Chung Tình Dành Cho Em

Chung Tình Dành Cho Em

Tôi và kẻ thù của mình kết hôn rồi.

Sau khi cưới, người nhà liên tục giục có con, bản thân tôi cũng muốn có một đứa.

Thế là, tôi ép anh ta phải phối hợp.

“Đã kết hôn rồi, anh có nghĩa vụ phải cố gắng ở khoản này.”

Anh ta mặt đen thui, không nói một lời.

Tôi lại nói: “Không muốn thì ly hôn.”

Anh ta bình tĩnh, giọng điệu lạnh lùng: “Rồi sao nữa?”

Tôi có chút lắp bắp: “Nên… nên là tôi muốn mượn anh dùng một chút.”

“Dùng thế nào?”

Anh biết rõ còn cố hỏi!

1

Việc tôi kết hôn với Kỷ Phù Xuyên hoàn toàn là do hai bên trưởng bối quyết định.

Lúc chúng tôi nhận được thông báo, lễ cưới đã bắt đầu được chuẩn bị rồi.

Tôi đứng trong một cửa tiệm cao cấp, như búp bê mặc người ta thử lễ phục lên người.

“Cô Giang, cô cao ráo da trắng, kiểu váy dài ôm sát này rất hợp với cô, mặc lúc mời rượu thì đẹp tuyệt.”

Tôi rất mệt, đến cả cười cũng thấy mệt.

Sau một hồi yên lặng, bên ngoài vang lên giọng của vị hôn phu tôi: “Kết hôn?”

“Cô bảo tôi cái lễ phục này là đồ chú rể mặc trong đám cưới à?”

Kỷ Phù Xuyên tức đến bật cười: “Thiệp cưới đã chuẩn bị gửi đi rồi, mà giờ tôi – chú rể – mới được thông báo, không thấy quá lố sao?”

Mẹ Kỷ sa sầm mặt: “Lệnh cha mẹ, lời mai mối, xưa nay đều như vậy.”

“Nếu không phải anh trai con qua đời, cũng không đến lượt đứa con riêng như con cưới con gái nhà họ Giang đâu.”

Nhắc đến anh trai, sắc mặt Kỷ Phù Xuyên hoàn toàn trầm xuống.

Anh ta vốn không hòa thuận với nhà họ Kỷ.

Giờ ông Kỷ không có mặt, nếu anh ta nổi giận thì chẳng ai ngăn được.

Tôi nhấc váy lên, đi giày cao gót lật đật chạy tới định khuyên vài câu.

Kết quả trượt chân suýt té.

Kỷ Phù Xuyên sải bước dài, nhẹ nhàng đỡ lấy tôi.

“Cảm…”

Tôi còn chưa kịp nói lời cảm ơn, anh ta đã quay đầu bỏ đi, chỉ để lại bóng lưng.

Mẹ tôi huých tôi một cái, vội vã nói: “Đuổi theo dỗ cậu ta đi.”

“Nhất định đừng để cậu ta gây chuyện, nhà mình không chịu nổi mất mặt như vậy đâu.”

2

Lúc tôi đuổi ra thì Kỷ Phù Xuyên vừa mới lên xe.

“Kỷ Phù Xuyên!”

Tôi chạy tới chặn trước đầu xe.

Người đàn ông cau mày, ngẩng đầu lên đầy bực bội.

Tôi lạnh đến run răng: “Thiệp cưới đã phát rồi, anh làm loạn cũng không thay đổi được gì đâu.”

Tôi bỗng nhớ ra gì đó, hỏi thêm một câu: “Hay là… anh có người mình thích rồi?”

Anh ta nhíu mày, phủi tàn thuốc: “Không có.”

Trong giới chúng tôi, liên hôn là chuyện bình thường.

Tôi cũng không phản cảm.

Vì như thế có thể tối đa hóa lợi ích.

Suy cho cùng, người được lợi cuối cùng vẫn là chúng tôi.

Vậy thì việc gì phải từ chối tiền chứ?

Tôi chân thành đưa ra gợi ý: “Nếu không có ai cả, vậy sao không thử một lần?”

Anh ta dụi tắt điếu thuốc, ánh mắt rơi lên người tôi, cười nhạt đầy giễu cợt.

“Giang Nhĩ, cô thật là gan to đấy.”

Tôi còn chưa hiểu anh ta ám chỉ điều gì.

Chiếc xe đã lăn bánh, từ từ khuất khỏi tầm mắt tôi.

3

Kỷ Phù Xuyên là một người đặc biệt khó gần.

Lần đầu tiên gặp anh ta là vào năm học cấp ba.

Lúc đó, Kỷ Phù Châu vẫn còn sống.

Anh là con một, bỗng dưng có thêm một cậu em trai, cảm thấy vô cùng mới lạ, đi đâu cũng giới thiệu với mọi người.

“Em trai tôi, nhỏ hơn tôi vài tháng, sau này sẽ chơi cùng chúng ta.”

Kỷ Phù Xuyên cúi đầu, tóc mái rũ xuống che hết hàng mày đôi mắt.

Toàn thân đều toát lên bốn chữ: “Đừng đến gần tôi.”

Tôi không ưa anh ta cho lắm.

Nhưng Kỷ Phù Châu thì lại thấy cậu em này cực kỳ đáng yêu.

Thường hay kể với chúng tôi: “Phù Xuyên đáng thương lắm, mẹ nó mất sớm, một mình lớn lên như vậy, không dễ dàng gì.”

Có người nghe không nổi, liền hỏi: “Mẹ nó là tiểu tam của ba cậu mà!”

“Nó là con riêng đấy, cậu đối xử tốt như vậy không thấy chướng mắt à?”

Kỷ Phù Châu lắc đầu: “Đó là lỗi của ba tôi và mẹ nó, đâu phải lỗi của Phù Xuyên.”

“Cả tôi, mẹ tôi và nó, đều là người bị hại.”

Nói rồi, Kỷ Phù Châu bật cười: “Ba chúng tôi là liên minh nạn nhân.”

Anh ấy là một người lạc quan.

Nhiệt tình, cởi mở, đến mức chẳng ai trong trường không thích anh ấy.

Tôi với anh ấy hay bị người ta nhầm là một đôi.

Nhưng thực ra giữa chúng tôi chỉ là tình bạn thuần khiết.

Tôi kèm tiếng Anh cho anh ấy, anh ấy dạy tôi toán, bình thường cùng nhau học piano, tham gia hoạt động ngoại khóa.

Cứ đi cùng nhau nhiều quá, nên bị xem như cặp đôi.

Kỷ Phù Châu cũng chẳng buồn đính chính.

Anh ấy nói: “Bạn học Giang, nhờ cậu chắn bớt đào hoa giúp tôi đấy.”

4

Dạo đó, tôi thường đến nhà họ Kỷ tìm Kỷ Phù Châu học bài, gần như lần nào cũng chạm mặt Kỷ Phù Xuyên.

Anh ta đặc biệt trầm mặc.

Trầm đến mức chỉ cần anh ta ngồi trong phòng khách, tôi đã cảm thấy nơi đó lạnh như hầm băng.

Còn nhớ có lần Kỷ Phù Châu không có nhà.

Tôi tới không đúng lúc, vô tình chứng kiến Kỷ Phù Xuyên đang cãi nhau với chú Kỷ.

Tình huống lúc đó thật khó xử, đi cũng không được mà ở cũng chẳng xong.

Kỷ Phù Xuyên sức chiến đấu cực mạnh, làm chú Kỷ tức đến nỗi lật cả bàn, cuối cùng phải gọi xe cấp cứu đưa vào viện.

Phòng khách cuối cùng cũng yên ắng trở lại.

Người giúp việc quỳ xuống dọn đống lộn xộn.

Kỷ Phù Xuyên quay sang nhìn tôi đang nép trong góc: “Xem kịch vui đủ chưa?”

“Không đi là muốn coi thêm một màn nữa à?”

“Giang Nhĩ, chưa ai nói cô thật sự không biết điều à?”

Nói xong, anh ta đứng dậy lên lầu.

Người giúp việc an ủi tôi: “Cô Giang à, thiếu gia Phù Xuyên là muốn nói chuyện với cô đấy, cậu ấy thực ra không có ác ý gì đâu.”

Tôi khẽ gật đầu.

Nhưng trong lòng lại âm thầm trừ thêm một điểm cho Kỷ Phù Xuyên.

Lầm lì, cáu bẳn, miệng lại độc.

Mấy tính cách khiến người ta khó ưa, anh ta đều có đủ.

5

Lên đại học, Kỷ Phù Châu đi du học.

Tôi và Kỷ Phù Xuyên học chung trường.

Tôi là kiểu người thích xen vào chuyện thiên hạ.

Nghe có người trong trường bàn tán về thân thế của Kỷ Phù Xuyên, tôi sợ anh ta bị xa lánh, sợ anh ta lạc lõng một mình.

Còn sợ anh ta giao du với đám bạn xấu bên ngoài, học theo thói hư tật xấu.

Thế là mặt dày lôi anh ta đi đăng ký câu lạc bộ.

Cùng nhau đi chơi bóng rổ, cùng học bơi.

Một học kỳ trôi qua, mối quan hệ giữa chúng tôi cũng thân thiết hơn nhiều.

Anh ta sẽ mua bữa sáng cho tôi, mang cả trà sữa tôi thích.

Thỉnh thoảng tan học muộn, hai đứa cùng đi dạo sân trường, đeo tai nghe nghe chung một bài hát.

Ngày nghỉ, còn cùng nhau đi chơi “vượt ngục phòng kín”.

Anh ta sợ ma đến phát khiếp.

Một mét tám mấy mà bám chặt lấy tôi, đến mức tôi không nhấc nổi chân.

Lúc đó, tôi chợt nghĩ có lẽ Kỷ Phù Châu nói đúng.

Kỷ Phù Xuyên thật sự là một cậu em dễ thương.

Tuy có chút khó chiều, cứng đầu, sĩ diện, nhưng lại có trái tim mềm.

Tôi từng nhiều lần thấy anh ta đưa mấy con mèo hoang trong trường đi triệt sản.

Anh ta còn có một tài khoản phụ, chuyên tìm chủ mới cho mèo hoang.

Tôi từng ẩn danh nhận nuôi một con.

Thế nhưng, tất cả những điều tốt đẹp đó đã tan vỡ vào kỳ nghỉ đông năm ấy, khi Kỷ Phù Châu trở về.

Kỷ Phù Xuyên bỗng trở nên kỳ lạ.

Anh ta bắt đầu châm chọc tôi.

Tính khí tệ hơn trước, còn hay tránh mặt tôi.

Tôi chạy đi tìm anh ta, muốn hỏi cho rõ ràng.

Anh ta gắt lên mắng tôi một trận, sau đó còn nói tôi đừng coi anh ta là chó mà đem ra đùa giỡn.

Tôi… coi anh ta là chó để chơi?

Tôi có sao?

6

Sau đó, đầu năm hai đại học, anh ta chuyển trường.

Từ đó về sau, chúng tôi không còn liên lạc gì nữa.

Dù có gặp mặt, anh ta cũng coi tôi như không khí.

Tôi tức giận, lập tức chặn hết mọi phương thức liên lạc với anh ta.

Kể cả sau này đã tốt nghiệp, hễ nơi nào có mặt anh ta, tôi đều kiếm cớ từ chối tham dự.

Dù sao thì, trên đời này ai mà chẳng có cái tôi?

Lâu dần, trong giới bắt đầu đồn thổi rằng tôi với Kỷ Phù Xuyên có thù oán gì đó, là một cặp kẻ thù điển hình.

Ngay khi thiệp cưới phát ra, WeChat của tôi như muốn nổ tung.

【Trời đất, Giang Nhĩ, cậu kết hôn với ai vậy?】

【Hai người không phải định lấy nhau rồi thủ tiêu đối phương đấy chứ?】

【Cưới xong là góa à?】

Tôi: 【……】

Similar Posts

  • Chỉ Vì Em Không Phải Cô Ấy

    Chỉ huy đội đặc chiến, Lục Cần Phong, là “Diêm Vương mặt lạnh” nổi tiếng trong quân đội.

    Anh ta cực kỳ bài xích việc đụng chạm thân thể với phụ nữ, thậm chí còn thẳng thừng từ chối tất cả các cuộc hôn nhân sắp đặt.

    Cha mẹ tôi dựa vào ân tình từ đời trước với nhà họ Lục mà đính ước cho tôi và Lục Cần Phong.

    Chúng tôi đã kết hôn năm năm, vậy mà tôi chưa từng nhận được từ anh ấy dù chỉ một nụ cười.

    Chỉ vì anh từng nói: “Là một chỉ huy đặc chiến, không thể để tình cảm cá nhân ảnh hưởng đến phán đoán trên chiến trường.”

    Vậy mà vào đúng ngày kỷ niệm năm năm kết hôn, tôi ngồi tàu lửa xanh vượt ngàn dặm đến tận biên cương để tìm anh.

    Nhưng trước cửa doanh trại của đoàn văn công, tôi lại tận mắt thấy anh khoác áo khoác quân đội cho một người phụ nữ khác:

    “Mặc ít thế này không sợ lạnh à? Sao cứ như con nít vậy, chẳng biết tự chăm sóc bản thân gì cả.”

    Khoảnh khắc ấy, tôi cuối cùng cũng hiểu ra — thì ra anh đâu có ghét sự đụng chạm từ phụ nữ.

    Chỉ là tôi… không phải người anh muốn mà thôi.

  • Người Yêu Qua Mạng Thích Nói Chuyện Trừu Tượng

    “Người yêu qua mạng của tôi thích nói chuyện trừu tượng.

    Mẹ anh ấy gọi về ăn cơm, anh ấy lại nói: ‘Về nhà tổ ăn bữa cơm với lão thái thái.’

    Tôi học theo.

    Bạn tôi đến nhà rủ tôi đánh bài, thiếu một người, tôi nói: ‘Ván bài của con cháu thế gia, tôi không đến thì chẳng ai động được cả.’”

    Người yêu trên mạng của tôi rất đồng tình.

    Tôi vẫn luôn nghĩ rằng hai đứa tôi là một cặp đôi trừu tượng.

    Cho đến gần Tết, anh ấy kéo tôi vào nhóm bạn thân từ nhỏ của anh.

    “Đều là bạn lớn lên cùng nhau, họ muốn làm quen với em.”

    Tôi mở danh sách thành viên nhóm, sững người.

    Ông sếp lớn ít nói của công ty tôi, sao cũng có mặt trong nhóm này?

    Chú thích tên: “Chó trung thành của Phó Viêm”.

    Ồ, người yêu trên mạng của tôi tên là Phó Viêm.

    Sếp lớn tag tôi trong nhóm:

    【Chị dâu, chị dâu, chị mau nói gì đó đi!】 【Ảnh mèo dễ thương.jpg】

    Tôi không dám động đậy, thật sự không dám động!

    Không phải là đang chơi trò trừu tượng sao? Sao các người lại có thực lực thật vậy?!

  • Ba Xu Của Hạnh Phúc

    Hàng xóm mới chuyển đến không mua chỗ đậu xe, liền nhân lúc tôi đi làm thì lén đỗ vào chỗ của tôi.

    Hôm đó tôi xin nghỉ làm ở nhà, nhà hàng xóm không có chỗ đậu, con trai họ lại còn cầm đá đập vỡ cửa kính xe tôi.

    Vừa đập vừa chửi:

    “Xe hỏng! Cút đi! Giành chỗ nhà tao!”

    Xe bị đập nát bươm, thiệt hại nghiêm trọng.

    Vậy mà nhà hàng xóm lại tỉnh bơ như không có gì, còn cười nói:

    “Xe thì hư hao là chuyện bình thường mà.”

    “Hay là thế này đi, chị đại diện thuê chỗ đậu ban ngày của em nhé, mỗi ngày chị trả thêm em 3 xu tiền gửi xe, lâu dài thì em cũng lời lắm đó.”

    “Bằng không thì em phải chịu tiền phạt đỗ xe 200 tệ giúp nhà chị.”

    Nhìn chiếc xe yêu quý bị phá tan nát, tôi chỉ thấy máu sôi lên.

    Muốn chỗ đậu xe hả?

    Được, cả nhà chị cuốn gói mà dọn đi luôn cho tôi!

  • Sau khi xem điện thoại bạn trai, tôi mở livestream trong tủ quần áo

    Lúc đi vệ sinh, tôi vô tình cầm nhầm điện thoại của bạn trai.

    Đúng lúc đó, bạn gái cũ của anh ta gửi tới một tin nhắn:

    “Chơi trò kích thích một chút đi, đến phòng ngủ của anh được không?”

    “Cứ nói với bạn gái anh là em muốn đến xem mèo.”

    Tôi không nói một lời nào, lặng lẽ đặt lại trạng thái tin nhắn thành “chưa đọc”.

    Sau đó, tôi chui vào tủ quần áo và bật livestream.

  • Người Yêu Giả Nghèo, Lén Nuôi Vợ Nhỏ

    Vì muốn tiết kiệm tiền, khi hai đứa ăn chung một bát mì nước trong veo, tôi kể cho anh nghe những chuyện hào môn bát quái hôm nay nghe được khi đi thu mua đồ xa xỉ tận nhà.

    “Gần đây có một ông trùm thương giới mới nổi, có phú quý mà không hưởng, lại cứ đòi sống ở khu ổ chuột.”

    “Nghe nói anh ta tay trắng làm nên, có một cô bạn gái tào khang.”

    “Giờ phát đạt rồi, vừa muốn cưới một cô trẻ đẹp, lại không nỡ buông người cũ, thế là lừa dối cả hai bên.”

    “Anh nói xem, sao người có tiền lại nhàm chán thế, đây chẳng phải là giày vò tình cảm người khác sao?”

    Tay bạn trai khựng lại, quả trứng anh gắp cho tôi rơi xuống đất.

    Tôi chỉ mải xót quả trứng, lại không nhận ra sắc mặt anh tái nhợt.

    Cho đến ngày hôm sau đi làm thu mua ở nhà khách.

    Tôi đeo găng tay, cẩn thận kiểm tra quần áo và túi xách.

    “Đây đều là bản giới hạn rất khó mua, thưa bà, chồng bà thật chiều chuộng bà.”

    Nữ khách cười đáp:

    “Anh ấy nói tôi còn trẻ, là anh ấy chiếm lợi rồi, mỗi lần xong chuyện phòng the đều tặng tôi rất nhiều quà.”

    Vừa nói cô ta vừa chậm rãi vắt chân,

    “Đôi giày này bị ướt rồi, cũng xử lý đi, dù sao chồng tôi sẽ mua đôi mới nhất.”

    Trong lòng tôi nghĩ lại có thêm năm mươi tệ hoa hồng, có thể mua một bữa khuya ăn cùng Lục Dữ Bạch.

    Thế là vui vẻ cúi xuống cởi giày cho cô ta.

    Bỗng một giọng nam dịu dàng vang lên.

    “Bé cưng, sao lại đem bán những thứ anh tặng em nữa rồi?”

    “Anh sắp giận rồi đấy, mười vạn hai mươi vạn, trong mắt chồng em chẳng khác gì một hai đồng.”

    Ngẩng đầu lên lần nữa, tôi đối diện với đôi mắt sâu thẳm ấy.

    Lẽ ra phải đang cưỡi xe điện đi giao đồ ăn, Lục Dữ Bạch, lại xuất hiện ở đây.

  • Duyên Nợ Hai Kiếp

    Chồng cô – Trình Dự An – nuôi một “chim hoàng yến” bên ngoài, chẳng may gặp tai nạn xe nghiêm trọng, cần ghép gan gấp. Người duy nhất phù hợp lại chính là mẹ cô.

    Ngày Trình Dự An ép người đưa mẹ cô lên bàn mổ, Mạnh Thanh Từ quỳ dưới đất, khóc đến đứt ruột đứt gan, dập đầu đến rướm máu cầu xin anh.

    Nhưng anh chỉ lạnh lùng ra lệnh nhốt cô vào phòng cách ly.

    Ba ngày sau, ca phẫu thuật thành công.

    Trình Dự An mặc vest chỉnh tề, đứng trước mặt cô, ánh mắt xa lạ như nhìn một người dưng:

    “Ca mổ thành công rồi, bên mẹ em tôi đã cho người chăm sóc. Mấy hôm tới tôi sẽ ở bệnh viện trông nom Vi Lan, không về đâu.”

    Mạnh Thanh Từ nhìn người đàn ông từng vì cô mà không ngại vào chỗ nước sôi lửa bỏng, nước mắt đã cạn khô, cuối cùng vẫn không kìm được, khàn giọng hỏi trước khi anh quay đi:

    “Trình Dự An, anh rõ ràng từng yêu em đến thế, tại sao lại đột nhiên không yêu nữa?”

    Anh sững lại một giây, nhưng không quay đầu, chỉ để lại một câu:

    “Chúng ta chỉ là vợ chồng liên hôn, tôi từng yêu em bao giờ?”

    Cánh cửa khép lại, Mạnh Thanh Từ dựa vào tường, trượt dần xuống đất, nước mắt vỡ òa.

    Không yêu? Sao có thể không yêu?

    Kiếp trước, rõ ràng anh yêu cô đến điên dại…

    Đúng vậy, Mạnh Thanh Từ đã trọng sinh.

    Kiếp trước, Mạnh gia và Trình gia vì lợi ích mà liên hôn, cô gả cho Trình Dự An.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *