Cây Kem Ba Tệ Và Cái Giá Của Hạnh Phúc

Cây Kem Ba Tệ Và Cái Giá Của Hạnh Phúc

1

“Lâm Uyển Thanh, em điên rồi sao? Chỉ vì cây kem ba đồng mà đòi ly hôn à?”

Trần Hạo Nhiên cầm tờ đơn ly hôn, tay run lên bần bật.

“Ừ, chỉ vì ba đồng.” Tôi ngồi trên ghế sofa, bình thản nhìn anh ta.

Ba tiếng trước, ở trung tâm thương mại.

“Chồng ơi, em muốn ăn kem.” Tôi chỉ vào bảng hiệu Häagen-Dazs, ánh mắt mong chờ nhìn anh.

Trần Hạo Nhiên liếc giá một cái, mặt lập tức sầm xuống: “Ba mươi tám một cây? Em điên à? Kem ba đồng ở tiệm tạp hóa ven đường không ngon hơn sao?”

“Hôm nay là sinh nhật em…” Giọng tôi nhỏ dần.

“Sinh nhật thì được phép lãng phí à? Lâm Uyển Thanh, chúng ta phải tiết kiệm tiền mua nhà, em có thể hiểu chuyện chút được không?” Giọng anh ta vang lên chói tai giữa trung tâm thương mại, khiến mọi người xung quanh ngoái nhìn.

Mặt tôi đỏ bừng, không phải vì ngại, mà vì tức giận.

“Được, không mua thì thôi.” Tôi quay người bỏ đi.

Về đến nhà, tôi mở máy tính, đăng nhập vào ngân hàng, nhìn tám trăm nghìn tệ trong tài khoản mà thấy mình đúng là đồ ngốc.

Một lập trình viên internet lương năm trăm nghìn một năm, mà ở nhà ngay cả cây kem ba đồng cũng không được ăn?

Tôi mở Baidu, tìm kiếm: “Làm sao ly hôn nhanh nhất.”

Hai tiếng sau, đơn ly hôn đã in xong.

Trần Hạo Nhiên đẩy cửa vào, thấy tập giấy trên bàn thì chết lặng.

“Uyển Thanh, đừng làm loạn nữa, chẳng phải chỉ là cây kem sao? Ngày mai anh mua cho em.” Anh ta định đưa tay ôm tôi.

Tôi lùi lại một bước: “Trần Hạo Nhiên, anh nghĩ đây thật sự chỉ là chuyện cây kem à?”

“Chứ còn gì nữa?”

“Ba năm kết hôn, anh từng quan tâm tôi được ngày nào chưa? Tôi ốm, anh bảo bận làm việc. Tôi đau quằn quại mỗi kỳ kinh nguyệt, anh nói phụ nữ làm quá. Tôi tăng ca đến nửa đêm về nhà, anh hỏi sao không nấu cơm.”

“Anh cũng mệt mà…”

“Mệt? Công việc của tôi nhẹ hơn anh chắc? Thu nhập của tôi thấp hơn anh chắc? Vậy tại sao việc nhà tôi phải làm hết, tiền tôi bỏ ra hết, cuối cùng đến cả cây kem tôi cũng không được tự do ăn?”

Tôi nhìn thẳng vào anh: “Anh tưởng tôi không biết chuyện anh lấy tiền của tôi đưa mẹ anh mua đầu tư à?”

“Đó là tiền dưỡng già của mẹ anh…”

“Dùng tiền của tôi để dưỡng già cho mẹ anh, anh hỏi ý tôi chưa?”

Tôi cầm đơn ly hôn lên: “Nhà thuộc về tôi, xe thuộc về tôi, tiền tiết kiệm chia đôi. Thế là tôi đã nhân nhượng lắm rồi, vì tiền đặt cọc mua nhà là tôi bỏ một mình.”

“Không đời nào! Nhà đứng tên anh!”

Tôi móc điện thoại, bật một đoạn ghi âm: “Mẹ, giấy tờ nhà cứ để tên con, Uyển Thanh yêu con như thế, chắc chắn sẽ không để ý đâu…”

Anh ta tái mặt: “Em… em lén ghi âm anh?”

“Không phải lén, là vô tình ghi được. Nhưng điều quan trọng là, trong lòng anh chưa từng có tôi.”

Tôi tiến lại gần: “Trần Hạo Nhiên, tôi cho anh hai lựa chọn. Một, mai ra cục dân chính ký thuận tình ly hôn. Hai, tôi kiện ra tòa, và khi đó anh sẽ chẳng được gì hết.”

“Em dám uy hiếp anh?”

“Không phải uy hiếp, là thông báo.”

Anh ta bất ngờ quỳ xuống: “Uyển Thanh, anh sai rồi, anh thật sự biết sai rồi. Cho anh một cơ hội được không?”

“Có những sai lầm có thể tha thứ, nhưng không phải cái này. Anh không yêu tôi, và điều đó tôi không thể tha thứ.”

Ba đồng cho một cây kem, nhưng đủ để tôi nhìn rõ tất cả.

Người đàn ông này, không xứng có được tôi.

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy thì phát hiện Trần Hạo Nhiên đã không còn ở nhà.

Trên bàn để lại một tờ giấy: “Uyển Thanh, anh đã nghĩ thông suốt rồi, tối nay về nhà chúng ta nói chuyện tử tế.”

Tôi khẽ cười lạnh, xé nát tờ giấy.

Trên đường đi làm, tôi nhận được điện thoại của mẹ chồng. “Uyển Thanh à, Hạo Nhiên nói hai đứa cãi nhau à?” Giọng Vương Quế Hoa mang theo sự bất mãn rõ rệt.

“Bác ạ, chúng cháu chuẩn bị ly hôn.” Tôi nói thẳng.

“Cái gì?” Đầu dây bên kia vang lên một tiếng hét, “Ly hôn? Con điên rồi à? Con trai tôi thì có chỗ nào không tốt với cô?”

“Không tốt thì nhiều lắm, cháu không tiện liệt kê hết.”

“Lâm Uyển Thanh, cô đừng có không biết điều! Con trai tôi lấy cô là đã coi trọng cô rồi. Một đứa con gái quê lên tỉnh, nếu không có nó thì cô có được ở nhà trung tâm thành phố à?”

Nghe tới đây, cơn giận trong tôi bùng lên. “Bác Vương, bác nói cho rõ, tiền đặt cọc mua nhà là cháu bỏ ra, tiền sửa sang là cháu bỏ ra, đồ nội thất, điện máy cũng là cháu mua. Con trai bác chỉ bỏ cái tên vào sổ đỏ, thế mà gọi là coi trọng cháu sao?”

“Thì đã sao? Giấy tờ nhà đứng tên con trai tôi!”

“Vậy sao? Bác có biết cháu đang giữ gì không?”

“Cái gì?”

“Cháu có sao kê ngân hàng, hợp đồng sửa nhà, hóa đơn nội thất điện máy. Theo luật, đó là tài sản chung. Ly hôn, cháu ít nhất cũng lấy được một nửa.”

Điện thoại bên kia im bặt.

Similar Posts

  • Em Là Tình Đầu Của Tôi Full

    Tôi là một con chim hoàng yến chuyên nghiệp.

    Làm nghề này, tôi chẳng kén chọn gì cả, chỉ kén số dư tài khoản ngân hàng.

    Cũng được xem là may mắn, từ khi vào nghề đến giờ toàn nhận được những “đơn hàng” chất lượng.

    Vừa mới kết thúc hợp đồng một năm rưỡi với anh trai bá đạo lạnh lùng, tôi đã liền tay nhận đơn của tiểu thư nhà giàu họ Từ.

    Hôm nay tôi và chị Từ thuê phòng, đang hôn nhau cởi đồ thì vị hôn phu của chị ấy bất ngờ xông vào bắt gian tại trận.

    Tôi chui vào chăn, run rẩy nghe tiếng cãi nhau bên ngoài.

    Chỉ là… sao tiếng này nghe quen vậy?

    Đột nhiên chăn bị lật tung, tôi đối mặt với khuôn mặt giận dữ của vị hôn phu kia.

    Sao lại là… anh lạnh lùng?!

    Tôi chột dạ nói:

    “Anh à, chị à, ra ngoài chơi đừng giận nhau vậy chứ, hòa khí sinh tài mà. Hay là… ba người mình cùng nhau luôn?”

  • 7 Lần Cứu Rỗi Nam Chính

    Lần thứ bảy tôi cứu rỗi nam chính tự ti ấy, anh vẫn nhảy xuống từ sân thượng.

    Trước khi chết, anh sắp xếp hậu sự chu toàn, nghĩ đến tất cả mọi người, kể cả những kẻ từng bắt nạt mình.

    Tạ Bình còn cố ý để lại di thư giúp họ thoát tội, tránh bị dân mạng tấn công sau khi anh qua đời.

    Giống như bảy lần trước, Tạ Bình rời đi rất dịu dàng, đến phút cuối vẫn muốn chăm sóc tất cả mọi người.

    Thế nên trong tang lễ, ai ai cũng thương nhớ anh, tiếc nuối, hối hận và đau lòng.

    Ngoại trừ tôi.

    Vì lần này, tôi đã mang thai.

    Tôi quỳ xuống van xin Tạ Bình đừng buông bỏ, xin anh đừng bỏ lại tôi và đứa bé.

    Nhưng Tạ Bình chỉ buồn bã mỉm cười, nói với tôi một câu: “Xin lỗi.”

    Thế là tôi mất đi chồng, còn con tôi thì mất cha.

    Tôi hỏi hệ thống, liệu có thể không cứu rỗi nam chính nữa hay không.

    Hệ thống không trả lời, chỉ trực tiếp khởi động lần thứ tám.

    Tôi mở mắt ra, trở về phòng học cấp ba.

    Nhìn thấy ở góc kia, Tạ Bình tội nghiệp vừa bị kẻ bắt nạt dội nguyên một xô nước bẩn.

    Tôi đứng dậy, trong ánh mắt lấp ló mong chờ của anh.

    Nhấc chân vòng qua Tạ Bình.

    Tiến thẳng về phía người đang bắt nạt anh — cậu em cùng cha khác mẹ, đối diện ánh mắt đầy ác ý của thiếu niên ấy:

    “… Giết tôi.”

    “Hoặc, đưa tôi đi.”

  • Nếu Có Kiếp Sau, Đừng Gặp Lại Nhé

    Dưới ánh đèn vàng ấm của tiệm nội y cao cấp, Lợi Thanh đang giúp một khách nữ mặc thử áo ngực.

    Một bên ngực căng đầy.

    Một bên hoàn toàn bằng phẳng.

    “Chồng tôi – Dịch Bình – chắc cũng nghĩ tôi là quái vật.”

    Tay Lợi Thanh khựng lại.

    Cái tên ấy – Dịch Bình – là người đàn ông cô đã yêu suốt năm năm qua. Là “người sắp ly hôn” mà cô một lòng chờ đợi.

    Cô gái trước mặt… chính là vợ anh ta.

    Và chiếc áo ngực trống rỗng kia, cuối cùng lại vừa vặn với sự thật mà Lợi Thanh chưa từng muốn đối diện.

  • Đám Tang Hoàn Hảo Của Chồng

    VĂN ÁN

    Buổi tối, tôi thấy không khỏe nên đi một chuyến tới tiệm thuốc.

    Về đến nhà thì phát hiện chồng tôi, Thôi Trí Viễn, đã chết trong bồn tắm.

    Chiếc iPad của anh ta rơi vào trong nước, ổ cắm điện lại để ngay cạnh bồn.

    Nhìn sơ cũng đoán được là bị điện giật chết, tôi lập tức ngắt nguồn điện, gọi 110, 119, 120.

    Đồn công an và bệnh viện cùng phối hợp lập giấy chứng tử, hủy hộ khẩu, kéo đến nhà tang lễ lấy giấy phép hỏa táng.

    Hôm sau tôi cầm đống giấy tờ này tới phòng dân chính để nhận trợ cấp mai táng.

    Tôi mua cho anh ta một chiếc hũ tro cốt cực kỳ đắt tiền:

    “Thôi Trí Viễn, anh xem, cái gì anh cũng phải tốt nhất, đến hũ tro cũng không ngoại lệ.”

    Di sản để lại đúng là siêu nhiều, ngoài Thành Đô, tôi chưa từng thấy nhiều số 0 đến thế.

    Toàn bộ thủ tục chỉ mất hai ngày là xong.

    Tôi nhìn vào tài khoản ngân hàng trên điện thoại, đếm đi đếm lại dãy số 0.

    Tuyệt thật.

    Thôi Trí Viễn đúng là người tốt.

    Chỉ không rõ bố mẹ chồng tôi giờ thế nào rồi, mẹ chồng vừa phẫu thuật bắc cầu tim xong, không biết có chịu nổi cú sốc mất con hay không.

  • Sau động đất, tôi ký hợp đồng trọng sinh với hệ thống.

    Động đất 8 độ Richter, chồng tôi chê tôi gãy chân, đi lại bất tiện nên bỏ tôi lại rồi chạy trốn.

    Tôi và con gái bị đè chết tại chỗ.

    Cả nhà chồng chiếm hết của hồi môn của tôi.

    Còn gửi tin giả cho ba mẹ tôi, khiến họ chết thảm trong dư chấn.

    Sau đó, chồng tôi cưới nữ sinh mà tôi từng giúp đỡ, sinh con trai, sống yên ấm hạnh phúc.

    Sau khi chết, hệ thống trọng sinh hỏi tôi:

    【Có muốn báo thù không?】

    Tôi không do dự:

    “Muốn.”

    Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về khoảnh khắc ngay trước khi trận động đất xảy ra.

  • Sống Lại , Tôi Dứt Khoát Bỏ Chồng Con Quay Về Thành Phố

    Sau khi trọng sinh, tôi dứt khoát bỏ chồng bỏ con, quay về thành phố đi làm.

    Kiếp trước, khi phong trào thanh niên trí thức được cho phép quay lại thành phố, bố mẹ tôi đã vắt óc tìm mọi cách, xin cho tôi được một chân trong nhà máy in.

    Thế mà, Lục Tư An lại dùng con trai để uy hiếp, ép tôi phải nhường công việc đó cho cô em gái nuôi của anh ta.

    Sau đó, Lục Tư An bỏ mặc mẹ con tôi, lên thành phố khởi nghiệp, cùng em gái nuôi yêu đương nồng nhiệt.

    Còn tôi thì mang theo con trai, sống cả đời trong núi, làm một người mẹ đơn thân.

    Tôi dốc hết tâm huyết, nuôi con trai thành tài, trở thành tiến sĩ. Nào ngờ đến ngày cưới của nó, lại để Lục Tư An và em gái nuôi ngồi vào ghế chủ vị.

    Còn chỉ trích tôi – một người mẹ đơn thân – đã chiếm giữ con suốt ba mươi năm, khiến nó không cảm nhận được sự ấm áp của gia đình và tình yêu thương của cha.

    Tôi bị con trai đuổi ra khỏi khách sạn, thất thểu đi trên đường, cuối cùng bị một chiếc xe tải đâm đến máu thịt be bét.

    Lúc mở mắt ra, tôi đã quay về năm thứ năm kể từ khi trở thành mẹ đơn thân.

    Nhìn khuôn mặt đầy oán hận của con trai, tôi biết, nó cũng trọng sinh rồi.

    Kiếp này, tôi sẽ để Lục Thành và Lục Tư An thỏa sức tận hưởng tình cha con sâu đậm.

    Nhưng về sau, tại sao bọn họ lại vừa khóc vừa nói hối hận?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *