Chồng Tôi Vì Cứu Bạch Nguyệt Quang Mà Chết Trôi Giữa Biển Khơi Rộng Lớn

Chồng Tôi Vì Cứu Bạch Nguyệt Quang Mà Chết Trôi Giữa Biển Khơi Rộng Lớn

Chồng tôi vì muốn cứu “bạch nguyệt quang” của anh ấy mà đã chấp nhận hy sinh ngoài biển.

Đến khi có người báo tin cho tôi thì thi thể của anh ta gần như đã bị cá ăn sạch rồi.

Nhân viên hỏi tôi rằng có muốn vớt xác lên không, tôi liền phất tay kiên quyết, vì tôi không muốn lãng phí tài nguyên đất nước.

Khoảnh khắc cầm trên tay giấy chứng tử do cảnh sát cấp đến, tôi lập tức làm thủ tục xóa hộ khẩu cho chồng. Sau đó liên hệ luật sư của chồng, lúc đó tôi không nhịn được mà bật cười.

Tối hôm đó, tôi khui một chai sâm panh.

Ban đầu tôi chỉ có thể nhận một nửa phần tài sản, nhưng bây giờ tôi được lấy hai phần ba thì đương nhiên phải ăn mừng rồi.

1

Chồng tôi – Hướng Nam, hiện tại đã không còn trên cõi đời này nữa.

Anh ấy đưa “bạch nguyệt quang” của mình là Đổng Man Man đi chơi du thuyền, không may gặp phải sóng thần nên thuyền đâm vào đá ngầm, trong lúc nguy cấp anh ta đã nhường phao cứu sinh cho Đổng Man Man rồi tự mình bỏ mạng dưới biển.

Khi cảnh sát thông báo tin ấy cho tôi thì đã không thể cứu vãn được gì nữa, vì thi thể anh ta đã bị cá mập cắn đến mức không còn nguyên vẹn.

Có mấy ngư dân gần đó vô tình phát hiện một cái xác không đầu nổi trên mặt nước, khi định vớt lên thì lại có thêm một con cá mập khác xuất hiện, ngoạm lấy cái xác nên họ chỉ đành bỏ chạy.

Vì vậy thứ duy nhất họ vớt được là ví tiền và điện thoại di động của Hướng Nam.

Hướng Nam là doanh nhân rất được chú ý ở thành phố này nên mọi người đều muốn tìm thi thể của anh ấy.

Cảnh sát hỏi tôi có cần đội cứu hộ lặn xuống để tìm không, nhưng tôi chỉ phất tay nói: “Không cần đâu, như thế thì lãng phí tài nguyên công cộng lắm.”

Một giờ sau, tôi cầm giấy chứng nhận tử vong do cảnh sát cấp đến, rồi lập tức xóa hộ khẩu cho anh ta.

Nhân viên nhìn chứng minh thư của anh ta mà hai giọt nước mắt bất giác rơi xuống.

“Hướng tiên sinh là người rất tốt, tôi mong cô Hướng nén được bi thương.”

Tôi bật cười thành tiếng.

Chị ấy nói không sai, Hướng Nam quả thực là người rất tốt.

Vốn là vài ngày nữa anh ta sẽ cùng tôi đi làm thủ tục ly hôn, sau đó lấy Đổng Man Man. Bất ngờ thế nào anh ta lại chết, để lại cho tôi một khoản thừa kế khổng lồ.

Vì không có thi thể, tôi chỉ có thể đốt vài thứ của Hướng Nam coi như tro cốt.

Thế là tôi đem đốt hết đống giấy tờ bỏ đi trong văn phòng công ty và đồ dùng sinh hoạt của anh ta.

Đốt xong, tôi gom tro vào một chiếc túi nhựa, định ngày mai mới mua hũ đựng tro.

Tôi liên lạc với luật sư để tiến hành thanh lý tài sản của Hướng Nam.

Tài sản của anh ta thực sự rất choáng ngợp, bao gồm: sáu công ty, tám chiếc xe hạng sang, sáu mươi sáu căn mặt tiền, tám mươi tám căn nhà, không chỉ vậy còn có cả vàng miếng trong ngân hàng, quỹ đầu tư và cổ phiếu.

Đang tính xem tất cả có bao nhiêu số không thì luật sư bảo tôi: “Trong đó có hai căn nhà Hướng tiên sinh lúc còn sống đã sang tên cho cô Trần.”

Cái gì? Tôi không cho phép bất cứ ai phá hỏng con số may mắn của mình.

Tôi quay sang hỏi luật sư: “Những thứ Hướng Nam cho cô ta, liệu tôi có thể đòi lại không?”

Quả không hổ danh là một trong những luật sư thuộc top đầu của cả nước, nói một hiểu mười.

Ngay trong ngày, dữ liệu chiếc điện thoại bị ngấm nước của Hướng Nam đã được khôi phục, chiều đó thư mời luật sư của tôi cũng được gửi đến nhà Đổng Man Man.

Khi cô ta đến, tôi cũng vừa khui một chai sâm panh rót ra ly.

Cô ta lập tức cầm ly hất thẳng vào mặt tôi: “Cao Mộng Mộng, thư luật sư kia là ý gì hả?”

May là tôi né sang một bên nên tránh được thảm hoạ, nhưng cái thảm dưới chân thì không may mắn được như tôi, nó đã hứng trọn ly rượu đó.

“Tấm thảm thủ công được nhập từ Ý của tôi…”

Tôi nhìn Đổng Man Man với vẻ đau lòng: “Cái này cũng được tính vào trong danh sách tài sản của tôi, vậy nên sau này nhớ bồi thường luôn đấy nhé.”

“Ai cho cô cái gan đòi những thứ đó? Tất cả đều là do một tay Hướng Nam tặng tôi, vì chúng tôi sắp kết hôn nên chúng là của tôi.”

Tôi cười lạnh: “Cô Đổng, rốt cuộc cô có biết luật không vậy? Những thứ Hướng Nam cho cô vẫn thuộc tài sản chung của vợ chồng, vì thế tôi hoàn toàn có quyền yêu cầu cô trả lại.”

Mặt Đổng Man Man tái nhợt, cô ta rút điện thoại ra: “Chắc chắn cô vẫn chưa bàn với Hướng Nam về mấy chuyện này, bây giờ tôi sẽ gọi cho anh ấy, cô cứ đợi đấy, nhất định anh ấy sẽ không tha cho cô đâu!”

Nghe vậy tôi liền bật cười: “Đừng gọi nữa, không ai nghe đâu, bởi vì Hướng Nam giờ này đang trong bụng cá mập hết rồi.”

2

Lông mày và cặp mắt của Đổng Man Man nhăn tít vào nhau: “Cao Mộng Mộng, cô độc ác quá! Dù sao hai người cũng từng là vợ chồng, sao cô lại dám nguyền rủa anh ấy như vậy chứ!”

Tôi đợi cô ta la xong mới lấy từ trong túi ra chứng minh thư vừa bị cắt làm đôi của Hướng Nam: “Sao, cô không tin à? Đây là chứng minh thư của anh ta, sáng nay tôi vừa cắt đó.”

Đổng Man Man nhìn hai mảnh chứng minh thư rời rạc mà ngẩn người, có lẽ vẫn chưa tin: “Chắc chắn là do cô giở trò, tôi sẽ gọi điện cho anh ấy ngay, đừng hòng lấy được đồng nào.”

Sau khi cô ta ấn xong số điện thoại của Hướng Nam, điện thoại trong túi tôi liền reo lên.

Tôi lấy điện thoại của Hướng Nam ra, trên màn hình hiện hai chữ “Vợ yêu”.

Mặt Đổng Man Man lập tức trở nên trắng bệch: “Điện thoại của anh ấy tại sao lại ở chỗ cô?”

Tôi lạnh nhạt đáp: “Đã nói là anh ấy chết rồi mà.”

Cô ta vẫn hoài nghi: “Vậy còn thi thể đâu?”

Tôi nhún vai: “Bị cá mập ăn rồi còn gì? Cô Đổng, chẳng lẽ cô quên việc hai người cùng đi du thuyền rồi à? Cô chưa từng thắc mắc lý do vì sao chỉ có mỗi cô trở về à?”

“Tôi cứ tưởng…”

Nói đến đây Đổng Man Man khụy xuống, toàn thân run rẩy, hai mắt đỏ hoe, nước mắt rơi lã chã như chuỗi ngọc đứt.

Tôi không kiềm được, ném cho cô ta ánh mắt đầy chán ghét.

Tấm thảm thủ công nhập khẩu từ Ý của tôi không phải hàng rẻ tiền mua ngoài chợ, nước mắt của cô ta cũng có phải sạch sẽ gì đâu, rơi xuống tấm thảm thì lại khó giặt sạch.

Đổng Man Man khóc một lúc, đột nhiên đứng dậy, chạy thẳng về phía cây cột trong phòng khách.

“Hướng Nam, em muốn chết theo anh!”

Tôi sợ quá lùi lại mấy bước, cầm điện thoại gọi ngay cho cảnh sát: “A lô cảnh sát, mau đến đây giúp tôi, có người đòi tự sát ở nhà tôi.”

Cảnh sát đến rất nhanh sau đó, tìm hiểu xong, họ lập tức đưa Đổng Man Man đi.

Trước khi ra khỏi cửa, tôi vẫn không quên dặn cô ta: “Nhớ trả đồ lại cho tôi, nếu không tôi sẽ kiện đấy.”

Một anh cảnh sát đi qua liếc tôi một cái, ánh mắt như muốn nói: Cô ta đã thế này rồi, cô còn muốn kích cô ta thêm à?

Tôi nhún vai, ra bộ: Mấy trăm triệu lận đấy, ai mà không gấp cho được?

Hôm sau, tôi bắt đầu tính toán tổ chức tang lễ cho Hướng Nam, vì nhà anh ấy có nhiều họ hàng giàu có, hai năm qua tôi cũng đã “đóng quỹ” không ít cho họ. Giờ chính là lúc lấy lại tất cả.

Tôi thông báo cho tất cả bà con gần xa của Hướng Nam, rồi tìm một ông thầy đi coi mộ phần.

Kết quả là những mảnh đất “địa linh phong thủy” ông thầy chỉ, tôi lại chẳng vừa mắt cái nào, mà chỉ thích mấy mảnh ngoài rìa, trơ trụi, không mọc nổi gì.

Ông thầy nói: “Không được đâu, chôn ở đó thì con cháu đời sau của chồng cô sẽ vất vả lắm.”

Tôi vỗ tay: “Thế thì quá tuyệt, cứ chọn cái đó đi, phong thủy tốt, giá lại rẻ, bây giờ không mua sau này lại tiếc.”

Dù sao tôi với Hướng Nam cũng không có con nên chẳng cần lo hậu duệ đời sau như thế nào.

Sau khi mua xong mộ phần và hũ tro, tôi đi tìm một công ty mai táng, tôi sẽ đứng ra tổ chức cho Hướng Nam một tang lễ hoành tráng chưa từng có.

Trong tang lễ, tôi vừa giả khóc vừa liếc bao thư phúng điếu.

Quả nhiên ai cũng có rất nhiều tiền, vì tiền mừng đựng trong bao rất dày, dày đến nỗi suýt làm tôi bật cười.

Khi tang lễ sắp kết thúc, Đổng Man Man mới vác mặt đến.

Similar Posts

  • Thái tử hắn có bệnh

    Phụ thân tới phòng kiểm tra, ta vội vàng đem Thái tử lẻn vào từ lỗ chó giấu vào trong tủ áo.

    Ta vừa sợ phụ thân phát hiện Thái tử, lại vừa lo Thái tử nhận ra ta là nữ cải nam trang.

    Đợi phụ thân rời đi, ta vội vã gọi Thái tử ra ngoài.

    Nào ngờ bên trong không hề có động tĩnh.

    Khoảng thời gian ấy, chẳng lẽ bị nghẹt thở đến mất mạng rồi?

    Ta hoảng hốt mở tung cửa tủ, chỉ thấy Thái tử tay trái cầm dải yếm, tay phải nắm khăn nguyệt sự của ta…

    “Thẩm thiếu tướng, có thể cho ta một lời giải thích chăng?”

  • Tình Thân Quanh Tiền Tệ

    Một tháng trước khi mẹ tôi nghỉ hưu, bà gọi điện thoại thúc giục:

    “Trình An, con mau đi cục bảo hiểm xã hội, đóng bù bảo hiểm xã hội của mẹ đi, nếu không đóng nữa là không có lương hưu đâu!”

    Tôi thẳng thừng từ chối, vì đây đã là lần thứ tư bà giục tôi đóng bù bảo hiểm xã hội rồi.

    Ba lần trước, để cho em trai đi du lịch nước ngoài, yêu đương, mua nhà, bà lén rút hết mấy chục vạn tiền bảo hiểm xã hội.

    Mỗi lần em trai tiêu hết tiền, bà lại vừa khóc vừa làm loạn, thậm chí dọa tự tử, ép tôi đóng lại mức cao nhất.

    Và hết lần này đến lần khác cam đoan với tôi rằng đó là lần cuối cùng.

    Thế mà tôi đã đóng bù cho bà ba lần, cuối cùng chỉ nhận lại một câu:

    “Tiền này tiêu làm gì? Mẹ chỉ muốn thử xem con có thật sự đi đóng loại thuế ngu này không thôi!”

    “Có tiền này thà trực tiếp đưa cho mẹ tiêu còn hơn!”

    Cứ như thể bảo hiểm xã hội này là do tôi ép bà đóng vậy.

    Giờ nghe mẹ tôi ở đầu dây bên kia từng tiếng thúc giục đóng bù, tôi cười rồi.

    Mẹ cứ yên tâm, con nghe mẹ.

    Lần này, con tuyệt đối sẽ không phí tiền vì mẹ nữa.

  • Chiến Tranh Ký Túc Xá

    Ngày đầu tiên nhập học, cô bạn cùng phòng nhà giàu xinh đẹp đã rủ cả phòng ép tôi ký vào “Thỏa thuận chia đều chi tiêu”.

    “Loại nghèo như mày thì đừng mơ ăn ké bọn tao. Trong phòng này, từ một tờ giấy đến một số điện cũng phải tính rõ ràng!”

    Thậm chí để “công bằng”, cô ta còn mua cả cân điện tử siêu chính xác, bắt tôi mỗi ngày phải cân rác riêng từng người để chia tiền xử lý.

    “Tiện cho mày thấy bọn tao tiêu tiền thế nào, khỏi sau này ra ngoài làm mất mặt!”

    Thế nhưng đến cuối tháng, bảng kê chi tiêu vừa công bố, cả lũ đều chết sững —

  • Trong Giấc Mộng, Chẳng Thấy Thu Về

    Lang quân được ta nuôi từ bé chính là vị Trạng nguyên tương lai.

    Hắn lợi dụng ta để nổi danh, sau đó quay lưng cưới người trong lòng, khiến cả gia tộc ta bị tịch biên gia sản, tống giam vào ngục.

    Trong ngục tối âm u, hắn cùng tân nương tay trong tay, lạnh lùng nhìn ta:

    “Ta đã nói rồi, sỉ nhục ngày đó, nhất định sẽ trả lại gấp ngàn lần!”

    Khoảnh khắc tiếp theo, ta giật mình tỉnh giấc, không hiểu nổi giấc mộng này rốt cuộc là điềm báo, hay chỉ là nỗi lo lắng ẩn sâu trong lòng.

    Sáng sớm hôm sau, ta cùng Thôi Ninh Viễn ngồi chung xe ngựa đến trường, giữa đường lại đụng phải một người.

    Người bị đụng ngã ngẩng đầu lên, lộ ra một khuôn mặt thanh tú lạ thường, cùng đôi mắt sáng ngời linh động.

    Thôi Ninh Viễn khựng lại: “… Vị cô nương này?”

    Ta đứng sau lưng hắn liếc nhìn, trong lòng lại kinh hãi vạn phần.

    Khuôn mặt này, người này, chẳng phải chính là tân nương trong giấc mộng đêm qua của Thôi Ninh Viễn, Đường Lộ, người mà hắn yêu đến tận xương tủy sao?

  • Chờ Gió, Chờ Mưa, Nhưng Không Chờ Được Anh

    “Thư ký Hạ, thủ tục từ chức của cô đã được Tổng giám đốc Kỳ phê duyệt rồi, nhưng anh ấy không chú ý rằng người từ chức là cô, có cần tôi nhắc anh ấy không?”

    Nghe thấy tin tức truyền đến từ điện thoại, Hạ Dữ Chi nhẹ nhàng cụp mắt xuống, “Không cần đâu, cứ như vậy đi.”

    “Nhưng cô đã làm thư ký bên cạnh Tổng giám đốc Kỳ suốt bốn năm, anh ấy hài lòng với cô nhất, cũng là người không thể thiếu cô nhất. Chuyện từ chức này, cô thật sự không muốn suy nghĩ lại sao?”

    Người bên nhân sự tha thiết khuyên nhủ, nhưng Hạ Dữ Chi chỉ mỉm cười.

    “Trên đời này không có ai là không thể thiếu ai. Cha mẹ tôi sức khỏe không tốt, tôi còn phải về quê xem mắt kết hôn. Nếu Tổng giám đốc Kỳ đã duyệt đơn rồi, vậy tôi sẽ làm bàn giao công việc theo quy trình, một tháng sau sẽ rời đi, làm phiền mọi người rồi.”

    Sau khi cúp máy, Hạ Dữ Chi mới tiếp tục thu dọn đồ đạc của mình.

    Cô đã sống trong căn biệt thự này ba năm, đồ đạc không quá nhiều cũng không quá ít, ngoài những thứ cần thiết, còn lại đều vứt bỏ hết.

    Nhìn căn phòng dần dần trống rỗng, cô thoáng ngẩn người, vô số ký ức ùa về.

    Tám năm trước, Hạ Dữ Chi – một cô gái bình thường xuất thân từ trấn nhỏ – đậu vào đại học H, và kết bạn thân với thiên kim tiểu thư của gia tộc hào môn Kinh Bắc – Kỳ Dĩ Niệm.

    Hai cô gái có gia thế cách biệt một trời một vực lại vô cùng hợp nhau, cùng nhau đi học, ăn uống, mua sắm, ngày ngày quấn lấy nhau không rời.

    Dần dần, Hạ Dữ Chi được đưa vào vòng tròn của cô ấy, quen biết người nhà cô ấy, cũng dần phải lòng anh trai cô – Kỳ Mạc Hàn.

    Nhưng cô giữ tình cảm đó trong lòng, không nói với bất kỳ ai.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *