Cây Bút Đổi Số Phận

Cây Bút Đổi Số Phận

Vào lúc sắp bước vào phòng thi, cây bút của tôi đột nhiên biến mất.

Khi tôi đang chuẩn bị đi mua một cái mới, anh trai liền nhét cho tôi một cây bút.

“Biết ngay là em hậu đậu, anh đã chuẩn bị sẵn cho em rồi.”

Tôi mỉm cười nhận lấy cây bút thì bỗng nhận được một tin nhắn.

“Tôi là cậu của mười năm sau. Nhất định đừng dùng cây bút mà anh trai đưa! Đó là cây bút có thể đổi điểm, nó sẽ chuyển điểm thi của cậu sang cho cô bạn thân Lan Lan!”

Ban đầu tôi còn tưởng là ai đó đang trêu chọc, nhưng vừa ngẩng đầu lên đã thấy anh trai đang thì thầm cười nói thân mật với Lan Lan.

Giây tiếp theo, tôi lập tức đưa cây bút đó cho bạn học dốt nhất lớp.

1

Trước khi vào phòng thi, anh trai đặc biệt chạy tới dặn dò tôi:

“Tiểu Khê, nhớ nhất định phải dùng cây bút này, anh đặc biệt đến miếu cầu về cho em đấy.”

“Đừng tưởng mình học giỏi là không tin mấy chuyện tâm linh.”

Anh cẩn thận kiểm tra lại thẻ dự thi và chứng minh thư cho tôi, từng chi tiết một.

Tôi thật không thể ngờ được, người anh cùng tôi lớn lên từ nhỏ, lại có thể hại tôi đến mức này.

“Đúng đó Tiểu Khê, đừng không biết điều như vậy, cứ ỷ vào việc mình học giỏi. Em phải hiểu, thi đại học cũng cần một chút may mắn.”

“Nghe lời anh cậu đi, nhất định phải dùng cây bút đó.”

Hai người một kẻ tung một kẻ hứng, trông chẳng khác gì một đôi vợ chồng thật sự.

Nhìn bộ dạng của họ, tôi lại càng tin vào tin nhắn vừa rồi hơn một chút.

Tôi định mở miệng chất vấn, nhưng nghĩ lại, hôm nay là ngày thi đại học, tốt nhất không nên gây chuyện.

Tôi chỉ nhẹ nhàng gật đầu, rồi bước vào phòng thi.

Khi nộp bài thi cuối cùng, quãng đời học sinh trung học của tôi cũng chính thức khép lại.

Bước ra khỏi phòng trong ánh hoàng hôn, anh trai và Lan Lan đã đứng chờ ở cổng.

“Thi thế nào rồi? Tớ thấy đề năm nay dễ mà.”

Lan Lan thân mật khoác tay anh trai tôi, có chút kiêu ngạo nói:

“Biết đâu năm nay tớ lại vượt mặt Tiểu Khê, giành vị trí thủ khoa thành phố A thì sao?”

Tôi thật sự không hiểu cô ta lấy đâu ra tự tin như vậy.

Lan Lan tuy không phải học sinh đội sổ, nhưng cũng chỉ xếp gần cuối lớp.

Tôi từng kèm cô ta học, nhưng hiệu quả chẳng mấy khả quan. Nếu thi cử bình thường, đỗ một trường cao đẳng đã là tốt lắm rồi.

“Thế à? Vậy câu hình học không gian cuối cùng cậu làm được không?”

“Nghe được phần nghe hiểu tiếng Anh chứ?”

“Đề văn đọc hiểu năm nay hiểu được hết chứ?”

Tôi liên tiếp hỏi dồn, khiến mặt Lan Lan cứng đờ.

Cuối cùng, cô ta giận dỗi chui tọt vào lòng anh tôi.

Anh tôi lập tức quát lên:

“Tiểu Khê! Em còn biết lễ phép là gì không? Sao lại ép người ta đến mức ấy?”

Nhìn anh trai bênh vực Lan Lan như thế, tôi thấy như thể cô ta mới là em gái ruột của anh vậy.

“Gì cơ ạ?”

Tôi giả vờ vô tội, cười tươi:

“Em không làm được mấy câu, nên mới muốn hỏi thử thủ khoa thành phố năm nay một chút, có gì sai sao?”

Vừa nghe tôi nói mình không làm xong bài, Lan Lan như bị kích thích, lập tức vùng khỏi lòng anh tôi, gào lên:

“Cậu không làm hết mấy câu đó sao!!!”

Anh trai tôi cũng hoảng hốt hỏi:

“Tiểu Khê, đừng đùa với kết quả thi chứ!”

Nhìn vẻ hoảng loạn của họ, tôi càng chắc chắn chuyện cây bút đã bị đánh tráo.

Tôi giả vờ tủi thân:

“Tất cả tại cây bút mà anh đưa cho em. Cầm nó lên là em cứ đơ người, không viết được gì cả, rất nhiều câu em không làm được…”

“Không thể nào!”

“Em bình thường luôn đứng nhất khối, dù có thi không tốt thì cũng không thể rớt khỏi top 10 được. Làm sao có chuyện không viết được? Chắc chắn là em nói dối!”

“Tại sao em lại phải nói dối chứ? Một người là anh trai ruột của em, một người là bạn thân nhất, em lừa hai người để được gì? Em thật sự thi không tốt.”

Nghe tôi nói vậy, Lan Lan lập tức nổi điên, nhào tới túm lấy tôi:

“Cậu làm thế để hại tớ đúng không?! Thế này tớ không đậu đại học mất rồi!!!”

Similar Posts

  • LOAN ĐAO ÁNH NGUYỆT

    Vị hôn phu muốn từ hôn với ta, để cưới đại tỷ của ta.

    Khi mọi người đều cho rằng chuyện ấy là lẽ đương nhiên, phụ thân ta lại nổi trận lôi đình, tát đại tỷ một cái:

    “Đồ nghịch nữ, con muốn cướp phu quân của ai không được, lại đi cướp phu quân của Tam muội con?”

    Không có gì lạ, chỉ vì phụ thân biết ta không chỉ là Tam tiểu thư dòng thứ của Hầu phủ, mà còn là thủ lĩnh Ẩn Vệ bên cạnh Thánh Thượng, Ngọc La Sát.

    Điều ông sợ không phải ta bị mất hôn sự, mà sợ ta hễ không vừa lòng thì sẽ hại bảo bối của ông.

  • Tỏ Tình Hai Năm Không Bằng Một Đêm Ngủ Chung

    Anh cởi đồ ngay trước mặt tôi, trên người chỉ còn mỗi chiếc quần lót.

    Vai rộng, eo thon, chân dài, đường nét săn chắc như đang phát sáng lấp lánh.

    Đối mặt với thân hình khỏe khoắn đến mức gây hoảng loạn ấy, tôi lại chỉ có thể lặng lẽ rơi nước mắt.

    Thầm thích anh ba năm, thế mà anh lại chỉ xem tôi như người anh em chí cốt.

    Đây là bi kịch nhân gian gì vậy chứ?

    Tôi tủi thân nói: “Anh Hạo, anh đứng trước mặt em mà trần trụi như vậy, anh không sợ thú tính em bộc phát à?”

    Anh khinh thường đáp: “Yêu nhau hơn nửa năm trời rồi, em đã bao giờ động lòng với anh chưa? Anh kết luận em bị lãnh cảm rồi.”

    “Hả?” Tôi sững người.

    Khoan đã… chúng tôi bắt đầu yêu nhau từ bao giờ?

    Sao tôi lại không hề biết???

  • Giá Trị Tình Yêu

    Ngày kỷ niệm kết hôn.

    Chồng tôi bay ra nước ngoài trong đêm để mua một sợi dây chuyền kim cương hồng trị giá hàng chục triệu.

    Anh ấy quỳ một gối xuống, ánh mắt đầy tình cảm.

    “Vợ à, anh yêu em!”

    Khi tôi xúc động suýt rơi nước mắt, vài dòng bình luận bỗng hiện lên trước mắt.

    【Chỉ số tình cảm của nữ phụ sắp đạt 100 rồi!】

    【Nam chính sắp hoàn thành nhiệm vụ, cuối cùng cũng có thể đá con nữ phụ độc ác này rồi!】

    【Tội nghiệp quá, nam chính thật khổ, chiến đấu suốt năm năm! Năm năm đấy!】

    【Nữ chính của chúng ta chịu bao nhiêu ấm ức, hu hu, nữ phụ mau chết đi cho rồi!】

    【Bình tĩnh đã nào, đợi nam chính hoàn thành nhiệm vụ, ngày tháng tốt đẹp của nữ phụ cũng đến hồi kết thôi, nam chính chắc chắn sẽ xử lý cô ta!】

    Nước mắt lập tức rút lại.

    Tôi sững sờ tại chỗ, một loạt tin nhắn làm đầu tôi choáng váng.

    Chồng tôi, Giang Tự Bạch, khẽ tặc lưỡi một cái.

    “Chi Chi, em đang nghĩ gì thế? Mau nhận dây chuyền đi nào.”

    Tôi vừa định đưa tay nhận lấy dây chuyền.

  • Một Nửa Vĩnh Hằng

    Năm thứ ba Tạ Quy Hồng bị điều ra biên giới, tôi và anh ta tình cờ gặp lại nhau ở sân bay.

    Biên giới vừa bùng nổ xung đột, tôi vì che chắn cho thường dân sơ tán mà bị thương nặng, được chuyên cơ đưa về nước cấp cứu.

    Còn anh ta thì đang chuẩn bị đưa vị hôn thê đi nghỉ dưỡng nước ngoài.

    Bốn mắt nhìn nhau, anh ta liếc nhìn bộ quân phục nhuộm máu của tôi, giọng nói vẫn lạnh lùng đầy trách móc như thường lệ:

    “Đã nhắc em rồi, năng lực quân sự quá kém, không có đội đặc chiến của tôi che chở thì em chẳng là gì cả.”

    “Tôi có thể sắp xếp hội chẩn bác sĩ quân y cho em, nhưng trước tiên em phải xin lỗi Tiểu Tuyết vì chuyện năm xưa!”

    Tôi nằm trên cáng, ánh mắt bình thản dời đi.

    “Không cần. Chúng ta sớm đã không còn liên quan gì đến nhau nữa rồi.”

    Tôi đã có người yêu mới – là chỉ huy trưởng ở biên giới.

    Bác sĩ ngoại khoa giỏi nhất tổng viện đang đợi tôi.

  • Huyết Hỏa Thiên Giai

    Thiên Đế ch//ặt ma giác của ta.

    Không phải ch//ặt cho vui.

    Hắn ch//ặt xong mang đi, ngâm trà, đưa tận tay ái phi của hắn uống như một loại linh dược quý hiếm.

    Ta ôm chiếc sừng gãy, m//áu còn chưa kịp khô, lết về Ma giới.

    Ta đi tìm Ma Quân, vừa khóc vừa kể lể, khóc đến mức cảm giác mình chỉ cần thở mạnh cũng đau.

    Ma Quân thì sao?

    Hắn bận.

    Bận trăm công nghìn việc, bận đến mức đầu vùi trong đống tấu chương, cả người như dính chặt vào bàn, mắt cũng chẳng thèm liếc ta một cái.

    Ngày hôm sau, tin tức truyền ra.

    Ái phi của Thiên Đế… đột nhiên ch//ết.

    Ch//ết rất gọn gàng.

    Ch//ết rất bất ngờ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *