Con Gái Của Mẹ

Con Gái Của Mẹ

Lúc chuẩn bị làm lễ rước dâu, mẹ tôi bỗng nhiên tăng tiền sính lễ

Bạn trai tôi – Cố Ý Phong – tức giận bỏ đi cưới em họ tôi.

Tôi bị hủy hôn một cách nhục nhã, bối rối không biết làm sao, thì thanh mai trúc mã Giang Nhất Minh bất ngờ xuất hiện.

Anh ấy đồng ý cưới tôi, mẹ tôi chủ động hạ mức sính lễ, tôi cuối cùng cũng được gả đi.

Ba năm sau, em họ và Cố Ý Phong đứng đầu bảng xếp hạng các phú hào địa phương.

Còn tôi, ở nhà làm bà nội trợ, một mình chăm hai đứa con, ngày càng luộm thuộm, đầu bù tóc rối.

Tết Nguyên Tiêu năm đó, mọi người cùng về nhà mẹ tôi ăn cơm.

Tôi tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa mẹ tôi và Giang Nhất Minh.

“Vẫn là mẹ thông minh thật, nghĩ ra cách nâng sính lễ để nhà họ Cố hủy hôn.

Nhờ vậy A Dục mới có thể cưới được người cô ấy yêu.

Nhưng nếu A Tinh biết mẹ đã gài cô ấy gả cho con vì A Dục, con nghĩ nó sẽ tha thứ cho mẹ sao?”

Tôi vừa đi chợ về, còn chưa bước vào cửa thì đã nghe thấy tiếng từ sân vọng ra.

Mẹ tôi vừa nhấm nháp hạt dưa, vừa thản nhiên nói:

“Tôi là mẹ nó, tôi sinh nó, nuôi nó, nó không tha thứ thì có sao?

Tôi mà bắt nó cả đời không được gả, nó cũng chẳng dám phản đối đâu!”

“Chỉ tội cho con thôi, con cũng thích A Dục, vậy mà vì hạnh phúc của cô ấy lại cam tâm cưới A Tinh.”

Chồng tôi – Giang Nhất Minh – thở dài một tiếng:

“Vì hạnh phúc cả đời của A Dục, hy sinh hôn nhân của mình cũng chẳng sao.

Cô ấy trong sáng, lương thiện như vậy, sao có thể để cô ấy vì mưu sinh mà chịu khổ được.”

“Giờ cô ấy được gả cho người mình yêu, lại là nhà giàu có, sống sung sướng vô lo, vậy là tâm nguyện của con cũng trọn vẹn rồi.”

Mẹ tôi vỗ vỗ vai anh ta:

“Giờ con cũng xem như mãn nguyện.

A Dục sinh con trai cho Cố Ý Phong rồi, nhờ con mà được hưởng phúc làm mẹ quý nhờ con.

Nhà họ Cố thưởng nóng mười triệu.

Trong nhà còn thuê tận ba bảo mẫu chăm cô ấy.

Cô ấy chắc chắn cả đời giàu sang sung sướng.”

Giang Nhất Minh mỉm cười hài lòng:

“Đúng vậy, thấy cô ấy cười tươi thế kia là biết rồi.

Hôm nay Cố Ý Phong bận rộn nhưng vẫn tự mình đưa cô ấy và Tiểu Bảo đến đây, chứng tỏ quyết định năm xưa của chúng ta là đúng.”

Tôi đứng không vững, lòng đau đến thắt lại.

Hóa ra đây mới là sự thật.

Mẹ tôi thương em họ hơn tôi, đến cả chồng tôi cũng chỉ có A Dục trong lòng.

Vậy tôi là gì?

Một con ngốc chính hiệu sao?

Rõ ràng họ là những người tôi yêu thương và tin tưởng nhất, vậy mà ai nấy đều quay lưng với tôi.

Bất chợt, đứa con gái đang ngủ sau lưng tôi tỉnh giấc, òa khóc.

Tôi một mình đi chợ, còn phải cõng đứa con gái hơn một tuổi đang ngủ say.

Tôi thấy mẹ mình sống vất vả nhiều năm, nên không nỡ để bà làm việc vất vả, nhưng rõ ràng bà lại thương đứa con của người khác hơn.

“Về rồi à? Có mua cua A Dục thích ăn không?”

“Có mua sữa chua cho Tiểu Bảo chứ?”

Mẹ tôi và Giang Nhất Minh thò đầu ra hỏi, nhưng không ai giơ tay đỡ giúp tôi bất cứ thứ gì.

Tôi xách đồ vào bếp, vội đặt con gái xuống, rồi pha sữa cho bé bú.

Mẹ tôi và Giang Nhất Minh quay lại phòng khách, vui vẻ chơi đùa với con trai của Chu Dục.

Ba người lớn, vây quanh một đứa trẻ, tiếng cười vang khắp nhà.

Tôi xoa bụng mình.

Tôi đang mang thai đứa thứ hai gần ba tháng, vẫn phải chăm con gái lớn, còn phải nấu nướng cho tất cả mọi người.

Tôi không kiềm được, sống mũi cay cay.

Tôi biết mẹ tôi thiên vị em họ từ lâu, nhưng không ngờ lại thiên vị đến mức này.

Thấy tôi đang bận rộn, Giang Nhất Minh chỉ thờ ơ nói một câu:

“A Tinh, đừng vội quá, chậm một chút cũng được, ăn muộn một chút không sao đâu.”

Mẹ tôi thì chỉ mỉm cười hiền lành.

“Nhìn xem, Nhất Minh thương con biết bao! Lấy người chồng như vậy là đúng rồi còn gì!”

Đây mà gọi là thương sao?

Chỉ nói bằng miệng, còn hành động thì chẳng có gì cả.

Con gái tôi vừa uống sữa xong đã nũng nịu đòi tôi bế.

“Ngoan nào, đi tìm ba đi con, mẹ còn phải nấu cơm.”

Nhưng con bé không chịu, vừa khóc vừa ôm chặt lấy chân tôi không buông.

Nó đâu có thân thiết gì với Giang Nhất Minh, vì anh ấy có bao giờ chăm con đâu.

Mẹ tôi bắt đầu cau mày, mặt đầy vẻ khó chịu.

“Đàn ông thì biết gì chăm con, con cứ địu nó lên là được.”

Thật vậy sao? Tôi nhìn Giang Nhất Minh đang ôm con trai của Chu Dục trong lòng, còn lấy đồ chơi mới mua ra dỗ dành. Hoàn toàn không giống một người không biết cách chăm con.

Chỉ cần anh ta chịu dành ra một nửa sự quan tâm đó cho con gái tôi, thì con bé đâu có đến mức chẳng gần gũi với ba mình như thế này.

Không còn cách nào khác, tôi đành dùng địu cột con gái sau lưng rồi tiếp tục dọn dẹp, nấu ăn.

Similar Posts

  • 108 Lần Tha Thứ

    Chồng tôi là sĩ quan quân đội, từng hứa hẹn với Thanh Mai rằng cả hai sẽ sống cô độc đến già, không ai được phép kết hôn.

    Nhưng anh lại phải lòng tôi ngay từ lần đầu gặp mặt.

    Anh kiên trì theo đuổi suốt nhiều năm, cuối cùng cũng cưới được tôi về làm vợ.

    Tô Thanh Thanh căm hận anh vì thất hứa, nên đem hết cơn giận trút lên đầu tôi.

    Năm năm kết hôn, tôi bị Tô Thanh Thanh hành hạ đúng 108 lần.

    Quỳ trên mảnh thủy tinh vỡ, ngâm mình trong nước đá giữa kỳ kinh nguyệt, bị dùng làm bia tập bắn…

    Hết lần này đến lần khác, tôi van xin Phó Dật Tu báo cảnh sát để cô ta phải chịu trách nhiệm.

    Nhưng anh chỉ dịu dàng hôn tôi đầy thương xót, rồi từ chối lời cầu xin:

    “Thanh Thanh chỉ đang đùa giỡn thôi, em đừng để bụng.”

    Cho đến lần thứ 109, Tô Thanh Thanh đẩy tôi từ trên tầng cao xuống.

    Giữa lúc mất máu và bất tỉnh, tôi không thể nhịn thêm được nữa, cuối cùng đã báo cảnh sát.

  • Ngày Bà Không Còn Nữa

    Trong lễ mừng thọ 99 tuổi của bà, em gái nuôi của vị hôn phu cười tít mắt chúc bà “trường thọ trăm tuổi”.

    Rồi cô ta còn tặng một bức câu đối nền trắng chữ đen mang tên “hỷ liên”.

    Thấy gương mặt tôi cứng đờ, cô ta bật cười khúc khích.

    “Chị Thanh Thanh, fan của em đang xem đấy nhé, chẳng lẽ chị đến chút trò đùa cũng không chịu nổi à?”

    Cô ta giơ điện thoại lên, trên màn hình livestream hiện rõ dòng chữ: 【Đếm ngược mạng sống của lão nhân trăm tuổi, chờ tiệc bắt đầu】.

    Vị hôn phu lại khuyên tôi nên rộng lượng.

    “Ưu Ưu ở nước ngoài lâu rồi, tiếng Trung nói chưa chuẩn. Em là chị dâu, nên bao dung hơn một chút.”

    Vì muốn được Bùi Ưu Ưu thừa nhận, tôi đã im lặng chịu đựng đủ mọi ấm ức.

    Cô ta từng nửa đêm thả cả lồng rắn hoang vào chăn tôi.

    Khi bắn pháo hoa, còn cố tình chĩa ống phóng về phía tôi, khiến nửa đầu tôi bị bỏng rát.

    Mỗi lần bị chơi xấu, tôi đều cố nặn ra nụ cười, nói rằng không sao, ngoan ngoãn đến mức fan của cô ta còn trêu tôi là “chị bao cát”.

    Nhưng lần này liên quan đến người bà mà tôi thương yêu nhất, tôi thực sự không muốn nhẫn nhịn nữa.

  • Hai Chiếc Bánh Của Bà

    Vào buổi tối Tết Đoan Ngọ, bà nội mang cho tôi và em gái mỗi người một chiếc bánh ú.

    Một chiếc bánh ngọt, một chiếc bánh mặn.

    Em gái tôi vội vàng chọn bánh ú ngọt, còn tôi thì ăn bánh ú mặn.

    Ăn bánh ú ngọt, em gái tôi ngày càng xinh đẹp, trước kỳ thi đại học đã q//ua lại với đám c0n trai lêu lổng, sau đó tỉnh ngộ, trở thành nữ thần của trường đại học.

    Sau này, cô ấy bước vào giới giải trí, thu hút một lượng lớn người hâm mộ.

    Mười năm sau, tác dụng của bánh ú biến mất.

    Nhan sắc của em gái tôi bắt đầu xuống dốc, cô ấy mất hết tất cả những đặc quyền mà mình từng có nhờ vào vẻ đẹp.

    Em tôi hoảng sợ.

    Để duy trì nhan sắc, cô ấy phát cuồng vì p/h//ẫ u th /u ậ t th//ẩ/m m//ỹ.

    Số lần p h ẫ//u t//h u ậ //t tăng lên, những tác hại cũng dần bộc lộ.

    Cô ấy không những không dừng lại, mà còn dốc sạch toàn bộ số tiền tích lũy để tiếp tục.

    Khi mất hết mọi thứ, cô ấy nhìn thấy ảnh của tôi trên bìa tạp chí.

    Trên đó viết—Nữ doanh nhân xuất sắc nhất năm.

    “Dựa vào cái gì mà tôi mất hết mọi thứ, còn chị lại không thay đổi chút nào? G//I ế t chị… tôi lại có tiền p h ẫ//u t//h u ậ //t thẩm mỹ rồi, hahaha…”

    Trên sân thượng của tòa nhà cao tầng, em gái tôi với gương mặt biến dạng vì p h ẫ//u t//h u ậ //t thẩm mỹ cười nham hiểm, đ ẩ//y tôi rơi xuống dưới.

    Trong lúc đắc ý, cô ấy cũng gi/ẫ/m phải ống thép, rơi xuống theo.

    Mở mắt lần nữa, chúng tôi trở về khoảnh khắc chọn bánh ú hôm đó.

    Em gái tôi giành lấy chiếc bánh ú mặn.

    Cô ấy ghé sát tai tôi.

    “Chị à, cuộc đời làm bình hoa tuyệt vọng, giờ đến lượt chị nếm trải rồi…”

  • Cô Bạn Cùng Phòng Đến Từ Đ Ị A Ngục

    Bạn cùng phòng thời đại học của tôi rất thích trêu chọc, bày trò ác ý.

    Tôi từng khuyên cô ta nên biết dừng lại, đừng quá đáng, nhưng lại bị cô ta cười nhạo — “Không chơi nổi thì đừng làm người.”

    Vì lời đó, cô ta cố ý nhằm vào tôi — lén bôi d/ ầu tr/ơn lên đế giày tôi, khiến tôi trượ/ t cầu thang ng/ ã,và rồi trở thành người thực vật.

    Mẹ tôi vì chữa bệnh cho tôi mà nghỉ việc, bán nhà, dốc sạch tiền tiết kiệm vẫn không cứu được gì.

    Bà cầu cứu nhà trường, hy vọng có thể điều tra chuyện này để đòi bồi thường tiếp tục chữa trị cho tôi.

    Nhưng bạn cùng phòng lại nói dối rằng: “Là Từ Nhiễm tự chơi đùa nên mới ngã, chẳng liên quan đến ai cả.”

    Mẹ tôi tuyệt vọng, uống thuốc tự vẫn, trước khi chết còn tự tay rút ống thở duy trì sự sống của tôi.

    Tôi trọng sinh, quay lại đúng ngày đầu tiên dọn vào ký túc xá.

  • Bị Ép Gả Xung Hỉ Cho Em Trai Của Vị Hôn Phu

    Sắp đến ngày cưới với vị hôn phu, vậy mà tất cả mọi người lại ép tôi gả xung hỉ cho em trai anh ta – người vừa chết bất ngờ.

    Mẹ tôi cầm một triệu tiền sính lễ, cười đến nỗi không thấy mắt đâu.

    “Chồng là trời là đất, bảo con làm gì thì con cứ làm theo.”

    Mẹ chồng tương lai thì soi mói nhìn tôi.

    “Muốn vào nhà họ Thẩm, không chỉ phải chăm chồng, mà còn phải hầu hạ cả em chồng nữa.”

    Còn vị hôn phu – Thẩm Hoài Xuyên thì quỳ trước mặt tôi, khóc lóc thảm thiết.

    “Anh trai anh cả đời chưa từng chạm qua phụ nữ. Vì anh, em chịu thiệt một chút đi. Chờ xung hỉ xong, anh sẽ cho em một đám cưới thật linh đình.”

    Tôi từ chối, nhưng lại bị chính mẹ ruột đánh ngất rồi đưa vào nghĩa địa.

    Ba ngày ba đêm giãy dụa, cuối cùng tôi cũng bò ra được từ trong quan tài, bụng thì lại phình to.

    Mọi người đều sững sờ, tưởng rằng đứa bé là con của Thẩm Hoài Xuyên, liền cung phụng tôi như bà hoàng.

    Nhưng có chết họ cũng không thể ngờ, đứa trẻ trong bụng tôi là con của người đã chết dưới mộ kia.

  • Trước Ngày Cưới Tôi Phát Hiện Vị Hôn Phu Ngoại Tình

    Một ngày trước đám cưới, tôi nhận được video của Cố Bình Đơn và cô bạch nguyệt quang của anh ta đang lăn lộn trên giường.

    Trong video, vị hôn phu của tôi nói:

    “Người tôi yêu luôn là em, đương nhiên không phải Ôn Kiều Kiều.”

    “Ở bên cô ta chỉ để đối phó với gia đình, cưới cô ta về cũng chỉ là tìm một người giúp việc.”

    Tôi không hề do dự, dứt khoát từ bỏ vị hôn phu thanh mai trúc mã.

    Quay đầu gả cho kẻ thù không đội trời chung của anh ta.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *