Cỗ Máy Cầm Cố Vận Mệnh

Cỗ Máy Cầm Cố Vận Mệnh

Kết hôn với chồng được bảy năm, tôi bất ngờ lâm bệnh nặng, sống được chỉ nhờ vào máy móc duy trì sự sống.

Người chồng luôn yêu thương tôi lại lạnh lùng cho người rút ống thở.

Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, tôi nhìn thấy anh ta ôm chặt lấy Tô Nhược Sơ ngoài hành lang, còn con trai tôi đứng bên cạnh.

“Nhược Sơ, Phùng Nguyệt Ninh sắp chết rồi, em sắp có thể một bước lên mây rồi! Cửa hàng số Tám quả nhiên có tác dụng.”

Tô Nhược Sơ cười rúc vào lòng anh ta: “Anh Vân, anh đối với em thật tốt, đến cả sức khỏe của cô ta cũng dám đem đổi lấy cho em.”

“Đây là cái cô ta nợ em. Năm đó nếu cô ta chịu nhường suất đậu đại học cho em, em cũng chẳng phải chịu cảnh làm công nhân quèn suốt bao năm qua.”

Con trai tôi rạng rỡ hân hoan: “Cô Tô, cuối cùng cô cũng có thể làm mẹ con rồi!”

Tôi đau đớn trút hơi thở cuối cùng.

Sau đó, tôi trùng sinh về đúng khoảnh khắc Vân Chu đang đi cầm cố sức khỏe của tôi.

1

Kết hôn với Vân Chu được bảy năm, tôi bất ngờ lâm bệnh nặng, sống được là nhờ thiết bị hỗ trợ.

Nhìn quanh căn phòng quen thuộc, tôi bỗng chốc bần thần.

Đây là căn nhà tôi và Vân Chu sống sau khi kết hôn. Dù không rộng rãi, nhưng tôi luôn giữ gìn gọn gàng ngăn nắp.

Cũng chính trong căn nhà này, sức khỏe của tôi đã bị anh ta đem ra đổi lấy tương lai xán lạn cho Tô Nhược Sơ.

Ánh mắt tôi đầy băng giá, lập tức leo lên xe đạp, lao thẳng đến tiệm cầm đồ.

Vừa tới cửa, đã nghe thấy giọng Vân Chu vọng ra:

“Chủ tiệm, tôi muốn cầm cố sức khỏe của vợ mình, đổi lấy một đời phất lên cho Tô Nhược Sơ.”

Ngón tay tôi siết chặt, cào lên cột trụ, móng tay bong cả ra.

Người ta nói mười đầu ngón tay liền tim, vậy mà lúc này tôi chẳng cảm thấy chút đau đớn nào.

“Sức khỏe và tuổi thọ của Phùng Nguyệt Ninh còn bảy mươi năm, cậu chắc chắn muốn cầm cố hết chứ?”

“Tất nhiên là chắc chắn.”

Vân Chu không chút do dự: “Chỉ cần Nhược Sơ được sống tốt, tôi bằng lòng làm tất cả. Nếu năm đó cô ta chịu nhường suất thi đại học cho Nhược Sơ, cô ấy đâu phải khổ đến giờ.”

“Dù Phùng Nguyệt Ninh có bệnh tật cũng không sao, tôi có thể chăm sóc cô ấy cả đời.”

Chủ tiệm ẩn trong bóng tối, không thấy rõ mặt, chỉ nghe giọng trầm thấp vang lên:

“Giao dịch thành lập, bảy ngày sau có hiệu lực.”

“Trong vòng bảy ngày, nếu muốn hủy, cậu có thể—”

Vân Chu vội ngắt lời: “Tôi sẽ không hối hận. Tôi phải về báo tin vui này cho Nhược Sơ!”

Nói xong, anh ta vội vã ký tên rồi quay người rời đi, chẳng thèm ngoái lại.

Tôi nhìn rõ từng nét hân hoan trên gương mặt anh ta.

Anh ta đi rồi, chủ tiệm quay sang nhìn tôi đang đứng ở cửa.

“Cô muốn cầm cố thứ gì?”

Tôi không ngần ngại lấy một giây:

“Tôi muốn đảo ngược giao dịch của Vân Chu. Dù phải trả giá gì tôi cũng chấp nhận!”

“Dù là con cái, người thân, hay thậm chí là chính bản thân tôi!”

Trong khoảnh khắc cuối đời kiếp trước, vẻ mặt rạng rỡ của Vân Nhuận – đứa con tôi liều mạng sinh ra – vẫn còn in hằn trong tâm trí tôi.

Kể từ khi Tô Nhược Sơ quay về, con tôi ngày càng thân thiết với cô ta, thậm chí nhiều lần oán trách vì sao tôi lại là mẹ nó.

Ngay cả ngày của Mẹ, nó cũng mang đến cho tôi một bát canh… giết người.

Vân Chu đứng bên cạnh, chỉ chờ tôi uống.

Chủ tiệm nghe xong, khẽ thở dài:

“Thứ cô muốn quá lớn, cái giá cũng sẽ không nhỏ. Nhưng oán niệm trong lòng cô quá nặng, không thể vào luân hồi.”

“Nếu đã vậy, làm trợ lý cho ta một trăm năm, đổi lại cơ hội trả thù kiếp này.”

“Tôi đồng ý.”

Sau khi bố mẹ tôi hy sinh vì đất nước, tôi được cha mẹ của Vân Chu nhận nuôi, từ nhỏ đã bị trêu là vợ sắp đặt từ bé của anh ta.

Anh ta đối với tôi rất tốt, mối tình đầu là tôi, nụ hôn đầu cũng là tôi.

Nhưng sau khi chúng tôi đính hôn, nhà máy bỗng có một nữ phát thanh viên mới.

Khác hẳn với vẻ ngoài xám xịt của mọi người, cô ta luôn ăn mặc rực rỡ bắt mắt.

Tất cả đàn ông đều đổ dồn ánh mắt về cô ta, chỉ có Vân Chu dường như không hề nhìn thấy.

Lúc đó tôi cứ ngỡ mình đã tìm được người chồng xứng đáng nhất đời.

Sau đó, Tô Nhược Sơ cứu Vân Chu trong một vụ cháy ở phòng lò hơi, bị bỏng nặng tay trái.

Vân Chu yêu cầu tôi nhường suất học đại học cho cô ta.

Tôi đã suy nghĩ rất lâu, cuối cùng không đồng ý, chỉ đưa toàn bộ tiền tiết kiệm trong nhà cho cô ta và hứa sẽ giúp cô ta học thêm.

“Suất này đã được chốt, nếu đổi người sẽ bị cấp trên truy hỏi.”

Bề ngoài, Vân Chu không nói gì, vẫn đối xử với tôi như cũ.

Chúng tôi kết hôn, có con, tôi tốt nghiệp và lên làm lãnh đạo.

Tôi dùng năm năm để đi hết quãng đường người khác mất cả đời.

Nhưng ngay trước ngày tôi nhậm chức, bệnh tật ập đến, tôi ngã quỵ và không bao giờ đứng dậy được nữa.

Còn Tô Nhược Sơ thì được lãnh đạo nâng đỡ, từ một nhân viên bình thường trở thành trưởng phòng phát thanh.

Tôi từng nghĩ mình chỉ là xui xẻo.

Nhưng đến lúc chết mới biết — thì ra tất cả đều do Vân Chu đổi sức khỏe của tôi lấy chức vị cho người trong lòng anh ta.

Chương 2

Ngay cả con trai tôi, cũng trở thành đồng minh của bọn họ.

Kiếp trước mất bảy năm tôi mới nhìn thấu một kẻ cặn bã, kiếp này chỉ cần bảy ngày là đủ để rời xa.

Nghĩ cũng đáng.

Tôi dắt xe đạp trở về nhà.

Con trai đang chơi với kiến ngoài sân, thấy tôi về chỉ liếc một cái đầy chán ghét.

Nhưng ngay giây sau, đôi mắt nó bất chợt sáng lên.

Nó bật dậy như viên đạn nhỏ, đẩy tôi qua một bên rồi lao về phía Tô Nhược Sơ.

“Cô ơi, cô đến thăm Nhuận Nhuận sao?”

“Ừ, hôm nay ở hợp tác xã có bán mạch nha, cô nghĩ chắc con thích nên mua cho.”

Con trai tôi vui mừng định nhào đến ôm cô ta: “Cô tốt với con quá!”

Nhưng chưa kịp chạm vào thì đã bị Vân Chu ngăn lại.

“Đừng hấp tấp như vậy, cô Tô đang mệt, không chịu nổi va chạm đâu.”

Kiếp trước thấy Vân Chu bảo vệ Tô Nhược Sơ như thế, mắt tôi đỏ hoe.

Không nhịn được, giọng mỉa mai mà đuổi người đi.

Tô Nhược Sơ mắt cũng đỏ theo, ra vẻ kiên cường nói: “Anh Vân, quà em đã đưa rồi, em về trước đây. Em không muốn vì mình mà khiến cô Phùng nổi giận.”

Vân Chu không hài lòng với thái độ của tôi, lập tức dắt cả cô ta và con trai bỏ đi.

Tôi chạy ra cửa ngăn lại, lại bị hàng xóm xung quanh chỉ trỏ.

Bảo tôi suốt ngày chỉ lo nghiên cứu, chẳng biết cư xử với hàng xóm láng giềng, ai làm hàng xóm với tôi đúng là xui xẻo.

Cũng vì thế mà kiếp trước, lúc tôi bệnh nặng nằm liệt giường, không một ai đến cứu.

Lần này, tôi thuận theo lời Vân Chu: “Vân Nhuận, con lớn rồi, mau mời cô Tô vào nhà ngồi.”

Vân Chu ngạc nhiên nhìn tôi, như thể không ngờ tôi lại không nổi giận.

Do dự một chút, anh ta lại nắm tay tôi như trước, mỉm cười dịu dàng.

“Mặt em tái thế này, chắc là dạy học mệt quá rồi phải không? Tối nay để anh nấu cơm.”

Anh ta cầm tay tôi, vẫn ấm như ngày nào.

Nhưng tôi chỉ cảm thấy lạnh sống lưng — chính đôi tay này vừa ký vào tờ giao kèo cầm cố tôi.

Similar Posts

  • Người Chồng Trở Về Sau Ba Tháng Mất Tích

    Chiến sự biên cương kéo dài hai năm, người chồng là Trung đoàn trưởng mất tích ba tháng của tôi – Lục Thừa Châu, đột nhiên trở về.

    Tôi vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, vội vàng bưng lên cho anh món mì cán tay anh thích ăn nhất. Trên bàn ăn, anh bỗng mở miệng:

    “Tú Liên, giúp anh lấy cái hộp sắt chôn dưới gốc cây hòe già đến đây nhé, anh muốn thứ bên trong.”

    Tay tôi đang gắp thức ăn lập tức khựng lại.

    Bởi vì cái hộp sắt ấy căn bản không hề tồn tại, đó là lời nói bịa ra giữa tôi và Lục Thừa Châu năm đó, chỉ để dỗ đứa con trai năm tuổi đi ngủ sớm.

  • Người Đàn Bà Điên

    Kỷ niệm bảy năm kết hôn, trong “Bảo tàng thất tình”, tôi nhìn thấy bức ảnh của chồng và con gái riêng của mẹ kế anh ta..

    Bên dưới bức ảnh là dòng chữ viết tay của chồng:

    “Tha lỗi cho anh, cả đời này chỉ có thể bảo vệ em với tư cách là người thân.”

    Chồng gửi cho tôi một tin nhắn:

    【Em gái của anh đã về nước rồi, kỷ niệm ngày cưới để lần sau hãy kỷ niệm nhé.】

    Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn, bật cười.

    Cố Thừa Trạch, khi kết hôn tôi đã nói rồi – tôi là một người đàn bà điên. Anh thật sự không nên chọc giận tôi.

  • Ác Giả Ác Báo Full

    Đi công tác về, tôi phát hiện bệnh nhân của mình và chồng tôi đang lăn lộn trên giường.

    Cô ta tỏ vẻ đáng thương:

    “Bác sĩ Mạnh, từ khi ở bên Minh Thành, em cảm thấy bệnh tình của mình cũng chuyển biến tốt hơn.”

    “Chị tốt bụng chút đi, nhường anh ấy cho em nhé.”

    Tôi vừa vỗ tay vừa nhanh chóng hoàn tất thủ tục ly hôn và phân chia tài sản, còn chúc bọn họ trăm năm hạnh phúc.

    Cũng hay, một người mới được chẩn đoán ung thư, một người đang giấu bệnh HIV.

    Để xem, ai sẽ hại chết ai trước.

  • Kiếp Này Tôi Không Nhường Chị Nữa

    Chị gái vì muốn được ăn thịt mà gả cho con trai trưởng thôn, còn tôi thì gả cho một anh thanh niên trí thức nghèo vừa mới được phân về làng.

    Không ngờ, ngay ngày chị gái gả đi, Tô An Quốc đã lén rời làng đi buôn bán, rồi chẳng bao giờ quay về nữa.

    Còn tôi thì theo chân anh chàng học giỏi tên Tống Minh Khiêm thi đỗ đại học, về thành phố, trở thành bà Tống khiến cả làng ghen tị.

    Chị gái bị bỏ lại trong thôn, sống cảnh như góa bụa. Sau đó bị bắt gặp đang lén lút qua lại với người đàn ông khác.

    Trưởng thôn giận dữ đuổi chị ra khỏi nhà, còn cha – người luôn coi trọng danh tiếng và thể diện – đã đánh chị một trận rồi thẳng tay đuổi khỏi nhà, miệng nói: “Từ nay, tao không có đứa con gái như mày nữa!”

    Tết năm ấy tôi về quê, vừa vào cổng làng thì bị chị chặn đầu xe, nước mắt nước mũi van xin tôi cho chị về nhà ăn Tết.

    Không ngờ vừa lên xe, chị lại nổi điên giành lấy tay lái, khiến tôi và cả chiếc xe lao xuống vực.

    Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi thấy chị đang lăn lộn dưới đất, gào khóc đòi đổi người gả chồng với tôi.

    Tôi lập tức hiểu ra — chị cũng quay về rồi.

    Tiếc là, chị không biết làm “bà Tống” không dễ đâu.

    Tôi lập tức đăng ký thi đại học, lần này tôi sẽ liều mạng mà học.

    Tự mình bước vào cổng trường đại học!

  • Nữ Nhi Nhà Họ Sở

    Chúng ta là nữ nhi nhà họ Sở, trời sinh có mắt âm dương, nữ nhân trong nhà ai nấy đều có bản lĩnh thông thiên.

    Đại tỷ xem phong thủy, tam muội dự đoán sinh tử. Chỉ có ta là chẳng biết gì, bị các tỷ muội trong nhà coi như hạ nhân sai khiến.

    Khi cuộc tranh đoạt ngôi vị Thái tử trở nên kịch liệt nhất, Hoàng đế lâm bệnh nặng cho triệu ba tỷ muội chúng ta tiến cung. Ngài muốn ba tỷ muội chúng ta, mỗi người chọn một vị hoàng tử làm phu quân.

    Đại tỷ chọn Đại hoàng tử có phong thủy gia trạch tốt nhất. Tiểu muội chọn Ngũ hoàng tử có tướng mạo trường thọ nhất. Tới lượt ta, chỉ còn lại Tứ hoàng tử ngu ngốc.

    Đại tỷ thẳng thừng nói ta là một phế vật chẳng biết gì. Tiểu muội thì vừa liếc mắt đã nhìn ra mệnh của ta chẳng thọ.

    Thế nhưng ta chỉ khẽ mỉm cười với Hoàng đế.

    “Thảo dân nguyện được vào hậu cung của Bệ Hạ, cầu mong Bệ hạ thương xót.”

  • Phía Sau Người Đàn Ông Tàn Tật

    Ngày tự truyện cá nhân của Lục Hoài Vũ được phát hành, tôi ném hết đồ đạc của anh ta ra khỏi cửa và đề nghị ly hôn.

    Trong cuốn tự truyện đó có một đoạn viết rằng:

    “Vì cứu cô ấy, tôi từ một vận động viên đỉnh cao trở thành người tàn tật. Nhưng tôi chưa từng hối hận, bởi vì tôi đã bảo vệ được tình yêu cả đời này.”

    Người anh ta gọi là “tình yêu cả đời”, chính là bạn gái đầu tiên – Lý Noãn Mộng.

    Hơn một tháng sau, cũng chính Lý Noãn Mộng – với tư cách phóng viên – đến phỏng vấn tôi, người sắp lên đường đến vùng lũ cứu trợ.

    Cô ta hỏi tôi, là một tiểu thư con nhà giàu, gia nhập đội cứu hộ có phải chỉ để tạo danh tiếng?

    Tôi nhướng mày, mỉm cười nhìn cô ta:

    “Chồng tôi vì cứu cô – bạn gái cũ của anh ấy – mà gặp tai nạn gãy chân, cả hai bị mắc kẹt, cuối cùng chính tôi liều mạng cứu các người. Tôi có phải đến để tạo danh tiếng hay không, chẳng phải cô rõ hơn ai hết sao?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *