Chị Em Tương Tàn

Chị Em Tương Tàn

Sau khi trùng sinh, tôi và em gái suýt đánh nhau chỉ vì tranh giành việc mang cơm cho bà nội.

Em ấy thẳng tay phang một gậy khiến tôi ngất xỉu, rồi ôm lấy hộp cơm chạy vội ra ngoài, còn không quên khóa trái cửa sân lại.

Qua khe cửa, nó quay đầu, nhe răng cười nham hiểm với tôi: “Kiếp này, con gái nhà giàu chính là tao!”

Tôi cố nén ý cười nơi khóe môi, và vào khoảnh khắc đó, cuối cùng tôi đã dám chắc — em gái tôi cũng đã trùng sinh.

Kiếp trước, chính tôi là người mang cơm cho bà.

Trên đường đi, tôi bị bọn buôn người mai phục sẵn bắt cóc.

Mười năm sau, chúng tôi gặp lại.

Lúc đó, tôi sống an nhàn sung sướng, quần áo toàn hàng hiệu, đi theo gia đình nhà giàu đến trại trẻ mồ côi làm từ thiện.

Còn em gái tôi thì sao?

Nó cụt chân mù mắt, nằm trên giường chờ được giúp đỡ.

Sự chênh lệch quá lớn khiến nó hoàn toàn sụp đổ.

Nhân lúc “ôn chuyện cũ”, nó rút dao đâm liên tiếp vào cổ tôi.

Lúc mở mắt ra, cả hai chúng tôi đều quay lại điểm bắt đầu.

Nhìn bóng lưng nó háo hức chạy đi tìm bọn buôn người, tôi khẽ cong môi cười lạnh.

Nó đâu biết, trên đời này không có bữa trưa nào miễn phí.

Gia đình giàu có nhìn như từ bi bác ái ấy, thực ra còn độc ác hơn cả ma quỷ.

1

Giữa ngày hè nóng như thiêu, bếp núc khói mù mịt, tôi mồ hôi nhễ nhại đứng trên ghế xào nấu.

Còn em gái thì ngồi trong phòng bên cạnh, thảnh thơi xem tivi, thổi quạt mát rượi, ăn dưa hấu ướp lạnh.

Thấy tôi vất vả bưng đồ ăn ra, nó lập tức lao tới, giật lấy hộp cơm rồi chạy biến ra ngoài, vừa chạy vừa hét to:

“Để tao mang cơm cho bà nội!”

Tôi sắp khóc đến nơi: “Không được! Bà nói phải là tao đi mới được! Trả lại đây!”

Bà nội thiên vị em gái, việc nhà đều đổ lên đầu tôi.

Ngay cả trứng gà, cũng chỉ có tôi mới được phép bóc vỏ cho nó.

Nếu để bà thấy em gái ra ngoài giữa trời nắng mang cơm, về nhà thể nào tôi cũng bị lột một lớp da.

Bà không đánh đòn, không dùng chổi, bà chỉ thích dùng đầu ngón tay véo da tôi, véo từng chút một, xoay vòng tròn cho đến khi tôi nước mắt nước mũi giàn giụa mới thôi.

Tôi cố hết sức giành lại hộp cơm. Vì làm việc quanh năm, sức tôi không yếu, nên em gái không đấu lại, còn suýt ngã nhào.

Nó tức điên, vớ luôn cây cán bột mà nện túi bụi lên người tôi.

“Buông ra! Tao nói tao đi là tao đi! Tránh ra!”

Tôi cắn răng không chịu buông, vừa giằng co vừa gào khóc: “Ở nhà xem tivi không tốt hơn à? Nhỡ bị cảm nắng thì sao? Bà nội sẽ đánh chết tao mất!”

Tiếng cãi vã làm cô hàng xóm nghe thấy.

Cô trèo lên tường hỏi chuyện gì, tôi nức nở kể lại, cô nhìn tôi đầy thương cảm rồi dỗ dành em gái: “Con bé ngốc này, nằm nhà mát mẻ không tốt à? Để chị mày đi đưa cơm đi.”

Tôi nhìn em gái đầy hy vọng, ai ngờ nó lườm trắng mắt, hậm hực mắng luôn:

“Bà là cái thá gì, đàn bà goá mà cũng dám xen vào chuyện nhà người ta, lo dạy đứa cháu ngu của bà đi!”

Em tôi từ nhỏ đã được bà nội cưng chiều, miệng lưỡi cũng độc không ai bằng.

Một tràng mắng làm mặt cô hàng xóm khi trắng bệch, khi đỏ gay.

“Đúng là chó cắn người tốt! Con nhãi này sớm muộn cũng có người dạy dỗ!”

Nói xong cô quay lưng bỏ về, “rầm” một tiếng đóng cửa thật mạnh.

Em gái cười khẩy, vung cán bột đập thẳng vào trán tôi.

Tôi đau quá buông tay, nó ôm lấy hộp cơm như ôm kho báu.

“Tưởng có người chống lưng à? Mơ đi! Mày mà đòi tranh với tao? Xem mày có cái số đó không!”

Tôi hoa mắt ngã sõng soài dưới đất, nó không thèm liếc một cái, nhấc chân bước qua người tôi, nhanh chóng khoá chặt cổng nhà.

Qua khe cửa, nó cười gằn đầy phấn khích:

“Kiếp này, con gái nhà giàu chính là tao!”

Tôi cũng bật cười.

Từ lúc phát hiện mình trọng sinh, tôi đã tìm mọi cách để tránh bị bán đi.

Không ngờ em gái lại giành phần ấy.

Nếu nó đã ham đến vậy, thì cứ để nó hưởng thử cái gọi là “ngày lành tháng tốt” đó đi.

Tôi nhanh chóng ăn hết phần cơm còn lại, no căng bụng còn không quên ợ một cái mãn nguyện.

Hoá ra giữa trời nóng ăn dưa hấu lại đã miệng đến thế.

Hoá ra có quạt thổi vào người lại dễ chịu đến thế.

Tôi thong thả trèo tường ra ngoài, bắt đầu khóc lóc đi tìm em gái.

Trên đường, nhiều người trong làng thấy tôi khóc rất đáng thương, bèn hỏi chuyện.

Tôi kiên nhẫn kể lại, ai nấy đều biết bà nội ghét tôi, chưa từng gọi tôi là “Thanh Thanh”, toàn mắng “con đĩ nhỏ”.

Thấy tôi sợ hãi run rẩy, mọi người đều tỏ ra thương xót.

Còn có mấy chú bác tốt bụng tình nguyện đi cùng tôi tìm em gái.

Tôi lập tức đồng ý, dẫn họ đi đúng hướng mà kiếp trước tôi từng gặp bọn buôn người.

Quả nhiên, chưa đi bao xa đã thấy em gái kéo tay một tên mặt mũi gian tà, định leo lên xe tải.

“Có người bắt cóc trẻ con! Mau bắt lại!”

Chú bác tôi hô to rồi lao tới, tôi cũng chạy theo sát sau.

Similar Posts

  • Nhà Chồng Là Ổ Buôn Người

    Mẹ bạn trai đưa phong bì “vạn người có một”, sau đó tôi báo cảnh sát bắt cả nhà họ.

    Tết Trung Thu, tôi theo bạn trai về ra mắt, mang theo cả thùng rượu Mao Đài và một hộp cua to.

    Vừa bước vào cửa, tôi phát hiện trong bếp chỉ có mẹ anh ta đang bận rộn.

    Bạn trai tôi – Chu Tử Xuyên – vừa dỗ vừa đẩy, ép tôi mặc váy sang trọng đi vào:

    “Baby, mẹ anh mong em lắm rồi, vào trong trò chuyện với mẹ một lát nhé.

    Nói nhỏ thôi, mẹ đã chuẩn bị cho em một phong bì cực lớn đấy.”

    Tôi bị nhét vào bếp, chỉ có thể cười gượng với mẹ anh.

    Vừa thấy tôi, bà đã niềm nở cười, không hề khách sáo mà sai khiến liên tục.

    Thấy thái độ nhiệt tình, tôi ngại từ chối.

    Một buổi chiều quay như chong chóng, mười món ăn gần như đều do tôi làm.

    Tôi còn tưởng mình đã để lại ấn tượng tốt, nào ngờ em gái anh vừa bước vào đã cau mày:

    “Làm cái gì thế này? Không biết tôi không ăn cay à?”

    Bố anh ta đảo mắt đánh giá tôi từ trên xuống dưới, chẳng nói gì, tiện tay cầm con cua lên rồi chê bai:

    “Cua bé thế này, chưa đủ nhét kẽ răng.”

    Thấy sắc mặt tôi khó coi, mẹ anh vội lấy từ túi ra một phong bì nhàu nát, nhét vào tay tôi:

    “Con dâu tương lai à, con vất vả rồi, đây là phong bì vạn người có một mà dì tặng con.”

    Tôi cầm lấy, mặt lập tức sa sầm.

    Phong bì quá mỏng, rõ ràng chẳng thể chứa nổi số tiền “vạn người có một” gì hết.

  • Người Vợ Bí Mật

    Công ty tổ chức team building, chồng tôi – người đang kết hôn bí mật với tôi – cũng sẽ tham gia.

    Thấy tôi cau mày, anh ta chỉ lạnh nhạt buông một câu: “Cái này tính là công vụ, em nên biết điều chút.”

    Bảo mẫu lẩm bẩm khe khẽ:“Hôm nay là kỷ niệm ba năm kết hôn của cô và tiên sinh, cô còn chuẩn bị nguyên bàn thức ăn.”

    Tôi không đáp lại, vết thương khi cắt rau trúng tay vẫn đang đau nhức, lặng lẽ phụ họa cho sự tủi thân này.

    Nửa tiếng sau, video buổi team building được gửi tới điện thoại tôi.

    “Hiếm khi tổng giám đốc Chu chịu tham gia, chúng ta cùng chơi một trò chơi: Ai đã từng làm qua điều gì thì mở mắt.”

    “Kết hôn rồi!”

    Chu Hành Giản không mở mắt.“Từng nấu ăn vì người mình yêu!”

    Vẫn không có phản ứng.

    “Trong buổi tiệc hôm nay có người mình thích!”

    Người đàn ông từ đầu đến cuối không thèm động đậy một cọng lông mi, bỗng mở bừng mắt.

    Ánh nhìn anh ta dừng lại—Là cô thư ký mà tôi thấy rất quen mắt—Đang thẹn thùng, dè dặt nhìn anh ta.

    Mọi người ồn ào trêu chọc, còn anh thì làm như không nghe thấy,Chỉ dùng ánh mắt dịu dàng đến mức có thể dìm chết người mà tôi chưa từng thấy qua, để nhìn cô ấy.

    Tôi cúi đầu, nhìn tờ phiếu siêu âm thai trong tay, mực nước đã nhòe nhoẹt.

    Chợt thấy, ba năm hôn nhân này thật vô nghĩa.

    Nếu anh đã có người trong lòng, vậy thì anh và đứa con này, tôi đều không cần nữa.

  • Tôi Là Pháp Y, Và Tôi Không Biết Yêu Người Sống

    Tôi có thể thông qua một mảnh xương m/ u để phục dựng lại dáng đi lúc sinh thời của người ch e c.

    Tôi cũng có thể trong một buổi xem mắt, nắm tay đối tượng rồi lạnh lùng bảo anh ta:

    “Anh bị thoát vị đĩa đệm, thậ/ n hư, và đốt thứ hai của ngón trỏ tay trái từng bị g/ ãy xương cũ.

    Đây là dấu vết để lại do thường xuyên sử dụng b/ ạo lự/ c trong nhiều năm.”

    Thế là, bằng chính thực lực của mình, tôi đã độc thân suốt 26 năm.

    Cho đến khi Cục trưởng, vì muốn hoàn thành nhiệm vụ tuyên truyền “Cảnh dân tình thân” do cấp trên giao phó,

    đã thẳng chân đá tôi vào một chương trình hẹn hò thực tế đang cực ho/ t tên là Tín Hiệu Rung Động.

    Nhiệm vụ của tôi rất đơn giản:

    Chỉ cần không phô diễn kỹ thuật m/ ổ x/ ẻ trước mặt đám đại minh tinh này, kiên trì trụ lại hai tập rồi để bị loại là coi như hoàn thành nhiệm vụ.

    Nhưng tôi không ngờ, ngay ngày đầu nhập đoàn, bệnh nghề nghiệp của tôi đã tái phát.

  • Tuyết Lạnh Đời Trước – Gạo Ấm Đời Này

    Vào tháng Đông tuyết lạnh, khi nạn đói hoành hành, mẫu thân ta cắn răng lột lớp bông từ chiếc áo quan người chết, rơi lệ mà may cho ta và ca ca mỗi người một chiếc áo bông.

    Mẫu thân ta xưa nay công bằng, nhưng lần này, người lại đem chiếc áo mềm ấm nhất dành cho ta:

    “muội muội thân thể yếu đuối, có ấm mới có thể vượt qua mùa đông này.”

    Ca ca ta xưa nay chẳng tranh giành với ta điều chi.

    Nhưng lần này, huynh lại đổi lấy chiếc áo của ta:

    “Tiểu Lê, ca ca thích chiếc áo của muội, cho ca được chăng?”

    Về sau, ca ca mặc chiếc áo dày ấm ấy, lại chết cóng trong đêm đông ấm nhất.

    Mẫu thân vội vàng cắt chiếc áo ca ca ra, từng đám bông liễu bay ra, người gào khóc như điên:

    “Sao con lại mặc áo của muội con! Chiếc áo ấy mặc vào là sẽ chết người đó!”

    Sau khi huynh qua đời, ta lại sống lại một tháng trước khi nạn đói kéo đến.

    Ta lập tức chạy đến nhà dân trồng bông trong đêm tối, gõ cửa:

    “Còn bông không đó? Bao nhiêu ta cũng lấy hết!”

  • Dao Dao Giữa Ba Mùa Gió

    Phu quân lọt vào mắt xanh của Trưởng công chúa, sợ ta phá hỏng mối lương duyên tốt đẹp ấy, bèn nhờ người bán ta sang tận Tây Lương – một nơi nghèo khó, hoang vu.

    Tây Lương nghèo đến mức, cả nhà người ta chỉ đủ tiền mua đúng một cô dâu.

    Nhà mua ta có ba anh em trai, để ta chọn lấy một người làm chồng.

    Có lẽ vì ta trông quá mảnh mai yếu ớt, ba người họ chẳng những không tranh giành, mà còn nâng niu ta như bảo bối.

    Đại ca thường nói:

    “Phải cẩn thận một chút, nhìn nàng mỏng manh như vậy, cứ như búp bê sứ, dễ vỡ lắm.”

    Thế nên, những ngày tháng của ta ở đây… lại không tệ chút nào.

    Mười ngón tay vẫn chẳng phải dính nước xuân, chuyện gì cũng có người lo liệu chu toàn.

    Chỉ có điều, cuối cùng nên chọn ai làm phu quân… đúng là khó nghĩ thật đấy…

  • Bảy Năm Và Một Giấy Ly Hôn

    Tham gia chương trình thực tế, MC yêu cầu các khách mời gọi điện cho nửa kia để làm nũng.

    “Để em gọi trước!”

    Minh tinh mới nổi Tô Kiều Kiều nhanh chóng giành phần – nhanh chóng giành lấy cơ hội, khuôn mặt ngập tràn hạnh phúc gọi điện cho bạn trai.

    “Bảo bối à, giờ này chắc anh đang làm việc đúng không? Tự nhiên gọi điện cho anh, là vì nhớ em rồi hả?”

    Giọng nam trầm ấm, dịu dàng cưng chiều vang lên – chính là người được mệnh danh là “đóa hoa cao ngạo” trong giới kinh doanh, Phó Hàn Trì, dịu dàng gọi cô là “bảo bối”.

    Mọi người xung quanh đều đồng loạt hét lên vì phấn khích, chỉ riêng tôi là mặt mày trắng bệch.

    Vì Phó Hàn Trì là chồng tôi.

    Và tôi vừa mới sinh cho anh ta một đứa con.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *