Chẳng Hay Đã Yêu Đến Thế

Chẳng Hay Đã Yêu Đến Thế

Để mài giũa tính cách ngạo mạn của Lộc Chiêu Ninh, cha cô đã mời thủ hạ thân tín nhất của mình – Chu Dự Thần – đến để “giáo huấn” cô.

Tất nhiên, Lộc Chiêu Ninh không đời nào chịu nghe lời một tổng giám đốc con con của công ty con.

Thế là cô nghĩ đủ mọi cách để ép anh ta phải biết khó mà lui.

Ngay ngày đầu tiên đi làm, cô đã đập luôn chiếc Porsche của anh.

Nhưng Chu Dự Thần chỉ nhàn nhạt liếc cô một cái:

“Lôi đi báo tổn thất, trừ vào tiền lương của tiểu thư Lộc.”

Ngày thứ hai, cô tráo toàn bộ tài liệu và slide thuyết trình của anh bằng phim người lớn đầy màu sắc.

Chu Dự Thần sắc mặt không đổi, ngay tại chỗ đọc thuộc lòng toàn bộ kế hoạch gốc, thuận lợi ký kết dự án trọng điểm, khiến cả hội trường kinh ngạc thán phục.

Lộc Chiêu Ninh không cam tâm, lúc xã giao liền cho thuốc mạnh vào rượu của anh, định khiến anh mất mặt trước đám đông.

Không ngờ kết quả lại là cô bị anh vác thẳng vào phòng tổng thống, dằn vặt đến mức suýt gãy lưng…

Ai ai cũng nói anh là người nho nhã, phong độ, quân tử đoan chính.

Chỉ có Lộc Chiêu Ninh mới biết, ban đêm Chu Dự Thần điên cuồng thế nào khi ép cô nằm dưới thân, lật qua lật lại dạy dỗ.

Băng ghế sau của Rolls-Royce, bàn làm việc trong phòng họp, thậm chí là trước cửa sổ sát đất ở văn phòng tầng cao nhất…

Lộc Chiêu Ninh trong bộ váy đỏ rực như lửa, bị người đàn ông cấm dục tự kiềm chế này siết chặt vòng eo, dùng đủ mọi cách “giáo huấn”.

Lại một lần nữa, sau khi kết thúc, người đàn ông bước vào phòng tắm.

Lộc Chiêu Ninh nhận được tin nhắn từ cô bạn thân – đầy thất vọng và tức giận.

【Không thể tin nổi, tiểu thư Lộc, cậu đúng là bị tình yêu làm mù mắt rồi sao?】

【Chu Dự Thần chẳng qua chỉ là một tổng giám đốc nhỏ của công ty con nhà cậu, vậy mà cậu vì anh ta, dám hủy luôn hôn ước với thái tử gia nhà họ Chu – người giàu nhất Nam Thành?!】

Lộc Chiêu Ninh không trả lời.

Họ đều không biết—

Tên thật của Chu Dự Thần là Chu Sinh Dự Thần.

Chính là vị thái tử gia nhà họ Chu mà cô có hôn ước.

Người đàn ông mà cô yêu đến phát điên, đêm nào cũng muốn chiếm hữu, chính là vị hôn phu trên danh nghĩa của cô.

Lẽ ra đây phải là một chuyện tốt đẹp biết bao.

Nhưng khuôn mặt Lộc Chiêu Ninh lại chẳng có chút vui vẻ nào.

Cô trầm mặc một lúc, rồi bấm gọi cho cha.

“Con có thể nhường lại hôn ước với thái tử gia nhà họ Chu cho Lộc Lê. Nhưng con có điều kiện…”

Đầu dây bên kia lập tức vang lên giọng vui mừng của cha mẹ:

“Điều kiện gì? Chỉ cần con chịu nhường hôn ước, điều gì chúng ta cũng đồng ý!”

“Con muốn hai trăm tỷ.” – Lộc Chiêu Ninh cụp mắt xuống, giọng lạnh như băng.

“Hai trăm tỷ?!” – giọng nói bên kia đột ngột cao vút – “Con điên rồi à?! Con muốn bức chúng ta phá sản sao?!”

Lộc Chiêu Ninh cười lạnh:

“Đừng giả vờ nữa. Nhà họ Chu đưa sính lễ là ba trăm tỷ, một trăm tỷ vào túi các người, còn Lộc Lê có thể gả vào hào môn đỉnh cấp. Món hời thế này, các người mừng còn không kịp.”

Đầu dây bên kia quả nhiên im bặt.

Hai giây sau, vội vàng lên tiếng:

“Cứ quyết vậy đi!”

“Khoan đã.” – mẹ Lộc bỗng lên tiếng – “Dựa vào đâu mà chúng ta tin con sẽ không đổi ý vào phút cuối?”

Giọng điệu cảnh giác, đề phòng ấy như một lưỡi dao, đâm sâu vào tim Lộc Chiêu Ninh.

Bao nhiêu năm qua, cô tưởng mình đã quen với sự thiên vị đó rồi, nhưng trái tim vẫn không nhịn được mà âm ỉ đau.

“Con đã làm xong thủ tục rồi. Nửa tháng nữa, con sẽ ra nước ngoài. Từ nay về sau, sẽ không bao giờ quay lại nữa.”

Giọng cô khẽ run.

Hai mươi năm trước, cô vẫn còn là tiểu công chúa của nhà họ Lộc, được vạn người sủng ái.

Cho đến một ngày, cha mẹ dẫn về một cô gái – chị ruột của cô, Lộc Lê – người từng bị bắt cóc từ nhỏ.

Vì áy náy với những bất hạnh của Lộc Lê khi còn bé, cha mẹ dồn hết yêu thương vào chị ấy.

Còn cô, từ đó trở đi, phải chịu đủ mọi bất công.

Căn phòng công chúa cô yêu thích nhất, được chuyển cho Lộc Lê.

Tác phẩm dự thi mà cô thức đêm suốt ba tháng chuẩn bị kỹ lưỡng, cũng bị lấy cho Lộc Lê.

Ngay cả huy chương danh dự cô suýt mất mạng để cứu người mới giành được, cũng bị đưa cho Lộc Lê…

Lộc Chiêu Ninh từng cãi vã, từng làm ầm ĩ, nhưng những gì cô nhận lại chỉ là lời trách mắng:

“Chị con đã chịu nhiều khổ cực như vậy, còn con lại được sống sung sướng bao năm nay, nhường cho chị một chút thì sao chứ?”

Cô như một con búp bê bị rút rỗng ruột bông từng chút một, chỉ có thể trơ mắt nhìn mọi thứ vốn thuộc về mình lần lượt bị bỏ vào túi của Lộc Lê.

Ngay cả hôn ước mà bà nội đã định sẵn giữa Lộc Chiêu Ninh và nhà họ Chu, họ cũng muốn cướp lấy cho Lộc Lê.

Cũng chính vì chuyện này,

Lộc Chiêu Ninh đã đại náo một trận, gần như phá nát cả biệt thự, sau đó cha Lộc nghe nói Chu Dự Thần nghiêm khắc quản người, mới đưa cô đến công ty con để tôi luyện tính cách.

Cô thở ra một hơi dài, cầm lấy điện thoại của Chu Dự Thần.

Similar Posts

  • Sau Ly Hôn, Mẹ Đưa Tôi Về Nhà

    Bạch nguyệt quang của tổng tài trở về từ nước ngoài.

    Tôi rốt cuộc cũng nhận ra hiện thực, để lại cho Phó Thời Xuyên một tờ đơn ly hôn và giấy chứng nhận sảy thai.

    Mẹ tôi từ Đông Bắc tức tốc bắt chuyến tàu đêm lên Bắc Kinh, nắm lấy tay tôi.

    “Đi thôi, mẹ dẫn con về nhà.”

    Nước mắt tôi vừa trực trào ra.

    Mẹ tôi đã vác hành lý của tôi lên rồi kéo thẳng ra ga tàu cao tốc.

    “Khóc cái gì mà khóc, nén lại cho mẹ!”

  • Bướm Đỏ Trong Thâm Cung

    Hoàng hậu đương triều vốn nổi danh hiền thục nhân từ, khoan dung độ lượng, được xem là khuôn mẫu của chốn hậu cung.

    Còn ta, chỉ là một cung nữ hạng ba theo hầu bên cạnh người.

    Năm Thái tử tròn mười tám tuổi, Hoàng hậu đem ta ban cho chàng, từ đó ta trở thành thị thiếp duy nhất trong Đông cung.

    Nửa năm sau khi bước chân vào Đông cung, ta phát bệnh, chưa bao lâu thì qua đời.

    Người trong cung đều nói ta số khổ mệnh bạc, thân thể yếu đuối không gánh nổi ân sủng quá lớn.

    Nhưng họ nào biết, khi ấy ta đã mang thai, lại bị người ta bịt miệng cho đến chết, rồi ném xác xuống chiếc giếng cạn trong Đông cung.

    Mà kẻ đã hại chết ta…

    Chính là vị Hoàng hậu được muôn người ca tụng là hiền đức kia.

    Còn vị Thái tử tưởng như ôn hòa khiêm nhường ấy, thực chất lại là kẻ phong lưu vô độ, thù dai nhớ lâu.

    May thay, ông trời vẫn chưa tuyệt đường sống của ta.

    Cho ta sống lại vào đúng ngày trước khi bị ban cho Thái tử.

  • 10 Năm Thay Chị Gái Xuất Giá

    Năm thứ mười thay chị gái xuất giá, chị đột nhiên trở về.

    Cả nhà trầm mặc nhìn chị.

    Chị ngáp một cái, thờ ơ nói:

    “Đã đi chơi mười ba quốc gia, mệt chết tôi rồi.”

    “Tiểu Duệ đâu? Thằng bé chắc vào tiểu học rồi nhỉ, sao vẫn chưa đến gặp mẹ ruột của nó?”

    Tiểu Duệ là con trai của chị.

    Năm đó, chị sinh con, nhưng lại giả chết vào đúng ngày cưới, để lại đứa bé và vị hôn phu.

    Nhà họ Thẩm là gia tộc hào môn lâu đời ở kinh thành.

    Bố mẹ không dám đắc tội, nên quyết định đưa tôi – đứa vừa mới tốt nghiệp – thay chị lên lễ đường.

    Mười năm qua, tôi đã trở thành một người vợ đúng nghĩa, một người mẹ tận tụy.

    Thấy dáng vẻ đĩnh đạc đầy lý lẽ của chị, ánh mắt bố mẹ dần chuyển về phía tôi.

    Tôi mỉm cười nhạt:

    “Tiểu Duệ và bố nó đi Hương Cảng chơi rồi.”

  • Cung Oán Giang Nam Mộng

    Sau khi Phó Chiếu đăng cơ, tỷ tỷ được sắc phong làm hoàng hậu, còn ta – một Thái tử phi – lại chỉ được ban cho danh phận Quý nhân.

    Ta còn chưa kịp mở lời, Phó Chiếu đã đoạt trước thanh thế:

    “Mạnh Thanh Diểu, ngươi chiếm chỗ chim khách, ngồi vị Thái tử phi suốt năm năm. Nay Thanh Lan đã hồi cung, ngôi trung cung trả lại cho người xứng đáng, ấy là lẽ trời lẽ đất!”

    “Năm xưa Thanh Lan bỗng dưng mất tích, trẫm trong lúc gấp gáp mới để ngươi – một thứ nữ – thay nàng xuất giá. Chẳng lẽ ngươi thật lòng muốn thay thế nàng cả đời ư?”

    Ta vội vàng lắc đầu.

    “Thần thiếp chưa từng có ý ấy.”

    Hắn thấy ta ngoan ngoãn như thế, giọng nói cũng hòa hoãn đi đôi phần.

    “Trẫm đã hứa với Thanh Lan, đời này chỉ có mình nàng, tuyệt không nạp phi. Nhưng ngươi là người cũ của Đông cung, triều thần đều nhìn vào, trẫm cũng khó lòng đuổi ngươi đi.”

    “Tạm thời ngươi hồi về Mạnh phủ. Đợi ba ngày sau đại điển sắc phong hoàng hậu hoàn tất, trẫm sẽ chọn một đêm yên tĩnh đưa ngươi nhập cung.”

    Ta nhìn người nam nhân từng sớm chiều chung chăn gối suốt năm năm, bỗng bật cười.

    Hắn tương tư tỷ tỷ bao năm, ta đây nào phải chưa từng luyến nhớ một người?

    Lần này, ta cũng muốn học tỷ tỷ năm xưa, can đảm theo đuổi chân tình, xuống Giang Nam tìm lại thiếu niên năm cũ của mình.

  • Trò Lừa Gạt Của Vị Hôn Thê Cũ

    Năm 1983, Bạch Nghiễn xuất ngũ trở về và cưới tôi.

    Theo yêu cầu của anh ta, tôi đã nhường cơ hội việc làm cho nghĩa muội của anh ta – Sở Khinh Nhu.

    Tôi ở quê giữ gìn hôn nhân đơn phương suốt ba mươi năm, phụng dưỡng cha mẹ chồng đến cuối đời, rồi tìm cơ hội đến thăm anh ta tại đơn vị.

    Lúc ấy tôi mới biết, cuộc hôn nhân của chúng tôi chẳng qua chỉ là một trò lừa gạt.

    Anh ta và Sở Khinh Nhu đã có một cặp con trai con gái, nhìn hai đứa trẻ khoảng ba mươi tuổi, tôi và Bạch Nghiễn đã cãi nhau một trận lớn.

    Anh ta lấy danh nghĩa “phá hoại hôn nhân quân nhân” để tống tôi vào tù.

    Vì lao lực triền miên suốt bao năm, tôi mắc bệnh nặng và chết trong tù.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở lại khoảnh khắc Bạch Nghiễn cầu hôn tôi.

    Anh ta vẫn nói đúng y như kiếp trước: “Anh có thể kết hôn với em, nhưng em phải nhường cơ hội việc làm này cho Khinh Nhu. Cô ấy cần nó hơn em!”

    Ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu tôi là: Phải xé nát cái bản mặt đen tối này trước đã!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *