Căn Nhà 89 Mét Vuông

Căn Nhà 89 Mét Vuông

Sau khi nghỉ hè, mẹ chồng nhất quyết muốn gửi bảy đứa cháu trai cháu gái đến nhà tôi.

Kiếp trước, tôi kiên quyết từ chối.

Thứ nhất, tôi và chồng gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, không có nhiều tiền tiết kiệm, nuôi nổi từng đó trẻ con là điều không thể.

Thứ hai, nhà tôi chỉ rộng hơn 80 mét vuông, làm sao chứa nổi từng ấy người?

Chồng tôi cũng không nỡ chi nhiều tiền như vậy, nên dứt khoát từ chối mẹ chồng.

Ai mà ngờ, chỉ một tháng sau, có người trên mạng đưa hơn chục đứa trẻ từ quê lên thành phố nghỉ hè, bỗng chốc nổi tiếng, kiếm được bộn tiền.

Mẹ chồng cười nhạo tôi, bảo tôi sinh ra đã không có số phát tài.

Chồng tôi cũng oán trách tôi, nói vì tôi mà anh ta lỡ mất cơ hội kiếm hàng chục triệu mỗi năm, giàu lên chỉ sau một đêm.

Để trả thù tôi, anh ta lừa tôi về quê cúng tổ, rồi đánh gãy hai chân tôi, bán tôi cho lão trai già độc thân trong làng.

Tôi bị lão ta hành hạ đến chết thảm.

Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi nghe thấy chồng vừa cúp máy, rồi do dự hỏi tôi:

“Vợ à, nghỉ hè rồi, mẹ muốn gửi mấy đứa cháu lên nhà mình chơi vài hôm, em thấy sao?”

1

Tôi và chồng, Lý Kiến Văn, đều là dân học giỏi lớn lên từ thị trấn nhỏ.

Ba mẹ tôi trọng nam khinh nữ, tôi phải nhờ sự giúp đỡ của người tốt mới có thể học xong đại học.

Quê của Lý Kiến Văn nằm sâu trong núi, còn nghèo hơn nhà tôi. Anh cũng được nhà hảo tâm tài trợ mới có thể học tiếp.

Sau khi tốt nghiệp, chúng tôi ở lại thành phố lớn để lập nghiệp.

Lúc nghèo nhất, chúng tôi thuê chung một căn phòng trọ dưới tầng hầm giá 300 tệ một tháng. Tôi ngủ trên giường, anh trải đệm dưới sàn.

Năm đó, thành phố siết chặt việc quản lý nhà trọ. Mấy căn hầm rẻ tiền đều bị kiểm tra và đóng cửa.

Chúng tôi bị chủ nhà đuổi ra giữa đêm, kéo vali đi lang thang. Muỗi mùa hè đốt đầy người.

Chúng tôi co ro ngồi dưới cột đèn đường, chia nhau ăn hết một gói mì giòn tám hào.

Lúc đó, Lý Kiến Văn nắm tay tôi thề:

“Lily, rồi sẽ có một ngày, anh mua được nhà ở thành phố này.”

“Lúc đó, chúng ta sẽ có tổ ấm của riêng mình.”

“Tin anh đi, anh sẽ không bao giờ để em phải bị chủ nhà đuổi ra giữa đêm nữa…”

Sau hôm đó, chúng tôi dứt khoát không thuê nhà nữa, mà gom tiền mua chiếc xe van Wuling cũ giá rẻ.

Ban ngày đi làm, ban đêm lái xe ra chợ đêm bán hàng. Mệt thì thay nhau chợp mắt trong xe.

Ăn uống chỉ dám ăn mì sợi luộc với nước.

Rửa mặt, tắm rửa thì tìm nhà vệ sinh công cộng miễn phí.

Cứ thế, chúng tôi tiết kiệm từng đồng trong suốt năm năm, cuối cùng cũng đủ tiền đặt cọc mua nhà.

Giữa thành phố đắt đỏ từng tấc đất, tôi và Lý Kiến Văn cuối cùng cũng có một tổ ấm của riêng mình.

Dù chỉ là căn hộ cũ 89 mét vuông, nằm trên tầng năm không có thang máy.

Nhưng với hai người từng ở dưới tầng hầm như chúng tôi, vậy là đã mãn nguyện lắm rồi.

2

Kiếp trước, khi nghe tin tôi và Lý Kiến Văn đã mua được nhà ở thành phố, bố mẹ chồng lập tức khoe khắp quê.

Ai trong làng lên thành phố, họ đều gọi điện bảo vợ chồng tôi phải đón tiếp chu đáo.

Họ chẳng hề nghĩ tới chuyện, ở thành phố này, chúng tôi chỉ là dân lao động bình thường.

Mỗi tháng còn phải trả bảy tám ngàn tiền vay mua nhà.

Lấy đâu ra thời gian và tiền bạc để tiếp đón đám họ hàng quê lên?

Huống hồ, lần này mẹ chồng còn nghĩ ra chuyện trời ơi đất hỡi: muốn đám người thân ở quê gửi hết con cái lên thành phố.

Ý bà nói trắng ra là, muốn tôi và Lý Kiến Văn chăm sóc tụi nhỏ, để chúng có thể chơi một mùa hè thật vui ở thành phố lớn.

Nhưng bà có nghĩ tới không? Tự nhiên đến bảy đứa trẻ chạy vào nhà, ăn uống, vệ sinh mỗi ngày ai lo? Một kỳ nghỉ hè tốn bao nhiêu tiền?

Chưa kể, mẹ chồng còn yêu cầu không chỉ ăn uống đầy đủ, mà còn phải đưa tụi nhỏ đi Disney, đi ngắm Bến Thượng Hải, tháp truyền hình Đông Phương Minh Châu, rồi bảo tàng, trung tâm khoa học kỹ thuật…

Chi phí cho mấy chỗ đó, với mức lương của tôi và Lý Kiến Văn hiện tại, hoàn toàn không gánh nổi!

Chưa kể, chúng tôi chưa từng chăm sóc con nít bao giờ. Một lũ nhỏ như vậy, nhỡ có đứa bị trầy xước, té ngã, hay lạc mất trong khu vui chơi…

Tới lúc đó, chúng tôi biết ăn nói sao với ba mẹ chúng?

Kiếp trước, tôi đã kiên nhẫn giải thích từng vấn đề này cho Lý Kiến Văn nghe…

Lý Kiến Văn nghe tôi nói xong, cũng thấy việc đón lũ trẻ nhà họ hàng về ở một kỳ nghỉ hè thật sự tốn kém và rủi ro lớn, nên đã dứt khoát từ chối mẹ anh ta.

Nhưng sau đó, anh ta lại vì chuyện này mà sinh hận với tôi.

Hận tôi đã khiến anh ta bỏ lỡ cơ hội nổi tiếng khắp mạng, kiếm tiền chục triệu mỗi năm.

Kiếp này, Lý Kiến Văn… tôi sẽ không ngăn cản anh nữa…

3

Tâm trí tôi trở lại thực tại, nghe thấy chồng hỏi lại ý kiến, tôi liền cười tươi đáp:

“Đó là người nhà anh, anh tự quyết định là được rồi.”

Nói xong, tôi nhanh chóng đứng dậy thu dọn hành lý.

Chồng tôi ngạc nhiên nhìn tôi:

“Trễ thế này rồi, em dọn đồ làm gì vậy?”

Tôi bấm mạnh vào đùi mình một cái, mắt đỏ hoe, khàn giọng nói với chồng:

“Vốn không định nói cho anh biết để anh khỏi lo, nhưng lần này em về, cũng không rõ khi nào quay lại được. Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn nên báo cho anh một tiếng…”

“Bà ngoại bị cao huyết áp, phải nhập viện rồi. Mẹ em bảo em về thăm bà một chuyến.”

Tôi lớn lên trong vòng tay bà ngoại, chồng tôi cũng biết tôi rất thân với bà. Nghe bà ngoại nhập viện, anh ta khẽ gật đầu, rồi đau lòng chuyển khoản cho tôi 500 tệ.

“Dạo này công ty bận, anh không xin nghỉ được. Lần này anh không về cùng em thăm bà được rồi.”

“Đây, 500 tệ, em cầm đi mua ít trái cây cho bà.”

Similar Posts

  • Bạn Trai Ẩn Danh Là Thầy Dạy Thay

    VĂN ÁN

    Giáo viên dạy thay mới đến vừa chua ngoa vừa độc miệng.

    Cỡ như liếm môi một cái thôi cũng có thể bị độc chết chính mình.

    Tôi bị mắng đến mức thu mình, trầm cảm.

    Quay sang bật mic than phiền với người yêu trên mạng:

    “Anh không biết đâu, giáo viên mới kia mồm mép độc ác cỡ nào đâu, em thức liền ba đêm để viết luận, vậy mà thầy ấy lại bảo bài em đạo văn y như xét nghiệm ADN cha con vậy đó.”

    “Anh hiểu không? Một sinh viên dậy sớm thức khuya nghe câu đó xong là tim vỡ vụn rồi đấy…”

    Tôi lải nhải trút giận mãi, nhưng đầu dây bên kia lại im lặng một cách kỳ lạ.

    “Khụ… chắc thầy ấy cũng không có ý đó đâu…”

    Sau này, trong buổi học công khai.

    Tôi gửi đoạn ghi âm than phiền giáo viên mới cho người yêu mạng.

    Giây tiếp theo, đoạn ghi âm bật loa ngoài ngay giữa lớp.

  • Toả Sáng Vào Đêm Ly Hôn

    “Lâm Vãn, chúng ta ly hôn đi. Anh có người khác rồi, cô ấy tên là Bạch Lộ, trẻ hơn em, hiểu chuyện hơn em, cũng giúp được anh nhiều hơn em. Ký vào bản thỏa thuận này đi, xe để lại cho em, ngày mai mình đi làm thủ tục.”

    Nhận được tin nhắn này của Chu Thành, tôi đang đứng trước gương, đeo lên tai một đôi bông tai ngọc phỉ thúy trong suốt, tinh xảo.

    Người phụ nữ trong gương, chân mày thanh tú, mặt mộc không son phấn, mặc bộ đồ ở nhà đã giặt đến bạc màu.

    Đây là dáng vẻ mà Chu Thành thích nhất, anh từng nói: hiền thục, biết điều.

    Ba năm qua, tôi vì anh mà xuống bếp nấu nướng, vì anh mà từ bỏ thân phận người thừa kế gia tộc thêu Tô nổi tiếng, cam tâm làm một người vợ nội trợ “không lên nổi mặt bàn” như anh từng nói.

    Tôi từng nghĩ, sự nhẫn nhịn và hy sinh của mình có thể đổi lấy tấm chân tình của anh.

    Cho đến khi nhận được tin nhắn đó – như một lưỡi dao bọc băng, đâm sâu vào tim tôi.

    Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, từng dòng chữ lạnh lùng như đang chế giễu sự ngu muội của tôi suốt ba năm qua.

    Không khóc, không làm ầm lên.

  • Khởi Nghiệp Từ Livestream

    Khi phát hiện ra thỏi son lạ trong túi áo vest của Lục Thời Dự, tôi đang là lượt chiếc sơ mi mà anh ta sẽ mặc để gặp nhà đầu tư ngày mai.

    Đó là một cây YSL màu đỏ tươi quyến rũ – loại “cắt đứt trái tim đàn ông”, hoàn toàn khác với tông hồng khô dịu dàng tôi hay dùng.

    “Tôi muốn ly hôn.”

    Tôi đặt thẳng bản thỏa thuận lên bàn ăn, ngay trước mặt mẹ chồng:

    “Con trai mẹ xứng đáng có một người phụ nữ ‘biết điều’ hơn.”

    Ngày đầu livestream khởi nghiệp, chồng cũ dắt tiểu tam tới gây rối.

    “Hạng như cô, biết gì về kinh doanh?” – hắn lớn tiếng trước ống kính.

    Tôi cười rạng rỡ, nhìn thẳng vào camera:

    “Chào cả nhà, hôm nay dạy mọi người 100 cách khiến tra nam phá sản – đơn đầu chỉ 9 đồng 9, bao ship!”

  • Văn Phòng Chuồng Chó

    Thư ký của chồng biến văn phòng của tôi thành chuồng chó

    Tôi vừa hoàn thành chuyến công tác, ký xong một hợp đồng trị giá hàng trăm triệu, tranh thủ nghỉ hai ngày rồi quay lại công ty.

    Vừa mở cửa văn phòng, một mùi tanh nồng hôi thối lập tức ập vào mặt.

    Ngẩng đầu lên, tôi suýt nữa không nhận ra căn phòng quen thuộc–văn phòng của tôi đã bị biến thành… chuồng chó.

    Chiếc sofa tôi bỏ cả trăm ngàn mua về giờ thành giường cho chó nằm.

    Bức tranh quý giá tôi chi hàng triệu để sưu tầm bị chó gặm nát không thương tiếc, vụn rơi đầy đất.

    Trong phòng, chỗ nào cũng thấy phân và nước tiểu chó.

    Tôi vừa bước vào, hai con chó becgie lập tức nhảy chồm lên, sủa ầm ĩ vào mặt tôi.

    Tôi còn tưởng mình đi nhầm phòng.

    Ngay lúc đó, thư ký của chồng tôi – Su Nhụy – bế một con chihuahua, vừa đi tới vừa cười tươi như không có chuyện gì xảy ra.

    “Tổng Giám đốc Diệp, chị về rồi à? Quên nói với chị, phòng này giờ tôi tạm mượn dùng rồi.”

    Tôi sa sầm mặt, không thể tin vào tai mình.

    “Đây là văn phòng của tôi, ai cho cô cái gan to thế?”

    Cô ta chớp chớp mắt, giọng ngây thơ vô tội:

    “Tôi biết đây là văn phòng của chị mà, nhưng Tổng Giám đốc Lục bảo tôi dùng. Anh ấy thấy tôi nuôi ba con chó không có chỗ nên mới cho tôi mượn đỡ.”

    “Văn phòng mới của chị ở bên kia kìa.”

    Cô ta chỉ… về phía toilet.

    Tôi tức đến mức cười lạnh, lập tức gọi điện cho chồng.

    “Lục Văn Viễn, anh lập tức tới đây, dọn con thư ký và ba con chó của anh đi cho tôi! Nếu còn dám để bọn chúng bôi bẩn văn phòng của tôi lần nữa, thì vợ chồng mình kết thúc luôn đi!”

  • Trích Nguyệt

    Hắn là Đại Lý Tự Khanh thanh liêm của triều đình – Triệu Hoài An.

    Còn ta là công chúa La Phù Nguyệt, người có số lượng sủng nam đủ nhiều để xếp hàng vòng quanh Hoàng thành.

    Đáng lẽ, đời này ta và hắn chẳng thể nào có liên quan đến nhau.

    Thế nhưng tháng trước, Hoàng huynh đột nhiên phê bình ta tính nết ngang ngược, chẳng màng mẫu hậu phản đối mà tự ý chỉ định một người kèm cặp ta.

    Và người đó không ai khác, chính là Triệu Hoài An.

  • Đại Hôn Đổi Kiệu

    Đêm trước đại hôn, cái tên ghi trên hôn thư đã không còn là ta nữa.

    Bằng hữu thân thiết của chàng đã đổi tên ta thành tên người con gái hắn hằng ái mộ, còn cười hớn hở đến trước mặt chàng để lĩnh công.

    Chàng nghiêng người tựa dưới ánh đèn, chỉ hờ hững buông một câu.

    “Nàng ấy cũng mến mộ ta, cứ để nàng ta làm loạn đi.”

    Đêm ấy, ta không khóc, chỉ đem của hồi môn ra kiểm đi kiểm lại hết lần này đến lần khác.

    Sáng hôm sau, tiếng nhạc đón dâu vang trời, ta chỉnh lại hỉ phục rồi bước ra khỏi cửa.

    Chỉ là chiếc kiệu hoa kia, lại thêu gia huy của phủ nhà bên cạnh.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *