tám năm qua, tôi tìm đủ mọi cách để chữa bệnh cho mẹ anh.

Bao lần kéo bà ấy từ cửa tử quay về.

Tôi còn sắp xếp bác sĩ hàng đầu, hộ lý và chuyên gia dinh dưỡng chăm sóc riêng.

Chỉ tính riêng tiền lo cho mẹ anh mỗi tháng cũng đã tốn cả trăm triệu.

Không dừng lại ở đó, tôi còn tận dụng mọi nguồn lực trong nhà để giúp anh – từ một sinh viên nghèo vô danh – trở thành doanh nhân trẻ có tên tuổi.

Tôi yêu không tính toán, không điều kiện, nhưng đổi lại chỉ là sự phản bội có tính toán kỹ càng từ anh.

Là sự tuyệt tình đến mức tận diệt.

Similar Posts

  • Nương Tử Ở Trên , Tướng Quân Ở Dưới

    Trước ngày Thường Ngọc Hành xuất chinh, ta nắm lỗ tai hắn kéo mạnh, nghiêm giọng cảnh cáo:

    “Lúc về, chàng mà dám mang mấy thứ nữ nhân lạ lùng về, coi ta xử thế nào.”

    Ai ngờ cái miệng luôn miệng vâng dạ của hắn, đến ngày khải hoàn trở về, vẫn dắt theo một nữ nhân.

    “Nương tử à… ta không cố ý… nàng ấy…”

    Thường Ngọc Hành vốn đang oai phong lẫm liệt nói chuyện với thuộc hạ, vừa thấy ta xuất hiện, lập tức như con mèo con gặp hổ, run rẩy nép sang một bên.

    Hắn dè dặt bước lại, định nói gì đó, ánh mắt tràn đầy cầu xin.

    Ta không nói lời nào, chỉ cười lạnh nhìn hắn.

    Thường Ngọc Hành giật bắn mình, rụt cổ như thể đang đứng trước đao phủ.

    ‘’Tỷ tỷ ơi…”

    Nữ nhân kia bước lên một bước, giọng nhẹ như tơ lụa, dáng vẻ yếu ớt như thỏ con bị hoảng sợ.

    Gương mặt thanh tú mà yêu kiều, ánh mắt long lanh như thể viết đầy hai chữ “đáng thương”.

    Đừng nói là nam nhân, đến cả nữ nhân như ta cũng thấy khó lòng làm ngơ.

    Ta nheo mắt lại, từ trên xuống dưới đánh giá nàng ta một lượt, lại liếc nhìn mấy vị tướng sĩ đang đứng sau nàng.

    Họ đều là cánh tay thân tín của Thường Ngọc Hành, từng kề vai sát cánh nơi chiến trường, gan to tim lớn.

    Thế mà giờ ai nấy đều né tránh ánh mắt ta, như có chuyện gì giấu giếm.

    Mà có thể khiến bọn họ lấm lét như vậy, chỉ có thể là… chuyện của Thường Ngọc Hành..

    Nghĩ đến đây, ta quét mắt lạnh lẽo về phía hắn.

  • Về Thành Phố Làm Thiên Kim

    Tôi là “thiên kim thật” bị thất lạc, được tìm thấy giữa cánh đồng lúa mì ở tỉnh Sơn Hà.

    Mười tám năm được cha mẹ nuôi dạy dỗ ở nông thôn khiến đầu óc tôi không được lanh lợi lắm — nói theo kiểu người thành phố là “độ trơ cảm xúc siêu cấp”.

    Ngày tôi trở về nhà, “thiên kim giả” khóc lóc, gào thét, thậm chí còn dọa tự tử.

    Cô ta đứng trên ban công tầng hai, vừa khóc vừa la:

    “Đuổi cô ta đi! Nếu không tôi sẽ nhảy xuống ngay tại đây!”

    “Có cô ta thì không có tôi, có tôi thì không có cô ta! Hôm nay tôi nhất định phải chết cho mọi người xem!”

    Mọi người đều ra sức khuyên cô ta bình tĩnh lại.

    Tôi bước tới, cúi đầu nhìn xuống bãi cỏ mềm phía dưới, rồi dùng giọng điệu mà tôi thường dùng ở làng khi khuyên người ta đừng cãi nhau, nghiêm túc nói với cô ta:

    “Tầng hai nhảy xuống không gãy chân đâu, ở làng tôi có thằng Cẩu Đản thử rồi.”

    “Nếu thật sự muốn chết, phải lên tầng thượng kia kìa, ở đó là nền xi măng.”

    Tiếng khóc của cô ta nghẹn lại, cha mẹ tôi ngẩng đầu nhìn lên, sắc mặt hoàn toàn sụp đổ.

  • 3 Năm Thử Thách

    Theo đuổi Phó Thanh Thức suốt ba năm, cuối cùng anh cũng gật đầu đồng ý cưới tôi.

    Nhưng mới cưới được hai tháng, anh lại mất trí nhớ.

    Tôi thật sự không còn dũng khí để tiếp tục theo đuổi thêm ba năm nữa, cắn răng nói:

    “Coi như tôi xui đi, dù sao chơi với anh hai tháng tôi cũng chán rồi, ly thì ly.”

    Anh tức đến mức bật cười lạnh:

    “Sớm biết cô chỉ chơi hai tháng là chán, tôi đã để cô theo đuổi thêm ba năm rồi.”

  • Người Vợ Không Có Quyền Tiêu Tiền

    “Em muốn mua băng vệ sinh.”

    Tôi nhìn người chồng đang ngồi trên sofa chơi game.

    Anh ta không thèm ngẩng đầu:

    “Bao nhiêu?”

    “Ba mươi lăm tệ.”

    “Lại đòi tiền à?”

    Anh ta vứt điện thoại xuống, nhìn thẳng tôi:

    “Cô một tháng tiêu bao nhiêu tiền vậy? Suốt ngày ở nhà, tiêu tiền thì lúc nào cũng tích cực.”

    Tôi siết chặt điện thoại.

    “Tháng trước em chỉ tiêu hết ba trăm.”

    “Thì cũng là tiền của tôi mà?”

    Anh ta cười khẩy một tiếng, quét mã chuyển khoản.

    Nhận 35 tệ.

    Lúc tôi quay người rời đi, vô tình nhìn thấy màn hình điện thoại anh ta.

    Trên hóa đơn Alipay, có một khoản chuyển tiền năm vạn.

  • Thay Đổi Mỗi Ngày Vì Em

    Năm thứ sáu sau khi kết hôn, người chồng xưa nay luôn thật thà, chất phác của tôi bỗng trở nên rất kỳ lạ.

    Mỗi ngày anh ấy dành một tiếng để chải chuốt, hai tiếng để tập gym, ba tiếng để mang cơm cho tôi.

    Và trong lúc ấy, luôn cảnh giác quan sát từng người đàn ông trẻ tuổi đi ngang qua.

    Tôi không hiểu anh ấy bị làm sao, cho đến khi vô tình đọc được nhật ký của anh.

    “Hôm nay cô ấy ra ngoài mà không đeo nhẫn cưới, đây là vô tình hay có ý? Nghĩ mãi không ra, cũng không dám hỏi… Tôi sắp phát điên rồi…”

    “Cô ấy lại thả tim cho bài viết của cậu thực tập sinh kia, cô ấy định dồn tôi vào đường cùng à? Đều tại cái tên không biết giữ giới hạn đó…”

    “Người trong gương đang già đi, đang mục rữa, đang xấu xí… Không được, tôi phải khiến vẻ ngoài của mình hoàn hảo hơn nữa, như thế mới không bị cô ấy vứt bỏ.”

    “Thật vô vọng, thật tuyệt vọng… Tôi lớn hơn cô ấy năm tuổi, tôi không còn trẻ nữa… Tuổi già sắc tàn, sắc tàn thì tình phai, đây chính là kết cục của tôi…”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *