Chị Vẫn Luôn Ở Đây

Chị Vẫn Luôn Ở Đây

Nửa đêm mười hai giờ, tôi nhận được một tin nhắn từ chị gái:

Đừng lên lầu! Đừng lên lầu!

Nhưng chị đã mất tích ba năm rồi.

1

Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn đó, trong lòng vừa kinh hãi vừa hoang mang.

Ba năm trước, chị mất tích tại nhà bà ngoại.

Từ sau sự việc ấy, ba mẹ tôi suốt ngày cãi nhau, đổ lỗi cho nhau.

Cuối cùng, họ ly hôn.

Từ đó, tôi sống cùng mẹ.

Nhưng mẹ đi làm cả ngày, không phải lúc nào cũng chăm sóc được tôi.

Mẹ luôn dặn dò tôi: tuyệt đối không được đến nhà bà ngoại, vì chuyện của chị xảy ra ở đó.

Tôi vẫn luôn nghe lời.

Trong suốt ba năm chị mất tích, tôi chưa từng quay lại nhà bà một lần nào.

Nhưng lần này, tôi thật sự quá nhớ chị.

Dạo gần đây, tôi thường xuyên mơ thấy chị vào nửa đêm. Cảm giác như chị đang gọi tôi về từ một nơi nào đó.

Nghĩ đến những ký ức thuở nhỏ cùng chị sống ở vùng quê, tôi quyết định giấu mẹ, lén quay về nhà bà ngoại.

Ông bà ngoại rất vui mừng và đón tiếp tôi nồng nhiệt.

Khi trời sập tối, tôi nằm trên chiếc giường gỗ từng ngủ cùng chị hồi bé, vừa nằm vừa lướt điện thoại.

Đúng mười hai giờ đêm, chuông báo thức mà tôi đã cài sẵn vang lên.

Đó là chuông nhắc tôi đi ngủ.

Tôi vừa ấn nút tắt màn hình thì điện thoại bỗng nhiên sáng lên lần nữa.

“Đừng lên lầu! Đừng lên lầu!”

Một tin nhắn từ số điện thoại của chị gái hiện ra.

Tôi sững người, cảm giác như máu trong người cũng lạnh đi.

Nhà bà ngoại là một căn nhà hai tầng kiểu biệt thự nhỏ. Trên lầu và dưới lầu đều có phòng, nhưng tầng trên hầu hết chỉ để chứa đồ, sinh hoạt hàng ngày ở tầng một là đủ.

Nếu không nhờ tin nhắn đó, có lẽ tôi đã quên mất nhà bà còn có tầng hai.

Tôi lập tức gọi lại cho chị. Tôi muốn hỏi chị đã đi đâu suốt những năm qua, vì sao không về nhà, cũng không liên lạc với ba mẹ.

Thế nhưng đầu dây bên kia chỉ vang lên một giọng nữ máy móc lặp đi lặp lại: “Số máy quý khách vừa gọi là số không tồn tại.”

Âm thanh lạnh lẽo ấy khiến tôi thấy bất an tột độ.

2

Bình tĩnh lại, tôi mới nhớ ra số của chị đã bị huỷ từ lâu rồi, sau khi chị mất tích.

Nhưng rõ ràng, tin nhắn vừa rồi vẫn còn nguyên trong điện thoại, như đang nhắc nhở tôi rằng… chị vẫn còn sống!

Tôi bật đèn phòng, gọi điện cho mẹ để kể lại chuyện này.

Điện thoại đổ chuông rất lâu mới có người bắt máy.

Giọng mẹ vang lên yếu ớt, như vọng ra từ một căn phòng trống rỗng: “Xuân Sinh, con đến nhà bà ngoại rồi à?”

Tôi kể với mẹ rằng mình nhận được tin nhắn từ số của chị khi đang ở đây.

“Mẹ đã dặn con bao nhiêu lần là đừng bao giờ đến nhà bà ngoại rồi mà! Đừng tin…”

Mẹ nói rất nhanh, như thể muốn cảnh báo điều gì đó, nhưng điện thoại đột nhiên bị ngắt tín hiệu.

Tôi gọi lại, điện thoại chỉ hiện “người dùng đang bận”.

Lúc này, tôi nghĩ đến ba.

Tôi gọi cho ba.

Ba bắt máy rất nhanh, nhưng điều chào đón tôi không phải là sự lo lắng hay quan tâm, mà là tiếng khóc của một đứa bé.

Tôi còn chưa kịp nói gì thì đã nghe ba, đang bế đứa con gái mới sinh, gắt gỏng bảo: “Xuân Sinh, ba đang bận. Con tự lo cho mình đi…”

Tôi nhìn cuộc gọi vừa bị cúp máy, trong lòng ngày càng nặng nề.

3

Đêm ở quê tối hơn thành phố rất nhiều. Qua khung cửa sổ, tôi gần như không thấy được gì ngoài trời.

Tôi trằn trọc mãi không ngủ được.

Tôi quyết định đi ra ngoài xem thử cái cầu thang mà chị đã nhắc đến trong tin nhắn.

Tôi mặc quần áo, mở cửa phòng.

Phòng bên cạnh, ông bà ngoại vẫn đang ngủ say. Tiếng ngáy của ông vang rõ từ xa.

Đột nhiên, tiếng ngáy im bặt.

Rồi như đang mơ ngủ, ông lẩm bẩm mấy câu không rõ ràng: “Bà nó ơi, Xuân Sinh về rồi.”

Bà ngoại trở mình tỉnh dậy, giọng lơ mơ: “Về rồi chẳng phải đúng lúc à?”

Đúng lúc? Lúc gì cơ?

Tôi thấy có gì đó lạ lùng, liền lặng lẽ ghé sát lại nghe tiếp.

Ông ngoại lật người nói: “Ừ, không biết đem nó đi hiến tế thì lão thần tiên có vui không.”

Bà bật cười khúc khích: “Cô gái vừa tròn mười tám, chắc chắn lão ấy thích lắm. Tôi chỉ sợ nó bỏ trốn thôi.”

Câu nói của bà khiến tôi chấn động.

Ba năm trước, lúc chị mất tích, cũng vừa tròn mười tám tuổi!

Tôi ghé tai sát cánh cửa, không bỏ sót một chữ nào.

“Làm sao nó trốn được? Xuân Sinh còn ngốc hơn cả chị nó.” Ông cười khẩy.

Bà ngoại đáp: “Ông chắc nó ngốc thật chứ? Có khi giờ nó đang đứng ngay ngoài cửa nghe lén đấy!”

Bên trong lập tức im phăng phắc.

Tiếng ông bà cùng biến mất, như thể tất cả những gì tôi vừa nghe chỉ là ảo giác.

Tôi sợ đến mức lùi lại mấy bước.

Trong lúc hoảng loạn, tôi nhìn thấy qua khe cửa phòng ông bà có hai đôi mắt đang nhìn tôi trừng trừng trong bóng tối, lạnh lẽo đến rợn người.

Tôi hét lên một tiếng thất thanh.

Ngay sau đó là tiếng cười khúc khích vang lên từ phía sau lưng.

Tôi cứng đờ quay đầu lại, thấy gương mặt ông ngoại cách mình chỉ vài bước.

Similar Posts

  • Cố Dã

    Sau khi thất bại trong việc cứu rỗi phản diện 8 lần, tôi quyết định nhận anh ta làm con trai.

    Phản diện không được cha thương yêu, mẹ mất sớm, bị ép đến mức hắc hóa.

    Lần thứ 9 hệ thống sắp xếp tôi đi cứu rỗi anh ta, đúng lúc anh ta đang đánh nhau với đám lưu manh.

    Tôi nhảy lên túm tai anh ta:

    “Thi vật lý được 8 điểm, mày làm mẹ tức đến sống lại luôn rồi đấy!”

    Anh ta im lặng hai giây rồi tiếp tục đánh nhau:

    “Mẹ, mẹ sống lại đúng lúc, giúp con đánh bọn chúng một trận đi!”

    Hả???

  • Tôi Chọn Vinh Hoa Phú Quý

    Sau khi thân phận giả tiểu thư bị bại lộ, tôi vẫn không nỡ từ bỏ vinh hoa phú quý.

    Vì vậy nửa đêm tôi thay váy ren hai dây, định gõ cửa phòng anh trai, thì trước mắt lại hiện lên hàng loạt bình luận lướt ngang:

    【Nữ phụ thật hồ đồ! Không đi quyến rũ em trai, lại chạy đi dụ dỗ người anh giữ lễ nhất.】

    【Ánh mắt của em trai kia như muốn xé xác cô nuốt vào bụng vậy! Hơn nữa tương lai còn thừa kế gia sản.】

    【Thật đáng thương, em trai còn tặng búp bê cảm ứng cho nữ phụ, đúng là vung hoa cho kẻ mù!】

    Tôi khựng bước, rồi quay sang gõ cửa phòng em trai.

  • Vòng Tay Quân Khu

    Chồng tôi hy sinh ở biên cương.

    Tôi đưa con trai ba tuổi đi tàu hỏa, đến nhận tro cốt của anh mang về.

    Con không kìm được, khẽ nấc nghẹn.

    Cặp đôi ngồi ghế bên tức giận.

    “Có thể quản lại đứa con nít nhà chị không?”

    Họ giật lấy con tôi, lôi đi nhà vệ sinh dạy dỗ, còn tát vào mặt, quay clip rồi hằn học: “Bố nó chết rồi à? Chị dạy con kiểu gì vậy?”

    “Không ai dạy thì để chúng tôi dạy thay!”

    Cùng lúc clip đó leo thẳng lên hot search, còn kèm theo tin chồng tôi được truy tặng danh hiệu liệt sĩ hạng nhất.

    Quân khu nổi giận, cả mạng xã hội bùng nổ!

  • Tôi Rực Rỡ Khi Không Còn Là Vợ Anh

    Tôi lướt Douyin và vô tình thấy một video được đề xuất từ một nữ blogger cùng thành phố.

    Video mới nhất của cô ta kèm theo dòng chữ:

    “Hoài niệm thanh xuân đã qua của chúng ta.”

    Cô ta còn cố tình khoanh tròn hai người trong tấm ảnh cũ, nhưng gã con trai trong ảnh lại khiến tôi cảm thấy quen mắt.

    “Hy vọng có thể đảm nhiệm tốt vai nữ chính trong bộ phim mới của bạn học cũ. Cảm ơn vì đã cho tôi cơ hội này.”

    Bạn học cũ? Phim mới?

    Tôi lập tức liên tưởng đến bộ phim sắp tới của Khưu Hằng.

    Rõ ràng trước đó tôi đã được chọn làm nữ chính, vậy mà giờ lại bị thông báo chỉ được đóng vai nữ phụ ba.

    Lúc ấy, tôi mới bừng tỉnh—

    Thì ra vai nữ chính đầu tiên trong đời tôi đã bị Khưu Hằng nhường cho bạch nguyệt quang của anh ta.

    Tình cảm có thể có những vấn đề này nọ, nhưng sự nghiệp của tôi, cuộc đời của tôi—tuyệt đối không cho phép ai tùy tiện thay đổi.

  • Thay Tỷ Xuất Giá, Gả Đúng Người

    Trấn Bắc Đại tướng quân vừa gặp đã yêu trưởng tỷ, cuồng nhiệt theo đuổi suốt 3 năm, cầu thân đến chín lần, mỗi lần đều giúp cha ta thăng quan tiến chức.

    Đến lần thứ mười, phụ mẫu ta khuyên can:

    “Lão Lục thật lòng với con, ai ai cũng thấy rõ. Con từ chối đến chín lần rồi, chẳng lẽ vẫn không chịu gật đầu?”

    Trưởng tỷ vừa cài cây trâm ngọc – sính lễ của Lục tướng quân – lên tóc, vừa thản nhiên đáp:

    “Con mới không ưng cái loại thô kệch nặng mùi mồ hôi ấy. Người con muốn gả, phải là bậc văn nhân ôn nhuận như ngọc, phong thái nhã nhặn mới xứng.”

    Cha ta vò đầu bứt tóc:

    “Nhưng mà… đây là lần thứ mười rồi. Nếu lần này từ chối nữa, lỡ Lục tướng quân nổi giận thì sao?”

    Ta đứng bên cầm gương đồng giúp trưởng tỷ, ánh mắt lại dừng trên cây trâm sáng loáng kia, khẽ cười nói:

    “Nếu tỷ tỷ không muốn gả, vậy để muội gả.”

  • Từ Bỏ Hứa Tấn Nam

    Yêu thầm Bạch Nguyệt Quang – Hứa Tấn Nam suốt sáu năm, cuối cùng tôi cũng quyết định từ bỏ.

    Chỉ vì trong khoảnh khắc, ảnh nền WeChat của anh ấy xuất hiện bóng dáng một cô gái đang ngắm hoàng hôn.

    Tôi nhìn thấy anh cười dịu dàng khi nhắc đến cô gái ấy, bất chợt nhận ra một điều.

    Gần nước chưa chắc đã được trăng soi.

    Anh chưa bao giờ xem tôi là một sự lựa chọn.

    Tôi không còn muốn dốc lòng yêu anh nữa.

    Và sự thật chứng minh, dù mặt trăng có lặn, bình minh vẫn sẽ lên.

    Một mình cũng có thể bước đến mùa xuân rực rỡ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *