Con Đẻ Và Quả Đắng

Con Đẻ Và Quả Đắng

1

Kiếp trước, chị gái tôi bỏ trốn với một gã tóc vàng. Lúc tôi đuổi theo thì bị xe tông, không may phải cắt bỏ tử cung.

Ba năm sau, chị ta ôm về một đứa trẻ còn nằm trong tã, ném cho ba mẹ tôi rồi lén bỏ trốn trong đêm.

Dưới lời khẩn cầu tha thiết của ba mẹ, tôi và chồng nhận nuôi đứa bé ấy, xem như con ruột mà nuôi nấng.

Chúng tôi dốc hết tâm huyết, vất vả lắm mới giúp nó trưởng thành, nên người.

Nhưng khi chúng tôi vừa định an hưởng tuổi già, chị ta đột nhiên gửi đơn kiện tôi và chồng ra tòa.

Lý do là vợ chồng tôi không thể sinh con, nên đã “ăn cắp” con của chị ấy nuôi suốt ba mươi năm, khiến chị ta uổng phí cả quãng đời thanh xuân để tìm con.

Con trai tôi – Đổng Hạo – cũng đứng ra làm chứng, nói rằng chúng tôi có tính kiểm soát quá mức, suốt bao năm ép buộc nó làm những việc nó không muốn, thậm chí khiến nó mắc trầm cảm.

Trước những bằng chứng xác thực, mọi lời phản bác của tôi và chồng đều bị coi là ngụy biện.

Không còn lựa chọn nào khác, chúng tôi đã chọn cách tự thiêu để chứng minh sự trong sạch của mình.

Trước khi chết, tôi nghe thấy tiếng cười đắc ý của chị ta: “Con tiện nhân này cuối cùng cũng chết rồi.

Hai mươi năm tao tính kế rốt cuộc cũng không uổng phí. Từ giờ trở đi, cả gia sản to lớn này đều là của mẹ con tao!”

Tôi chết trong sự uất nghẹn và căm hận tột cùng. Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, tôi lại quay về cái đêm chị ta chuẩn bị bỏ trốn.

Trong bóng đêm dày đặc, chị ta túm tai tôi, gằn giọng chửi: “Con ranh thúi, mày mà dám theo tao thì đừng trách tao đánh chết mày, làm hỏng chuyện tốt của tao!”

Tôi nở một nụ cười bình thản: “Chị, đi đi. Em hứa sẽ không làm phiền chị đi tìm hạnh phúc.”

Giữa đêm khuya, tiếng động sột soạt làm tôi tỉnh giấc. Một gương mặt quen thuộc từ từ phóng to trước mắt tôi.

Tôi vừa định hét lên thì đã bị chị ta bịt chặt miệng và chửi: “Con ranh chết tiệt, đừng có la! Mày mà đánh thức ba mẹ dậy thì tao sẽ xử đẹp mày!”

Những lời nói quen thuộc của kiếp trước lại vang lên. Tôi cúi đầu nhìn cơ thể trẻ trung của chính mình. Tôi biết, mình đã trọng sinh.

Hôm nay ở kiếp trước, tôi tình cờ bắt gặp chị gái đang chuẩn bị bỏ trốn. Tôi cố gắng ngăn cản nhưng chị ta vẫn leo lên xe với gã tóc vàng ở huyện bên để chạy trốn.

Tôi chạy theo thì bị xe tải tông trúng, máu chảy khắp nơi, tôi khản giọng cầu xin chị ta cứu mình. Nhưng tôi đã không đổi lại được một lần quay đầu của chị ấy.

Sáng sớm hôm sau, người đi chợ phát hiện ra tôi và gọi ba mẹ đến đưa tôi vào viện. Nhưng đã quá muộn, tử cung không thể giữ được nữa.

May mắn là vị hôn phu của tôi khi ấy là một quân nhân, không vì thế mà từ bỏ tôi, vẫn kiên quyết kết hôn.

Sau khi cưới, hai vợ chồng dự định sẽ đến trại trẻ mồ côi để nhận nuôi một đứa bé. Nhưng tai họa luôn đến bất ngờ hơn cả ngày mai.

Chị gái tôi – người đã bỏ trốn với gã tóc vàng suốt ba năm – lén quay trở lại, để lại một mối họa lớn rồi lại biến mất.

Ba mẹ già yếu bế đứa bé đến tìm chúng tôi, vừa khóc vừa cầu xin vợ chồng tôi nhận nó làm con hợp pháp.

Thời ấy, lương thực khan hiếm, ba mẹ đã già, chi phí sinh hoạt đều dựa vào tôi chu cấp. Nào có đủ tiền và gạo để nuôi thêm một đứa nhỏ?

Nhìn những nếp nhăn trên gương mặt ba mẹ, tôi mềm lòng, quyết định giữ đứa bé lại và dạy dỗ nó thật cẩn thận.

Nhưng không biết là do di truyền tồi tệ hay cách dạy có vấn đề, Đổng Hạo từ nhỏ đã vô cùng khó dạy.

Học tiểu học thì lật váy bạn gái, nhổ nước miếng vào ly nước của giáo viên. Lên cấp hai thì tung tin đồn bậy bạ về bạn học, thu tiền “bảo kê” từ học sinh lớp dưới.

Tôi từng nghĩ lên cấp ba sẽ khá hơn. Nhưng không ngờ nó lại quen một đứa con gái hư, còn ăn cắp tiền trong nhà để định bỏ trốn cùng nó.

Vì muốn bênh bạn gái, nó còn đánh bạn học đến mức nhập viện.

Tôi và chồng canh chừng từng chút một, dốc hết tâm sức mới miễn cưỡng đưa nó về đúng đường.

Nhưng không ngờ, nó vẫn luôn ghi hận trong lòng vì chúng tôi “quản lý quá mức”, vì đã chia rẽ nó với con nhỏ đã xúi nó bỏ học.

Nó đảo trắng thay đen, vứt bỏ hết ân tình bao năm nuôi nấng, đẩy chúng tôi vào tù.

Kiếp này, rác rưởi và con của rác rưởi, tôi sẽ không bao giờ cứu nữa.

“Này, đang nói chuyện với mày đấy, nghe thấy không?”

Chị tôi đột nhiên đẩy vai tôi một cái, tôi mới sực tỉnh khỏi ký ức.

Thấy tôi mặt mày ngơ ngác, chị ấy cau có nhéo tai tôi thật mạnh rồi cáu bẳn lặp lại:

“Con ranh này, không được theo tao! Làm hỏng chuyện tốt của tao, tao đánh chết mày bây giờ!”

Similar Posts

  • Cô Gái Bán Xúc Xích Và Tổng Tài Trại Heo

    Khi bạn trai được tuyển thẳng vào Thanh Hoa, tôi chỉ đậu một trường hạng hai tầm thường.

    Tôi tự an ủi mình: Không sao, ít nhất nhà tôi cũng có chút tiền, hoàn toàn xứng với anh ấy.

    Năm tốt nghiệp, nhà tôi phá sản.

    Buổi hẹn cuối cùng, anh ấy hỏi tôi có muốn cùng anh ra nước ngoài không.

    Tôi ngủ với anh ấy ba lần thật dữ dội, rồi mặc quần vào và cắn răng chặn hết mọi liên lạc.

    Anh ấy sang Mỹ học cao học, còn tôi ở Bắc Kinh một ngày làm ba công việc để trả nợ.

    Sau này, bạn cùng phòng của anh ấy tình cờ gặp tôi, mặt mũi hốt hoảng:

    “Bạn… bạn… bạn chưa chết à? Ban ngày ban mặt mà thấy ma à?”

    Mặt tôi tối sầm lại.

    “Chết cái đầu cậu ấy!”

    “Nguyền rủa tôi ban ngày ban mặt, phạt cậu mua cho tôi ba cây xúc xích bột khoai!”

  • Ly Hôn Xong Mới Hỏi Tiền Bồi Thường

    Khi Tin tức tôi bị sa thải truyền đến tai nhà chồng, bố chồng tôi tức tốc lái xe xuyên đêm tìm đến.

    “Đã không có việc làm rồi à? Thế thì ly hôn đi, con trai tôi không nuôi nổi loại phế vật.”

    Ông ta ném tờ đơn ly hôn lên bàn, chồng tôi nhìn tôi một cái, cuối cùng vẫn đặt bút ký tên.

    Tôi không khóc lóc, không làm loạn, cứ thế mà ký.

    Vừa bước chân ra khỏi Cục Dân chính, điện thoại của bố chồng bỗng nổ tung với hơn 99 cuộc gọi lỡ.

    Chồng tôi bắt máy, nghe được ba giây, cả người anh ta cứng đờ như tượng gỗ.

    Anh ta nhìn tôi, giọng nói run rẩy:

    “Tiền… tiền bồi thường sa thải của em… là bao nhiêu?”

  • Hạnh Phúc Của Kẻ Phản Bội

    Tôi muốn ly hôn rồi.

    Mọi người xung quanh đều nói tôi phát điên rồi.

    Nhà họ Giang của Giang Vũ Trình có gia thế tốt, có tiền, biết chăm lo cho gia đình. Tôi là một bà vợ toàn thời gian, đang sống những ngày sung sướng lại đòi ly hôn, đúng là chờ ngày hối hận.

    Phải rồi, tôi đúng là điên thật.

    Ngay khoảnh khắc thấy anh ta xách túi hộ mối tình đầu, tôi đã điên rồi.

    Chiếc Hermès Kelly màu cam vỏ quýt.

    Cái túi này tôi đã năn nỉ chồng rất lâu, vậy mà anh ta không chịu mua cho tôi.

    Thế mà sáng nay, tôi lại thấy nó trong tay Vạn Tử Thiền — người yêu cũ mới ly hôn của Giang Vũ Trình.

    Cô ta chắc chắn không có tiền mua, ai tặng thì rõ quá rồi còn gì.

    Tối hôm đó tôi hỏi anh ta:

    “Chiếc túi Vạn Tử Thiền cầm là anh tặng đúng không?”

    Giang Vũ Trình vừa từ viện nghiên cứu về, mặt mũi mệt mỏi, đầu cũng không thèm ngẩng lên:

    “Ừ.”

    Rất ngắn gọn.

    Không giải thích, không chột dạ, cứ như việc tặng quà cho người phụ nữ khác là điều hoàn toàn bình thường.

    Tôi hỏi tiếp:

    “Anh và cô ta quay lại rồi à?”

    Câu này cuối cùng cũng khiến Giang Vũ Trình có phản ứng.

    Anh ta nhíu mày ngẩng đầu: “Tống Chi Hứa, đầu óc em chỉ suy nghĩ được đến mức này sao? Thấy cái túi là nghĩ ngay đến ngoại tình?”

  • Xương Tướng Đổi Mệnh

    Người anh em tốt gửi cho tôi hai cái xương sườn lấy ra lúc phẫu thuật giảm béo, bảo tôi nấu canh uống.

    Còn dặn phải quay video lại cho anh ta xem.

    Tôi thật sự nuốt không trôi, bèn lên mạng đăng bài cầu cứu.

    Một tài khoản ẩn danh bình luận dưới bài:“Nhất định đừng uống! Đây gọi là ‘dịch mệnh qua xương tướng’, anh ta muốn tráo mệnh với cậu!”

    Tôi bừng tỉnh, bèn ra chợ mua một cân xương bò hầm thành canh, quay video uống canh gửi cho anh bạn.

    Rồi quay người vứt hai miếng xương sườn mà anh ta gửi cho tôi vào máng đá ở trại heo.

    Hôm sau quay lại xem, chỉ thấy con lợn giống đêm qua vừa phối xong với năm con lợn nái, trong mắt tràn đầy oán độc…

  • Tôi Đâu Phải Kiểu Con Gái Mê Đắm Tình Yêu

    Sau khi phát hiện bạn trai ngoại tình qua mạng, tôi lập chín tài khoản phụ, giả làm chín cô gái với phong cách khác nhau để cùng “yêu đương” với anh ta.

    Cô bạn thân mắng tôi té tát: “Đồ não toàn chuyện yêu đương! Đi đào rau dại mà sống cho tỉnh táo đi!”

    Nhưng đến ngày Thất Tịch, tôi lại nhận được mười phần quà khác nhau từ mười người “bạn trai”.

    Cô ấy giơ ngón cái lên với tôi: “Cậu không phải não tình yêu, cậu là não sự nghiệp thì có!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *