Chuyện Của Mãn Mãn

Chuyện Của Mãn Mãn

Tôi và Tần Tiêu đã kết hôn với nhau được 5 năm, nhưng chúng tôi không công khai.

Thật ra tình cảm giữa chúng tôi đã rạn nứt từ lâu.

Hôm đó, anh ta ôm ấp, hôn môi mối tình đầu trên phim trường, mà tôi giả vờ như không thấy. Nhưng đến lúc tôi mập mờ, nắm tay với bạn diễn là nam trên show truyền hình thì anh ta liền sầm mặt, lườm nguýt tôi như thể tôi là kẻ đáng khinh.

Sau đó, tôi gặp tai nạn khi đang quay phim rồi dẫn đến sảy thai, vì quá đau lòng, tôi vừa khóc vừa gọi điện cho anh ta. Chỉ tiếc là lúc ấy anh ta đang đi dự lễ trao giải cùng mối tình đầu nên không nghe máy.

Cư dân mạng biết tin liền mắng tôi xối xả: “Chưa cưới đã có thai, đúng là loại không ra gì!”

Phải đến lúc không còn trốn được nữa, anh ta mới công khai đáp trả: “Đứa bé là con tôi.”

Cuối cùng, sau năm năm hôn nhân trong bí mật, tôi cũng không còn là người phụ nữ phải trốn chui trốn nhủi sau lưng anh ta.

Nhưng tôi mệt rồi, tôi không cần anh ta, cũng không màng đến cuộc hôn nhân nhạt nhẽo này thêm nữa.

1.

Năm đó, tôi phải vào viện làm một ca phẫu thuật vào đúng sinh nhật của mình.

Trước khi vào phòng mổ, bác sĩ hỏi tôi: “Không có ai trong gia đình đi cùng sao?”

Đúng lúc đó có hai y tá trẻ đi ngang, vừa đi vừa thì thầm tám chuyện, âm lượng lớn đến mức tôi ở trong phòng còn nghe thấy.

“Nghe nói Tần Tiêu và Tô Dược bị bắt gặp đang hẹn hò đó!”

“Nghe bảo họ là mối tình đầu của nhau, có khi nào họ sẽ quay lại không? Quay về với người cũ thật là lãng mạn biết bao!”

“Tôi cá chắc rằng nếu họ thực sự quay lại thì sẽ đi đăng ký kết hôn luôn đó!”

Tần Tiêu ấy à… Tôi đã rất lâu rồi không gặp anh ta.

Nghĩ đến đây, ngực tôi bỗng đau nhói, tôi cụp mắt xuống, nói với bác sĩ: “Tôi có thể đi một mình được, không sao.”

Bác sĩ khuyên nhủ: “Cô Dư, bệnh của cô không nhẹ đâu, tuy đã được đặc cách nhưng có người nhà đi cùng vẫn tốt hơn.”

Tôi chỉ mỉm cười, không trả lời.

Người tôi yêu đang ở bên một người phụ nữ khác rồi, anh ta không rảnh để lo cho tôi đâu. Vả lại tôi cũng không muốn làm phiền anh ta nữa.

Năm thứ năm của cuộc hôn nhân bí mật này, cuối cùng cũng đến lúc phải đoạn tuyệt tình cảm giữa tôi và Tần Tiêu rồi..

Ca phẫu thuật sau đó kéo dài 3 tiếng, mọi việc diễn ra khá suôn sẻ.

Lúc tôi tỉnh lại thì trời đã tối đen.

Tôi bật điện thoại lên thì thấy cuộc gọi đầu tiên là từ Tần Tiêu.

Tôi vừa ấn nút nghe, giọng của Tô Dược đã vang lên: “Chị Dư, nghe Tần Tiêu nói hôm nay là sinh nhật chị, vậy em xin chúc mừng sinh nhật chị nha! Anh ấy vừa mua bánh kem cho em đó, ngon lắm luôn, chị đừng lo, bánh còn thừa nhiều lắm, em ăn có chút để biết vị thôi, với lại em cũng bảo anh ấy mang về cho chị rồi. Chị đừng chê nha, giờ khuya quá rồi, em muốn mua quà cho chị cũng không biết đi đâu mua nữa…”

Cô ta còn chưa nói hết câu, Tần Tiêu đã lấy lại điện thoại: “Đừng phiền người ta nữa, lắm chuyện thật.”

Gần như cùng lúc, Tần Tiêu và Tô Dược đồng thanh nói ra câu đó.

Tô Dược hừ một tiếng, oán trách anh ta: “Biết ngay anh sẽ nói em mà. Hồi yêu nhau đã thích đi dạy đời người khác, giờ vẫn vậy à? Nhưng anh có quyền gì hả? Thậm chí anh còn chẳng phải bạn trai em nữa là.”

Tần Tiêu bật cười khẽ.

Tôi nghe thấy có người đùa giỡn bên cạnh: “Anh Tiêu à, có vẻ chỉ khi ở với Dược Dược, anh mới có chút cảm giác như người bình thường. Hay là quay lại với nhau đi…”

Tôi bỗng cảm thấy buồn nôn, vết thương trước ngực đau nhói đến mức có thể khóc luôn ngay tại đây. Nhưng trước khi nước mắt kịp rơi, tôi đã kịp dập máy. Sau đó Tần Tiêu lập tức gọi lại, tôi không nghĩ nhiều, bấm nút từ chối rồi tắt nguồn.

2.

Tôi nằm viện ba ngày, rồi vội vã quay lại làm việc. Bởi tôi là khách mời cố định của chương trình “Sống Chậm” được phát sóng hàng ngày trên kênh Nông thôn xanh. Vì vậy tôi không thể vắng mặt ghi hình, nếu không thì sẽ bị trừ lương.

Tập này có hai khách mời đến tham gia, nghe nói là một cặp nam nữ đang được đồn thổi là có tình cảm với nhau, độ hot của họ cũng đứng top dạo gần đây.

Sau khi ổn định xong, nam khách mời bỗng gọi điện đến, nhưng tôi nghe giọng như đã được xử lý, không biết được là giọng của ai.

Anh ta nói: “Tôi đến để tìm người. Người ấy lâu rồi tôi chưa gặp nên tôi nhớ cô ấy quá.”

Mười phút sau, cánh cổng ở sân trường quay mở ra. Tần Tiêu đứng đó, nở nụ cười dịu dàng. Tôi thì đang ôm bó củi, cả người lấm lem, thấy anh ta liền sững người tại chỗ.

Thì ra khách mời của tập này là anh ta sao? Sao anh ta lại đến đây? Rõ ràng anh ta ghét tham gia show truyền hình nhất mà. Còn nữa, anh ta nói anh ta đến tìm người. Vậy thì người mà anh ta muốn gặp là ai?

Những câu hỏi cứ chợt ùa đến ầm ầm, tim tôi lại đập thình thịch, từng nhịp rung trời.

Rồi một cái đầu nhỏ ló ra sau lưng anh ta, vui vẻ chào mọi người.

Tôi vừa nhìn vào đã nhận ra Tô Dược.

Thì ra “cặp đôi trời sinh” mà dân mạng tung tin dạo gần đây chính là họ.

Thấy tôi, ánh mắt Tần Tiêu chỉ lướt qua, lạnh lùng mà không hề dừng lại.

Chương trình ngoài tôi ra còn hai người thường trực khác. Một người là tiền bối Lưu Kiện, người có uy tín và quan hệ rộng, chuyên đảm nhận phần dẫn dắt và trò chuyện. Còn người kia là siêu sao Phương Cẩn Dực, đẹp trai, vóc dáng chuẩn, phụ trách tạo nhiệt và thu hút sự chú ý. Còn tôi… Dư Mãn Mãn – một người vô danh, không có gì nổi bật, chỉ phụ trách lặt vặt, nấu ăn và làm nền.

Tôi luôn thắc mắc rằng, tại sao một chương trình hot như vậy lại chọn tôi làm khách mời cố định? Chẳng lẽ chỉ vì tôi có chứng chỉ đầu bếp nên mới vậy?

Tần Tiêu tiến đến chỗ Lưu Kiện, thân thiết chào hỏi: “Thầy Lưu, lâu rồi không gặp.”

Tô Dược đi cạnh, cúi đầu chào: “Chào thầy Lưu, em đã nghe danh tiếng thầy từ lâu rồi ạ! Phim mới của bọn em quay ở gần đây, nghe nói thầy cũng tham gia show này nên Tần Tiêu nói nhất định phải dẫn em đến chào hỏi.”

Tô Dược liếc về phía tôi, nhếch mép cười, trong mắt mang theo sự khiêu khích. Và bên cạnh cô ta, Tần Tiêu, đang nâng đỡ cho cô ta.

Lúc mới cưới, Tần Tiêu từng nói tôi và anh ta ở bên ngoài phải giữ khoảng cách. Thế nên suốt 5 năm qua, ở ngoài anh ta chưa từng nói với tôi một câu. Nếu có vô tình chạm mặt ở sự kiện thì anh ta cũng chỉ ngẩng cao đầu, không thèm liếc nhìn tôi lấy một lần. Chứ đừng nói đến chuyện giúp tôi mở rộng quan hệ.

Tôi cười, cười vào chính bản mặt mình, vì bản thân đã quá ảo tưởng vị trí của chính mình trong lòng anh ta.

Đúng là tôi đã tự mình đa tình rồi. Tại sao lại nghĩ người anh ta muốn gặp… là tôi cơ chứ?

3.

Cứ thế, Tần Tiêu cùng Tô Dược ngồi trong sân trò chuyện với Lưu Kiện. Còn tôi ở trong bếp nấu cơm, ánh mắt liếc về phía họ rồi đột nhiên trong lòng lóe lên ý nghĩ muốn ly hôn.

Tôi đã từng theo đuổi Tần Tiêu suốt 3 năm, rồi 5 năm trước cuối cùng cũng có được giấy chứng nhận kết hôn, thành công biến anh làm chồng mình.

Lúc mới cưới, tôi vui đến mức mỗi ngày đều ôm giấy đăng ký đi ngủ. Nửa đêm nằm mơ cười tỉnh dậy còn phải dụi mắt xác nhận người nằm bên cạnh mình đúng là Tần Tiêu. Khi đó, có lẽ tôi chưa từng nghĩ đến chuyện mà có một ngày chính tôi sẽ là người chọn rời đi.

Bởi vì trong mối quan hệ giữa tôi và Tần Tiêu, quyền lựa chọn luôn nằm trong tay anh ta.

Sau đó, món ăn được dọn lên bàn, Tô Dược nhìn bát rồi làu bàu: “Tôi không thích ăn ngò.”

Cô ta suy nghĩ một lát, rồi gắp hết mấy thứ không thích ăn bỏ vào bát của Tần Tiêu. Còn Tần Tiêu chỉ nhìn cô ta, im lặng không nói gì. Như thể đã đạt được ý muốn, cô ta lè lưỡi, làm mặt xấu với anh.

Lưu Kiện cười nói: “Tin đồn giữa hai người là thật phải không? Thời này mấy cô cậu yêu nhau đúng là ngọt ngào ghê.”

Tần Tiêu thản nhiên đáp: “Giả thôi ạ.”

Biểu cảm của Tô Dược hơi khựng lại, rồi nhanh chóng bật cười thoải mái, quay sang Lưu Kiện giải thích: “Thầy Lưu đừng hiểu lầm ạ, em với Tần Tiêu chỉ là bạn thân thôi. Nhưng trước đây đúng là từng yêu nhau rồi, lúc đó anh ấy chăm sóc em tốt lắm, đến mức nếu tiếp tục ở bên nhau chắc em sẽ thành phế nhân mất. Nên em nghĩ rằng không thể cứ mãi thế được, đã đến lúc phải học cách sống độc lập rồi.”

Similar Posts

  • Mang Em Gái Về Nhà

    Khi đưa em trai và em gái đi cúng mộ, mẹ bẻ một đoạn hương từ mộ em gái, cắm sang mộ em trai.

    “Con bé chết tiệt đó ăn ít thôi, để Đông Đông ăn nhiều hơn.”

    Tôi vội vàng ngăn lại, nhưng bị mẹ tát một cái ngã xuống đất.

    “Con bé chết tiệt có cái ăn là tốt lắm rồi, nếu không sợ Đông Đông dưới đó không ai hầu hạ, tao đã quăng nó ra bãi tha ma rồi!”

    Ba mẹ đi khỏi, tôi bèn đào mộ em gái, lôi ra hũ tro cốt của nó.

    Khẽ thì thầm: “Về gì bãi tha ma chứ, đi thôi, theo chị về nhà.”

  • Bên Nhau Ở Thế Giới Khác

    Ngày tôi chết.

    Cuối cùng Bạc Tấn Thâm cũng phát hiện ra mình còn một đứa con trai.

    Anh ta đích thân đến đón Tiểu Bảo về nhà.

    Nhưng lại bị Tiểu Bảo từ chối.

    “Còn một tháng nữa mẹ mãn hạn tù, mẹ ra không thấy con sẽ lo lắng lắm!”

    “Hơn nữa, con là con của một phạm nhân cải tạo lao động… ông bà nội sẽ không thích con đâu.”

    Người đàn ông trước giờ chẳng bao giờ có kiên nhẫn, vậy mà hiếm hoi dịu dàng dỗ dành Tiểu Bảo:

    “Bố sẽ cùng con đợi mẹ về. Đến lúc đó, cả nhà mình cùng nhau về nhà, về ngôi nhà của chính mình, được không?”

    Tôi không hiểu, kẻ đầu sỏ hại chết tôi tại sao lại có thể mở mắt nói dối trắng trợn như vậy.

    Tôi càng không hiểu, sau khi nghe tin tôi chết, tại sao anh ta lại phát điên giết người!

  • Hôn Nhân Không Đồng Lương

    Chồng tôi lương tháng ba vạn năm, thẻ lương lại nằm trong tay mẹ chồng, sáu năm qua chưa từng đưa về nhà một đồng nào.

    Tiền trả góp nhà tôi trả, sữa bột tôi mua, học phí mẫu giáo của con cũng là tôi quẹt thẻ tín dụng.

    Tuần trước, nhìn hóa đơn thẻ tín dụng bốn vạn bảy trong tay, tôi thương lượng với anh xem có thể san sẻ chi phí sinh hoạt hay không.

    Anh ta đập mạnh đôi đũa xuống bàn: “Mẹ tôi nuôi tôi học nghiên cứu sinh là chuyện đương nhiên, một tháng cho cô tám ngàn còn không đủ tiêu à?”

    Khoảnh khắc đó, nhìn gương mặt xa lạ của anh ta, tôi bỗng bật cười.

    Hôm sau, tôi hủy toàn bộ các khoản tự động trừ tiền đứng tên mình, rồi đưa con gái về nhà mẹ đẻ.

    Đến ngày thứ chín, trên điện thoại tôi nằm im lìm sáu mươi bảy cuộc gọi nhỡ, mẹ chồng và con trai bà ta cuối cùng cũng hoảng rồi.

  • Nữ Nhân Viên Bất Tử

    VĂN ÁN

    Du học nửa năm quay về, công ty lại xuất hiện… một “linh vật sống”.

    Cô ta chẳng cần làm gì, mỗi ngày chỉ ngồi chơi game, xem video, ăn đồ nặng mùi ngay tại chỗ làm, thế mà vẫn đều đặn lĩnh lương tháng trăm vạn.

    Tôi vừa định nổi giận, thư ký liền kéo tôi ra một góc, thấp giọng cảnh báo:

    “Tiểu Chu tổng, cô Giang Thần Hi này không đơn giản đâu. Chỉ cần cô ấy cười một tiếng trong công ty, cổ phiếu lập tức tăng một phần trăm.”

    “Còn mấy hợp đồng hợp tác á? Miễn là do cô ấy gõ văn bản, kiểu gì cũng ký được.”

    “Đây là thần tài trấn công ty, là bảo bối trong lòng chủ tịch đó, tốt nhất đừng động vào.”

    Tôi không tin. Hủy hết đặc quyền của cô ta, bắt làm việc như nhân viên bình thường, lương cũng hạ xuống đúng mức theo chức vụ.

    Kết quả, hôm sau công ty phá sản.

    Ba tôi tức đến nhập viện vì đau tim, mẹ tôi khóc lóc kéo tôi đi cầu xin cô ta quay lại, giữa đường thì tai nạn xe nghiêm trọng, thi thể không còn nguyên vẹn.

    Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi lại đang ở ngày đầu tiên trở về công ty.

    Tôi vẫn lập tức… sa thải cô ta.

    Bởi vì thứ tai họa này, tuyệt đối không thể để lại!

  • Bà Chủ Nhà Trong Mắt Người Dân

    Tôi bị đám người thuê bêu lên diễn đàn khu chung cư, nói tôi – một bà chủ nhà lòng dạ đen tối, cho thuê giá cắt cổ.

    Nhưng họ đâu biết, nguyên tòa nhà của tôi bao trọn gói: điện, nước, sưởi, mạng đầy đủ.

    Mùa hè bật điều hòa 24/7, mùa đông thì sưởi nóng đến mức mặc áo cộc cũng chẳng thấy lạnh.

    Cả nhóm cư dân bàn tán xôn xao, đến cả anh họ tôi – người giúp tôi thu tiền thuê – cũng không nhìn nổi nữa:

    【Em gái à, hay là giảm chút tiền thuê đi, chúng ta cũng đỡ mệt đầu.】

    Tôi chẳng nói nhiều, trực tiếp gửi thông báo vào group thuê nhà:

    【Để tích cực phản hồi những góp ý về giá thuê, quyết định điều chỉnh như sau:】

    【Từ tháng sau, tiền thuê mỗi phòng sẽ đồng loạt giảm 800 tệ, về mức giá thị trường. Đồng thời, hủy bỏ chính sách bao trọn gói điện, nước, sưởi và mạng — các hộ tự thanh toán.】

    Thông báo vừa đăng lên, group thuê nhà lập tức nổ tung.

  • Khi Lao Công Là Chủ Tịch

    Công ty tổ chức team building, trong màn trình diễn pháo hoa, vị hôn phu của tôi — Thẩm Lưu Niên — quỳ một gối xuống trước cô trợ lý mới, lấy ra chiếc nhẫn kim cương đã chuẩn bị sẵn.

    “Tô Tiểu Điệp, em đồng ý lấy anh nhé?”

    Anh ta cầu hôn người phụ nữ khác ngay trước mặt tôi, đồng nghiệp xung quanh chỉ liếc nhìn tôi một cái rồi vờ như không thấy.

    “Lấy anh ấy đi, lấy anh ấy đi!”

    Thấy tôi đi tới, Tô Tiểu Điệp ngẩng đầu đầy kiêu ngạo như một con thiên nga trắng, ánh mắt khiêu khích liếc qua tôi: “Hai người còn chưa kết hôn, loại rác rưởi như cô không xứng với Lưu Niên.”

    Tôi chỉ lặng lẽ nhìn Thẩm Lưu Niên: “Chúng ta đúng là chưa kết hôn, nên anh có quyền lựa chọn. Vậy anh xác định chọn cô ta, không chọn tôi?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *