Cô Vợ Hủy Hôn Khiến Giới Tài Phiệt Rúng Động

Cô Vợ Hủy Hôn Khiến Giới Tài Phiệt Rúng Động

Từ nhỏ tôi đã lớn lên ở nước ngoài, mẹ tôi sợ tôi dắt về một anh chàng ngoại quốc làm rể, nên đã sớm ở thủ đô sắp đặt cho tôi một vị hôn phu vừa tài giỏi vừa điển trai, bắt tôi về nước để đính hôn.

Hôm đó, tôi đến một cửa hàng cao cấp để chọn váy đính hôn. Vừa thấy một chiếc váy dài màu trắng sữa, thiết kế quây ngực, tôi đã rất ưng ý và chuẩn bị mang vào thử.

Bỗng một người phụ nữ bên cạnh liếc mắt nhìn chiếc váy trong tay tôi rồi nói với nhân viên:

“Chiếc váy này trông cũng khá đặc biệt đấy, mang cho tôi thử đi.”

Nhân viên không nói không rằng, thô lỗ giật luôn chiếc váy khỏi tay tôi.

Tôi tức giận lên tiếng:

“Chuyện gì cũng phải theo thứ tự trước sau chứ? Chiếc váy này là tôi chọn trước mà. Mấy người còn biết điều hay không vậy?”

Nhưng cô ta lại khinh thường nhìn tôi, nói đầy mỉa mai:

“Chiếc váy này giá mười tám vạn tám đấy. Một con nghèo như cô thì mua nổi à?”

“Chưa kể, tôi là em gái nuôi của tổng tài Tập đoàn Cố thị – Cố Văn Vũ. Ở thủ đô này, chữ ‘lý’ là do nhà họ Cố định nghĩa, cô hiểu không?”

Cô ta vừa dứt lời, tôi suýt bật cười.

Thật đúng là trùng hợp — Cố Văn Vũ chẳng phải chính là vị hôn phu của tôi sao?

Tôi lập tức gọi điện cho anh ta:

“Em gái nuôi của anh vừa cướp váy đính hôn của tôi, chuyện này tính sao đây?”

Chữ “em gái nuôi” nghe là thấy không trong sáng rồi. Nếu hôm nay Cố Văn Vũ không thể cho tôi một lời giải thích hợp lý, thì buổi tiệc đính hôn này khỏi cần tổ chức nữa.

Không ngờ, giọng anh ta vang lên lạnh lùng từ đầu dây bên kia:

“Cô là ai? Chuyện giữa tôi và Ngữ Như, đến lượt một người ngoài như cô xen vào sao?”

Tôi còn chưa kịp nói mình là vị hôn thê của anh ta, thì anh ta đã cúp máy không do dự.

Tôi tức đến mức nghẹn lời. Cố Văn Vũ, anh giỏi lắm, đến cả số tôi mà cũng không thèm lưu tên.

Bên cạnh, Ngữ Như đã cười rạng rỡ:

“Con tiện này! Cô tưởng lấy được số điện thoại của anh Văn Vũ là có thể bám víu anh ấy à? Đúng là mơ mộng hão huyền!”

Cô ta liếc mắt khinh bỉ nhìn tôi từ đầu đến chân:

“Ngay cả nhân viên dọn vệ sinh của Tập đoàn Cố thị còn ăn mặc sang hơn cô.”

Bình thường tôi không quá để tâm đến quần áo, chỉ chọn những gì đơn giản và thoải mái. Không ngờ có ngày lại bị người ta lấy đó làm cái cớ để chê bai.

“Thời buổi nào rồi mà còn đánh giá người khác qua vẻ ngoài? Cố Văn Vũ nhận cô làm em gái nuôi, đúng là mù mắt.”

Bị cô ta phá hỏng tâm trạng, tôi cũng chẳng còn hứng thú thử đồ nữa.

Tôi cầm váy bước thẳng tới quầy thu ngân định trả tiền.

Nhân viên bán hàng hơi do dự:

“Thưa cô, cửa hàng chúng tôi luôn ưu tiên phục vụ hội viên trước.”

Ngữ Như liền cười càng thêm đắc ý, móc từ trong túi ra một chiếc thẻ hội viên vàng lấp lánh, đập mạnh xuống quầy:

“Thẻ hội viên nạp một triệu mới có được đấy. Một con nghèo rớt mồng tơi như cô mà cũng dám giả vờ sang chảnh sao?”

Tôi vốn không phải kiểu người thích tranh hơn thua, nhưng hôm nay Ngữ Như thật sự đã chọc đến giới hạn cuối cùng của tôi.

Tôi móc ra một chiếc thẻ đen, đưa cho nhân viên, cố giữ bình tĩnh nói:

“Nạp hội viên. Sau đó gói váy lại cho tôi.”

Ngữ Như lập tức đe dọa nhân viên:

“Cô có biết thủ đô là sân nhà của nhà họ Cố không? Nếu hôm nay cô dám bán chiếc váy này cho con nhỏ kia, ngày mai tôi sẽ bảo anh Văn Vũ thâu tóm luôn cửa hàng này!”

Nhân viên lùi lại, giọng run run:

“Xin lỗi cô, tôi chỉ là nhân viên làm thuê, thật sự không dám đắc tội với Tập đoàn Cố thị.”

Xung quanh có vài người nhỏ giọng khuyên tôi:

“Tôi từng gặp cô Dụ vài lần rồi, Tổng giám đốc Cố thật sự rất cưng chiều cô ta, thôi bỏ đi.”

“Lần trước có người vô tình va trúng cô ta, kết cục là cả công ty bị nhà họ Cố chơi cho phá sản.”

“Cho dù cô có tiền đi nữa, so với nhà họ Cố thì cũng chẳng là gì. Mau xin lỗi đi, nhún nhường một chút cho xong.”

Nghe mấy lời tâng bốc đó, Ngữ Như hất cằm như thể cái đuôi sắp vểnh lên trời:

“Tiện nhân, bây giờ quỳ xuống trước mặt tôi, hét to ba lần ‘Tôi là một con tiện nhân rác rưởi, tôi biết sai rồi’, có khi tôi sẽ suy nghĩ tha cho cô một lần.”

Sống hai mươi sáu năm, đây là lần đầu tiên tôi gặp một người dám hống hách với tôi đến mức này.

“Cô vừa nói gì? Bảo tôi hét lên cái gì cơ?”

“Điếc à? Tôi là một con tiện nhân vô dụng, tôi biết mình sai rồi — mấy chữ này nghe không rõ hả?”

Khóe môi tôi nhếch lên, khẽ cười:

“Nghe rõ rồi. Đã biết mình là con tiện nhân vô dụng thì cút ngay cho khuất mắt, đừng đứng đây làm tôi chướng mắt!”

Gương mặt của Hạ Ngữ Như lập tức biến sắc, cuối cùng cũng hiểu là mình bị tôi dắt mũi. Cô ta gào lên rồi lao về phía tôi.

Similar Posts

  • Gả Thay Chị, Tôi Trở Thành Bà Chủ Cả Ngọn Núi

    Năm ấy chị tôi q/ u/ ỳ xuống, đôi bàn tay gầy guộc nắm chặt lấy gấu áo tôi mà van xin tôi gả thay.

    Chị khóc đến lạc cả giọng, nói cuộc sống trong núi khổ lắm, sức chị yếu không chịu nổi.

    Mẹ tôi đứng bên cạnh lau nước mắt, cha tôi cúi đầu hút thuốc suốt cả đêm. Đến lúc trời sáng, ông đập bàn.

    “Con thứ hai đi. Con thứ hai khỏe hơn. đi được”

    Tôi không nói gì, ôm bọc đồ cưới mà chị đã chuẩn bị sẵn.

    Bên trong là chiếc áo hoa nhỏ, nhưng rộng hơn người tôi đến hai vòng.

    Con đường vào núi đi mất ba ngày.

    Người đàn ông đến đón dâu tên Thẩm Việt Sơn, ít nói, chân hơi què, trên lưng thay tôi vác bọc đồ, suốt đường không quay đầu nhìn tôi lấy một lần.

    Tôi cứ ngỡ đời này sẽ như vậy.

    Thay chị gả cho một người đàn ông không yêu tôi, trong núi lớn nuôi gà cho lợn ăn, sinh vài đứa con, sống đến già rồi ch /ế. !.

    Cho đến ngày thứ ba sau hôn lễ, tôi đang đun nước trong bếp, nghe thấy Thẩm Việt Sơn nói với mẹ hắn ở ngoài sân ——

    “Cô ta không phải Tần Mẫn Hoa.”

    Mẹ chồng khựng lại đôi đũa.

    “Con có ý gì?”

    “Tôi từng xem ảnh cô cả nhà họ Tần, mắt tròn. Con bé này, mắt dài.”

    Tay tôi siết chặt cái kẹp lửa.

    Ngoài sân im lặng rất lâu, mẹ chồng mới lên tiếng.

    “Quản nó là đứa nào, làm được việc là được.”

    “Trong núi này thiếu người làm việc, không thiếu người đẹp.”

    Khoảnh khắc đó tôi mới hiểu, trong cái nhà này, tôi đến cả một cái tên cũng không xứng có.

    Tôi chỉ là một con gia súc bị dắt vào núi.

    Khác biệt chỉ ở chỗ, chị tôi là con da mịn thịt mềm, còn tôi là con da dày thịt thô.

  • Bạn gái nói lắp của tổng tài giả vờ đã cưới

    Tiệc tất niên của công ty, sếp muốn giới thiệu đối tượng cho tôi.

    Tôi uống hơi nhiều, mắt đỏ hoe, nghẹn ngào nói vẫn chưa quên được người yêu cũ.

    Đám đồng nghiệp hóng chuyện, nhao nhao bắt tôi kể chi tiết.

    Sắc mặt sếp ngồi ghế chính càng lúc càng vi diệu.

    “Người yêu cũ của cô… chẳng lẽ họ Nhâm?”

  • Tấm Vé Số Không Được Trả Thưởng

    Trước cửa tiệm bán vé số của tôi.

    Một người phụ nữ trúng giải độc đắc một trăm triệu cầm vé số đứng trước ống kính, gào khóc đến khản cả giọng:

    “Tôi trúng một trăm triệu, vậy mà bà chủ tiệm độc ác này thấy tôi là người nhà quê dễ bắt nạt nên không chịu trả thưởng!”

    “Ngày mai là hạn chót rồi, ba mẹ tôi vẫn còn nằm trong bệnh viện chờ số tiền này để cứu mạng!”

    Cô ta đưa máy quay nhắm thẳng vào tôi.

    Người xem trong phòng livestream phẫn nộ chửi rủa tôi:

    “Cái loại lòng lang dạ sói gì vậy trời, đây là tiền cứu mạng của người ta đấy!”

    “Trả thưởng mau lên! Không thì tụi tôi kéo team đập nát tiệm bà luôn!”

  • Nghe tiếng chuông dưới hiên

    Năm ta vừa cập kê, ba tỷ muội chúng ta rút thăm chọn phu quân.

    Rút được thẻ tím thì vào phủ Thân vương làm trắc phi.

    Rút được thẻ đỏ thì gả cho thứ tử dòng chính của Lang trung Bộ Hộ.

    Còn ai rút phải thẻ đen… sẽ phải thực hiện hôn ước do phụ mẫu định sẵn, gả cho kẻ từng bị nhà họ Văn nhục nhã hủy hôn, nay lại bước lên đỉnh cao quyền thế – một gian thần nổi danh.

    Ta biết rõ trong ống thăm có bàn tay người khác động vào.

    Dù thế nào, ta cũng sẽ rút phải thẻ đen.

    Nhưng ta không để tâm.

    Vì đời này, ta sống là để gả cho chàng.

  • Con Cá Dư Thừa

    Bị em trai ép cạo trọc đầu, tôi mang dáng vẻ chẳng nam chẳng nữ bước vào cánh cổng đại học.

    Ngày đầu tiên, tôi bị kéo vào nhà vệ sinh nam, người đó hỏi tôi có thể giúp anh ta lấy một cái quần lót không.

    Lần thứ hai, lại gặp anh ta, uống say rồi nhét tiền vào tay tôi, bảo tôi cầm lấy tiêu.

    Lần thứ ba, anh ta khóc, hỏi tôi có thể cho anh ta một nụ hôn không, anh ta rất khó chịu.

    Tôi tham lam chút dịu dàng ấy, ngoan ngoãn để mặc anh ta giày vò. Khi chuyện đi quá giới hạn, anh ta phát hiện tôi là con gái.

    Đáng sợ hơn là hôm sau, cha mẹ tôi chẳng biết nghe tin từ đâu, chạy đến tìm anh ta đòi bồi thường.

    Tạ Tinh Lăng chết lặng, chửi tôi lừa gạt anh ta, còn thề sẽ cắt đứt quan hệ, cả đời không qua lại.

    Tôi làm theo ý anh ta, lặng lẽ biến mất.

    Nhưng anh ta không biết, sau đó năm năm, Tạ Tinh Lăng tìm tôi đến phát điên.

  • Trân Trọng Người Trong Nhà

    Mẹ chồng nắm lấy tay tôi, cười đến không khép miệng được:

    “Nhà mình đúng là cưới được con dâu tốt. Con lo cho gia đình chu đáo thế này, Tiểu Thu ở ngoài làm việc cũng yên tâm hơn.”

    Lòng tôi bỗng chốc thấy ấm áp, vừa định khiêm tốn vài câu.

    Thì giọng cười lạnh của Thẩm Thiên Thu vang lên, anh ta đặt đũa xuống:

    “Mẹ, mẹ đừng nói thế.”

    “Nấu cơm, trông con là bổn phận, chứ chẳng phải thành tích gì đáng khen cả.”

    “Cô ta chắc quên rồi, mình đã nghỉ việc suốt năm năm rồi đấy.”

    “Suốt ngày chỉ biết chăm con rồi xem TV, sống cũng nhàn hạ thật.”

    “Chắc mỗi ngày đều khoe với mấy đứa bạn thân là chồng mình giỏi cỡ nào.”

    “Không chừng còn than thở sau lưng là tiền sinh hoạt tôi đưa không đủ tiêu.”

    Tôi đúng là không đi làm, nhưng nhà tôi có quan hệ mà, tôi cần gì phải đi làm?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *