Căn Nhà Song Sinh

Căn Nhà Song Sinh

Chương 1

Trong lúc thức trắng đêm làm dự án, trợ lý ảo trên điện thoại bỗng bật lên thông báo:

【Đèn phòng tắm trong phòng ngủ chính đã được bật.】

【Chế độ tắm thư giãn với hương thơm đã được khởi động, công chúa xin hãy tận hưởng~】

Tôi và Phương Tùng Vũ đều không có ở nhà, dì giúp việc cũng đang nghỉ phép mấy hôm nay,

Vậy thì, ai đã bật mấy thiết bị này?

Sau khi xác nhận lại tình hình qua ứng dụng, tôi gọi điện cho Phương Tùng Vũ:

“Anh về nhà sao không báo em một tiếng?”

Anh ấy ngơ ngác: “Nhớ anh rồi à? Nhưng bảo bối, dự án này rất quan trọng, nhanh nhất cũng phải tối mai anh mới về được.”

Tôi đưa tay đỡ trán, thở dài: “Xin lỗi, do em bận quá nên nhớ nhầm thời gian. Tối mai gặp anh nhé.”

Cúp máy xong, tôi nhìn vào ứng dụng điều khiển nhà thông minh từ xa, phát hiện rèm cửa phòng ngủ chính đột nhiên bị kéo lại.

Vội vàng nhắn tin cho dì, tôi lập tức lái xe về nhà.

1

Nghĩ đến mấy tình tiết bảo mẫu trộm đồ trong tiểu thuyết, tôi liền mở danh bạ tìm số dì giúp việc.

Lỡ tay nhấn nút gọi, tôi lập tức cúp máy.

Dì đã làm việc ở nhà tôi hơn mười năm, đối xử với tôi còn tốt hơn người thân, không thể nào làm ra chuyện đó.

Đến cổng khu biệt thự, tôi hạ cửa kính xe xuống hỏi bảo vệ:

“Vừa nãy có bạn tôi nói đến tìm tôi, mấy anh có cho vào không?”

Bảo vệ lắc đầu, vẻ khó hiểu:

“Cô Tống, hôm nay không có người lạ nào đăng ký vào cả, có phải cô nhớ nhầm không?”

Tôi khẽ gật đầu, cười nhẹ:

“Có thể là bạn tôi nghĩ xa quá nên thôi không đến nữa. Cảm ơn anh.”

Đúng lúc đó, dì giúp việc gửi lại cuộc gọi video — dì đang ở nhà, chơi cùng người lớn và mấy đứa nhỏ.

“Dì à, lần này con thưởng thêm cho dì một khoản, rồi dì cứ nghỉ thêm vài ngày nữa, tranh thủ thời gian này ở bên gia đình cho nhiều vào.”

Tắt máy, nụ cười trên mặt tôi lập tức biến mất.

Dì xác nhận là không ở nhà, vậy có phải thật sự có trộm đột nhập?

Nhưng mà trộm thì vào để… dùng bồn tắm sao?

Xe nhanh chóng đến cổng biệt thự, nhìn ánh đèn đang bật trong phòng ngủ chính, lòng tôi trầm xuống.

Trong nhà chắc chắn có người.

Nhưng… là ai?

Tôi nhẹ nhàng mở cửa, chưa bật đèn đã thấy đôi dép lê của Phương Tùng Vũ bị dịch chuyển dưới ánh trăng.

Tôi nhớ rất rõ anh ấy đi công tác sớm hơn tôi một ngày, lúc tôi rời đi còn cố ý xếp lại đôi dép ngay ngắn.

Chẳng lẽ là kiểu trộm giống trên tin tức, không có tiền thuê nhà nên lén lút sống nhờ trong nhà người khác?

Sợ trộm làm liều, tôi vẫn cắn răng cầm lấy gậy điện tự vệ giấu sau cánh cửa.

Nhưng khi tôi đang cố lặng lẽ lên lầu kiểm tra, thì Phương Tùng Vũ quấn khăn tắm bước ra từ hành lang tầng hai, bật đèn tầng một.

“Tử Nghi, sao em lại về rồi?”

Anh ấy vừa lau tóc vừa nhìn cái gậy điện trên tay tôi, bĩu môi:

“Còn cầm cái này nữa à?”

Tôi thở phào nhẹ nhõm:

“Vừa làm xong việc nên về, thấy đôi dép của anh bị động, em còn tưởng có trộm.”

“Anh về cũng không nói một tiếng, làm em hết hồn.”

Nói xong, tôi như chợt nhận ra điều gì đó, ngước mắt nhìn anh:

“Đúng rồi, không phải anh nói nhanh nhất cũng phải tối mai mới về được sao?”

Phương Tùng Vũ chạy xuống, ôm tôi vào lòng:

“Ban đầu đúng là vậy, nhưng em gọi điện chắc là vì nhớ anh nên anh lập tức về luôn.”

“Còn định tạo bất ngờ cho em nữa cơ.”

Vẻ mặt bất ngờ khi nhìn thấy tôi của anh ấy rất tự nhiên, lời nói cũng đầy ngọt ngào.

Ngửi mùi hương sạch sẽ quen thuộc trên người anh, tim tôi lại lạnh thêm một phần.

Đèn phòng tắm rõ ràng đã được bật từ trước,

vậy mà anh lại nói vừa mới về — anh đang nói dối.

Chế độ tắm thư giãn bằng tinh dầu sẽ để lại mùi hương,

nhưng trên người anh chỉ có mùi sữa tắm mà anh hay dùng.

Phương Tùng Vũ đang cùng một người lén dùng bồn tắm của tôi, lừa dối tôi.

Anh ta ngoại tình rồi.

Tôi mở điện thoại, nhìn thời gian kết thúc sử dụng bồn tắm — lúc đó tôi đã đến ngay trước cửa nhà.

Mà nhà tôi chỉ có một lối vào duy nhất, có nghĩa là —

Người vừa tắm trong bồn, vẫn còn đang ở trong nhà tôi!

Tôi mỉm cười đẩy Phương Tùng Vũ ra rồi bước lên lầu: “Cảm ơn anh, Tùng Vũ, em mệt rồi, muốn đi rửa mặt nghỉ ngơi một chút.”

Similar Posts

  • Anh Tưởng Tôi Sẽ Náo, Nhưng Tôi Chỉ Đổi Chú Rể

    Trong tộc tôi có một hủ tục cướp hôn: nhà trai phải nhân lúc đêm tối lẻn vào nhà gái, cõng cô dâu vượt qua muôn vàn trở ngại để chạy thoát.

    Tôi đã đợi Tần Yến ba năm, cuối cùng cũng đợi được ngày anh đưa anh em thân thiết lẻn vào sân nhà mình.

    Khi tôi định chạy về phía anh, lại nghe thấy tiếng anh hạ thấp giọng dặn dò:

    “Lát nữa nhân lúc hỗn loạn hãy cư/ ớp A Trác đi.

    Cô ấy chân yếu tay mềm, tuyệt đối không được để cô ấy gả cho tên công tử bột ở trại bên cạnh, nếu không cả đời này cô ấy không ra khỏi núi được đâu.”

    “Còn A Nhất, tính cô ấy mạnh mẽ, chắc chắn sẽ thề chết không chịu, mọi người nhớ bảo vệ bản thân cho tốt.”

    Đám anh em nhìn nhau ngơ ngác:

    “Anh Tần, thế này không ổn đâu?

    Anh và chị A Nhất đã đăng ký kết hôn ở bên ngoài rồi, nếu chị ấy biết sự thật thì e là trời gầm đất sập mất!”

    “Náo thì cứ để cô ấy náo.” Anh hờ hững đáp,

    “Cướp hôn trong bóng đêm trời tối mịt, nhận nhầm cũng là chuyện thường, sau này dỗ dành một chút là xong.”

    “Vừa hay các cậu cũng biết tờ giấy chứng nhận kia là giả.

    Tôi đã hứa với A Trác sẽ giúp cô ấy nhập hộ khẩu ở Kinh Thành, chỉ đành để cô ấy chịu thiệt thòi trước vậy.”

    Sau cánh cửa, tôi nghe rõ mồn một từng chữ một chui vào tai.

    Không khóc, không náo, tôi bình tĩnh lùi lại vào trong phòng.

    Họ nghĩ rằng sau khi phát hiện chú rể bị tráo người, tôi sẽ làm loạn một trận như mọi khi, đá/ nh đuổi kẻ cướp hôn đến t/à/ n ph/ ế.

    Thế nhưng, tôi chỉ lẳng lặng áp mình lên tấm lưng của người đàn ông đó, trở thành cô dâu của một đội cướp hôn khác.

  • App Điều Khiển Nhân Sinh

    Sau khi cho em trai ăn xoài khiến nó dị ứng phải nhập viện, mẹ tức giận ép tôi cài “APP ngoan ngoãn”.

    Từ đó, mẹ có thể điều khiển cuộc sống của tôi bất cứ lúc nào, chỉ cần hành vi của tôi khiến bà không hài lòng, tôi sẽ bị điện giật từ xa, cho đến khi ngất đi.

    Ngày khai giảng, mẹ đưa em trai đi chơi xuân, tôi cũng lén đi theo ra ngoài.

    Trong khu vui chơi, em trai đang ăn xoài, còn mẹ thì trò chuyện với bạn thân.

    “Công nghệ mới đã chữa khỏi dị ứng của thằng bé rồi, tôi chỉ muốn sửa lại tính nết của con chị thôi.”

    “Tôi đều là vì tốt cho nó, sau này nó sẽ cảm ơn tôi.”

    Tôi đứng sững tại chỗ.

    Đúng lúc đó, APP trong điện thoại mẹ phát cảnh báo, báo rằng tôi đã rời khỏi nhà.

    Mẹ nổi giận, tăng thông số lên mức cao nhất, ra lệnh tối cao: “Lập tức về nhà với tốc độ nhanh nhất.”

    Cơ thể tôi mất kiểm soát, leo qua lan can, trực tiếp nhảy xuống làn nước lạnh buốt.

    Tôi muốn kêu cứu, nhưng lại vừa tự tát mình vừa hét “xin lỗi”.

    Sau khi mẹ từ khu vui chơi trở về, thấy tôi ngồi ngay ngắn trước bàn học đọc sách, bà vô cùng hài lòng.

    Nhưng mẹ ơi, từ ba tiếng trước, con đã chết đuối rồi.

    Sau này con sẽ nghe lời mẹ.

  • Chồng Tôi Công Khai Phản Bội Trong Lễ Niêm Yết

    Trong buổi tiệc mừng công gõ chuông niêm yết cổ phiếu của công ty bố tôi,

    người chồng đã ở rể suốt ba năm, luôn tỏ ra dịu dàng chu đáo – Bùi Dực, đột nhiên nắm tay một người phụ nữ bụng bầu bước lên sân khấu.

    “Có thể mọi người chưa biết, Chủ tịch Văn – người được ca ngợi là thiên tài thương trường, thực chất là một người phụ nữ không thể sinh con.”

    Anh ta tỏ vẻ áy náy, nhìn về phía tôi và bố tôi.

    “Vì muốn duy trì hương hỏa cho nhà họ Văn, tôi chỉ đành bất đắc dĩ chọn cách này – để Vãn Vãn sinh ra người thừa kế cho tôi.”

    “Đứa trẻ trong bụng cô ấy, mới là hy vọng tương lai của nhà họ Văn.”

    “Là con rể nhà họ Văn, tôi thực sự vì đại cục mà nghĩ.”

    Tất cả cổ đông và các lãnh đạo cấp cao lập tức quay sang nhìn tôi, ánh mắt đầy tính toán lạnh lùng và phức tạp.

    Bố tôi tức đến mức toàn thân run rẩy, còn Bùi Dực thì vẫn điềm nhiên bảo vệ người phụ nữ tên Thư Vãn, ánh mắt dịu dàng tràn đầy tình cảm.

    Ánh đèn pha lê trong buổi tiệc rọi xuống người tôi, nhưng tôi lại chẳng cảm nhận được chút ấm áp nào.

    Giọng Bùi Dực vang lên qua micro, vang vọng khắp sảnh tiệc rộng lớn – rõ ràng, trầm ổn, như thể anh ta vừa thực hiện một hành động cao thượng vĩ đại nào đó.

    Tôi trở thành tâm điểm của cả hội trường, trở thành một trò cười.

  • Nhà Chồng Keo Kiệt Và Cái Giá Phải Trả

    Vừa sinh xong đứa con thứ hai, chỉ vì trong bảy ngày ở cữ tôi ăn hết bảy quả trứng,

    dùng hết hai cuộn giấy vệ sinh, mẹ chồng liền đá tung cửa phòng, chỉ tay vào mặt tôi mà mắng nhiếc om sòm:

    “Không có số mệnh công chúa mà toàn mắc bệnh công chúa! Nhà ai mà có con dâu quý giá như cô chứ? Không biết tiết kiệm để dành tiền cho đại tôn tử sau này mua nhà cưới vợ à?”

    Chồng tôi không những không khuyên can, ngược lại còn hùa theo: “Mẹ nói đúng đấy. Năm đó mẹ sinh tôi còn dùng báo để lau, cũng chẳng có kêu ca như cô!”

    Con trai lớn cũng hét lên với tôi: “Bà nội nói đúng! Mẹ là đồ bòn rút tiền! Mẹ lau hết tiền của con rồi, giờ con còn đâu tiền mua máy chơi game!”

    Thấy vậy, mẹ chồng càng đắc ý, đem toàn bộ giấy vệ sinh và trứng còn lại khóa hết vào tủ.

    Tôi không khóc lóc, chỉ cười nhạt, sắc mặt trắng bệch: “Mẹ dạy phải, sau này con nghe hết.”

    Nhưng chẳng bao lâu sau, cả nhà – trừ tôi – đều phải vào phòng cấp cứu vì ngộ độc thực phẩm.

    Chồng tôi lăn lộn trên sàn đau đớn, gào lên bắt mẹ chồng đem tiền tiết kiệm ra cứu mạng.

    Bà ta ôm bụng ngã quỵ dưới đất, hoảng loạn hét lớn: “Làm gì có tiền tiết kiệm! Mẹ tiết kiệm là vì đại tôn tử của chúng ta mà!”

    Con trai đỏ mắt lao tới, đạp thẳng một cú vào bụng bà: “Bà già chết tiệt, bà nói dối! Rõ ràng mỗi ngày đều lén ăn gà quay, chẳng để dành cho con đồng nào!”

  • Tỷ Muội Trầm Hương Viện

    Đại tỷ của ta là một trong những nữ tử nổi danh nhất kinh thành với mệnh “vượng phu”.

    Cũng nhờ mệnh ấy, dù chỉ là thứ nữ, nàng lại được Quốc công phủ coi trọng, đón về làm chính thê để xung hỉ!

    Trước ngày xuất giá, trưởng tỷ lo lắng cho ta, liền xin cho ta được gả theo.

    Nàng làm chính thê, ta làm thiếp thất.

    Ta mừng rỡ vô cùng.

    Ở Sở phủ làm ầm ĩ một phen, ép phụ thân đồng ý.

    Quốc công phủ vốn chẳng bằng lòng, cho rằng ta là kẻ ngu độn, nói rằng rước ta vào là làm ô danh phủ Quốc công.

    Đại tỷ lại nói, nếu ta không được gả, nàng cũng chẳng chịu vào cửa.

    Bên phủ ấy đành phải nhượng bộ.

  • Ngày Anh Lên Xe Hoa, Tôi Được V Ớ T Lên Từ Cống Nước

    Vào ngày người chồng chưa cưới của tôi – Lăng Châu – kết hôn với cô thư ký sau bảy năm

    yêu nhau, thi thể tôi lại được phát hiện trong một cống nước thối, trương phồng như một cái xác vô danh.

    Khi anh ta cùng Lâm Vân trao nhẫn trên lễ đường, thì thi thể tôi vừa được kéo lên từ hố nước đen ngòm.

    Mọi người đều chúc phúc cho họ, nhưng không một ai nhớ rằng, tôi mới là người bạn gái đã đồng hành cùng Lăng Châu suốt bảy năm trời.

    Da thịt tôi thối rữa, căng phồng đến mức gần như trong suốt, cơ thể méo mó đến mức không còn nhận ra nổi.

    Ngay cả pháp y dày dạn kinh nghiệm nhất cũng không dám nhìn thẳng, phải quay đầu đi.

    Anh trai tôi là cảnh sát hình sự, nhận được nhiệm vụ khẩn cấp: phải nhanh chóng điều tra vụ thi thể nữ trong cống nước.

    Người phụ nữ chết đó rất có khả năng là một phóng viên nằm vùng đang điều tra đường dây buôn lậu nội tạng.

    Cho đến khi pháp y phát hiện ra một chiếc thẻ nhớ nằm trong phần nội tạng đã vỡ nát.

    Trong đoạn video bên trong, giọng nói quen thuộc vang lên: “Nếu các anh đang xem đoạn video này, chứng tỏ tôi đã thành công xâm nhập vào chợ đen nội tạng…”

    Âm thanh quen thuộc ấy khiến anh trai tôi sững người, cuối cùng anh cũng chợt nhớ ra rằng đứa em gái từng bỏ nhà theo người yêu ra nước ngoài, đã biệt tích ba năm nay.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *