Con Dâu Lừa Đảo Cả Tôi Và Con Trai

Con Dâu Lừa Đảo Cả Tôi Và Con Trai

Sau khi nuốt viên thuốc mà con dâu Tôn Tiểu Hàm đút cho, tôi bắt đầu khó thở, tầm nhìn mơ hồ.

Cô ta nép vào lòng chồng tôi – Dương Gia Thụ – rồi cất giọng nói:

“Cuối cùng cũng tiễn bà ta xuống gặp Dương Thuận rồi.”

Dương Thuận, con trai tôi, một tuần trước vừa qua đời vì tai nạn xe hơi.

“Phải đấy, tôi đã chờ khoảnh khắc này suốt ba mươi năm. Cuối cùng bà ta cũng chết rồi.”

Người chồng vốn dịu dàng ngày nào, lúc này lại lộ ra sự độc ác đáng sợ.

“Không uổng công tôi đổi thuốc suốt một năm trời, dù cảnh sát có muốn điều tra cũng chẳng tra ra được đâu.”

Thì ra là hắn đã tráo đổi thuốc của tôi.

Ánh mắt Dương Gia Thụ nhìn tôi chẳng khác nào đang nhìn một con gián ghê tởm.

Ngay sau đó, hắn lại dịu dàng quay sang Tôn Tiểu Hàm, nói:

“Về sau, gia đình ba người chúng ta có thể yên tâm sống vui vẻ rồi.”

Tôi uất ức nuốt ngụm khí cuối cùng.

Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở về phòng sinh, lúc con dâu vừa mới sinh nở.

Đứa bé sơ sinh đang vung vẫy đôi tay, còn con trai tôi – Dương Thuận – thì mỉm cười đáp lại.

Mọi người đều vui mừng trước sự chào đời của đứa trẻ.

Tôi lên tiếng:

“Đứa bé này sao lại chẳng giống A Thuận chút nào vậy?”

01

Một câu nói của tôi lập tức phá vỡ bầu không khí đầm ấm của cả gia đình.

Khóe miệng con trai tôi khẽ cứng lại.

Dương Gia Thụ liếc nhìn con dâu bằng khóe mắt, rồi nói:

“Chắc là giống mẹ nó đấy.”

Tôn Tiểu Hàm vội vàng phụ họa:

“Đúng rồi ạ, thằng bé giống mẹ, mẹ nhìn xem, lông mày này, mũi này, đều giống y như đúc.”

“Chỉ có đôi mắt là giống A Thuận thôi.”

Trong lòng tôi cười lạnh: mắt còn chưa mở ra thì làm sao mà nhận ra được giống ai.

Kiếp trước tôi lại không nhận ra, những tương tác nhỏ nhặt giữa chồng và con dâu lại lộ liễu đến vậy.

Kiếp trước, sau khi cháu trai ra đời, cả nhà chúng tôi đã chìm trong niềm vui hân hoan.

Con trai tôi còn sốt sắng hơn cả con dâu, tự tay thay tã, pha sữa cho đứa bé.

Ngày nào tan làm cũng hủy hết mọi cuộc hẹn, chỉ vội vàng về nhà chăm con.

Dương Gia Thụ thì nâng niu đứa trẻ như trân bảo, còn chăm chút hơn cả khi nuôi dưỡng con trai năm xưa.

Tôi vẫn luôn nghĩ đó là vì “tình cảm ông bà dành cho cháu”, nào ngờ…

Đứa bé này, mới chính là cốt nhục ruột thịt của hắn.

Khi cháu trai tròn ba tháng, con trai tôi lái xe đi công tác, bất ngờ xe mất lái lao xuống vực, thi thể không còn.

Bản thân tôi vốn sức khỏe yếu.

Lại thêm nỗi đau mất con, càng khiến sức cùng lực kiệt, đến mức bình thường còn chẳng đứng vững nổi.

Trong chính căn nhà mà tôi một tay vun vén, tôi lại trở thành người vô hình.

Hai kẻ đó ngang nhiên ân ái, chẳng hề che giấu những hành động thân mật.

Chúng còn trắng trợn bàn bạc cách đã động tay chân lên xe của con trai tôi, khiến xe mất lái rơi xuống vực.

Chúng giam cầm tôi, nhốt tôi trong tầng hầm, không cho ra ngoài.

Không cho tôi ăn uống, đối xử với tôi như súc vật.

Cuối cùng, chỉ bằng một viên thuốc, kết thúc mạng sống tôi.

Bọn chúng – một gia đình ba người – rời khỏi đây, thản nhiên đổi chỗ khác, bắt đầu cuộc sống mới mà không mang theo gánh nặng nào.

Ở kiếp này, tôi tuyệt đối không để chúng toại nguyện.

Tôi sẽ bắt chúng phải trả giá đắt!

Con trai tôi bị lời ngon tiếng ngọt của con dâu thuyết phục, lại tiếp tục vui vẻ trêu đùa đứa bé.

Còn an ủi tôi:

“Mẹ à, Tiểu Hàm nói đúng đó, thằng bé giống mẹ nó nhiều hơn.”

Đứa trẻ mới sinh, mặt mày còn nhăn nheo.

Đúng là rất khó nhìn ra đặc điểm khuôn mặt.

Tôi chỉ cười nhạt:

“Ừ, cũng phải.”

Con dâu có vẻ mệt mỏi, Dương Gia Thụ ân cần lấy gối kê sau lưng cô ta.

Con trai tôi thì chỉ chăm chăm nhìn đứa bé, chẳng hề để ý gì khác.

Tôi thấy chướng mắt quá.

“Bữa nay để mẹ trông chừng, hai cha con cứ về nhà nghỉ đi.”

Con trai vì lo cho sức khỏe tôi, không muốn để tôi vất vả.

“Để con chăm Tiểu Hàm là được rồi, với lại còn có hộ lý mà mẹ. Bố mẹ đã thức suốt đêm rồi, về nghỉ đi.”

Con dâu đau bụng chuyển dạ từ nửa đêm, đến năm giờ sáng mới sinh được.

Mọi người đều chưa ai chợp mắt.

Tôi bảo Dương Gia Thụ về, còn tôi ở lại.

Dù sao con dâu cũng là phụ nữ, tôi chăm sóc vẫn thuận tiện hơn.

Con trai không lay chuyển được tôi, đành đồng ý.

Đợi đến khi cả con trai lẫn con dâu đều ngủ say.

Tôi lặng lẽ bước tới nôi em bé.

Nhẹ nhàng vuốt ve lớp lông tơ trên đầu đứa trẻ.

Tôi lấy ra tăm bông đã chuẩn bị từ trước, lấy mẫu tế bào miệng từ trong miệng đứa bé.

Bị làm phiền, đứa bé bắt đầu khóc oa oa.

Con trai tôi bị đánh thức, hỏi:

“Mẹ, mẹ đang làm gì vậy?”

Tôi nhanh chóng cất mẫu vật, bế lấy đứa trẻ.

“Chắc nó đói rồi.”

Con trai không chút nghi ngờ, bế đứa trẻ giao cho con dâu cho bú.

Sau đó, tôi tiếp tục lén lấy mẫu DNA của Dương Gia Thụ và con trai, làm hai bản xét nghiệm quan hệ cha con với đứa bé.

Không ngoài dự đoán.

Đứa trẻ là con ruột của Dương Gia Thụ!

02

Vừa giấu kín hai bản xét nghiệm xong.

Dương Gia Thụ đã theo thói quen, rót nước, chuẩn bị thuốc, rồi bước vào phòng.

“Tố Nga, uống thuốc nào.”

Cơ thể tôi yếu, quanh năm phải uống thuốc.

Nhiều loại thuốc khác nhau, có loại uống ba viên, ngày hai lần, có loại uống hai viên, ngày ba lần.

Tôi chưa từng tự nhớ nổi những lịch trình đó.

Mỗi lần đều là Dương Gia Thụ chuẩn bị sẵn rồi đưa đến tận tay tôi.

Nếu hắn bận đi làm, sẽ dặn dò rõ ràng cho người giúp việc.

Thậm chí còn không yên tâm, đến giờ còn đích thân gọi điện về giục tôi uống thuốc.

Ai ai cũng khen tôi có phúc.

Có một người chồng ngoan ngoãn, tận tụy, yêu thương vợ hết mực.

Thật đúng là phúc đức từ kiếp trước.

Tôi nhìn chằm chằm vào những viên thuốc nhỏ trong nắp chai, rất lâu không nói lời nào.

Một người chồng tốt, âm thầm tráo thuốc hại chết vợ mình.

Lại còn hại chết cả con trai.

Đúng là tôi có cái… “đại phúc khí” đấy!

“Em sao vậy?” Chồng tôi thấy tôi mãi không nhận thuốc, liền hỏi.

Tôi nhìn thẳng vào khuôn mặt hắn, phát hiện cơ mặt hắn đang căng cứng.

Hắn đang căng thẳng.

Chắc sợ tôi phát hiện ra rồi.

Similar Posts

  • Ba Ngày Sau, Tôi Đuổi Cả Nhà Ra Khỏi Cửa

    Hai căn cửa hàng mặt phố là di sản mà bố mẹ để lại cho tôi.

    Sau khi kết hôn, em chồng nói muốn khởi nghiệp, chồng tôi bảo tôi “cho mượn” mặt bằng để cô ta mở siêu thị.

    Mở một cái là năm năm, không hề trả một đồng tiền thuê nào.

    Hôm đó con gái tan học đi siêu thị mua kẹo, em chồng nhất quyết nói con bé ăn trộm đồ.

    Ngay trước mặt hơn chục khách hàng, cô ta ấn đứa bé năm tuổi xuống quầy thu ngân, tát hai mươi cái.

    “Đồ ăn trộm không có giáo dục! Giống hệt cái loại mẹ mày chết cả bố lẫn mẹ ấy!”

    Khi tôi chạy đến, nửa bên mặt con gái đã sưng tím, co mình ở góc tường không dám khóc.

    Chồng tôi đứng bên cạnh, kéo tôi lại khi tôi định xông lên.

    “Thôi bỏ đi, chắc chắn là trẻ con không hiểu chuyện, em gái cũng là đang thay chúng ta dạy dỗ nó.”

    Tôi không nói gì, chỉ ôm con gái vào lòng, nhẹ nhàng lau đi vệt máu bên khóe miệng con bé.

    Ba ngày sau, chủ cửa hàng mới cầm hợp đồng đến tận nơi, đối mặt với cả nhà em chồng đang bốc dỡ hàng, nói:

    “Mặt bằng này tôi đã mua rồi, yêu cầu mấy người hôm nay lập tức dọn sạch đi.”

  • Mỗi Ngày Đều Lo Tiểu Thư Sụp Đổ Hình Tượng

    Trở thành nha hoàn thân cận của tiểu thư, ngày nào ta cũng nơm nớp lo sợ, chỉ e vô ý gây họa. Tiểu thư bị oan ức hay bị mắng, ta luôn là kẻ đầu tiên xông ra đối chất.

    Người ngoài cười chê ta khờ dại, bảo rằng tiểu thư chỉ đang lợi dụng ta như con tốt thí mạng. Nhưng đến khi cô gia vì bạch nguyệt quang của hắn mà muốn đánh chết ta, tiểu thư rốt cuộc không nhịn được: “Ngươi… dừng… dừng… dừng… dừng tay lại cho ta!”

    Xong rồi, họa lớn cuối cùng vẫn bị đâm toạc!

  • Bùa Yêu Vị Chanh Tuyết

    Đối tượng liên hôn uống cốc Trà Chanh Mật Tuyết (Mixue) tôi đưa cho xong, quay sang yêu thương tôi đến mức điên cuồng.

    Anh ta hỏi tôi đã bỏ gì vào trong nước chanh.

    Tôi trêu anh: “Đặc sản Miêu Cương nhà em – Tình Cổ (bùa yêu) đấy.”

    Vì tôi, Phương Tri Lâm tuyệt giao với anh em, vứt bỏ tôn nghiêm, trở thành gã “nô lệ của vợ” mà ai ai cũng biết.

    Năm thứ hai sau khi kết hôn,bạch nguyệt quang Hứa Doanh của anh ta du học trở về.

    Phương Tri Lâm quỳ trước mặt tôi, đau khổ nói:

    “Có thể giải cổ được không? Coi như tôi cầu xin em.”

    Tôi gật đầu nói được.

    Nhận sáu căn nhà.

    Năm mươi triệu tiền mặt.

    Ký hợp đồng ly hôn, thu dọn đồ đạc rời đi.

    Một tuần sau, Phương Tri Lâm gọi điện đến vào lúc nửa đêm.

    “Vì sao tôi vẫn nhớ em đến vậy? Trong cốc nước chanh đó rốt cuộc em đã bỏ thứ gì?”

    Tôi lạnh lùng nói:

    “Nước nóng.”

  • Lệ Hoàng Hậu

    Ngày ta bệnh mất, toàn cung phủ trướng, bi ai trùng trùng.

    Duy chỉ hoàng đế Yến Lăng chẳng lấy gì làm đau buồn, chỉ lộ vẻ phiền muộn trong lòng.

    Cái phiền muộn ấy, phát sinh từ nửa tháng trước, bởi hắn muốn lập muội muội ta – Thôi Minh Thư – làm quý phi, mà ta cùng hắn tranh cãi kịch liệt, đến nay chưa từng cúi đầu nhận sai.

    Phiền muộn ấy, còn bởi bọn quan Lễ bộ không biết nhìn sắc mặt, quỳ rạp ngoài điện, thưa rằng không rõ nên định thuỵ hiệu gì cho hoàng hậu, nên chép sinh bình ra sao, nên nhập lăng thế nào.

    Tấu chương như tuyết đọng trên mái, chất đầy án thượng, bá quan văn võ đều dùng lời hoa mỹ mà đoán xem long nhan hỉ nộ.

    Có kẻ nói nên định thuỵ hiệu là “Hiền Đức Ôn Cung”, song ta từng vì Yến Lăng bị kẻ khác cắt xén phần ăn, mà vung đao đuổi theo thái giám mắng ba con phố, chẳng khác gì dã phụ.

    Có người nói sinh bình ta cao quý vô ưu, nhưng kể từ lúc hắn đăng cơ, ta cùng hắn chẳng cãi nhau thì cũng giận dỗi, tựa hồ lúc nào cũng khóc, lúc nào cũng rơi lệ.

    Nói đến nhập lăng, Yến Lăng rốt cuộc cũng nhớ tới đôi chút tốt lành của ta, phu thê một hồi, hắn chẳng tiếc ban cho ta chút huy hoàng sau khi chết, ân chuẩn cho được đồng táng cùng hắn.

  • Anh Vẫn Còn Nhớ Tình Cũ

    Buổi họp báo ra mắt sản phẩm mới của công ty Trình Tiêu vừa kết thúc.

    Một nữ phóng viên đuổi theo, vành mắt đỏ hoe, hỏi:

    “Xin hỏi anh còn nhớ mối tình đầu không? Có tin đồn nói anh lập công ty là vì từng bị chia tay…”

    “Đã kết hôn năm năm, nghe nói anh luôn chiều vợ như con gái, có đúng không?”

    Anh cười nhạt, cúi người thay đôi giày cao gót dự tiệc cho tôi:

    “Chuyện cũ tôi đã quên từ lâu rồi. Cưng chiều vợ như con gái, bản thân tôi cũng rất hạnh phúc.”

    Nhưng bàn tay anh lại đang khẽ run.

    Cũng chẳng phát hiện ra vết phồng nước do đôi giày mới gây ra ở chân tôi.

    Anh lấy từ túi xách tôi ra miếng băng cá nhân duy nhất, đưa cho nữ phóng viên:

    “Vết thương trên tay cô nên xử lý một chút.”

    Lúc này tôi mới để ý đầu ngón tay tái nhợt của cô ấy có một vết xước nhỏ đỏ ửng.

  • Sống Sót Từ Địa Ngục Của Hôn Nhân

    Biết rõ tôi đang nghén nặng, thế mà bạch nguyệt quang của chồng vẫn đề nghị đi xem đàn sư tử về đêm.

    Tôi lắc đầu từ chối, cô gái lập tức đỏ hoe mắt.

    “Xin lỗi, là em quá tùy hứng.”

    Chồng tôi xót xa, liền quay sang mắng tôi xối xả là làm mất hứng.

    Tôi thất vọng nhìn anh ta, cuối cùng anh cũng nhận ra mình quá đáng.

    Sắc mặt dịu xuống, giọng cũng thấp đi:

    “Là anh không nghĩ chu toàn, em nghỉ ngơi cho khỏe đi.”

    Nói xong, anh đưa cho tôi một ly sữa ấm dễ ngủ.

    Nhưng đến khi tỉnh dậy vào sáng hôm sau, tôi phát hiện mình bị treo lơ lửng giữa không trung, bên dưới chính là đàn sư tử dữ tợn.

    Anh ta ôm lấy Tô Linh Nhi, gương mặt nhàn nhã như không có chuyện gì.

    “Cô bé vì bị em làm cụt hứng mà khóc mãi không thôi, vậy thì để em dùng mùi máu hấp dẫn đàn sư tử đến đây dỗ cô ấy vui đi!”

    Mọi người đều trốn trong xe an toàn, vừa tránh hiểm nguy vừa thảnh thơi thưởng thức cảnh sư tử rình mồi dưới chân tôi.

    Khoảnh khắc ấy, tôi hoàn toàn chết tâm.

    Đúng lúc này, thiết bị liên lạc siêu nhỏ trong tai kết nối thành công.

    “Bố, có người muốn giết con. Đưa đội vũ trang đến đây, con muốn bọn họ trả giá!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *