Chiếc Ghế Trống

Chiếc Ghế Trống

Năm thứ mười lăm tôi được cha mẹ – những nhà khoa học – gửi nuôi ở viện phúc lợi, tôi vẫn chưa đợi được họ quay lại.

Viện trưởng nói, ba mẹ sợ việc nghiên cứu khoa học nguy hiểm, nên không dám đưa tôi theo bên cạnh.

Chỉ cần hoàn thành dự án, họ sẽ đến đón tôi về nhà.

Thế mà chớp mắt đã mười lăm năm, dự án nghiên cứu của họ vẫn chưa xong.

Hôm tôi trở thành thủ khoa kỳ thi vào cấp ba, đích thân thị trưởng đến chúc mừng.

“Không hổ là con gái của viện sĩ Lương, làm gương rất tốt cho em trai của cháu!”

Lúc ấy tôi mới biết.

Thì ra dự án nghiên cứu của ba mẹ đã kết thúc từ lâu.

Họ không đến đón tôi, là vì đã có một đứa con khác.

Không sao, tôi cũng không muốn đợi họ nữa.

Tôi xé nát thư mời từ trung tâm nghiên cứu của ba mẹ.

Tìm đến viện trưởng.

“Trước đây có phải dì Hà từng nói muốn nhận nuôi cháu không, dì ấy… vẫn còn chờ cháu chứ?”

1.

Lời thị trưởng vang lên bên tai tôi dần trở nên méo mó.

“Đúng rồi, cháu vẫn chưa gặp em trai mình bao giờ đúng không?”

Trên màn hình điện thoại ông giơ ra.

Ba mẹ và em trai ba người cười rạng rỡ hạnh phúc.

Ông chỉ vào chiếc ghế nhỏ trống trong góc tấm ảnh, mỉm cười:

“Đây là bức ảnh gia đình thứ mười của họ đấy, năm nào cũng đặc biệt chừa sẵn một chỗ cho cháu.”

Tôi nhìn bức ảnh hạnh phúc trọn vẹn ấy, chợt cảm thấy lạnh lẽo.

Thì ra em trai mà tôi chưa từng gặp mặt.

Đã mười tuổi rồi.

Thì ra em ấy ra đời vào cái năm mà ba mẹ bảo là bận rộn nhất.

Mười năm trước, tôi đột nhiên bị viêm não.

Bác sĩ chẩn đoán nếu không chữa được, trí lực của tôi có thể vĩnh viễn dừng lại ở mức của một đứa trẻ năm tuổi.

Tôi sốt cao mê man.

Miệng cứ mơ hồ gọi ba mẹ.

Viện trưởng vừa lau nước mắt vừa gọi điện cho họ, cầu xin họ đến thăm tôi một lần.

Nhưng ba mẹ chỉ tiếc nuối nói rằng.

Dự án nghiên cứu đã bước vào giai đoạn then chốt, thật sự không thể rời đi.

Họ chuyển cho viện trưởng một khoản tiền lớn, nhờ ông nhất định phải chữa khỏi cho tôi.

Nhưng khi viện trưởng áp điện thoại vào tai tôi, chỉ mong họ nói một câu gì đó với tôi.

Họ vội vàng dập máy.

Viện trưởng đã già rồi.

Là dì Hà – người không ngày không đêm đưa tôi đi kiểm tra, luôn ở bên cạnh tôi.

Vì vậy.

Dì đánh mất dự án tám mươi triệu đã theo đuổi suốt nửa năm.

Thế nhưng ngày tôi xuất viện, dì Hà lại cười rạng rỡ hơn bao giờ hết.

Dì ấy nói, chỉ cần tôi khỏe mạnh, dù có mất thêm vài dự án nữa cũng xứng đáng.

Thật ra lúc đó tôi đã hiểu.

Trong lòng ba mẹ, tôi hình như không quan trọng đến vậy.

Nhưng tôi vẫn thường tự an ủi mình rằng, chắc ba mẹ bận quá thôi.

Họ bận như thế, tôi càng nên ngoan ngoãn hơn, đúng không?

Cho đến bây giờ tôi mới hiểu, thì ra không phải họ không có thời gian chăm con.

Mà là không có thời gian chăm tôi.

Thị trưởng vẫn đang vui vẻ xoa đầu tôi.

“Lần này cháu được Học viện nghiên cứu ở thủ đô chọn đào tạo, cuối cùng cũng được gặp lại ba mẹ cháu rồi!”

Tôi không còn mong chờ nữa, chỉ nhẹ nhàng đáp một tiếng “Ừm”.

“Đinh đoong.”

Điện thoại chú thị trưởng hiện lên một đoạn ghi âm.

“Như trước đây thôi, thư mời từ viện nghiên cứu thì đừng gửi cho Vãn Dung.”

“Chí Hào đang trong giai đoạn chuyển cấp, sợ ảnh hưởng đến tâm trạng của thằng bé.”

Tôi sững người.

Thì ra Học viện nghiên cứu thủ đô không chỉ mới gửi thư mời cho tôi một lần.

Và ba mẹ cũng không chỉ một lần ngăn chặn thư mời ấy đến tay tôi.

Hóa ra mọi nỗ lực của tôi, lại có thể bị xóa bỏ dễ dàng đến vậy.

Nụ cười trên mặt chú thị trưởng cứng lại.

Chú vội vàng tắt đoạn ghi âm, dè dặt nghiêng đầu nhìn tôi.

“Vãn Dung, thư mời trước đó chú đưa cho cháu…”

Tôi giả vờ như không nghe thấy.

Khẽ chạm vào bức thư mời mà tôi luôn cẩn thận cất trước ngực.

Rồi mỉm cười như xin lỗi.

“Cháu lỡ làm mất thư mời rồi, không sao đâu chú ha?”

2.

Chú thị trưởng rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.

“Không sao, viện nghiên cứu đó cũng bình thường thôi, thật ra cũng không cần thiết phải đi. Ở lại thành phố mình, vẫn thi được Thanh Hoa hay Bắc Đại đấy.”

Móng tay tôi cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng nước mắt vẫn không rơi.

Tôi không ngốc.

Tôi biết, thật ra cái “không cần thiết đi” không phải là viện nghiên cứu.

Mà là tôi.

Viện nghiên cứu nơi ba mẹ tôi làm việc, danh tiếng vang xa khắp thế giới.

Sao có thể gọi là “bình thường” cho được.

Họ từng khích lệ tôi học hành chăm chỉ, nói rằng sớm muộn gì chúng tôi cũng sẽ gặp lại nhau ở đó.

Vì vậy tôi đã ngày đêm liều mạng học tập, bàn tay cầm bút bị chai lên một lớp dày.

Similar Posts

  • Nghiệp Hỏa Thiêu Tâm

    VĂN ÁN

    Ta và phu quân, mỗi người đều mang một đoạn nghiệt duyên.

    Thành thân ba năm, ta thay chàng – Tạ Phi Dục – nạp một viện thê thiếp giai nhân.

    Các nàng ngày ngày cùng ta nghe khúc chơi cờ, trong Tạ phủ, người đông đúc, chuyện vui không dứt.

    Cho đến một ngày, có người nhắc lại: “Muôn hồng nghìn tía nơi hậu viện, cũng chẳng bằng một người năm ấy.”

    Tạ Phi Dục chỉ nhàn nhạt cười:

    “Thì đã sao? Người ấy, ta đã giết rồi.”

  • Bài Kiểm Tra Sau Năm Năm

    Hôm qua, tôi và chồng – Tô Cảnh Hành – vẫn còn chen chúc trong căn phòng trọ chật hẹp, nâng ly ăn mừng vì cuối cùng cũng trả hết món nợ hàng chục triệu mà anh ấy mắc phải.

    Hôm nay, vị hôn thê của anh – Nguyễn Ngữ Nhu – dẫn theo luật sư đến tận nhà, nhẹ nhàng đưa cho tôi tờ đơn ly hôn.

    “Cô Giản, năm năm qua vất vả cho cô rồi.”

    Cô ta mỉm cười, như đang dỗ dành một người giúp việc: “Giờ thì vợ thật của Cảnh Hành, mẹ ruột duy nhất của An An đã quay về. Phiền cô rút lui trong danh dự.”

    Tôi sững người, đầu óc trống rỗng, môi mấp máy nhưng không thể phát ra tiếng.

    Nguyễn Ngữ Nhu nhìn thấu sự bàng hoàng của tôi, tiện tay cầm điều khiển mở TV.

    Trong bản tin tài chính, Tô Cảnh Hành mặc vest chỉn chu, được gọi là “người thừa kế duy nhất của tập đoàn nghìn tỷ”.

    Người dẫn chương trình ca ngợi bằng giọng đầy kính nể:

    “Cậu cả nhà họ Tô hôm nay chính thức kết thúc thời gian rèn luyện dưới đáy xã hội, chứng minh thực lực khởi nghiệp độc lập trước hội đồng quản trị.”

    “Được biết, Tô thiếu gia đã tự mình gây dựng tài sản hàng chục triệu chỉ trong vòng năm năm, bắt đầu từ con số không…”

    Từng lời, từng chữ như mũi dao băng giá đâm vào tai tôi.

    Năm năm tôi dốc lòng dốc sức, giờ lại trở thành tư liệu để anh ta khoe khoang thành tích.

    Nguyễn Ngữ Nhu vẫn mỉm cười, nhẹ nhàng giải thích:

    Năm năm qua, chỉ là một “bài kiểm tra áp lực nhân tính” trước khi Tô Cảnh Hành chính thức thừa kế tài sản.

    Còn tôi – chỉ là đối tượng được chọn ngẫu nhiên cho bài kiểm tra đó.

    Cô ta đưa mắt nhìn quanh căn phòng khách chật chội, rồi quay lại nhìn tôi với ánh mắt có chút thương hại:

    “Cô Giản, vai ‘vợ’ mà cô đóng thật sự rất tốt.”

    “Nhưng vở kịch nào cũng đến lúc hạ màn.”

  • Mùa Hè Năm Ấy Vẫn Còn Yêu

    Chiếc ô tô nhỏ mới tậu vừa bị đâm.

    Cô gái gây tai nạn vừa thấy tôi liền nhất quyết đòi “đền” anh trai cho tôi.

    Cô ấy gọi điện ngay trước mặt tôi.

    “Anh ơi, em đâm xe, đâm trúng vợ anh rồi!”

    Tôi: ?

    Hai mươi phút sau, anh trai cô ấy vội vàng xuất hiện.

    Tôi sững sờ nhận ra — chính là tên đầu gấu hồi cấp ba từng… hôn tôi một cái.

  • Lời Xin Lỗi Muộn Màng

    Chỉ vì tôi không đồng ý để chồng đưa vợ góa của anh em anh ta – Giang Uẩn Uẩn – về sống chung trong nhà, mà anh ta đã tung đầy tin đồn bẩn thỉu về tôi khắp nơi.

    Chỉ sau một đêm, tôi mang danh ô nhục khắp phố phường, ảnh chụp tôi mặc đồ mát mẻ không đủ che thân bị phát tán khắp mọi ngõ ngách.

    Có người đến tận quán lẩu của tôi, vừa ăn vừa tạt cả nồi dầu đỏ vào người tôi, mặt đầy ghê tởm.

    “Buồn nôn quá! Ai mà dám ăn lẩu nhà mày nữa hả? Ai biết tay mày có sạch sẽ không!”

    “Ban ngày thì là bà chủ quán lẩu, ban đêm không biết lại nằm trên giường đàn ông nào mà lả lơi!”

  • Tôi Đã Từng Yêu Anh Rất Nhiều Năm

    Tôi và Bùi Diễn từng có bốn năm quan hệ không thể công khai.

    Anh ta trả học phí cho tôi, còn tôi ngủ với anh ta.

    Ngày chia tay, anh ta ngậm điếu thuốc sau cuộc hoan ái rồi nói với tôi.

    “Tôi sắp đính hôn rồi, em ngoan một chút, đừng làm ầm lên.”

    Tôi ngoan ngoãn gật đầu.

    “Yên tâm, tôi sắp ra nước ngoài học cao học rồi.”

    Ánh mắt anh ta thoáng qua một tia không vui, rồi khẽ cười khẩy.

    “Cũng tốt, ngủ với em bốn năm rồi, tôi cũng nên đổi khẩu vị thôi.”

    Nhiều năm sau gặp lại, anh ta trở thành cấp trên của tôi.

    Trước mặt mọi người, anh ta vẫn bình thản như gió nhẹ mây trôi.

    Sau lưng mọi người, anh ta chặn tôi lại trong hành lang tối, nhét vào tay tôi một tấm thẻ phòng.

    “Lại hẹn một lần nữa?”

    Tôi lắc đầu, khẽ cười.

    “Xin lỗi, giờ tôi đổi khẩu vị rồi, đàn ông trên 20 tuổi không còn nằm trong phạm vi lựa chọn của tôi.”

  • Bạch Y Trở Mình

    1

    Bệnh viện mới có một y tá đến làm việc, tính cách ngây thơ, hiền lành, lúc nào cũng nghĩ cho bệnh nhân.

    Khi bệnh nhân sốt ruột muốn về nhà, cô ấy liền chỉnh tốc độ truyền dịch lên mức tối đa.

    Khi bệnh nhân đói bụng trước ca phẫu thuật, cô ấy lén lút cho họ uống sữa và ăn vặt.

    Tôi nghiêm khắc quở trách, cô ấy chỉ vô tội biện minh rằng mình không đành lòng.

    Ngay cả vị hôn phu của tôi cũng trách móc tôi ức hiếp người mới, trong lời nói tràn đầy sự che chở.

    Sau đó, cô ta pha nhầm thuốc, dẫn đến cái chết của bệnh nhân.

    Khi truy cứu trách nhiệm, cô ta giả mạo bảng kê thuốc, vu oan cho tôi kê sai thuốc.

    Vị hôn phu của tôi còn phá hủy bản lưu trữ gốc, nói: “Nếu để người ta phát hiện ra, nửa đời còn lại của Dao Dao sẽ bị hủy hoại. Em gánh thay cô ấy một lần đi.”

    Gia đình bệnh nhân vì quá phẫn nộ đã đâm tôi một nhát, tôi mang theo tuyệt vọng mà thê thảm chết đi.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại ngày cô ta tự ý chỉnh tốc độ truyền dịch.

    “Y tá, có thể nhanh chút không, tôi gấp về nhà có việc.”

    Trong phòng bệnh ồn ào, bệnh nhân gương mặt đầy sốt ruột, còn y tá đối diện lại mỉm cười dịu dàng.

    “Được thôi, tôi chỉnh nhanh lên cho, như vậy anh sẽ sớm xong.”

    Trong khoảnh khắc ngơ ngác mở mắt, tôi nghe thấy âm thanh quen thuộc ấy, nhất thời sững người.

    Cảm giác đau nhói nơi bụng như vẫn còn nguyên vẹn, cây bút trong tay suýt nữa cũng rơi mất.

    Tôi… đã trọng sinh rồi sao?

    Ngẩng đầu nhìn về phía cô y tá đang mỉm cười dịu dàng không xa, toàn thân tôi không khỏi lạnh buốt.

    Ai mà ngờ được, một y tá tỏ ra dịu dàng đối với bệnh nhân như vậy lại chính là kẻ đầu sỏ đã hại chết tôi.

    Thấy cô ta điều chỉnh tốc độ truyền dịch lên mức tối đa, tôi lập tức nhớ ra đây là thời điểm nào.

    Đây chính là lần đầu tiên An Dao gây họa!

    Ở kiếp trước, vì bệnh nhân sốt ruột muốn về nhà, An Dao tự ý chỉnh tốc độ truyền dịch lên mức cao nhất mà không báo cho ai biết.

    Kết quả là huyết áp bệnh nhân tụt đột ngột, chẳng mấy chốc đã hôn mê, phải lập tức đưa vào phòng cấp cứu, suýt nữa thì không cứu được.

    Nghĩ tới đây, tôi lập tức bước nhanh tới, ngăn cản: “Cô đang làm gì vậy, chỉnh lại ngay!”

    Cả hai đều bị tôi làm cho giật mình.

    An Dao quay đầu nhìn tôi, trách móc: “Bác sĩ Thôi, bệnh nhân muốn nhanh chóng về nhà, tôi chỉ giúp anh ta truyền nhanh hơn thôi, có gì sai mà chị phải dọa người ta như vậy?”

    Thấy cô ta không có ý hối lỗi, tôi dứt khoát ra tay chỉnh lại thiết bị truyền dịch.

    Bệnh nhân đang ngồi cũng không ngồi yên được nữa, tỏ vẻ khó chịu: “Bác sĩ, tôi chỉ muốn nhanh chóng về nhà thôi mà, sao lại cản tôi?”

    Tôi chỉnh lại tốc độ mới buông tay An Dao ra, lạnh lùng quát: “Bệnh nhân không hiểu thì thôi, còn cô là y tá chuyên nghiệp, chẳng lẽ không biết tốc độ truyền dịch có quy định sao? Vượt quá giới hạn sẽ gây tổn hại nghiêm trọng cho cơ thể bệnh nhân, cô không biết à?”

    Bệnh nhân bị tôi dọa cho giật mình, do dự hỏi: “Bác sĩ, không phải cô đang lừa tôi đấy chứ, nếu như không thể chỉnh nhanh, thì tại sao thiết bị lại cho phép chỉnh tới mức tối đa?”

    “Vì từng loại thuốc sẽ có yêu cầu tốc độ khác nhau. Những loại khác có thể truyền nhanh, còn thuốc của anh nhanh nhất cũng chỉ được 15 giọt mỗi phút thôi. Nếu vượt quá, nguy cơ đột tử là hoàn toàn có thể xảy ra, hiểu chưa?”

    Nghe đến từ “chết”, bệnh nhân mới chịu im lặng: “Được rồi, vậy thì không chỉnh nhanh nữa.”

    An Dao bĩu môi, thấy bệnh nhân nghe lời tôi thì lộ rõ vẻ bất mãn: “Bệnh nhân chỉ muốn nhanh chóng về nhà thôi mà, tôi cũng chỉ giúp anh ta một chút, chỉ có một chai thuốc thôi sao mà nghiêm trọng dữ vậy?”

    Tôi lạnh lùng cười: “Chữ ‘Nitroglycerin’ in to đùng trên lọ thuốc cô không nhìn thấy à? Đây là thuốc hạ huyết áp, nếu truyền quá nhanh sẽ khiến huyết áp giảm đột ngột, thậm chí hôn mê, tử vong.”

    “Những kiến thức được viết rõ trong giáo trình, cô không học à? Tự ý chỉnh tốc độ truyền dịch lên tối đa, cô đang muốn hại chết người ta đấy à!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *