Chú Trong Nhà Vệ Sinh Là Ai

Chú Trong Nhà Vệ Sinh Là Ai

Chồng tôi đi công tác ba tháng, cuối cùng cũng trở về.

Tối hôm đó, anh đang rửa mặt trong nhà vệ sinh.

Con trai năm tuổi của tôi lại lén lút kéo tôi hỏi nhỏ:

“Mẹ ơi, chú đang ở trong nhà vệ sinh là ai vậy?”

1

Chồng tôi – Lâm Mục – cũng là một biên kịch, do công việc nên anh thường xuyên phải đi công tác.

Hôm nay, sau ba tháng xa nhà, anh cuối cùng cũng quay về.

Lạ thật, những lần trước chỉ cần thấy ba về là con trai sẽ chạy ào tới gọi to “ba ơi!”.

Vậy mà lần này, thằng bé lại im lặng bất thường.

Tôi cũng không nghĩ nhiều.

Có thể do lần này anh đi quá lâu, tận ba tháng, nên con cảm thấy xa lạ.

Tối đến, khi anh đang trong nhà vệ sinh rửa mặt, tôi ngồi trong phòng con kể truyện cổ tích cho bé nghe trước khi ngủ.

Bình thường chỉ cần một câu chuyện là con đã ngủ ngon.

Nhưng hôm nay tôi kể liền ba câu, vậy mà cậu nhóc vẫn mở to mắt nhìn tôi, không hề buồn ngủ.

Tôi bất lực xoa đầu con:

“Ngủ thôi con, thức khuya sẽ không cao lên được đâu đấy!”

Thằng bé ngẩng đầu nhìn tôi, như muốn nói điều gì đó.

Cuối cùng, nó nhẹ nhàng bò lại gần, ghé tai tôi thì thầm:

“Mẹ ơi, chú đang trong nhà vệ sinh là ai vậy?”

Khoảnh khắc đó, sống lưng tôi lạnh toát.

Chẳng lẽ có kẻ lạ mặt đột nhập, trốn trong nhà vệ sinh rồi bị con nhìn thấy?

Tôi cố giữ bình tĩnh, hạ giọng hỏi:

“Chú nào cơ? Giờ chú ấy vẫn đang trong nhà vệ sinh à?”

Tôi bắt đầu thấy lo lắng.

Chồng mình đang ở trong đó.

Chẳng lẽ anh ấy gặp chuyện gì rồi?

Liệu âm thanh vừa nãy là tên trộm cố ý tạo ra để đánh lạc hướng?

Thằng bé chớp mắt, ánh mắt đầy bối rối:

“Chính là chú trong nhà vệ sinh đó mẹ, lúc ăn cơm mẹ còn gắp đồ ăn cho chú, gọi chú là chồng nữa mà.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Trời đất, thằng bé ngốc này đến cả ba ruột cũng không nhận ra.

Tôi bật cười, xoa đầu nó: “Đó là ba con chứ ai!”

Không ngờ, con trai tôi lại mở to mắt, suýt khóc òa: “Không, đó không phải ba!”

2

Nửa tiếng sau, tôi mới dỗ được thằng bé ngủ.

Vừa quay lại phòng ngủ, định lên giường nằm thì điện thoại báo có tin nhắn từ tài khoản phụ trong WeChat.

Tài khoản này tôi lập cách đây một năm để chọc bạn thân, lúc đó còn đổi cả tên lẫn ảnh đại diện thành “Trợ lý truyền tệp”.

Sau này tôi quên mất không đổi lại.

Tôi mở ra xem, nghĩ chắc lại có ai nhầm tôi là app gửi tệp thật.

Không ngờ người gửi lại là… chồng tôi – Lâm Mục!

Tôi vừa buồn cười vừa hết nói nổi, bấm vào xem.

Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy đoạn chat, máu trong người tôi như đông cứng lại.

【Cô ta sao vẫn còn sống? Không phải tôi đã giết cô ta rồi sao?】

Tôi vô thức nuốt khan.

Ngẩng đầu nhìn cánh cửa phòng vừa được tôi khép lại.

Tiếng máy sấy tóc từ ngoài hành lang vọng vào – là Lâm Mục đang sấy tóc.

Chẳng lẽ tài khoản của anh bị hack?

Chắc là vậy rồi.

Tôi cầm điện thoại, định bước ra tìm anh.

Nhưng ngay lúc đó, lại có tin nhắn mới gửi đến:

【À đúng rồi, xác tôi giấu dưới gầm giường phòng ngủ chính, lát nữa nhớ kiểm tra.】

Tôi vừa đứng dậy thì toàn thân cứng đờ tại chỗ.

Lông tóc dựng đứng!

Tôi từ từ cúi đầu.

Gầm giường tối om, không nhìn rõ có gì bên dưới.

Một luồng sợ hãi mơ hồ trùm lên tôi từ đầu đến chân.

Tôi run rẩy mở đèn pin trên điện thoại.

Chậm rãi cúi người xuống nhìn vào bên dưới gầm giường.

3

Bên trong trống trơn.

Không có gì cả.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, thầm cười bản thân đúng là lo lắng thái quá.

Chắc chắn là tài khoản WeChat của chồng bị hack rồi.

Không ngờ tôi lại như đứa ngốc, bị mấy tin nhắn vớ vẩn kia dắt mũi!

“Em đang làm gì thế?”

Similar Posts

  • Rút Khỏi Dự Án Khởi Nghiệp

    Trong cuộc thi khởi nghiệp, Hứa Húc và cô bạn thanh mai Lương Huệ Huệ đề xuất muốn làm nhóm trưởng để giành suất tuyển thẳng lên cao học.

    Tôi vì lợi ích chung nên đã thẳng thắn từ chối. Sau đó, Lương Huệ Huệ rút khỏi cuộc thi, bị bố mẹ đưa về vùng núi sâu để gả đi.

    Nhóm của tôi thì đoạt giải quán quân, trở thành những gương mặt mới nổi trong giới thương mại, cả nhóm đều được tuyển thẳng.

    Sau này, tôi kết hôn với Hứa Húc. Trong buổi tiệc mừng công ty niêm yết được tổ chức trên du thuyền, Hứa Húc bất ngờ nhân lúc tôi không để ý, đạp tôi – một người phụ nữ mang thai sáu tháng – xuống biển, lạnh lùng nhìn tôi chết đuối.

    Tôi điên cuồng hỏi anh ta tại sao.

    Hứa Húc lạnh mặt đáp:

    “Nếu không phải vì cô ích kỷ chiếm vị trí nhóm trưởng, Huệ Huệ đã không bị ép kết hôn, mang thai rồi bị chồng bạo hành đến chết.”

    Khi mở mắt ra, tôi quay về đúng ngày cô sinh viên nghèo kia đề nghị làm nhóm trưởng.

  • Nó Theo Sao Chổi Mà Đến

    Ban đêm, cha dượng trở về trong tình trạng say khướt.

    Từ phòng ngủ bên cạnh vang lên tiếng cãi vã kịch liệt, tôi nghe thấy mẹ đang hét:

    “Cứu với!”

    Một tiếng động nặng nề vang lên, tiếng cầu cứu của mẹ bỗng dưng dừng bặt.

    Vài phút sau, cha dượng đi tới trước cửa phòng tôi, dịu giọng hỏi:

    “Tiểu Sanh, con ngủ chưa?”

    Âm thanh va đập nặng nề vang lên, như thể có vật gì đó nặng trịch đang đập mạnh vào cánh cửa từng nhịp, từng nhịp.

    Tôi hoảng loạn chụp lấy một cây kéo trên kệ sách, lùi về phía bệ cửa sổ.

    Mu bàn tay bỗng chạm phải thứ gì đó mềm mềm.

    Là chú gấu bông màu xanh – món quà sinh nhật mẹ tặng tôi năm kia.

    Nó mở mắt ra, bàn chân gấu đặt lên vai tôi, thì thầm bên tai:

    “Đừng trả lời.”

  • Một Nhà Ba Ng Ười

    Anh trai tôi nhờ tôi ra sân bay đón con.

    Tôi nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt — cao hơn tôi hẳn một cái đầu, cơ bắp cuồn cuộn — rồi rơi vào trầm tư.

    “Anh là Giang Tri Tiết à?”

    Đối phương rõ ràng mất kiên nhẫn: “Phải, bố mày đây.”

    Đ/ ứa tr/ ẻ này… cũng khá ngỗ.

    Tôi nghiêm mặt: “Anh phải gọi tôi là cô.”

    Giang Tri Tiết: ?

  • Người Trong Lòng Ta

    Đại quân áp sát thành trì, ta bị đưa đi hòa thân làm công chúa.

    Khi khăn trùm đầu được vén lên, vừa nhìn thấy gương mặt của hoàng đế địch quốc, ta suýt nữa ngã lăn khỏi ghế.

    Chẳng phải đó chính là tên nô lệ nhỏ năm xưa ta từng coi như ngựa cưỡi hay sao!

    Xong rồi!

  • Những Vết Thương Không Thể Đổi Tên

    Tôi sinh đứa đầu, đau quằn quại suốt hai ngày, vậy mà lại không có quyền đặt tên con.

    Chồng tôi xót vợ, nên khi mang thai đứa thứ hai, anh đã cãi nhau với bố mẹ chồng – vốn nổi tiếng cổ hủ – suốt ba ngày liền.

    Đến ngày thứ tư, anh về nhà, đưa cho tôi một cuốn từ điển Tân Hoa, cười tươi như nắng:

    “Bố mẹ muốn đặt tên ở nhà thế nào cũng được, nhưng tên chính phải để vợ đặt.”

    Tôi vừa cảm động vừa vui mừng.

    Một tháng sau, tôi gần như lật nát cả cuốn từ điển mới nghĩ ra được cái tên ưng ý, mang cho Giang Khởi xem.

    Nhưng anh không vui, trái lại ánh mắt như vừa quyết định điều gì đó.

    “Thầy phong thủy nói đứa này mệnh hèn, phải đặt tên hèn mới dễ nuôi.”

    “Anh thấy gọi là Chiêu Đệ cũng được.”

    Tôi chết lặng, không thể tin nổi, rồi hai vợ chồng cãi nhau một trận dữ dội.

    Anh chỉ cười nhạt, giọng nhẹ hẫng:

    “Trước đây em cũng sống hai mươi năm với cái tên Trần Dẫn Nam đấy thôi?”

    “Chỉ là một cái tên mà, lớn lên nó cũng có thể đổi như em.”

    Tôi tức đến mức choáng váng, suýt sảy thai.

    Lúc đó, Giang Khởi hoảng hốt, liều mạng vượt bảy đèn đỏ, lao thẳng vào bệnh viện, gọi tất cả bác sĩ giỏi nhất để giữ con cho tôi.

    Tôi không hiểu vì sao dạo này anh lại thay đổi thất thường đến vậy… cho đến khi điện thoại của anh reo lên.

    Đầu dây bên kia là một giọng nữ rụt rè:

    “Giang tổng… chuyện tôi nói đùa, anh không để bụng đấy chứ? Dù có đặt tên con anh là Chiêu Đệ, tôi cũng sẽ không ký lại hợp đồng bao nuôi đâu.”

    Bụng tôi quặn thắt vì đau, nhưng lần này, tôi không gọi bác sĩ.

  • Chuyến Xe Không Bao Giờ Dừng Lại

    Năm con gái tôi chào đời cũng là lúc Hạ Diễn Chu còn đang dây dưa không dứt với nhân tình.

    Trong tiệc đầy tháng, anh ta đến rất sớm, thậm chí đã chuyển toàn bộ cổ phần đứng tên mình sang cho con gái.

    “Anh biết mình có lỗi với em. Đây là chút bù đắp cho hai mẹ con em.

    Tiền, anh để lại cho em và con. Còn tình yêu, anh định dành cho cô ấy…”

    Người tình theo sát Hạ Diễn Chu lập tức chen lời, giọng điệu chua chát:

    “Bà Hạ, tôi còn chưa chúc mừng chị sinh được tiểu công chúa đấy. Chúc mừng nhé.

    Cầm được cả đống tiền thì đã sao? Dù tôi chẳng nhận được gì, nhưng ít ra tôi có được tình yêu.”

    Tôi còn chưa kịp phản ứng, Hạ Diễn Chu đã vội chắn trước mặt cô ta, mặt đầy căng thẳng.

    “Cô ấy mới hai mươi, ăn nói không suy nghĩ, em đừng chấp nhặt.”

    Sau này, khi muốn quay về với gia đình, anh ta đã quỳ suốt một đêm ngoài sân.

    “Là anh sai rồi. Sau này chúng ta hãy sống tốt với nhau.”

    Tôi cười đến chảy cả nước mắt.

    “Dựa vào đâu mà anh nghĩ tôi sẽ đồng ý?”

    Tình yêu ấy, chỉ khi bị xé toạc mới rõ bộ mặt thật.

    Chỉ khi chẳng còn chút hình dạng nào, mới thật sự đáng xem.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *