Chiếc Đồng Hồ Cát Chảy Ngược

Chiếc Đồng Hồ Cát Chảy Ngược

Lúc mười một giờ đêm, tôi vẽ xong nét cuối cùng, gửi bản thảo cho sếp rồi xoa xoa đôi mắt đang nhức mỏi.

Bản thảo gấp quá, tôi đã làm việc liên tục suốt hai ngày rồi. Vừa định đứng dậy đi ngủ thì chợt nghe thấy một âm thanh lạ.

Đầu tiên là tiếng vật gì đó lăn trên sàn, sau đó là tiếng vỡ vụn của thứ gì đó.

Chung cư cách âm không tốt, tôi vốn đã quen, liền nằm xuống giường. Nhưng chỉ vài giây sau, tôi bỗng mở choàng mắt.

Có gì đó không đúng.

Tiếng động đó phát ra từ căn hộ bên cạnh.

Tầng này mỗi tầng chỉ có hai hộ, hàng xóm cạnh nhà tôi là một người đàn ông sống cùng con gái.

Nhưng dạo gần đây cô con gái đã sang nhà người thân ở, còn ông bố thì làm ca đêm.

Bây giờ trong nhà họ lẽ ra không có ai, sao lại có tiếng động? Chẳng lẽ có trộm?

Tôi bật dậy, áp tai vào tường lắng nghe thật kỹ, quả nhiên nghe thấy tiếng bước chân.

“Cộc, cộc ——”

Đó là tiếng giày cao gót?

Tôi không kịp nghĩ nhiều, vội lấy điện thoại định gọi cảnh sát.

Đúng lúc ấy, lại có tiếng thủy tinh vỡ vang lên.

Lần này âm thanh rất rõ, rõ đến mức tôi chắc chắn nó phát ra từ chính trong phòng mình.

Toàn thân tôi như đóng băng, máu như chảy ngược lại. Cứng đờ quay đầu nhìn về phía âm thanh phát ra.

Bức tranh trên tường là một tấm kính bị va đập, bề mặt rạn nứt như mạng nhện.

Lúc mới chuyển đến đây, căn phòng trống rỗng, chẳng có gì cả.

Trong phòng ngủ chỉ có duy nhất một bức tranh treo đối diện giường.

Đó là một bức tranh sơn dầu, vẽ một chiếc đồng hồ cát cổ xưa và tinh xảo.

Tuy tranh không phải của danh họa, kỹ thuật ánh sáng và bóng hơi vụng về, nhưng không hiểu sao tôi vẫn giữ lại, thậm chí còn mua thêm một cái bàn nhỏ đặt ngay dưới tranh để làm việc.

Giờ phút này, tôi nhìn chằm chằm vào bức tranh ấy.

Nền tranh là màu đỏ và xanh lục chọi nhau, trông vừa dữ tợn vừa đáng sợ. Ngay sau đó, chiếc đồng hồ cát trong tranh… động đậy.

Chạy đi! Chạy ngay đi!

Trong đầu tôi chỉ còn lại một ý nghĩ đó. Nhưng cơ thể như bị một thế lực kỳ quái giữ chặt tại chỗ, không thể nhúc nhích.

Đột nhiên, cát trong đồng hồ cát tuôn chảy cực nhanh. Khi sắp cạn, bức tranh hoàn toàn vỡ nát, từng mảnh vụn rơi xuống như mưa.

Tôi thấy được người phía sau bức tranh.

Tóc dài, mặt trắng bệch, hốc mắt trũng sâu, gầy đến không còn hình dạng con người.

Tôi sợ đến nỗi không thốt ra được tiếng nào, chỉ run rẩy nhìn chằm chằm vào cô ta.

Cô ấy nhìn thấy tôi thì hơi ngẩn người.

“Lâm Tĩnh Hảo?” – Giọng cô ta như không thể tin nổi.

Cô ấy biết tôi?

Không hiểu sao, cảm giác sợ hãi trong tôi giảm đi một chút. Một nửa khuôn mặt cô ấy ẩn trong bóng tối, chỉ thấy rõ một con mắt đỏ ngầu vì tia máu.

“Cô là ai?” – Tôi hỏi.

Cô ấy không trả lời ngay, mà đột nhiên áp sát lại gần, con mắt đỏ như máu phóng to trước mặt tôi.

“Bên cô là năm nào?”

“Ngày 22 tháng 12 năm 2002.”

Câu hỏi gì kỳ lạ thế?

Cô ấy bỗng trở nên kích động, mắt đỏ ngầu vì hưng phấn, cứ lặp đi lặp lại: “Tốt quá rồi, tốt quá rồi…”

Tôi không biết cô ta là ai, cũng không biết vì sao cô ta lại xuất hiện trước mặt mình.

Lẽ ra phía sau bức tường kia không có gì cả. Nhưng tôi có thể nhìn rõ ràng cô ấy đang ở trong một căn phòng ánh sáng mờ ảo.

Bức tranh kia giống như đang dùng một loại năng lượng kỳ dị nào đó để liên kết không gian giữa chúng tôi lại với nhau.

“Lâm Tĩnh Hảo?”

Tôi hoàn hồn, mới nhận ra cô ấy đã gọi tôi rất nhiều lần rồi.

Cô ấy nhìn tôi chăm chú.

“Cô phải nhớ kỹ từng lời tôi sắp nói đây.”

“Mười phút nữa, căn hộ kế bên cô sẽ xảy ra một vụ án mạng.”

Tôi nghẹn thở.

“Đêm hôm đó, cô nghe thấy vài âm thanh kỳ lạ, nhưng vì mải làm việc xuyên đêm, quá mệt nên cũng không để ý nhiều. Sáng hôm sau, trong lòng cảm thấy bất an, cô đi gõ cửa nhà bên cạnh.”

“Không ngờ cửa không khóa, cô bước vào thì thấy căn phòng hỗn loạn, máu vương đầy trên tường và sàn. Cô báo cảnh sát, nhưng sự việc để lại cho cô một cú sốc tâm lý rất lớn.”

“Sau đó cô phối hợp điều tra với cảnh sát, nhưng luôn sống trong cảm giác tội lỗi. Nửa năm sau, hung thủ tìm đến cô. Trong lúc giằng co, hắn đẩy cô từ trên cầu xuống, khiến cô gãy cột sống, vĩnh viễn không thể đứng dậy nữa.”

“Không để lại bằng chứng gì, hắn lại một lần nữa trốn thoát. Từ đó cô sống trong nỗi sợ hãi.”

Không thể nào!

Cô ta nhất định đang lừa tôi!

Tôi vừa định mở miệng mắng, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt kiên định của cô ta, mọi lời đều nghẹn lại nơi cổ họng.

“Lâm Tĩnh Hảo, bây giờ tôi cho cô hai lựa chọn.”

Similar Posts

  • Chui Vào Giấc Mơ Của Kẻ Thù Không Đội Trời Chung

    Tôi có thể chui vào giấc mơ của kẻ thù không đội trời chung.

    Ban ngày chúng tôi đấu đá nhau gay gắt, ban đêm tôi chui vào mơ đạp lên chỗ “có gồ lên” trong quần âu của anh ta.

    Hai hôm trước, anh ta cướp mất một mối làm ăn của tôi.

    Tối nay tôi vừa vào giấc mơ của anh ta định xả giận thì thấy anh ta nắm tay tôi… tự tát vào mặt mình.

    Tát xong, giọng anh ta khàn khàn:

     “Tiểu thư, hả giận chưa? Có muốn tát nốt bên kia không?”

    Anh ta bóp eo tôi, bắt tôi ngồi dạng chân lên đùi mình, cầu khẩn:

     “Tối nay chơi cái mới nhé? Muốn thử ngồi lên mặt tôi không?”

    Sáng hôm sau, trong buổi tiệc ở trường đua ngựa, anh ta bước tới trước mặt tôi, đỡ lấy eo tôi, cúi sát tai thì thầm:

    “Tiểu thư, đi cưỡi ngựa chứ? Hết ê lưng rồi à?”

  • Tiên Tri Xui Xẻo

    Tôi bẩm sinh miệng quạ đen, nói chuyện xui xẻo là y như rằng xảy ra thật.

    Có người lên mạng khiêu khích: “Giả thần giả quỷ, giỏi thì thử nguyền tôi xem?”

    Tối hôm đó, tôi đăng một đoạn video lên mạng:

    “Ngày mai, Tổng giám đốc Tập đoàn Tạ thị – Tạ Lâm Uyên sẽ gặp họa máu me.”

    Cư dân mạng cười nhạo: “Tạ tổng đừng ra đường nha, nếu cô ta nói trúng tôi sẽ lộn đầu đi vệ sinh!”

    Ngày hôm sau, Tạ Lâm Uyên thật sự bị thương phải nhập viện.

    Tôi lại đăng: “Tạ tổng trưa nay ăn cá sẽ bị hóc xương.”

    Rồi lại tiếp: “Tạ tổng sờ mông nữ minh tinh, lên hot search.”

    Mỗi tin càng lúc càng tà môn.

    Cuối cùng, người đàn ông ấy nghiến răng nghiến lợi tìm đến tôi:

    “Tôi sai rồi, đổi người khác được không?”

    Tôi nhướng mày:

    “Anh nhận lỗi mà thái độ như vậy á?”

  • Trái Tim Hoá Đá Full

    Bạn gái mới của Trần Kiều Nam nhìn thấy giấy đăng ký kết hôn của tôi và anh ta trong điện thoại, liền làm ầm lên.

    Để dỗ cô ta, Trần Kiều Nam phóng to đoạn video mẹ tôi đau đớn rên rỉ lúc hóa trị.

    “Người ta sắp chết mẹ rồi, anh cũng không thể thấy chết mà không cứu chứ.”

    “Chỉ là giúp bà ấy thực hiện tâm nguyện thôi, đợi mẹ cô ấy chết rồi, anh lập tức ly hôn, được không?”

    Hạ Doanh Doanh vẫn không vừa lòng, oán trách không ngớt:

    “Vậy mẹ cô ta bao giờ mới chết?”

    “Sắp rồi, ngoan nào.”

    Nhưng đến ngày mẹ tôi mất.

    Trần Kiều Nam lại quỳ gối ở nghĩa trang, thà đập vỡ đầu cũng nhất quyết níu lấy ống quần tôi không buông.

    “Sang Ninh, chỉ cần em đừng ly hôn, em phạt anh thế nào cũng được.”

  • Lãnh Cung Vĩnh Tuyệt

    VĂN ÁN

    Đọc full tại page mỗi ngày chỉ thích làm cá muối

    Hoàng thượng mới nạp một nhóm phi tần. Ta, với thân phận Hoàng hậu, ngồi nơi hậu vị tiếp nhận muôn phi khấu bái. Chợt thấy một phi tử khoác y phục thêu hoa mẫu đơn sắc vàng Yêu Hoàng, vượt quá phận mình. Ta, chủ tể hậu cung, khẽ lên tiếng nhắc nhở, lại nghe nàng ta nhàn nhạt đáp:

    “Ngôi vị hậu cung vốn ở lòng người, há chỉ tấm y phục mà định. Hoàng hậu nương nương nếu muốn hãm hại thần thiếp, thiếp cũng khó bề biện bạch.”

    Ta liền truyền lệnh trượng trách hai mươi, lấy đó răn chúng. Trong chốn cung đình, dám ngang nhiên khiêu khích bản cung, ắt tâm cơ chẳng nhỏ.

  • 200 Lần Chuyển Khoản Cho Kẻ Thứ Ba

    200 lần.

    Tôi nhìn chằm chằm vào hóa đơn thanh toán trên Alipay của Hà Kiến Quốc.

    Lịch sử chuyển khoản kéo suốt gần 5 phút mới tới cuối cùng.

    Ghi chú người nhận: “Bảo bối”.

    Anh chuyển cho cô ta 67 vạn.

    Tôi ngẩng đầu lên: “Còn tôi? Mỗi tháng chỉ cho tôi 3.000 tệ.”

    Hà Kiến Quốc ngồi chết lặng trên sofa.

    “Anh…”

    “Tôi không muốn nghe.” Tôi đặt điện thoại xuống. “Tôi đã in toàn bộ sao kê ngân hàng rồi.”

    Sắc mặt anh ta lập tức thay đổi.

    Tôi đứng dậy, bước thẳng tới trước mặt anh.

    “Ly hôn đi.”

  • Danh Sách Đen Nhân Sự

    Công ty cắt giảm chi phí và nâng cao hiệu quả, sa thải tôi – người đã tận tâm làm việc suốt bảy năm.

    Ngày bàn chuyện nghỉ việc, HR yêu cầu tôi rời đi ngay lập tức, hủy toàn bộ quyền truy cập.

    Tôi vốn muốn bàn giao công việc cho gọn gàng, nhưng lại không được phép.

    Sau lưng tôi, lãnh đạo cười nhạo:

    “Một con ốc vít thôi mà, tưởng mình quan trọng lắm à?”

    Vài hôm sau, hệ thống công ty sập.

    Họ gọi cháy máy chỉ để cầu xin tôi quay lại giúp.

    Lúc đó, tôi đã đỗ công chức:

    “Xin lỗi nhé, trong cơ quan nhà nước không được nhận làm ngoài đâu.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *