Cô Nàng Lộ Lộ

Cô Nàng Lộ Lộ

Trong buổi ăn tối, mẹ tôi và “kẻ thù không đội trời chung” của bà ấy đối đầu căng thẳng ngay trên bàn ăn. Còn tôi và con trai của bà ấy thì đang lời qua tiếng lại trong phòng bên cạnh.

Anh ta bị tôi hôn đến mức khàn giọng, phải lên tiếng xin tha: “Dừng lại đi, mẹ tôi mà phát hiện thì chết mất…”

“Tụi con trai đúng là phiền phức.” – Tôi cởi áo khoác, quấn ngang eo anh ta, “Nè, che cho anh rồi đấy.”

1

Mẹ tôi có một người bạn thân tên là Đổng Linh. Sau khi cả hai lấy chồng, từ bạn thân trở thành đối thủ. Việc gì cũng phải phân cao thấp.

Vì điều kiện kinh tế hai nhà đều tốt, nên họ không so đồ hiệu hay xe hơi, mà chuyển sang so con cái.

Lục Thức là con trai dì Đổng. Từ nhỏ anh ta đã điềm tĩnh, chín chắn, là kiểu học bá thiên tài.

Còn tôi thì hoạt bát, nổi loạn, học nghệ thuật và là kiểu học dốt chính hiệu.

Tôi và Lục Thức, do chịu ảnh hưởng từ mẹ mình, nên luôn thấy nhau ngứa mắt.

Mỗi lần tụ họp, tôi lo chơi game, anh ta thì vừa ăn vừa làm đề ôn tập.

Còn mẹ tôi và dì Đổng thì mãi không thoát khỏi kiểu đối thoại như:

“Lục Thức nhà tôi lại đứng nhất toàn khối lần này, tháng sau còn đại diện trường đi thi học sinh giỏi…”

“Con bé nhà tôi thì mới giành giải nhất quốc gia cả piano lẫn múa.”

Lớn lên một chút, cuộc so tài của hai người họ lại chuyển hướng:

“Ôi, tháng trước Lục Thức lại nhận được thư tình. May mà nó biết giữ mình, ngoài học hành ra thì chẳng dính dáng gì đến con gái.”

Mẹ tôi cười: “Đổng Linh à, cậu đừng quản Lục Thức chặt quá. Ở độ tuổi này, có thích ai đó cũng là chuyện bình thường thôi mà…”

Dì Đổng lắc đầu không đồng tình:

“Cậu không sợ Lộ Lộ yêu sớm à?”

Đúng lúc tôi vừa chơi xong một ván game, ngẩng đầu cười:“Dì ơi, bây giờ mà còn gọi yêu ở tuổi này là sớm thì… muộn mất rồi!”

“Trời ơi, Lộ Lộ xinh như vậy, chẳng lẽ thật sự đã yêu sớm rồi sao?”

– Dì Đổng vừa nói dứt câu, đũa trong tay Lục Thức rơi “cạch” xuống đất.

Mẹ tôi lập tức nắm lấy cơ hội để khoe: “Lộ Lộ nhà tôi được nhiều bạn trai theo đuổi lắm đấy. Toàn là mấy đứa học nghệ thuật. Có người chơi piano, người đánh trống, còn có cả người nhảy jazz nữa… đứa nào cũng trông như idol Hàn Quốc vậy!”

Dì Đổng hừ nhẹ một tiếng:

Đẹp trai thì sao chứ? Lục Thức nhà tôi cũng đâu thua kém gì.”

Mẹ tôi liếc nhìn Lục Thức, môi mấp máy nhưng không thể phản bác, bởi vì dì Đổng nói đúng—Lục Thức đúng là “gương mặt đại diện” của trường tôi.

Anh ta không chỉ mang về cho trường vô số huy chương ở các kỳ thi, mà còn sở hữu vẻ ngoài lạnh lùng, thu hút, ngay cả các cô giáo dạy múa dân gian và quốc tế cũng thường khen ngợi anh ta.

Khen dáng chuẩn, khí chất tốt, ngũ quan sắc nét. Nếu vào lớp múa, chắc chắn là một hạt giống triển vọng.

Tuy bên khối nghệ thuật tụi tôi cũng không thiếu trai đẹp, nhưng phần lớn lại chạy theo mốt: nhuộm tóc, mặc quần rách, né mặc đồng phục nếu có thể.

Trong khi đó, Lục Thức với mái tóc đen, sơ mi trắng lại như làn gió mát giữa trời oi ả—

luôn giữ vững độ hot.

Mỗi lần anh ta đi ngang qua dãy lớp nghệ thuật, luôn thu hút không ít ánh mắt nữ sinh.

Dì Đổng gắp cho tôi một con tôm, dịu dàng nói: “Lộ Lộ, nghe lời dì nhé. Đừng yêu đương sớm. Dì nghe nói mấy cậu con trai học nghệ thuật chơi bời lắm, con tuyệt đối đừng yêu mấy đứa kiểu tương lai làm diễn viên hay ca sĩ nổi tiếng gì đó…”

Câu nói đó đụng trúng ngay điểm yếu của tôi—một fangirl chính hiệu.

Tôi đáp trả ngay lập tức: “Xin lỗi dì, ai nói làm sao nam là nhất định phải lăng nhăng? Bạn trai cháu rất, rất xuất sắc đấy ạ! Thi đại học môn Toán được hơn 180 điểm cơ mà!”

Sắc mặt Lục Thức khẽ thay đổi, làm đổ cả ly nước. Anh ta vội vàng đứng dậy, nhặt lại chiếc cốc. Nước loang nhanh trên mặt bàn, thấm ướt cả áo sơ mi và quần của anh ta.

Dì Đổng vừa đưa khăn giấy vừa lắc đầu nói: “Trời ơi, hôm nay con sao thế, tâm trí để đâu vậy không biết…”

“Xin lỗi. Dì, mẹ, còn cả…” – ánh mắt của Lục Thức dừng lại trên người tôi – “Lộ Lộ, mọi người cứ ăn từ từ nhé. Con về nhà thay đồ trước.”

Tôi nhếch môi cười nhẹ với anh ta, anh ta lập tức cúi đầu, vội vàng cầm áo khoác rồi rời đi nhanh chóng.

Nửa đêm, tôi bất ngờ nhận được tin nhắn WeChat từ Lục Thức: [Có thể dạy tôi yêu sớm được không?]

Tôi sững người. Xem đi xem lại ảnh đại diện và tên tài khoản, xác nhận đúng là Lục Thức xịn.

Tôi từ từ gõ một chữ:

[?]

Lục Thức trả lời:

[Nếu bạn trai của cậu sẽ để ý, thì cứ coi như tôi chưa từng hỏi nhé. Xin lỗi.]

Tôi tỉnh cả ngủ, lập tức gửi ba icon mặt cười nham hiểm:

[Bạn trai tôi bảo không sao cả.]

Tôi liếc nhìn màn hình iPad có hình nền là Trương Lăng Hách – “bạn trai” của tôi mà, tất nhiên là không để ý rồi.

Cười xỉu, Lục Thức ban ngày nghe tôi chém gió mà cũng tin là tôi có bồ thật à?

Tiếc là ngoài đời tôi chỉ đam mê ba thứ: idol, phim và truyện.

Chuyện yêu đương thì chưa từng có hứng.

Nhưng làm quân sư tình yêu cho Lục Thức thì tôi hoàn toàn tự tin.

Vừa xem xong phim mới của “bạn trai”, tôi xé gói snack, bắt đầu hóng drama từ phía Lục Thức.

Tôi nhắn:

[Ủa anh bạn, anh đâu rồi? Nói được nửa câu rồi im là sao? Tính cho tôi treo ngược cơn tò mò à?]

Lục Thức:

[Không, vừa rồi đang suy nghĩ chút chuyện thôi.]

Tôi:

[Chuyện gì cơ?]

Anh ta gõ rồi xóa, xóa rồi gõ, cuối cùng gửi đến một tin nhắn khiến tôi chấn động tận trời xanh:

[Người tôi thích đã có bạn trai. Nhưng trên mạng nói là chưa cưới thì vẫn còn 50% cơ hội. Tôi… muốn thử một lần.]

Tôi làm rơi luôn miếng khoai tây xuống đất, lúc này mọi loại chữ nghĩa đều không đủ để diễn tả tâm trạng tôi.

Tôi gửi luôn một tin nhắn thoại: “Ghê gớm ghê gớm, Lục Thức, anh định vì tình yêu mà làm Tuesday hả?!”

Anh mọt sách Lục Thức vừa vô là chơi lớn, tôi thà tin anh ta bị hack nick còn hơn.

Nhưng ngay lúc đó, Lục Thức cũng gửi lại một đoạn voice:

“Không được yêu lại là người thứ ba sao? Nếu hắn ta không bằng tôi, không hiểu cô ấy bằng tôi, tại sao tôi không thể giành lấy?”

Đêm hôm khuya khoắt, tôi theo thói quen chuyển voice sang chữ để đọc. Vừa thấy từ “hắn ta”, tôi chết lặng luôn.

Tôi nhắn lại:

[Nè, tôi thật ra vẫn luôn muốn hỏi một câu…]

Lục Thức:

[Ừ, hỏi gì cũng được.]

Tôi:

[Người cậu thích là nam hay nữ vậy?]

Lục Thức:

[…] Là con gái. Tưởng tượng của cậu về tôi lớn vậy à, Hứa Mộng Lộ?]

Tôi cười gượng, gửi một sticker meme hai ngón tay chọc vào nhau. Mà cũng không trách tôi hiểu nhầm Lục Thức.

Vì đúng như dì Đổng nói, anh ta chưa bao giờ nói thừa với con gái một câu.

Hoa khôi bên khối nghệ thuật của tụi tôi – Quách Linh. Siêu bánh bèo, theo đuổi anh ta hẳn hai năm trời, vậy mà không khiến trái tim anh ta rung động nổi.

Cô ấy sốc đến mức khóc lem hết cả lớp trang điểm: “Không chỉ tôi đâu, hoa khôi lớp ảnh, học bá đứng nhì khối cũng từng tỏ tình đều bị từ chối. Lục Thức chỉ nói vài câu với mấy bạn nam thôi. Nếu anh ta không thích con trai, tôi sẵn sàng nuốt luôn đôi giày múa này!”

Ghê thật.

Đám con gái từng theo đuổi Lục Thức gần như đều bị anh ta làm cho tức phát khóc.

Khóc xong còn nghi ngờ anh ta… thích con trai.

Lúc đó, Lục Thức lại gửi thêm hai tin nhắn mới:

[Danh bạ của tôi không có nhiều con gái. Người tôi có thể nghĩ đến chỉ còn mỗi cậu. Cậu có sẵn lòng giúp tôi không?]

Lục Thức rất hiếm khi nhờ vả ai, mà người anh ta cầu cứu lại là tôi.

Thế thì chắc chắn tôi phải giúp rồi.

Tuy tôi không ủng hộ việc chen vào chuyện tình cảm của người khác,

nhưng người chen vào lại là Lục Thức—nam phụ mà quá giỏi quá đẹp trai thì phải giúp chứ sao!

Tôi trả lời:

[Mau gửi MBTI của cô gái cậu thích cho tôi. Tôi đảm bảo trong vòng một tháng sẽ giúp cậu cưa đổ người ta!]

Lục Thức:

[Cô ấy là ENFP. Tính cách hoạt bát, lạc quan, tự tin, dễ thương. Ngoại hình rất xinh, xinh đến mức khiến người ta cảm thấy khó lại gần.]

Tôi cười lăn lộn trên giường.

[Trời ơi, Lục Thức, anh yêu cô ấy đến mức đó luôn hả? Anh từng nghe câu “người hướng nội là đồ chơi của người hướng ngoại” chưa? Xong rồi, anh định làm cún cưng của cô ấy rồi đấy.]

Lục Thức – người trước giờ chỉ nói chuyện ngắn gọn, chưa từng gửi icon. Lúc này lại đột ngột gửi một sticker Pochacco đỏ mặt, kéo tai, che mặt.

[Ừm. Vậy dạy tôi đi. Làm sao để trở thành cún cưng của cô ấy?]

Ờm… cái anh học bá lạnh lùng kia sao tự nhiên mềm nhũn như bánh mochi thế này?

Tôi nhìn chằm chằm tin nhắn anh ta gửi mà cười không nổi. Cái kiểu “một phút trước lạnh lùng, một phút sau mềm nhũn” này của Lục Thức làm tôi cảm thấy không biết phải phản ứng sao luôn.

Màn hình điện thoại tắt, căn phòng tối om. Tôi đấm nhẹ vào ngực mình, tim hơi nặng nặng.

Tôi cầm điện thoại lên, gửi cho anh ta một tin nhắn cuối cùng: [Khuya quá rồi, tôi phải ngủ đây. Mai là cuối tuần, tôi ngủ dậy rồi dạy anh.]

Lục Thức lại lập tức chuyển sang chế độ ngắn gọn-lạnh lùng: [Được. Ngủ ngon.]

Tôi sững người.

Chính là cái sự “trái gió trở trời” này! Khiến cho người trò chuyện với anh ta cũng bị kéo lên xuống như tàu lượn.

Tôi ôm điện thoại, mất ngủ đến tận rạng sáng. Bất ngờ bật dậy, không nhịn được mà cảm thán: “Đỉnh thật! Nếu Lục Thức cũng chơi chiêu này với crush—lúc thì lạnh nhạt, lúc thì nhiệt tình, xen kẽ thay phiên—cái độ ‘đáng yêu ngược đời’ này chắc chắn làm người ta mất ngủ vì anh ta!”

Thế là tôi nhắn ngay suy nghĩ đó cho anh ta. Anh ta không trả lời, chắc là ngủ rồi.

Similar Posts

  • Bảy Mươi Năm Còn Lại

    Kiếp trước, Chu Y Ninh lấy Cố Bắc Đình hai lần.

    Lần đầu, Cố Bắc Đình vì “bạch nguyệt quang” Tô Vũ Vi mà phụ bạc cô.

    Lần thứ hai, Cố Bắc Đình liều mạng cứu cô khỏi tay bọn cướp, khiến Chu Y Ninh mềm lòng, đồng ý tái hôn.

    Cô tưởng từ đó sẽ nắm tay nhau đến bạc đầu, một đời không tiếc nuối.

    Ai ngờ đến lúc lâm chung, mới phát hiện Cố Bắc Đình và Tô Vũ Vi thậm chí đã có cả… cháu nội.

    Đối xử mềm lòng với đàn ông, chỉ có mình là thiệt.

    Sống lại một đời, Chu Y Ninh thề sẽ không bao giờ mềm lòng với đàn ông nữa.

  • Kiều Sủng Kiều Vũ

    Ta là một trong những thị thiếp của Thái tử, nhưng ta lại vụng trộm ngoại tình.

    Đối tượng ta dây dưa lại chính là thích khách đến ám s á t Thái tử.

    “Dực ca ca, huynh lại tới giết tên Thái tử ngốc kia à? Chờ hắn chết rồi, chúng ta có thể cùng nhau cao chạy xa bay a~”

    Chàng trai ấy khẽ nhếch môi cười: “Ừm? Thái tử ngốc?”

    Sau này, Hoàng đế băng hà, Thái tử thuận lợi đăng cơ làm vua.

    Ta thu dọn đồ đạc, chuẩn bị bỏ trốn với người tình.

    Ai ngờ, ta tận mắt nhìn thấy một đám thái giám quỳ trước mặt chàng, miệng hô vang: “Bệ hạ thiên tuế!”

    Ha ha ha!

    Ta cười như điên rồi ngất xỉu.

  • Chồng Kiện Tôi Ra Toà

    “Chỉ còn một ngày nữa là hết thời gian suy nghĩ.” Luật sư đẩy tờ giấy triệu tập ra trước mặt tôi, “Anh ta không thể chờ thêm được nữa.”

    Tôi nhìn chằm chằm vào tờ giấy đó.

    Người khởi kiện: Trần Phong. Bị kiện: Lâm Vũ.

    Yêu cầu khởi kiện: Xin phán quyết ly hôn, con cái do nguyên đơn nuôi dưỡng, bị đơn phải trả tiền cấp dưỡng 8000 tệ mỗi tháng.

    “Anh ta điên rồi à?”

    “Không,” luật sư lắc đầu, “Anh ta rất tỉnh táo. Anh ta muốn giành tiên cơ trước cô.”

    Tôi bật cười.

    Sáu năm hôn nhân, anh ta ngoại tình, tẩu tán tài sản, đưa nhân tình về sống trong nhà.

    Bây giờ anh ta lại kiện tôi.

    Nói rằng tôi không xứng làm mẹ.

  • Cô Gái Giữa Tòa Nhà

    Khu nhà bị khoanh vào khu quy hoạch đường bộ, thông báo vừa dán lên, cả tòa nhà lập tức náo loạn.

    Tiêu chuẩn bồi thường là hai vạn hai một mét vuông, nhà tôi hơn một trăm mét vuông, tôi thấy cũng được nên đã ký tên.

    Kết quả vừa về đến nhà thì gặp ông Vương ở tòa nhà bên cạnh, ông ấy chống gậy xuống đất một cái: “Ai cho cô ký?”

    Nói xong ông ta vụt một gậy vào chân tôi, đau đến mức tôi hít ngược một hơi.

    Còn chưa kịp nói gì, dì Lý ở tầng ba đã xông tới đẩy tôi một cái, rồi nhổ một bãi nước bọt: “Kẻ bán nhà.”

    Tôi lập tức nổi giận: “Tôi ký vào nhà của chính tôi, mấy người không muốn ký thì cứ mà dây dưa, đụng vào tôi thêm lần nữa thử xem!”

    Cãi xong tôi quay về nhà, đóng sầm cửa đến mức rung cả tòa.

    Không ngờ ngày hôm sau trời còn chưa sáng, chuông cửa đã reo lên dồn dập.

  • Yêu Miêu Lạc Ổ Hổ

    Ta vốn là một yêu miêu, vô ý sa chân vào ổ hổ, lại bị Mẹ hổ nhận lầm là con đẻ.

    Ba tháng trước, Mẹ hổ đắc ý nhìn ta, rằng: “Không hổ là đứa con xuất sắc nhất của ta, lớn hơn cả huynh tỷ ngươi.”

    Ba tháng sau, nhìn ta vẫn nhỏ xíu như cục bông, Mẹ hổ ưu tư mà rằng: “Sao lại không lớn thêm chút nào vậy?”

    Mẫu thân ơi, có lẽ nào… thực ra ta chẳng phải hổ đâu?

  • Cô Dâu Thay Đổi Chú Rể

    Trong bữa tiệc độc thân, Phó Trường Uyên hôn Lâm Đường Đường – cô bạn thân khác giới của anh ta – qua lớp màng bọc thực phẩm, đến mức luyến tiếc không rời ngay trước mặt tôi.

    Mọi người xung quanh hùa theo, cười cợt:

    “Anh Phó, mai là cưới rồi đấy, còn dám chơi lớn thế này, không sợ vợ chưa cưới giận à?”

    Lâm Đường Đường nở nụ cười đắc ý, ánh mắt đầy khiêu khích.

    “An Noãn, tôi và Trường Uyên là bạn thân thôi, chỉ là trò chơi mà, cậu đừng nhỏ nhen thế chứ?”

    Tôi hất tay cô ta ra, nhìn thẳng vào Phó Trường Uyên, yêu cầu anh ta cho tôi một lời giải thích.

    Anh ta mặt đen như đáy nồi, nạt tôi một câu:

    “Chỉ là hôn qua màng bọc, có tính là gì?”

    Tôi bật cười lạnh lẽo:

    “Hôn qua màng bọc không tính là hôn, vậy thì đeo bao cũng không tính là ngủ với nhau đúng không?”

    Sắc mặt Phó Trường Uyên sa sầm, ánh mắt trở nên lạnh lùng.

    “Bối An Noãn, nếu em hay ghen như thế, đám cưới ngày mai cứ hoãn lại một thời gian đi.”

    Nhìn ánh mắt tự tin cho rằng tôi sẽ nhún nhường của anh ta, tôi cụp mắt xuống, ngoan ngoãn gật đầu.

    Anh ta cười đắc ý, không màng thể diện của tôi, tiếp tục chơi đùa với Lâm Đường Đường.

    Tôi quay người, gọi điện cho người từng là đối tượng liên hôn trước kia.

    “Ngày mai anh rảnh không? Kết hôn với tôi nhé.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *