Chồng Sắp Cưới Mang Của Hồi Môn Của Tôi Tặng Cho Thanh Mai Trúc Mã, Tôi Hủy Hôn

Chồng Sắp Cưới Mang Của Hồi Môn Của Tôi Tặng Cho Thanh Mai Trúc Mã, Tôi Hủy Hôn

Vào đúng ngày tôi tổ chức đám cưới, “thanh mai trúc mã” của chồng cũng đăng ảnh tiệc cưới của cô ta.

Trong ảnh là thẻ đen, siêu xe, sổ đỏ, đủ thứ trang sức đắt tiền, còn có cả viên kim cương máu giá trên trời – tất cả y hệt sính lễ của tôi.

Cô ta còn kèm một câu: “Những thứ thiếu hụt, người có lòng sẽ bù đắp cho tôi.”

Tôi cầm điện thoại chất vấn Cố Xuyên, lần đầu tiên anh ta lộ vẻ mặt ngang ngược:

“Cái gì mà của cô với của tôi, cưới rồi thì tôi có quyền quyết định.”

“Nhà Tiểu Cẩm thế lực yếu, tôi chỉ muốn giúp cô ấy có mặt mũi.”

“Cô có được người của tôi rồi, tôi không thể giữ lời hứa lúc trước mà luôn bên cô ấy, đây là bù đắp nên có.”

Tôi tức quá bật cười – anh ta quên là chúng tôi còn chưa đăng ký kết hôn à?

Đã có thỏa thuận với thanh mai thì chúc hai người trói nhau cả đời đi.

Thế là tôi gọi luôn cho cảnh sát.

Nhìn khu vực đặt sính lễ sắp bị dọn sạch trơn, tôi tức đến run cả người.

Mấy thứ đó là ba mẹ tôi cứ sợ tôi thiệt thòi, nên nhiều lần thêm thắt cho đủ đầy.

Giờ chỉ còn mấy món lặt vặt lấy hên nằm trơ trọi, nhìn mà buồn cười.

Nếu không tranh thủ lúc rảnh tay dặm lại phấn và lướt điện thoại, tôi còn chẳng biết Cố Xuyên giở trò sau lưng.

Vừa nghe tôi nói gọi cảnh sát, anh ta hất văng điện thoại tôi, mặt đen lại quát:

“Làm gì bé xé ra to thế hả, hét ầm ĩ lên cho khách khứa xem, mất mặt không?”

“Với lại có phải lấy hết đâu, chẳng còn để lại mấy món đó à. Dựa vào đồ vật để khoe thân phận, cô thực dụng quá đấy.”

“Huống hồ chiếc vòng ngọc quan trọng nhất vẫn còn mà.”

Tôi nhìn theo tay anh ta chỉ – là một chiếc vòng trông rất bình thường.

Cái vòng đó tôi nhận ra, Lâm Ngọc Cẩm từng khoe với tôi không biết bao nhiêu lần. Đó là quà mẹ Cố Xuyên tặng cô ta năm cô ta mười tám tuổi.

“Bác gái nói là để dành cho con dâu tương lai, nếu không phải cô chen ngang, bọn tôi đã ở bên nhau từ lâu rồi.”

Tôi không thèm để tâm mấy lời khiêu khích đó. Cố Xuyên từng giải thích với tôi, là mẹ anh ta tự ý quyết định, chứ trong lòng anh ta chỉ có mình tôi.

Thấy vẻ mặt tôi dịu lại, Cố Xuyên vội vàng nhận công:

“Anh biết trong lòng em vẫn để ý chuyện này, nên đã dỗ Tiểu Cẩm nửa tháng mới lấy lại được vòng ngọc. Dù sao thứ này mới đại diện cho sự chấp nhận và công nhận của nhà họ Cố dành cho em.”

“Những thứ bù đắp cho Tiểu Cẩm chỉ là mấy món lạnh lẽo vô tri kia, làm sao so với vòng ngọc đầy ý nghĩa được.”

Ánh mắt anh ta tràn đầy tự tin, chờ tôi biết ơn gật đầu xin lỗi.

Tôi chỉ thấy buồn cười – lấy sính lễ bạc tỷ của tôi đi chống lưng cho Lâm Ngọc Cẩm, rồi quay lại nói cục đá chưa bán nổi vài triệu kia mới “có ý nghĩa”.

Đúng là tiêu chuẩn kép hết chỗ nói.

Nhìn khách khứa đã ngồi đầy, nghi thức sắp bắt đầu, tôi quyết định cho Cố Xuyên cơ hội cuối cùng.

“Anh kêu người đem đồ về ngay bây giờ, tôi sẽ coi như chưa biết gì. Nếu không…”

Tôi chưa nói hết câu thì bị anh ta cắt ngang thô bạo.

“Đàn ông nói một là một. Đã cho rồi sao còn đòi lại được. Sau này người ta nhìn tôi ra sao, nhà chồng Tiểu Cẩm nhìn cô ấy thế nào.”

“Cô đã gả vào đây rồi. Từ hôm nay, bớt cái tính tiểu thư đi, đừng cứ ích kỷ nghĩ cho riêng mình. Mọi lời nói, việc làm của cô đều đại diện cho thể diện nhà họ Cố và tôi – Cố Xuyên.”

“Ngày vui lớn như vậy, tôi không so đo với em. Sau này chú ý một chút. Giờ mau đi thay đồ, đến mạng che mặt cũng không đeo, nhìn coi ra cái gì.”

Anh ta nói rồi định quay đi, nhưng tôi gọi giật lại.

“Cố Xuyên, nếu anh không mang đồ trả về thì hủy hôn đi.”

Đúng lúc này bạn của anh ta vừa đến nghe được, bật cười “phì” một tiếng:

“Đe dọa luôn rồi à. Anh Cố cứ yên tâm, cả thành phố này ai chẳng biết thiên kim số một của Nhạc Thành cưới hôm nay. Cô ta không dám hủy đâu, dọa người cũng không thèm tìm lý do tốt hơn.”

“Biết chứ.” Anh ta cười nhạt liếc tôi một cái. “Tôi còn phải đi tiếp khách. Nhà họ Tô các người không có con trai, không rời tôi một bước được đấy.”

Tôi nhìn bóng lưng họ đi khỏi, im lặng một lúc rồi quay vào phòng thay đồ.

Không phải để đội mạng che mặt, mà để cởi hẳn váy cưới ra, thay quần áo thường.

Ra khỏi phòng, tôi thấy Cố Xuyên đang đứng tựa vào cửa sổ gần đó, nhẹ giọng dỗ dành trong điện thoại.

“Đừng buồn mà, không phải chúng ta đã nói rồi sao? Cùng ngày làm lễ thì cũng như kết hôn rồi. Và chỉ hôm nay thôi. Mỗi ngày kỷ niệm cưới sau này anh đều sẽ ở bên em.”

“Được rồi, lau nước mắt đi. Hôm nay em nhất định là cô dâu đẹp nhất thế giới.”

Tôi cố ý bước thật mạnh, tiếng giày dội lên sàn. Cố Xuyên giật mình hấp tấp cúp máy.

Similar Posts

  • Phát Hiện Vị Hôn Phu Ngoại Tình Vì 1 Phần Tàu Hũ Ngọt

    Khi đi công tác, vị hôn phu đột nhiên đặt cho tôi một phần tàu hũ, loại ngọt.

    Nhìn tờ phiếu ghi chú quen thuộc trên đơn giao hàng, tôi sững người:

    【Bé yêu nhà tôi thích ăn tàu hũ ngọt, phiền ông chủ cho thêm nhiều đường nhé!】

    Tôi lập tức gọi cho quán để xác nhận.

    “Không nhầm đâu! Bạn trai cô sáng nào cũng đặt suốt một tháng rồi, chỉ là hôm nay đổi địa chỉ thôi. Cô gái là người miền Nam phải không, thích ăn ngọt thế này!”

    Trong đầu tôi trống rỗng, lúc đó mới hoàn toàn nhận ra.

    Vị hôn phu của tôi… hình như đã ngoại tình.

    Bởi vì tôi là người miền Bắc, chưa từng ăn tàu hũ ngọt.

  • Khi Mẹ Tôi Đem Con Gái Mới Về Nhà

    VÂN ÁN

    Bố mẹ tôi đều là giáo viên ưu tú cấp quốc gia, từng dạy ra vô số thủ khoa. Nhưng tôi từ nhỏ đã là học sinh đội sổ, môn nào cũng không qua nổi điểm trung bình. Sau một lần nữa bị giáo viên chủ nhiệm bóng gió nhắc nhở, mẹ tôi hoàn toàn sụp đổ.

    “Làm sao tôi lại sinh ra đứa ngu như lợn thế này được chứ! Con cố ý đến hành hạ chúng ta đúng không?!”

    Bà biến mất ba ngày, đến khi quay về thì dắt theo một cô gái.

    “Từ hôm nay trở đi, Tư Tư mới là con ruột của nhà này, con không được gọi chúng ta là ba mẹ nữa.”

    “Cút ra ngoài! Bao giờ học hành nên hồn thì mới xứng làm con gái tôi!”

    Lần gặp lại là ở bệnh viện, trường họ tổ chức cho giáo viên đi khám sức khỏe tập thể.

    Giám đốc bộ phận giảng dạy vừa trông thấy tôi liền nhận ra ngay:

    “Phương Anh, đây chẳng phải là con gái Linh Vân nhà chị sao?”

    “Nó làm ở đây nè! Vậy thì bệnh của Tư Tư có hy vọng rồi! Mau nhờ nó giúp liên hệ với trưởng khoa Dương mới tới đi!”

    Khi thấy chiếc áo blouse trắng trên người tôi, ánh mắt mẹ thay đổi liên tục.

    “Con bé này chuyển công tác mà không nói với mẹ tiếng nào.”

    Tôi âm thầm kéo vạt áo che thẻ công tác đeo trên ngực.

    Trên đó ghi rõ ràng:

    Trưởng khoa Phụ sản: Dương Tri Lạc.

  • Vô Thức Rung Động: Khi Chúng Tôi Rơi Vào Lưới Tình

    Bạn trai tôi sau khi mất trí nhớ lại khăng khăng nói tôi là mẹ kế của cậu ấy.

    Người cha giàu có của cậu ấy đưa tôi 1 triệu nhân dân tệ và yêu cầu tôi hãy diễn một vở kịch để giúp cậu ấy khôi phục lại trí nhớ.

    Sau đó, cuối cùng cậu ấy cũng nhớ lại mọi chuyện.

    Đôi mắt đỏ hoe đến tìm tôi: “Chị, chị từng nói sẽ mãi mãi yêu em.”

    Người cha lạnh mặt đóng cửa, giọng điệu thản nhiên: “Không biết trên dưới. Mẹ con tối qua ngủ không đủ giấc, để bà ấy nghỉ ngơi đi.”

  • Hai Con Đường Khác Biệt

    Lục Dã Thành là kỹ sư nhà máy cơ khí, còn tôi là nhân viên lưu trữ hồ sơ.

    Chúng tôi kết hôn đã năm năm, luôn là cặp đôi mẫu mực khiến người khác ngưỡng mộ.

    Dạo gần đây tôi thấy dạ dày không ổn, liền rủ anh ấy đi bệnh viện khám.

    Anh cau mày: “Anh không muốn ra ngoài, em tự đi đi.”

    Từ bệnh viện bước ra, tôi vui mừng khôn xiết vì biết trong bụng mình đang có một sinh linh nhỏ bé.

    Tôi muốn mua ít vải để may đồ cho con.

    Sau đó vội vàng trở về làm bữa trưa cho Lục Dã Thành.

    Nhưng tôi lại nhìn thấy anh ta, một tay để Lâm Ngữ Mai khoác lấy, một tay xách túi giúp cô ta, hai người vừa nói cười vừa bước vào cửa hàng đồ dùng trẻ sơ sinh.

    Lâm Ngữ Mai chỉ vài món đồ, Lục Dã Thành không do dự lấy ví ra trả tiền.

    Tôi ôm bụng, đứng chết lặng tại chỗ.

    Nhân viên bán hàng ngơ ngác nhìn tôi: “Cô ơi, chỗ vải này cô còn lấy không?”

  • Kiều Dưỡng Trù Nương

    Ta là trù nương trong quân doanh, nhưng lại không biết nấu ăn.

    Tướng quân nhìn đống bánh nướng cháy khét, đành tự mình làm ba món một canh.

    Hắn kéo ta vào trong ngực, đút cơm cho ta ăn, giận thì có giận nhưng chẳng phát tác.

    Đêm khuya ta ngủ mơ màng trong trướng, nghe thấy tướng quân quở trách người dưới.

    “Bảo ngươi đi mua một trù nương, giờ thì hay rồi, ta thành trù nương!”

  • Mọt Sách Phản Công

    Sau khi hoa khôi trường liên kết với hệ thống nghe lén, chỉ cần có tiếp xúc thân thể với tôi, cô ta sẽ nghe được tiếng lòng của tôi.

    Kỳ thi cuối kỳ, cô ta xoa đầu tôi, đáp án của tôi liền bị ch/ép hết.

    Khi tranh cử chủ tịch hội học sinh, cô ta nắm tay tôi, và đọc nguyên xi bài phát biểu của tôi.

    Ngay cả thanh mai trúc mã mà tôi thầm yêu, cũng bị cô ta giành trước.

    Bất kể tôi làm gì, cô ta đều đi trước một bước.

    Còn tôi thì trở thành cái gai trong mắt người khác, bị xem là kẻ bắt chước, cuối cùng bị dư luận ép đến mức tự sát.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi trở về phòng thi cuối kỳ.

    Kiếp này, hệ thống cũng tìm đến tôi:

    “Trong lúc bị ép buộc đọc tiếng lòng, hệ thống này sẽ ban cho bạn một năng lực, bạn muốn gì?”

    Tôi trầm ngâm một lúc: “Tôi muốn sửa tiếng lòng của mình.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *