Chúng Ta Kết Thúc Ở Năm 28 Tuổi

Chúng Ta Kết Thúc Ở Năm 28 Tuổi

Năm tôi 18 tuổi, Phó Thừa Xuyên chắn tôi phía sau, nhìn tên du côn cầm dao và nói:

“Có gì thì nhắm vào tôi!”

Năm tôi 28 tuổi, anh ta lại chắn cho kẻ thứ ba một cái bạt tai của tôi:

“Tư Tư vô tội, có gì thì nhắm vào tôi.”

Tôi không níu kéo.

Dứt khoát ký tên lên đơn ly hôn.

Trước khi rời đi, tôi bình thản nói với Phó Thừa Xuyên:

“Chúng ta coi như kết thúc.”

1.

Mười năm trước, tôi bị một tên du côn chặn ở cuối ngõ.

Hắn dí đầu dao vào cổ áo tôi, đôi mắt đầy dục vọng:

“Muốn tự cởi hay để tao rạch?”

Hôm đó đúng ca trực nhật của tôi.

Đến lúc tan học thì quanh trường gần như không còn ai.

Tôi nắm chặt dây cặp, nghĩ xem có khả năng liều chết cùng hắn không.

Trong lúc tuyệt vọng, một giọng nói quen thuộc vang lên từ đầu ngõ:

“Dừng lại! Có gì thì nhắm vào tôi!”

Tên du côn kinh ngạc quay đầu lại.

Lúc hắn vừa nghiêng người, ánh đèn đường từ đầu ngõ mới rọi vào, chiếu lên gương mặt tôi.

Giọt nước mắt mà tôi vẫn cố kìm khi đối diện với lưỡi dao, cuối cùng cũng tuôn trào khi nghe thấy tiếng của Phó Thừa Xuyên.

Nhân lúc tên đó còn sững người, Phó Thừa Xuyên lao đến, kéo tôi về phía sau.

“Bắt nạt con gái thì giỏi giang gì! Tao báo cảnh sát rồi đấy, khôn hồn thì biến đi!”

Dù giọng anh cũng run rẩy, nhưng vẫn kiên định chắn trước mặt tôi.

Ai ngờ, tên du côn chẳng những không sợ mà còn bị chọc tức.

Hắn khinh khỉnh nhổ một bãi nước bọt:

“Ồ, anh hùng cứu mỹ nhân hả? Hôm nay tao cho tụi mày chết chung luôn!”

Giây tiếp theo, tiếng la hét, giằng co, máu me hòa quyện vào nhau.

Xé toạc bầu trời bốn phía của con hẻm.

Khi tôi nhặt viên gạch dưới đất đập ngất tên khốn đó,

Phó Thừa Xuyên đã nằm đó, cả người đẫm máu.

Trên bụng, lưỡi dao vẫn còn cắm nguyên.

2.

Sau đó, Phó Thừa Xuyên được xe cấp cứu đưa đi.

Báo chí, truyền thông thi nhau đưa tin về hành động dũng cảm của anh.

Ai cũng gọi anh là “thiếu niên anh hùng.”

Nhưng bao nhiêu vinh quang, cũng không thể thay đổi việc anh không thể tham dự kỳ thi đại học.

Tôi day dứt vô cùng.

Ca phẫu thuật kết thúc, anh được chuyển từ ICU về phòng thường.

Tôi đứng bên giường bệnh, khóc đến sưng mắt.

Anh yếu ớt nở một nụ cười:

“Khóc gì chứ, ông đây mạng lớn lắm mà.”

Tôi nghẹn ngào:

“Còn một tháng nữa là thi đại học rồi, anh tính sao?”

Anh cười trêu:

“Thì học lại một năm thôi. Dù sao điểm anh cũng dở, học thêm một năm biết đâu đủ điểm vào trường của em.”

Rõ ràng còn nước mắt trên mi,

vậy mà mặt tôi lại đỏ lên kỳ lạ.

Tôi mím môi, rốt cuộc cũng hỏi điều đã băn khoăn từ lâu:

“Sao hôm đó anh lại xuất hiện ở đầu ngõ?”

Không nhớ từ bao giờ, tôi và Phó Thừa Xuyên có thói quen về nhà cùng nhau sau giờ học.

Chỉ là những hôm tôi phải trực nhật,

tôi luôn khuyên anh về trước, không cần đợi tôi.

Vì vậy tôi rất ngạc nhiên — anh không phải đã về rồi sao? Sao lại quay lại?

Nghe tôi hỏi, mặt Phó Thừa Xuyên cũng bắt đầu ửng đỏ.

Cả hai như hai trái đào lông hồng hồng, ngơ ngác nhìn nhau.

Ánh mắt anh lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào tôi:

“Thật ra, mỗi lần em trực nhật, anh đều ngồi đợi ở bậc thang tầng trên.

Thấy em rời khỏi trường, anh sẽ âm thầm đi theo sau, đến khi em về đến nhà mới thôi.”

Càng nói, giọng anh càng nhỏ dần, như thể hơi ngượng.

“Khu quanh trường mình trị an không tốt.

Anh sợ con gái như em đi một mình sẽ gặp chuyện.

Nhất là mấy hôm trực nhật, xung quanh thường vắng vẻ.

Nhìn xem, lo lắng của anh là đúng mà, may mà lần này anh đi theo em.”

Tôi không nói gì, cúi đầu nhìn anh.

Ngực như có gì đó đang dần tan chảy.

Bỗng ánh mắt Phó Thừa Xuyên trở nên kiên định.

Anh ngẩng đầu, nhìn tôi thẳng thắn:

“Giang Lạc, nếu không có gì thay đổi thì chắc anh phải học lại một năm.

Em… có sẵn sàng chờ anh không?

Nếu năm sau anh thi đậu cùng trường với em, chúng ta… ở bên nhau nhé?”

Gần như chẳng cần nghĩ, tôi đã có câu trả lời.

Cả đời này, tôi chỉ từng nói câu “Em đồng ý” đúng hai lần.

Một lần là trong lễ cưới.

Một lần là trong phòng bệnh.

Nhưng tôi luôn cảm thấy, câu nói ấy trong phòng bệnh — so với lời thoại rập khuôn ở hôn lễ — chân thành và nghiêm túc hơn rất nhiều.

Gió nhẹ khẽ thổi bay rèm cửa màu trắng bên cửa sổ.

Ngay khoảnh khắc nghe thấy tiếng mình cất lên, tôi thấy đôi mắt Phó Thừa Xuyên sáng bừng.

Trong vắt, lấp lánh, đẹp đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Thế nên, việc tôi — cô gái mười tám tuổi — thích Phó Thừa Xuyên, thật ra… quá đỗi bình thường.

Similar Posts

  • Gửi Nhầm Tin Nhắn Cho Đối Tượng Liên Hôn

    Tôi vô tình gửi nhầm tin nhắn hỏi về ghế massage cho đối tượng liên hôn.

    【Có bền không?】

    【Tần suất rung có nhanh không?】

    【Một đêm dùng được bao lâu?】

    Rất lâu sau đó, anh ấy mới trả lời một câu: 【Chắc là được, thử trước đã.】

    Về sau, lúc tôi say rượu ngồi lên người anh ấy, mặt anh đỏ bừng đến tận mang tai, lắp bắp nói: “Chị… chị muốn thử luôn tối nay sao?”

  • Người Đẹp Sau Lớp Mặt Nạ

    Hot boy của trường, Lục Cảnh Hòa, chặn tôi lại, chất vấn vì sao tôi không làm bài toán lớn cuối cùng.

    Cậu ta quả quyết: “Cả trường này chỉ có mình tôi giải được. Cậu không làm được thì cứ nói thẳng, đừng có nói dối.”

    Giọng điệu kẻ cả của cậu ta khiến tài khoản của tôi tăng thêm năm nghìn tệ.

    Bạn cùng bàn cũng hùa theo: “Chuẩn luôn, một con nhỏ xấu xí mà còn sĩ diện.”

    Lại thêm năm nghìn tệ được chuyển vào tài khoản.

    Tôi dựa vào sự khinh miệt và sỉ nhục lặp đi lặp lại của họ mỗi ngày để tích góp được 14,8 triệu tệ.

    Tôi tiếp tục đóng vai trong mắt họ: một đứa con gái da đen, răng hô, học dốt và giỏi nói dối.

    Cho đến khi nghệ sĩ piano nổi tiếng Phó Tuyết Thần đến trường tuyển chọn, yêu cầu tất cả nữ sinh phải để mặt mộc.

    Hoa khôi lớp cười nhạo: “Tô Vãn, cậu khỏi cần đi, đừng dọa thầy Phó Tuyết Thần sợ chạy mất.”

    Chỉ có tôi biết, chẳng bao lâu nữa họ sẽ hiểu ra mình đã sai đến mức nào.

  • Chồng Phải Lòng Em Kế

    Chồng tôi là kiểu người lạnh lùng, thờ ơ trong chuyện tình cảm.

    Mỗi lần tôi chủ động trêu chọc, anh ta chỉ đỏ mặt rồi quay đi chỗ khác: “Chuyện lần đầu rất quan trọng, anh vẫn chưa chuẩn bị xong, cho anh thêm chút thời gian.”

    Chúng tôi đã kết hôn ba năm, anh cũng “chuẩn bị” suốt ba năm. Tôi chỉ nghĩ anh có vấn đề sức khỏe nên không nhắc đến chuyện đó nữa.

    Cho đến một ngày, tôi nhận được một đoạn video.

    Trong video, người đàn ông luôn lạnh nhạt kia – Phó Sâm – lại đang ôm một cô gái mặc váy trắng trong lòng.

    Cô gái vòng tay qua cổ anh, anh thì hơi cúi đầu, hai người thân mật không khoảng cách.

    Trong video còn vang lên giọng nói bất lực xen lẫn cưng chiều của Phó Sâm:

    “Đừng khóc nữa, anh chỉ là thêm một cái danh nghĩa kết hôn thôi, những thứ khác đều không thay đổi.”

    “Ừ, anh luôn giữ mình vì em mà.”

    “Đương nhiên là em quan trọng nhất, anh chỉ thuộc về một mình em thôi, ngoan nào, được không?”

    Cô gái đó là em kế của Phó Sâm. Chiếc váy trắng trên người cô ta… là tôi mua.

    Tôi im lặng thật lâu, sau đó gọi một cuộc điện thoại.

    Rất nhanh đầu dây bên kia bắt máy: “Nếu ông nói tôi là con gái ông, tôi có thể nhận.

    Nhưng phải đồng ý với tôi một điều kiện.”

  • Người Thừa Kế Không Huyết Thống

    Tôi sinh được một cục cưng ngọt ngào, bẩm sinh đã có năng lực thả thính, lời ngon tiếng ngọt nói ra như nước chảy mây trôi.

    “Mẹ không mua cho con cũng không sao đâu, con thương mẹ nhất nhất nhất luôn đó.”

    Tay tôi run một cái, năm gói khoai tây chiên rơi vào giỏ lúc nào không hay.

    Về tới nhà mới thấy hối hận: “Thằng lớn thế nào, thằng nhỏ vẫn y chang như vậy.”

    Vừa lẩm bẩm xong, một cơ thể ấm áp bất ngờ áp sát từ phía sau.

    Cằm người đàn ông cọ nhẹ vào hõm cổ tôi, giọng nói dính chặt, ngọt như mật, len thẳng vào tim.

    “Anh cũng thương em nhất nhất nhất luôn.”

  • Trùng sinh, tôi quyết tâm không để con trai toại nguyện

    Nhà tân hôn của con trai vừa sửa xong, vậy mà tôi lại chẳng thể nào vui lên nổi.

    Phòng ngủ có ba gian.

    Một gian dành cho đứa bé trong bụng của con dâu.

    Một gian dành cho thông gia, cả năm chẳng đến được một lần.

    Ngay cả con chó mà con dâu nuôi cũng được độc chiếm một gian.

    Còn tôi, người mua nhà và trả đủ tiền, ngày ngày phải hầu hạ bọn họ, lại không có nổi một cái giường.

    Tôi đề nghị khi thông gia chưa tới thì bản thân sẽ tạm ở phòng của họ, nhưng lập tức bị con trai dứt khoát từ chối: “Giường là ngôi nhà thứ hai, không thể tùy tiện cho người khác ngủ.”

    “Đến chút quy củ này mẹ cũng không hiểu sao!”

    Tôi nói đặt một chiếc giường gấp ở phòng khách, lại bị con dâu chê bai: “Giường gấp xấu chết đi được, vừa chiếm chỗ, vừa không phù hợp với không gian sang trọng của phòng khách.”

    “Hơn nữa mẹ ngủ ngoài phòng khách, quần áo xốc xếch, ai biết có phải có ý đồ gì khác, muốn quyến rũ bố tôi không?”

    Bọn họ thậm chí còn không cho tôi ngủ chung phòng với con chó, nói tôi trở mình sẽ làm phiền nó nghỉ ngơi.

    Bất đắc dĩ, tôi chỉ có thể trải chiếu ngủ dưới đất trong bếp suốt bốn năm.

    Sau này, tôi mắc bệnh nan y, muốn vay tiền con trai con dâu chữa bệnh.

    Nhưng lại bị bọn họ chỉ thẳng mặt mắng: “Cha mẹ người ta mắc bệnh nan y đều biết từ bỏ điều trị để tiết kiệm tiền cho con cháu.”

    “Sao bà lại ích kỷ như vậy?”

    “Tôi thấy bà không phải muốn vay tiền, mà là muốn mượn thọ mượn mệnh của con cái chúng tôi!”

    Tôi bị đuổi ra khỏi nhà, chết vì bệnh trong gió lạnh.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày nhà tân hôn vừa sửa xong.

    Tôi thức tỉnh hệ thống hoàn trả mẫu ái.

    Lần này, tôi nhất định sẽ để bọn họ biết.

    Thế nào gọi là trả cả vốn lẫn lãi.

  • Vết Sẹo Trên Vô Lăng

    Tôi siết chặt vô lăng, các đốt ngón tay trắng bệch.

    Trước mắt tôi cứ hiện lên từng đoạn tin nhắn trong điện thoại của Trình Nham.

    “Mai gặp giờ cũ, đừng để vợ anh biết nhé.”

    Là tin nhắn của người phụ nữ được lưu tên là “Bác sĩ Lâm”.

    Nửa năm trò chuyện, từng dòng tin như lưỡi dao cùn, từng chút một cắt rách trái tim tôi.

    Số phòng khách sạn, những lời tình tứ trần trụi, sự giễu cợt với cuộc hôn nhân của chúng tôi…

    Trình Nham – người chồng bảy năm của tôi, ngoại tình với bạn đại học Lâm Gia Di – cứ thế phơi bày trắng trợn ngay trước mắt.

    Người phụ nữ trong gương chiếu hậu sắc mặt trắng bệch, nhưng khóe miệng lại nhếch lên một nụ cười kỳ dị.

    Đột nhiên, đèn pha chói lóa bên đường phía trước làm mắt tôi lóa lên.

    Tôi giảm tốc rồi từ từ tiến lại gần, nhìn thấy một chiếc BMW màu đen quen thuộc đâm lệch ở lề đường, phần đầu xe đã méo mó biến dạng.

    Ba nam sinh đứng dưới mưa, một người vẫy tay về phía tôi.

    “Làm ơn dừng xe! Giúp với! Có người bị thương!”

    Tôi đạp phanh, tim đập thình thịch.

    Đó là xe của Trình Nham.

    Xuyên qua màn mưa, tôi nhìn thấy một người đàn ông nằm bất động trên mặt đất.

    Bộ vest xám đậm, cà vạt xanh đậm – chính là chiếc tôi tặng anh ta năm ngoái.

    Là Trình Nham.

    “Cô có thể đưa anh ấy đến bệnh viện không?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *