Can đảm, chưa bao giờ là muộn

Can đảm, chưa bao giờ là muộn

Tôi bị hạ đường huyết ngất xỉu ngoài đường, được người qua đường đưa vào bệnh viện.

Việc đầu tiên sau khi tỉnh lại là gọi cho số liên lạc khẩn cấp – chồng tôi, bác sĩ Hứa Duy.

Anh mặc áo blouse trắng chạy tới, mặt lạnh lùng trách móc:

“Em có thể đừng vì mấy chuyện nhỏ nhặt này mà gọi cho anh được không? Anh còn có bệnh nhân đang chờ, em nghĩ ai cũng rảnh rỗi như em à?”

Lúc đó, một cô y tá nhỏ chạy vào, mắt đỏ hoe:

“Bác sĩ Hứa, không có anh ở đây, em không dám tự tay tiêm.”

Anh nhẹ giọng dỗ dành:

“Không sao, có anh ở đây.”

Rồi vội vàng rời đi.

Tôi cúi nhìn kết quả xét nghiệm nước tiểu với chỉ số HCG trên tay, bỗng thấy cuộc hôn nhân ba năm nay thật vô vị.

1

“Chị dâu, xin lỗi nhé, em chưa quen việc, không dám tự làm một mình.”

Y tá Thẩm Thanh Thanh chu môi, cười hồn nhiên mà giọng lại mang theo ý khiêu khích.

Trước khi họ đến, tôi đã nghe mấy cô y tá khác bàn tán:

“Hôm nay có ca phẫu thuật nào quan trọng sao? Sao bác sĩ Hứa lại quay lại làm thêm giờ thế?”

“Không có mà, chỉ mấy thủ tục kiểm tra với tiêm truyền linh tinh thôi. Chắc là vì cô học trò nhỏ của anh ấy – Thẩm Thanh Thanh chứ gì?”

“Cô ấy thật may mắn, có được một thầy tận tâm như bác sĩ Hứa. Hôm nay vốn là ngày nghỉ của anh ấy, vậy mà cũng tình nguyện quay lại hướng dẫn.”

Nên tôi biết, Hứa Duy chẳng hề có bệnh nhân nào “không thể rời tay”.

Khoa thần kinh cách phòng truyền dịch chỉ một hành lang, hai tầng cầu thang.

Nhưng từ lúc tôi gọi đến khi anh xuất hiện, mất gần một tiếng đồng hồ.

Tôi vẫn còn choáng váng vì hạ đường huyết, đưa tay ra nắm lấy anh, giọng yếu ớt:

“Hứa Duy, em thấy chóng mặt quá… hơn nữa, em có tin vui muốn nói…”

“Đủ rồi!”

Anh cắt ngang, giọng mất kiên nhẫn:

“Em có thể trưởng thành một chút không? Có gia đình nào giống em, không có gì nghiêm trọng mà cũng đòi chiếm dụng tài nguyên bệnh viện thế này?”

Tôi sững người rất lâu.

Chúng tôi quen nhau khi đi leo núi, rồi kết bạn, trò chuyện ngày đêm, cùng nhau sưởi ấm những khoảng trống trong lòng.

Ba năm sau, chúng tôi kết hôn.

Ai cũng nói tôi có được một người chồng vừa đẹp trai vừa dịu dàng.

Nhưng lúc này, “người đàn ông tốt” trong mắt họ lại đang lạnh lùng nhìn tôi.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố giữ bình tĩnh, nhưng nước mắt vẫn lặng lẽ chảy xuống:

“Hứa Duy, em biết hôm nay anh vốn được nghỉ, không đến lượt anh trực.

Anh tình nguyện làm thêm, là vì cô ấy đúng không?”

Tôi chỉ vào Thẩm Thanh Thanh, nghẹn ngào:

“Anh vất vả lắm mới có một ngày nghỉ, vậy mà lại bỏ ra chỉ để ở bên cô ấy. Anh có từng nghĩ đến cảm nhận của em chưa?”

Lông mày Hứa Duy khẽ nhíu lại, mang theo chút tức giận:

“Đừng làm loạn ở chỗ đông người. Có gì thì về nhà nói, anh còn có việc phải làm.”

Anh nói xong, liền định dẫn Thẩm Thanh Thanh rời đi.

Ngay lúc anh sắp bước ra cửa…

Tôi mở miệng:

“Hứa Duy, em có thai rồi.”

Âm lượng vừa phải, nhưng đủ để anh nghe thấy.

Anh khựng lại, quay người bước nhanh tới, nắm chặt tay tôi, trong mắt hiện rõ sự vui mừng:

“Em vừa nói em có thai?”

“Ừm.”

Tôi đưa kết quả xét nghiệm cho anh.

Chỉ một tờ giấy ngắn gọn, anh nhìn đi nhìn lại, rồi quay sang dặn Thẩm Thanh Thanh:

“Anh đưa cô ấy về trước, có gì không hiểu em cứ liên lạc với anh.”

Anh thay áo blouse, khoác lên chiếc áo hoodie màu xám.

Chúng tôi một trước một sau đi ra khỏi cổng bệnh viện.

Ngồi vào xe, tôi nhẹ giọng nói:

“Hứa Duy, thực ra hạ đường huyết có thể nguy hiểm đến tính mạng. Tim đập nhanh, tay run, toát mồ hôi… Anh là bác sĩ, anh còn hiểu rõ hơn em. Nếu hôm nay không có người qua đường gọi 120, có lẽ em và con đều gặp nguy hiểm rồi.”

Anh nhíu mày, bực bội châm một điếu thuốc.

“Em có thai rồi, không thể ngửi khói thuốc.”

Tay anh khựng lại, định dập điếu thuốc, rồi lại mở cửa xe, đứng ngoài hút:

“Anh xuống hút là được.

Thật không hiểu em nghĩ gì, biết mình dễ hạ đường huyết mà không ở nhà nghỉ ngơi, còn chạy lung tung. Ngất xỉu rồi lại trách người khác. Em lớn như vậy rồi, chẳng lẽ không biết tự chịu trách nhiệm cho bản thân?”

“Đinh đoong”

Điện thoại đặt trên ghế vang lên.

Tôi cầm lên nhìn, là tin nhắn từ Thẩm Thanh Thanh:

【Bác sĩ Hứa, về nhà nhớ xử lý vết thương trên tay nhé, cảm ơn anh.】

Tôi xuyên qua làn khói, nhìn cánh tay anh.

Chằng chịt những vết kim tiêm.

Thì ra, trong một giờ đồng hồ tôi mong mỏi anh xuất hiện, anh đã lấy chính cơ thể mình làm mẫu để cho Thẩm Thanh Thanh tập tiêm.

2

Hút xong điếu thuốc, Hứa Duy quay lại xe, giọng nói dịu xuống:

“Lần sau không có việc gì thì đừng tự ý chạy lung tung. Khi ra ngoài nhớ mang theo kẹo ngọt và socola trong túi. Có chuyện gì thì gọi điện cho anh.”

“Vâng, em biết rồi.” Tôi cúi mắt, khẽ đáp.

“Hứa Duy, cổ tay còn đau không?”

Anh nhìn thoáng qua, rồi kéo ống tay áo xuống, giọng điệu dửng dưng:

“Ổn, không đau.”

Tôi quay đầu nhìn ra cửa sổ.

Nhớ lại những tin nhắn mình thấy trong điện thoại anh, tim tôi nhói buốt.

Khi nhân viên đưa tôi tới bệnh viện, gọi số liên hệ khẩn cấp đầu tiên.

Anh đang nhắn tin cho Thẩm Thanh Thanh, gọi cô ta đến phòng làm việc luyện tập.

Một màn hình đầy những chữ “ngốc nghếch”, “tiểu đồ đệ”…

Y hệt như năm xưa anh từng gọi tôi.

Còn giờ, khung chat giữa tôi và anh, hầu hết chỉ toàn tôi lặng lẽ độc thoại, chia sẻ chuyện vụn vặt hằng ngày.

Tôi đưa tay khẽ chạm lên bụng, nơi chưa hề nhô ra.

“Hay bây giờ chúng ta đi siêu thị, mua ít đồ ăn để sẵn trong nhà.”

Tôi đã có con rồi.

Tôi phải nghĩ cho con, cho nó một gia đình trọn vẹn.

Hứa Duy lái xe đến siêu thị, vòng tay ôm eo tôi, tay kia đẩy xe hàng.

Chúng tôi trông chẳng khác nào một đôi vợ chồng yêu thương.

Anh cẩn thận chọn loại socola, hương vị kẹo, còn tôi thì hứng thú ngắm nhìn quần áo trẻ con.

Đột nhiên, một bé trai chạy vụt tới, làm tôi loạng choạng suýt ngã.

Tôi vội ôm bụng, đứng vững lại, dịu dàng nói:

“Cậu bé, trong siêu thị đừng chạy lung tung nhé, dễ đụng vào người khác lắm.”

Không ngờ, mẹ cậu bé chạy tới, chắn trước con trai, chỉ thẳng vào tôi mà mắng:

“Nó chỉ là một đứa trẻ, nó biết gì chứ? Cô có cần mắng nó vậy không?”

Tôi vội giải thích:

“Tôi không hề mắng.

Chỉ nhắc bé đừng chạy trong siêu thị thôi…”

“Cô không mắng? Thế sao nó cúi gằm đầu? Sao không để nó đụng chết cô đi, thế mới hay!”

Người xem xung quanh ngày càng đông.

Tôi nghiêm giọng nhìn bà ta:

“Thứ nhất, siêu thị đông người, chạy lung tung rất dễ va chạm. Con bà hôm nay quả thật đã đụng vào tôi.

Thứ hai, tôi đang mang thai, may mà chưa ngã. Nếu tôi ngã, hậu quả bà có gánh nổi không?”

Lúc này, Hứa Duy sải bước chậm rãi đến, đứng cạnh tôi, cau mày:

“Lại chuyện gì nữa đây?”

Tôi uất ức, vừa định mở miệng tố cáo thì người phụ nữ kia bất ngờ reo lên:

“Bác sĩ Hứa, thật sự là anh sao? Còn nhớ tôi không? Tôi là mẹ của Thẩm Thanh Thanh đây.

Hôm kia ăn cơm chúng ta còn gặp nhau.”

Ánh mắt Hứa Duy thoáng sáng lên, lập tức đổi sang nụ cười ôn hòa:

“Vâng, cháu nhớ, thưa dì.”

Bà ta ưỡn thẳng lưng, vẻ đắc thắng:

“Hứa Duy, đây là vợ anh sao? Thật chẳng hiểu chuyện. Cháu trai tôi chỉ lỡ va phải cô ta, mà cô ta cứ bám riết không tha.”

Cổ tôi nghẹn ứ, đỏ bừng mặt:

“Dì à, tôi đã nói rồi, tôi mang thai! Và tôi cũng không mắng cậu bé, chẳng lẽ tai dì điếc sao?”

Sắc mặt Hứa Duy lạnh xuống:

“Đủ rồi! Em còn chưa thấy đủ mất mặt sao? Mau đi thôi!”

Anh kéo mạnh tay tôi lôi ra khỏi siêu thị, bỏ mặc cả giỏ đồ.

Ra đến cửa, anh hất tay tôi ra:

“Nó còn nhỏ, em so đo với nó để làm gì? Thấy vui lắm sao?”

Có lẽ do hormone, tôi vừa khóc vừa gào lên:

“Hứa Duy, em mới có thai chưa đầy một tháng, tim thai chưa ổn định. Nếu ngã xuống, khả năng mất con là rất lớn!”

Anh hờ hững nhếch môi:

“Nhưng em đâu có ngã.

Làm gì phải nghiêm trọng thế, thật phiền phức.”

Nói xong, anh lên xe bỏ đi, để tôi đứng chơ vơ trong gió lạnh, nước mắt mờ mắt.

Là tôi quá phiền phức sao?

Tôi nhìn từng cặp đôi tình tứ bước ra siêu thị, ký ức năm nào chợt ùa về.

Hồi ấy, khi một gã say khướt vô tình va vào tôi, còn buông lời bẩn thỉu, Hứa Duy lập tức xông vào đánh nhau.

Anh túm chặt cổ áo hắn, nghiêm giọng:

“Anh vừa va phải bạn gái tôi, mau xin lỗi! Nói năng cho sạch sẽ, anh xứng để nhục mạ cô ấy sao?”

Anh còn nói: “Người tôi còn chẳng nỡ chạm, dựa vào đâu để kẻ khác làm tổn thương. Ai dám nói em nửa câu không phải, cứ thẳng tay tát, anh sẽ che chở cho em.”

Ngày đó, chỉ cần tôi muốn sao trên trời, anh cũng nghĩ cách hái xuống cho tôi.

Còn giờ…

Similar Posts

  • Đổi Mạng Lấy Tiền

    “Cho bạn 1 tỷ tệ, hoặc mỗi phút nhận 10 tệ, bạn chọn cái nào?”

    Một cửa sổ kỳ lạ bất ngờ chiếm trọn màn hình máy tính của tôi.

    “Câu hỏi ngu gì vậy? Tất nhiên là chọn 1 tỷ rồi.” – Lão Chu ngồi đối diện bật cười.

    Ngón tay trỏ của tôi lơ lửng trên bàn phím.

    Một tiếng “tít” vang lên, tôi chọn phương án bên phải – cái có vẻ ngốc hơn.

    Đúng 12 giờ đêm, điện thoại tôi bất ngờ nhận được một tin nhắn ngân hàng.

    “Tài khoản XXXX đã nhận được 4.800 tệ vào ngày 25/04 (chuyển khoản trong ngày). Số dư hiện tại: 4.825 tệ.”

    Cùng lúc đó, màn hình khóa của điện thoại bỗng hiện lên dòng chữ:

    【Thời gian sinh tồn +480 phút】

    Sáng hôm sau, chỗ ngồi của lão Chu trống trơn.

    Phòng nhân sự nói ông ấy “chủ động nghỉ việc”.

    Nhưng tôi hình như đã hiểu chuyện gì đang xảy ra.

  • Mối Tình Mười Năm Không Cần Kết Quả

    Lần thứ N mà Bùi Thanh đề nghị chia tay, tôi đang thức đêm hoàn thành báo cáo tổng kết.

    “Chu Phi Dương, cho anh 20 phút đến hội sở xin lỗi tôi, không thì chia tay.”

    Tôi lập tức sụp đổ.

    “Báo cáo này rất quan trọng với việc thăng chức của em, anh có thể để mai hẵng giận được không?”

    Anh nhẹ bẫng nói:

    “Giận? Vậy là công việc quan trọng hơn tôi rồi. Chia tay đi.”

    “Phải rồi, tôi vốn nhỏ nhen lắm.

    Chặn đường thăng chức của cô chỉ là một cú điện thoại thôi.”

    Tôi giận dữ ném điện thoại xuống, trước mắt lại hiện ra một loạt dòng bình luận như pop-up:

    【Nữ chính chắc không tin lời nam chính đâu nhỉ? Thật ra anh ta muốn tạo bất ngờ, sớm đã âm thầm sắp xếp để cô được thăng chức rồi.】

    【Chỉ cần nữ chính tỏ ra sẵn sàng từ bỏ công việc vì anh ta, chức tổng giám đốc anh ta cũng sẵn sàng đưa cho, sao nỡ phá hủy tương lai của cô được chứ.】

    【Chúng tôi – những người có kiểu gắn bó né tránh – luôn là thế đấy, ngoài miệng thì bảo không cần, nhưng trong lòng lại khao khát, chỉ mong người kia cứ nắm chặt lấy mình không buông.】

    【Nam chính đang đứng ngoài cửa chờ nữ chính gọi xe đến dỗ kìa, tình yêu ngược tâm kiểu này càng xem càng nghiện.】

    Tôi bán tín bán nghi, định bước ra ngoài tìm anh.

    Một tin nhắn WeChat bật lên.

    “Nghe nói cô Chu không còn hy vọng thăng chức, có hứng nhảy việc không?”

  • Hẹn Hò Qua Game

    Dạo gần đây, anh tiền bối lạnh lùng Thẩm Tề Bạch cứ mượn tài khoản của tôi chơi game, rồi đánh lên tận trăm sao.

    Kết quả là mỗi lần tôi chơi đơn thì bị mấy cao thủ bên kia hành cho không kịp ngáp, chơi chẳng còn tí cảm giác vui gì luôn.

    Tôi mất hết lý trí, lên mạng than vãn:

    【Thẩm Tề Bạch, cậu đừng nhỏ nhen như vậy chứ, chỉ là tôi giành cậu một cây xúc xích thôi mà, có cần thiết phải đánh acc tôi lên trăm sao để tôi bị hành tới chết khi chơi solo không?!】

    Phần bình luận bên dưới nổ tung ngay lập tức:

    【Cậu đang nói ai vậy? Thẩm Tề Bạch á? Cái anh thiên tài khoa Vật lý đó hả? Cô gái, tỉnh lại đi nào.】

    【Cười không chịu được, cái thể loại nữ chính mộng tưởng level max đây mà. Thẩm Tề Bạch đâu có kết bạn bừa bãi, hiểu không? Chụp màn hình rồi đăng confession trường lẹ lên.】

    Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi thấy mình đã lên hot post trên confession.

    Bị chửi không còn gì để mất.

    Tôi lập tức gom hết tin nhắn, đăng bài phản bác:

    【Gì vậy, Thẩm Tề Bạch là thần thánh chắc? Không có cảm xúc, không ăn, không đi vệ sinh, không chơi game hả?!】

    Khi tôi đang nhiệt tình đôi co thì chính Thẩm Tề Bạch xuất hiện trong phần bình luận:

    【Dễ thương quá, muốn hôn một cái.】

    Tôi: 【?】

    Dân mạng: 【???】

    Ủa gì vậy, nói là lạnh lùng cấm dục mà?

  • Năm Ấy Hoa Nở Rồi Lại Tàn

    Ai quen biết Ôn Dĩ Tình cũng đều nói cô có số hưởng, một đứa trẻ nhà nghèo bị điếc tai trái lại có thể gả vào nhà họ Phó, lấy được cậu chủ Phó Minh Viễn.

    Ôn Dĩ Tình cũng từng nghĩ như vậy.

    Cho đến khi cô nhìn thấy bài đăng của Nghi Thi Ngữ, nữ sinh được Phó Minh Viễn tài trợ học đại học, trên vòng bạn bè.

    Trong ảnh là một sợi dây chuyền đính kim cương xanh, phần chú thích là:

    “Hôm nay nhận được quà tốt nghiệp, mình thích lắm.”

    Vài ngày trước, có người trong giới phu nhân nói với Ôn Dĩ Tình:

    “Hôm nay tôi đi tham dự buổi đấu giá, nhìn trúng một sợi dây chuyền kim cương xanh, kết quả bị chồng cô ra giá cao giành mất. Thật là ghen tị với cô đó!”

    Đối phương còn gửi kèm một tấm ảnh, trong hình là sợi dây chuyền tinh xảo và thanh nhã.

    Thế nhưng, khi Phó Minh Viễn về nhà lại không hề đưa sợi dây chuyền đó cho cô.

  • Gặp Anh Sau Cơn Bão

    Chương 1

    Trong bữa tiệc độc thân, anh – người có chứng sạch sẽ nghiêm trọng – lại tự nhiên uống cạn ly nước của em gái khóa dưới.

    Khoảnh khắc ấy, tôi đã đoán ra, anh động lòng với cô ta rồi.

    Tôi để mặc họ trò chuyện từ đề tài nghiên cứu đến lý tưởng cuộc đời, thân mật mà nhiệt tình.

    Tôi không nổi giận, chỉ tìm anh nói chuyện tối hôm đó:

    “Hoặc hủy hôn, hoặc hủy thành tích học tập của cô ta.”

    Anh biến mất cả đêm.

    Hôm sau, anh trở về với dáng vẻ uể oải, chỉ nói:

    “Đám cưới sẽ diễn ra như kế hoạch.”

    Nhưng đến ngày cưới, khi nhìn thấy tôi trong bộ váy cưới, anh lại sững người.

    Giọng nói của anh qua micro vang khắp hội trường:

    “Người tôi mong cưới không phải là em. Tôi hối hận rồi, tôi không nên để cô ấy đi.”

    Anh đăng bản thỏa thuận ly hôn đã chuẩn bị sẵn lên vòng bạn bè, biến tôi thành trò cười trong giới.

  • ĐÁM CƯỚI CỦA TÔI

    Lúc đang ăn cơm, điện thoại của Hứa Dật đột nhiên vang lên một tiếng.

    Đúng lúc đó, tôi muốn cầm lấy chiếc cốc nước cạnh điện thoại của anh, vừa đưa tay ra thì thấy người anh khẽ cứng lại.

    Cuối cùng, khi thấy tôi chỉ muốn uống nước, vẻ căng thẳng trong mắt anh mới dần biến mất.

    Tôi giả vờ không nhận ra điều gì bất thường, mỉm cười gật đầu.

    Tôi và Hứa Dật quen biết đã mười hai năm, mọi hành động của anh tôi đều hiểu rõ. Chỉ qua một biểu hiện vừa rồi, tôi đã biết chắc rằng trong điện thoại của anh có điều gì đó giấu giếm.

    Quả nhiên, sau bữa cơm, anh đột ngột đứng dậy nói công ty có việc, vội vàng rời khỏi nhà.

    Tôi ngẫm nghĩ một lúc, rồi gọi điện cho Tiểu Trương, trợ lý của anh.

    “Ơ! Chị dâu…Dự án gặp vấn đề à? À, dự án đúng là có trục trặc, vừa rồi chính em mời anh Hứa đến xem qua.”

    Nếu lúc đầu tôi còn hy vọng vào mối tình mười hai năm này, thì sau cuộc điện thoại với Tiểu Trương, mọi niềm tin của tôi hoàn toàn tan biến.

    (…)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *