Chồng Sang Tên Nhà Cổ Cho Con Trai Của Thư Ký

Chồng Sang Tên Nhà Cổ Cho Con Trai Của Thư Ký

Ngôi nhà tổ hơn trăm năm do cụ cố tôi tự tay xây dựng, đã bị chồng tôi sang tên cho đứa con trai mới sinh của thư ký anh ta.

Anh ta nói là do bên phòng quản lý nhà đất ghi sai, là lỗi của nhân viên.

Cô thư ký bế đứa bé quỳ xuống trước mặt tôi: “Phu nhân, là lỗi của tôi, xin đừng trách Tổng giám đốc Trương.”

Tôi nhìn tấm biển treo trên cổng nhà tổ khắc bốn chữ lớn: “Trương Thị Tông Từ”, rồi mỉm cười.

“Không cần phiền vậy đâu.”

Tôi quay người, cầm điện thoại gọi cho trưởng thôn.Ngôi nhà tổ hơn trăm năm do cụ cố tôi tự tay xây dựng, đã bị chồng tôi sang tên cho đứa con trai mới sinh của thư ký anh ta.

Anh ta nói là do bên phòng quản lý nhà đất ghi sai, là lỗi của nhân viên.

Cô thư ký bế đứa bé quỳ xuống trước mặt tôi: “Phu nhân, là lỗi của tôi, xin đừng trách Tổng giám đốc Trương.”

Tôi nhìn tấm biển treo trên cổng nhà tổ khắc bốn chữ lớn: “Trương Thị Tông Từ”, rồi mỉm cười.

“Không cần phiền vậy đâu.”

Tôi quay người, cầm điện thoại gọi cho trưởng thôn.

“A lô, Tam Thúc Công, thông báo cho cả làng, Trương Vĩ – kẻ bất hiếu của nhà họ Trương – đã bán nhà tổ. Ngày mai, chúng ta sẽ dời phần mộ tổ tiên đi. Những kẻ như vậy, không xứng để thờ tổ!”

1

Đầu dây bên kia im lặng ba giây.

Giọng Tam Thúc Công như được vắt ra từ cối đá:

“Cháu nói cái gì?”

“Trương Vĩ đã bán từ đường, sang tên cho người ngoài rồi.”

“Ai là người ngoài?”

“Thư ký của anh ta, Liễu Yến, và đứa con trai mới sinh của cô ta.”

Trong điện thoại vang lên một tràng ho dữ dội, tiếp theo là tiếng tách vỡ của tách trà.

“Tập hợp tất cả các tộc lão, họp ở từ đường! Ngay lập tức!”

“Tam Thúc Công, cháu sẽ về ngay.”

Tôi cúp máy, không buồn nhìn Liễu Yến đang quỳ dưới đất thêm lần nào.

Đứa trẻ trong tay cô ta bật khóc oe oe.

Trương Vĩ vội bước tới, cố nắm lấy cổ tay tôi.

“Trần Thư, em điên rồi sao? Em định hủy hoại đời anh à!”

Tôi nghiêng người tránh né.

“Chính anh đã tự hủy hoại mình.”

Mặt anh ta đỏ bừng, chỉ tay vào tôi.

“Chẳng phải chỉ là một căn nhà cũ nát thôi sao? Anh mua cho em mười căn mới!”

“Đó không phải là nhà, đó là từ đường của dòng họ Trương.”

Tôi điềm tĩnh nhìn anh ta – người đàn ông mà tôi từng nghĩ có thể gửi gắm cả đời.

“Trương Vĩ, anh quên rồi à? Lúc ông nội anh hấp hối, ông đã nắm tay anh nói gì?”

Môi anh ta mấp máy, không thốt được lời nào.

“Ông bắt anh quỳ trước bài vị tổ tiên mà thề – dù nghèo khó hay giàu sang, cũng phải giữ gìn nhà tổ, gìn giữ cội nguồn của họ Trương.”

“Đó chỉ là tư tưởng phong kiến lỗi thời!”

Anh ta gào lên, nước bọt văng cả vào mặt tôi.

Tôi đưa tay lau sạch.

“Trong mắt anh, tổ tiên là đồ bỏ đi, từ đường là căn nhà cũ nát, vậy thì cái họ này, anh cũng không xứng mang nữa.”

Tôi mở cửa xe, ngồi vào ghế lái.

Trương Vĩ lao đến đập cửa kính xe.

“Trần Thư, xuống xe ngay! Em dám làm lớn chuyện, chúng ta ly hôn ngay lập tức!”

Tôi khởi động xe, tiếng động cơ gầm lên.

“Được thôi.”

Tôi đạp ga, chiếc xe lao vút đi như tên bắn.

Trong gương chiếu hậu, bóng dáng Trương Vĩ nhỏ dần, còn Liễu Yến vẫn quỳ ở đó, bế đứa trẻ.

Tấm biển khắc chữ “Trương Thị Tông Từ” trong ánh nắng dường như cũng trở nên u tối.

Con đường về quê tôi đã đi không biết bao nhiêu lần, nhưng lần này lại cảm thấy dài vô tận.

Xe vừa đến đầu làng, từ xa đã thấy một đám đông đen kịt trước cửa từ đường.

Từ đường là trung tâm của cả làng, cũng là chỗ dựa tinh thần của toàn bộ dòng họ.

Tôi đỗ xe xong thì Tam Thúc Công là người đầu tiên chống gậy bước đến.

Phía sau ông là hơn chục vị tộc lão, ai nấy sắc mặt đều nghiêm trọng.

“Con bé Thư, những gì cháu nói là thật hết sao?”

Tôi gật đầu, đưa bản sao sổ đỏ trong tay ra.

Phần tên chủ sở hữu, viết rõ ràng là tên một đứa bé mới sinh.

Tay Tam Thúc Công run lên bần bật, cây gậy gõ liên hồi trên mặt đá xanh.

Một vị tộc lão khác tức đến toàn thân run rẩy.

“Đồ súc sinh! Đúng là đồ súc sinh!”

“Bán nhà tổ, đoạn tuyệt hương hỏa, nó nhất định sẽ bị trời tru đất diệt!”

“Mất hết mặt mũi với tổ tiên rồi!”

Tam Thúc Công bất ngờ dậm mạnh gậy xuống đất.

“Khóc cái gì! Mắng thì có ích gì!”

Ông đảo mắt nhìn quanh, ánh mắt cuối cùng dừng lại nơi tôi.

“Con bé Thư, cháu nói đi, bây giờ chúng ta phải làm sao?”

Tiếng ồn trước từ đường lập tức im bặt, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.

Tôi hít sâu một hơi, bước lên trước cửa chính từ đường, ngẩng đầu nhìn tấm biển treo trên cao.

“Công ty của Trương Vĩ ở tòa nhà Toàn Cầu, trung tâm thành phố, đúng không ạ?”

Tam Thúc Công gật đầu.

“Đúng, tầng 28.”

“Tam Thúc Công, ông là người đức cao vọng trọng, xin ông đi đầu.”

Tôi quay lại, nhìn những gương mặt đầy phẫn nộ và mộc mạc trước mắt.

“Chúng ta không gây rối, chúng ta chỉ đến để nói lý lẽ.”

“Chúng ta đi hỏi Trương Vĩ, cơ nghiệp tổ tiên này, anh ta dựa vào cái gì mà đem bán?”

“Chúng ta đi hỏi anh ta, trăm năm sau, lấy tư cách gì để đối mặt với liệt tổ liệt tông dưới suối vàng?”

Giọng tôi không lớn, nhưng từng chữ đều vang vọng rõ ràng đến tai mỗi người.

Đám đông lập tức gầm lên giận dữ.

“Lên thành phố!”

“Tìm thằng bất hiếu đó!”

“Bắt nó quỳ xuống lạy tổ tiên!”

Tam Thúc Công giơ tay lên, ra hiệu cho mọi người giữ trật tự.

“Nghe theo lời con bé Thư! Tất cả nam nhân trong làng, không sót một ai, xuất phát ngay bây giờ!”

“Lão Thất, đi lái chiếc xe buýt của làng!”

Nửa tiếng sau, một chiếc xe buýt chở đầy người trong tộc họ Trương từ từ lăn bánh ra khỏi làng.

Trên xe phần lớn là các cụ ông tóc đã bạc trắng.

Họ mặc những bộ quần áo giản dị nhất, vẻ mặt nghiêm nghị, như sắp bước vào một trận chiến quan trọng.

Tôi lái xe riêng của mình, theo sau xe buýt.

Điện thoại reo lên, là Trương Vĩ gọi đến.

Tôi tắt máy ngay.

Anh ta lại gửi tin nhắn.

“Trần Thư, rốt cuộc em muốn làm gì? Dẫn theo một đám ông già thì làm được gì? Đừng ép anh!”

Tôi không trả lời.

Đoàn xe đi thẳng không gặp trở ngại, tiến vào khu trung tâm sầm uất của thành phố.

Tòa nhà Toàn Cầu cao vút chọc trời, những bức tường kính phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.

Chiếc xe buýt dừng lại ngay trước cổng tòa nhà, như một con quái thú trầm mặc.

Cửa xe mở ra, Tam Thúc Công bước xuống đầu tiên.

Ngay sau ông, hàng chục người trong tộc họ Trương lần lượt xuống xe, lặng lẽ xếp thành hàng trên quảng trường trước tòa nhà.

Họ không nói lời nào, không giơ biểu ngữ, chỉ lặng lẽ đứng đó, ánh mắt đồng loạt hướng lên đỉnh của tòa cao ốc.

Người đi đường xung quanh bắt đầu ngoái nhìn, đám bảo vệ lo lắng vây lại.

“Các người là ai? Tới đây làm gì?”

Similar Posts

  • Mồi Câu Cho Đứa Con Bất Hiếu

    Con trai tôi kết hôn rồi định cư ở Mỹ, cắt đứt liên lạc với cả gia đình suốt mười lăm năm.

    Tôi cố tình đăng lên vòng bạn bè ảnh khoản tiền đền bù giải toả 50 triệu tệ.

    Ba ngày sau, nó dẫn theo một công chứng viên, gõ cửa nhà tôi.

    Nó mặt không cảm xúc, đưa cho tôi một bản 《Tuyên bố thừa kế di sản》.

    “Ba, nghe nói sức khoẻ ba không tốt. Để tránh sau này xảy ra tranh chấp, ba ký tên trước đi.”

    Vợ tôi tức đến mức lên cơn đau tim ngay tại chỗ, nhưng tôi lại ngăn xe cấp cứu.

    Tôi nhìn đứa con trai xa lạ này, khẽ bật cười.

    “Đừng vội, tôi còn chuẩn bị một món quà lớn cho cậu.”

  • Người Con Gái Của Vũ Trụ

    Năm bảy mươi lăm tuổi, Ôn Tụng Thanh lâm bệnh nặng, nằm liệt giường.

    Là một nghiên cứu viên trong ngành hàng không vũ trụ, cả đời bà vượt qua muôn trùng khó khăn, cuối cùng đã giúp đất nước biến thần thoại “Hằng Nga lên cung trăng” thành hiện thực.

    Lúc này, bà nằm trên giường bệnh, bên tai vang lên tiếng reo hò xúc động đến rơi nước mắt của đồng nghiệp:

    “Cô Ôn, chúng ta thành công rồi! ‘Hằng Nga số một’ đã phóng thành công!”

    “Từ nay, lịch sử thám hiểm mặt trăng của tổ quốc ta sẽ không còn là trang giấy trắng!”

    Nghe đến đây, Ôn Tụng Thanh nhắm mắt lại không chút tiếc nuối.

    Cả đời này, bà coi như đã vẹn toàn cả sự nghiệp lẫn gia đình. Sau khi nuôi con khôn lớn, sự nghiệp cũng thuận buồm xuôi gió. Dù không mặn nồng với chồng, nhưng ít ra cũng gọi là tôn trọng lẫn nhau.

    Bà cứ ngỡ đời mình đã trọn vẹn, không còn gì phải hối tiếc.

  • Thẩm Nguyệt

    Vì tôi biểu diễn tay không bổ sầu riêng trong tiệm trái cây, nên bị một quý bà đi ngang qua để ý tới.

    Bà ấy cho tôi năm triệu, nhờ tôi làm bạn gái của con trai bà, quản lý cậu con trai vừa nổi loạn vừa não yêu của mình.

    Là một diễn viên đóng thế chuyên nghiệp, chuyện tiền nong không quan trọng, quan trọng là thử thách.

    Tối hôm đó, tôi liền dọn vào biệt thự của con trai bà ấy.

    Chỉ là… bà ấy không nói trước với tôi, con trai bà ấy lại chính là đỉnh lưu nổi tiếng khó chiều nhất showbiz – Hạ Tinh Trúc!

    Lúc đầu, Hạ Tinh Trúc cực kỳ khó chịu với bạn gái do mẹ nhét cho như tôi:

    “Bất kể cô với mẹ tôi tính toán gì, từ đâu đến thì cút về chỗ đó cho tôi.”

    Sau đó, trong một chương trình thực tế, tôi đóng giả làm trợ lý của Hạ Tinh Trúc, lại bị anh ta lạnh nhạt.

    Tôi không nhịn được nữa liền hét lên:

    “Lão tử là núi Thục Đạo!”

    Hạ Tinh Trúc “bụp” một tiếng, quỳ rạp ngay trước mặt khán giả cả nước, vừa nhéo tai vừa hét:

    “Bà xã, anh sai rồi!”

    Khán giả: Hả? Cái quái gì vậy?

  • Thẩm Tẫn Hoan

    Trước khi cưới, tôi từng bắt gặp anh ấy ở xưởng vẽ.

    Anh ăn mặc chỉnh tề, nhưng lại đang ôm một cô gái chỉ đeo mỗi chiếc vòng cổ kim cương hồng.

    Anh chủ động giải thích:

    “Yên Yên là người mẫu vẽ tranh.”

    Cứ như thể nghệ thuật có thể giải thích tất cả mọi chuyện.

    Tôi gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.

    Anh rất thích cái cách tôi hiểu chuyện và không làm ầm lên.

    Cho đến khi anh bắt gặp tôi mặc áo blouse trắng, cổ đeo ống nghe.

    Ánh mắt anh đỏ hoe, chất vấn tôi đang làm gì.

    Tôi chậm rãi đắp chăn cho người đàn ông đang nằm trên bàn khám:

    “Bọn tôi đang chơi trò kiểm tra sức khỏe.”

  • Chu An

    Tiết học online hôm ấy đã kết thúc, nhưng giáo sư quên tắt camera.

    Trước mắt hơn ba mươi sinh viên, một cô gái trẻ từ phòng ngủ phía sau bước ra.

    Trên màn hình, anh vòng tay ôm lấy cô, rồi cúi xuống hôn.

    Hai ngày sau, giáo sư chặn tôi lại trên đường.

    Ngũ quan tinh tế, vẻ mặt lạnh nhạt, giọng trầm thấp:

    “Em đã thấy…bao nhiêu?”

    Tôi vòng qua định bỏ đi, nhưng bị anh nắm lấy cánh tay.

    Giọng nói ấy bỗng mềm đi. Anh cụp mắt xuống, khẽ kéo tay áo tôi, nói:

    “Không phải như em nghĩ đâu.”

  • “tiệc Đính Hôn Tan Vỡ

    Trong tiệc đính hôn.

    Nữ thiết kế mới của công ty cầm kéo cắt nát bộ lễ phục tôi đang mặc.

    “Cổ chị ngắn, không hợp với cổ cao.”

    “Người chia tỷ lệ 5:5 còn ăn mặc kín mít, cắt lên trên mông hai tấc là vừa đẹp.”

    Cô ta vừa cầm kéo vừa cười đầy khiêu khích.

    “Cô Lý, lúc anh Phó mời tôi vào công ty đã nói tôi có quyền tự do sáng tạo. Bộ hôm nay xem như quà cưới tôi tặng cô.”

    Xung quanh im phăng phắc.

    Vị hôn phu tôi vội vã chạy tới dỗ dành: “Cô ấy là tài năng trẻ tôi mới chiêu mộ từ trường thiết kế. Còn nhỏ tuổi, em đừng chấp.”

    Nhìn ánh mắt đầy che chở của anh ta, tôi bật cười vì tức.

    “Được thôi. Bộ váy này là do nhà thiết kế nổi tiếng Catherine đích thân đo may cho tôi, giá ba triệu. Cô cắt nát nó, thì mời cô trả tiền.”

    Phó Thận Lễ định mở miệng.

    Tôi lập tức cắt lời: “À, còn buổi lễ đính hôn, cũng tạm hoãn đi.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *