Con Dâu Và Cuộc Đấu Hiếu Thảo

Con Dâu Và Cuộc Đấu Hiếu Thảo

Chồng tôi khóc lóc năn nỉ muốn đón mẹ anh – người đang mắc bệnh Parkinson – về nhà chăm sóc.

Tôi quay đầu lập tức xin sếp cho đi công tác một tuần.

Vậy mà khi tôi trở về, anh ta lại trách tôi không biết hiếu thảo rồi đòi ly hôn.

Tôi không nói nhiều, ký tên cái rẹt vào đơn ly hôn.

“Vợ ơi, em có thể cho mẹ anh về ở chung để chăm sóc không? Nhìn mẹ như vậy, anh thật sự rất đau lòng…”

Vừa gọi điện cho mẹ xong, Vương Cường đã khóc sướt mướt, ngồi sụp xuống bên chân tôi.

Mẹ chồng tôi bị bệnh Parkinson, cần người chăm sóc lâu dài. Bố chồng thì chê bà bẩn thỉu, thuê người giúp việc cũng hời hợt, chẳng có mấy ai tận tâm.

Chồng tôi cứ gọi điện cho mẹ xong là y như rằng ngồi ôm mặt khóc.

“Được rồi, anh sắp xếp ổn thỏa là được. Nhưng nói trước, em còn phải lo cho con bé, không giúp được gì nhiều đâu!”

Đây là lần thứ ba trong tháng Vương Cường đề cập đến chuyện muốn đón mẹ anh về sống cùng.

Tôi biết mình không thể tiếp tục từ chối, đành cắn răng đồng ý.

Tôi không phải người vô tâm. Cuộc sống của tôi và Vương Cường cũng chẳng dễ dàng gì: mỗi tháng trả nợ nhà 6 triệu, tiền học cho con, lớp năng khiếu, chi phí sinh hoạt đủ thứ dồn lên vai hai vợ chồng.

Tôi buộc phải nhờ mẹ ruột lên trông con, đưa đón đi học, dọn dẹp, nấu nướng.

Tan làm về tôi lại kèm con học bài, còn mẹ tôi thì nấu cơm – đúng chuẩn “bảo mẫu miễn phí”.

Nếu giờ đón cả mẹ chồng về thì ai sẽ chăm bà ấy? Chẳng lẽ bắt mẹ tôi lo luôn? Dựa vào cái gì chứ?

Chồng tôi xót mẹ thì tôi cũng xót mẹ tôi chứ!

Tôi chỉ mong anh ta đừng tính toán gì lên người mẹ tôi là được.

“Tiểu Huệ, em yên tâm, anh sẽ sắp xếp ổn thỏa, không làm phiền em đâu.”

Nghe tôi đồng ý, Vương Cường vui ra mặt, vội vàng gọi điện lại cho mẹ anh.

Cuối tuần, chồng tôi lái xe về quê đón mẹ.

Tôi cũng tranh thủ chuẩn bị đồ đạc cho mẹ tôi: “Mẹ ơi, mẹ của Vương Cường sắp lên ở vài hôm, nhà hơi bất tiện, con đặt vé tàu cao tốc cho mẹ và con bé rồi, hai bà cháu về quê chơi ít ngày nhé.”

“Mấy ngày nay con với Vương Cường có chuyện gì à?” Có lẽ mẹ tôi thấy tôi có vẻ khác lạ nên lo lắng hỏi.

“Không có gì đâu mẹ. Bố mẹ anh ấy lên chơi, con sợ nhà chật, bất tiện thôi. Mẹ cứ yên tâm về quê nghỉ ngơi mấy hôm.”

Tôi cố gắng nói nhẹ nhàng, trấn an mẹ.

Thấy tôi thật sự không sao, mẹ tôi liền dắt cháu gái vui vẻ về quê.

Thành phố thì hiện đại thật, nhưng người già vẫn thích quê nhà hơn.

Nhìn mẹ và con gái lên tàu, trong lòng tôi trào dâng cảm giác áy náy.

Từ khi con bé chào đời đến nay đã 5 tuổi, mẹ tôi chưa một ngày nghỉ ngơi, hết lòng chăm sóc cả nhà mà chưa nhận được một đồng tiền công.

Tôi làm con mà chẳng thể để mẹ sống sung sướng. Thật thất bại!

Tiễn mẹ và con gái lên tàu xong, tôi lập tức xin công ty cho đi công tác một tuần, tiện thể cũng xin nghỉ cho con luôn.

Bên kia, chồng tôi đã về tới nhà. Bố chồng xách hành lý, chồng tôi thì đẩy mẹ ngồi xe lăn ra ngoài.

“Thằng Cường đẩy mẹ lên thành phố hưởng phúc rồi à?” – Một bác hàng xóm trêu chọc.

“Vâng bác ạ, con không yên tâm để giúp việc lo cho mẹ nên lần này đích thân con đón mẹ lên thành phố chăm sóc.”

Vương Cường nói đầy tự hào.

Trước khi lên xe, anh ta còn khoe với hàng xóm rằng sẽ tận tay chăm mẹ.

Mẹ chồng tôi thì ngồi xe lăn cười toe toét, nước dãi chảy đầy cằm.

“Ba, lau nước dãi cho mẹ đi.”

Vương Cường bế mẹ lên xe, bị nước dãi dính vào tay liền cau có, vừa sai bố lau cho mẹ, vừa lấy khăn ướt lau tay liên tục.

“Thấy ghê quá, tôi không làm đâu.” – Bố chồng cũng nhăn mặt.

Mẹ chồng xúc động, ú ớ nói gì đó không rõ.

“Thôi mẹ đừng nói nữa, tí lại chảy nước dãi ra áo thì phiền chết!”

Vương Cường vừa lái xe vừa lẩm bẩm khó chịu.

Tôi nhanh chóng thu dọn hành lý, mang theo giấy tờ, lái xe tới ga tàu cao tốc.

Tôi muốn xem thử Vương Cường định chăm sóc mẹ anh ta thế nào – một bệnh nhân Parkinson.

Về đến khu chung cư, Vương Cường được hàng xóm khen ngợi không ngớt vì hành động hiếu thảo, đẩy mẹ về nhà.

Nhưng vừa vào thang máy, anh ta đã bắt đầu bực bội: “Mẹ, sao lại tè ra quần nữa rồi? Sao không nói trước? Cả người toàn mùi khai!”

Mặt mẹ chồng tôi tối sầm lại, bố chồng đứng bên cạnh nhìn anh ta mắng mẹ mà không nói gì, thậm chí ánh mắt còn có chút đồng tình.

Similar Posts

  • Nếp Nhăn Của Vị Đại Sư Giấy

    Tôi vốn sinh ra mang mệnh sát, một mình trông coi cửa tiệm giấy mà ông nội để lại.

    Người sống hay người chết đều là khách, tiền nào cũng kiếm, ngày tháng cũng coi như yên ổn.

    Nhưng hôm nay, lại có vài kẻ không mời mà đến.

    Một gã đàn ông xông thẳng vào, đá bay đôi giấy đồng nam đồng nữ ở cửa, ném một xấp ảnh khó coi lên bàn tôi.

    “Có việc rồi, đừng giả chết.”

    “Cứ theo ảnh mà làm giấy, tối nay tao phải lấy.”

    Tôi nhíu mày, chẳng vui chút nào.

    “Xin lỗi, hôm nay nghỉ rồi.”

    Gã đàn ông hừ cười, vứt một tấm thẻ đen lên bàn.

    “Không phải vì thiếu tiền sao? Mở to mắt chó của mày ra xem tao là ai.”

    Cạnh sắc của thẻ đen cắt rách trán tôi, máu tươi tràn ra khiến đám giấy nhân trong tiệm bắt đầu ngọ nguậy.

  • Trưởng Công Chúa Đọc Thấu Lòng Người

    Phụ hoàng không nỡ để ta đi hòa thân, ép ta trong vòng một ngày phải chọn ra phò mã.

    ta đưa mắt nhìn về phía thế tử Ngụy Lan – người thanh mai trúc mã thuở nhỏ, lại nghe thấy tiếng lòng của chàng:

    “Ta đã sớm cùng Dịch Nhi tư định trọn đời, nếu Trưởng công chúa chọn ta, ta chỉ có thể lấy cớ phụ thân mới mất mà khước từ.”

    ta lại quay về phía Thái phó Ôn Kính – người luôn ôn hòa nhã nhặn, định chỉ điểm chàng, nào ngờ lại nghe thấy trong lòng chàng ai oán:

    “Thường ngày đối tốt với Trưởng công chúa, chẳng qua để nàng không đối nghịch với Dịch Nhi. Nếu nàng thực lòng muốn gả, ta chỉ đành uống đoạn tử dược, giữ thân vì Dịch Nhi trọn kiếp.”

    Dịch Nhi chính là hoàng muội của ta – công chúa Trường Dịch .

    ta thở dài não nề, toan quay sang phụ hoàng đồng ý việc hòa thân, thì bỗng nghe nơi góc điện vang lên một tiếng đau đớn nghẹn ngào:

    “Thế tử với Thái phó chẳng có ai ra gì! Bọn họ không chịu, ta chịu!”

    ta ngoái đầu nhìn lại, người thốt lên lời ấy không ai khác ngoài vị Tiểu tướng quân Tạ Dương – người đã bất hòa với ta từ lâu, hiện tại lại mang thương tích, chân tàn tật.

    Vẻ mặt chàng không đổi, nhưng tiếng lòng thì như sóng dữ cuộn trào:

    “Nếu chân ta có thể được Linh chi ngũ sắc chữa khỏi, ta lập tức lĩnh binh xuất chinh, quyết không để các công chúa chịu uất ức đi hòa thân nữa!”

    Linh chi ngũ sắc? ta nhớ rõ, mấy ngày trước, từ biên ải bắt được một lô hàng lậu, trong đó có một cây Linh chi hiếm có ấy.

  • Khi Người Phản Bội Phải Trả Giá

    Hôm tôi phát hiện Trần Đình Thâm và cô trợ lý lăn lộn với nhau, tôi liền lên mạng đăng một dòng trạng thái:

    “Gấp! Tuyển chồng mới: đẹp trai, ngọt ngào, sống sạch sẽ, đạo đức mẫu mực. Mỗi tháng cho mười vạn tiêu vặt, đóng đầy đủ bảo hiểm. Ai đến trước được trước.”

    Tối đó, từ khóa leo thẳng lên hot search.

    “Ảnh đế đình đám xé tóc đánh nhau với người mẫu nam chỉ để được đóng bảo hiểm xã hội!”

    “Biên kịch nổi tiếng và đạo diễn lưu lượng vì tiền tiêu vặt mà đánh nhau đến tím mắt bầm mũi!”

    Một tuần sau, Trần Đình Thâm từ chuyến công tác nước ngoài trở về. Tôi lúc đó đang ở nhà chơi bài với vài ngôi sao hàng đầu, trên mặt còn in nguyên dấu son vì bị phạt thua bài.

    Mắt anh đỏ hoe:

    “Trình Duẫn, em… không còn yêu anh nữa à?”

    Tôi liếc nhìn anh, cười ngạo nghễ:

    “Trần Đình Thâm, không phải em không yêu anh nữa.”

    “Mà là Trình Duẫn từng yêu anh, đã chết rồi.”

    “Chết trong ngày anh và cô trợ lý ôm hôn nhau trong phòng nghỉ, mặc kệ cô ấy gọi cầu cứu mà không buồn nhấc máy.”

  • Chiếc Bàn Hồng Mộc Giả Và Bí Mật Của Nhà Chồng

    Ngày đầu tiên dọn vào phòng cưới, tôi ngồi xổm xuống, dùng móng tay cào nhẹ vào mặt dưới của chiếc bàn ăn.

    Một vệt trắng hiện ra.

    Mùn gỗ lả tả rơi xuống.

    Tôi sững người.

    Mật độ của gỗ hoa lê Miến Điện phải trên 0,8 gram mỗi centimet khối, móng tay căn bản không thể cào xước được.

    Chiếc bàn này… không phải của hồi môn của tôi.

    Tôi lại đưa tay sờ vào mặt trong chân bàn.

    Khi còn sống, bà ngoại đã khắc một chữ “Đường” ở mặt đáy của mỗi món đồ nội thất. Vết khắc rất nông, phải dùng đầu ngón tay mới cảm nhận được.

    Tôi sờ ba lần.

    Trơn nhẵn.

    Không có gì cả.

    Mười hai món đồ nội thất gỗ hồng mộc.

    Trên danh sách của hồi môn ghi rõ ràng bằng giấy trắng mực đen: một bàn Bát Tiên, bốn ghế Thái Sư, một bàn dài, hai ghế vòng, hai giá hoa, một bàn trà, một tủ quần áo lớn.

    Đó là toàn bộ gia sản mà bà ngoại tích góp suốt cả đời.

    Ước giá tám trăm nghìn tệ.

    Tôi đứng thẳng người dậy, lần lượt sờ từng món.

    Không có một món nào là thật.

  • Ngày Tôi Nghỉ Việc, Cả Công Ty Mất Mặt

    VĂN ÁN

    Vào ngày bị từ chối (nghỉ việc), định ăn chùa nhưng không thành, lại bị bóc phốt, ngay lập tức trở thành trò cười của cả ngành.

    Ngày tôi bị sa thải, HR chặn tôi lại, chỉ vào chiếc laptop trên bàn tôi:

    “Đây là tài sản của công ty, để lại.”

    Tôi cười lạnh một tiếng, rút từ ngăn kéo ra tờ hóa đơn, vung ra trước mặt:

    “Nhìn cho kỹ, ba vạn hai, tên tôi đứng mua.”

    Nói xong, tôi đóng gói và mang đi ngay trước mặt mọi người.

    Nửa tiếng sau, cảnh sát tới, nói công ty báo án, tố tôi chiếm đoạt tài sản khi đang giữ chức vụ.

    Tôi đưa ra bằng chứng, ánh mắt của cảnh sát nhìn HR chẳng khác nào nhìn một kẻ thiểu năng.

    Ngày hôm sau, cả khu công nghiệp đều biết chuyện: công ty cũ của tôi vì muốn “ăn chùa” một cái máy tính, đã tự đưa mình lên ngôi “công ty keo kiệt nhất năm”.

  • Trọng Sinh Yêu Nhầm Thái Giám

    Ngày đầu tiên sau khi trọng sinh, ta trả lại sính lễ của vị tướng quân, chọn gả cho… thái giám Tư Sính.

    Mẫu thân ta lo lắng, cau mày:“Chiêu Nhi à… hắn là người không còn gốc rễ, nhà ta đàng hoàng tử tế sao có thể làm chuyện đó?”

    Ta đáp: “Không trọn vẹn thì tốt, không vướng bụi trần.”

    “Nghe nói Tư đại nhân ngày ngày hầu cận Thánh thượng, e là chẳng có thời gian bầu bạn với con?”

    “Hắn không trọn vẹn, về làm gì cho thêm vướng víu?”

    Phụ thân ta đứng ngây trước cửa, kinh ngạc đến hóa đá.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *