Công Chúa Phụ Bạc Thần Ma Lưỡng Giới

Công Chúa Phụ Bạc Thần Ma Lưỡng Giới

Sau khi tham dự Đại hội hoà nghị giữa hai giới Thần – Ma, ta đã mang thai nhưng không biết phụ thân của hài nhi trong bụng là ai.

Phụ hoàng – Ngọc Đế thong thả nhấp một ngụm trà, thản nhiên hỏi:

“Lúc ấy có bao nhiêu người hiện diện?”

Ta giơ tay đếm từng ngón:

“Chiến thần Dự Phong, Đế Tinh thần quân, Vô Huyền Phật tử, Trảm Trần kiếm tiên… đều có mặt.”

Phụ hoàng nghe vậy liền thở phào:

“Chẳng có gì phải lo, chỉ cần không phải lão ma thần kia là được.”

Ta cúi đầu đếm nốt ngón tay cuối cùng, trong lòng thầm than: Ấy chết, thiếu mất một vị rồi.

01

Bề ngoài là Đại hội hoà nghị của hai giới Thần – Ma, nhưng thực ra đôi bên đều không thật tâm cầu hòa.

Thân là ái nữ của Ngọc Đế, ta nghiễm nhiên trở thành người đầu tiên bị hạ dược.

Trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc, ta vội vàng níu lấy một nam nhân gần đó… cũng chẳng kịp nhìn rõ dung mạo hắn.

Chỉ nhớ hắn rất ngoan ngoãn, y phục mỏng manh, lồng ngực rắn chắc.

À, còn rên cực kỳ vang dội.

Nghĩ đến đây, ta không kìm được mà thấy dư vị chưa tan.

Phụ hoàng tức giận, chén trà trong tay rơi xuống đất vỡ tan, đấm bàn ngọc đến mức nứt vỡ:

“Hắn lớn hơn con tận ba vạn tuổi, đủ làm phụ thân con đấy!”

Ta lẩm bẩm:

“Hội nghị đông người như thế, chắc cũng chưa đến lượt hắn đâu.”

Thấy vẻ mặt u ám của phụ hoàng, ta lập tức ngậm miệng.

Ông đột nhiên ghé sát vào ta, nghi ngờ hỏi:

“Thật sự là ngoài ý muốn sao? Con chưa từng tư tình với ai khác ư?”

Không tin ta sao?

Ta chớp mắt ngoan ngoãn:

“Thật đấy, nữ nhi vẫn còn thuần khiết lắm.”

Mới là lạ.

Kỳ thực ta đã lén yêu đương không ít lần.

Ngay cả “lão ma thần” trong miệng phụ hoàng cũng là người yêu cũ của ta.

Ngọc Đế bán tín bán nghi suy ngẫm hồi lâu, cuối cùng nghiến răng đưa cho ta bốn chiếc chìa khoá sáng loáng:

“Đây là chìa khoá cung điện của bốn người kia. Con hãy tự tìm ra phụ thân của hài tử trong bụng mình.”

“Chỉ có thể là một trong số họ, hiểu chứ?”

Ta nhận lấy chìa khoá, đầu gật lia lịa dưới ánh nhìn uy nghiêm của ông.

Nếu tìm không ra… thì chọn bừa một kẻ vậy.

02

Phật tử thanh lãnh, Thần quân cao khiết, Kiếm tiên vô tình – đều chẳng phải người ta có thể dây vào.

Chỉ có Dự Phong – thanh mãi trúc mã của ta, tính tình ôn hoà, là đối tượng thích hợp để “ăn vạ”.

Có thể ra tay với hắn trước rồi chậm rãi điều tra sau.

Phụ hoàng từng nói, huyết mạch của tộc Kỳ Lân chúng ta rất linh dị, chỉ cần khoảng cách đủ gần, hài tử trong bụng sẽ cảm ứng được huyết thân.

Nhưng cụ thể gần đến mức nào thì ta lại không rõ.

Thế nên, nhân đêm khuya gió lộng, ta lén lút lẻn vào Chiến thần điện.

Căn phòng rất tối tăm, khí nóng hừng hực phả vào mặt.

Ta chép chép miệng.

Trong này vậy mà đốt lò sưởi.

Không ngờ Dự Phong bên ngoài cường tráng lại yếu nhược đến thế.

Sau khi rón rén tiến đến bên, ta ngồi một hồi mà chẳng cảm ứng được gì, bèn nhẹ nhàng chui vào trong chăn.

Ta tính thử cảm ứng huyết mạch rồi lặng lẽ lui đi, ai ngờ vừa chui vào chăn, ta liền bị lạnh đến rùng mình một cái.

“Hừ…hừ…”

Một cơn hàn khí thoát ra từ sâu bên trong, trong bóng tối mịt mù của chăn còn cuồn cuộn sương trắng, lạnh đến thấu xương.

Thấy cảnh tượng này, dù ta có ngốc đến đâu cũng phải biết mình đã trèo nhầm giường rồi.

Đây nào phải Chiến thần điện? Rõ ràng là Trảm Trần kiếm tiên đang chịu khổ vì hàn độc!

Thuở hắn mới lên Thiên đình, bởi phong tư tuấn dật mà có không ít tiên tử, tiên quan mến mộ tìm đến, nhưng tất cả đều bị cự tuyệt.

Thậm chí từng có kẻ cả to gan lớn mật trèo lên giường, kết cục bị hắn xách cổ ném thẳng xuống Luân hồi đài.

Việc này gây ra một trận sóng to gió lớn trong Thiên đình.

Một thời gian sau, có người đồn rằng hắn từng có thê tử ở phàm gian, mà nàng đã tự vẫn vì chịu không nổi tính khí lạnh nhạt của hắn.

… Một kẻ thích hóng hớt như ta đương nhiên biết chuyện này.

Nam nhân thích dùng bạo lực lạnh đúng là kém cỏi nhất thiên hạ.

Ta thường ngày hay lén lút đến Chiến thần điện tìm Dự Phong chơi bời lêu lổng, nhưng sau đó vì đối diện Chiến thần điện chính là chỗ của Trảm Trần, phụ hoàng sợ ta gặp họa nên không cho ta đi nữa.

Không ngờ vất vả lắm mới tới được một lần lại đi nhầm hướng.

Ta tính lặng lẽ xuống giường, nhưng vừa khẽ nhấc chăn lên liền bị một cánh tay lạnh lẽo ngăn lại.

Nó vòng qua eo, xoay người ta lật lại, áp sát vào một thân thể rắn chắc vững chãi.

Hàn khí chiếu sáng lên dung nhan tái nhợt của hắn, hàng mày kiếm phủ sương, bờ mi đen như lông quạ cũng bị đóng băng.

Trảm Trần đột ngột bừng mở đôi mắt màu lam.

Toàn thân ta mềm nhũn nằm trên giường.

Hàn độc trong người hắn phát tác.

Ta biết rõ sự nguy hiểm của người trúng hàn độc, từng sợi lông tơ trên người đều dựng đứng, cảnh giác hẳn lên.

Trảm Trần cau mày.

Cả người hắn lạnh lẽo, duy chỉ có ánh mắt đang dần trở nên nóng bỏng.

Hình như thần trí còn chưa tỉnh, hắn nghiêng đầu, bàn tay lành lạnh trượt vào y phục ta.

Khi ngón tay chạm đến da thịt, một luồng điện bỗng dấy lên khiến ta giật mình.

Ta theo phản xạ tát mạnh một cái.

Mu bàn tay trắng nõn của hắn in vết đỏ.

Ta hiểu rõ, khi người trúng hàn độc gặp phải sự phản kháng, nếu không kịp thời chế ngự họ, hậu quả không dám tưởng tượng.

Thân thể hắn bỗng căng cứng lại.

Không làm thì thôi, đã làm phải làm đến cùng, ta dứt khoát ra tay, chém mạnh vào sau gáy Trảm Trần.

Trước khi ngất đi, hắn khàn khàn thốt ra ba chữ:

“Tiểu Nguyệt Lượng…”

Ta sững sờ.

Suy nghĩ giây lát mới hiểu ra, đó hẳn là tên của thê tử quá cố.

Hắn nhận nhầm người.

Ta thở phào, vội vàng mặc lại y phục, rón rén xuống giường.

Khoảng cách gần đến vậy mà bụng vẫn chẳng có động tĩnh gì, hắn chắc chắn không phải là người ta cần tìm.

3

Về sau ta mới biết, ngay khi Thần Ma đại hội kết thúc, Dự Phong liền một mình tiến vào Mãng Hoang, đến nay vẫn chưa trở lại.

Vô Huyền quá thanh lãnh, ta quyết định tìm đến vị thần quân được xưng tụng là người ôn nhu bậc nhất Thiên đình – Đế Tinh.

Huống hồ, cung điện của Đế Tinh cách xa chỗ Trảm Trần, đó hẳn là nơi an toàn nhất.

Ta điều khiển tiên hạc bay thẳng về Bách Tinh cung.

Nào ngờ vừa bay đến chính điện, tiên hạc ngay lập tức bị một luồng lực quen thuộc cưỡng ép dừng lại, chậm rãi hạ xuống đất.

“???”

Ta thử xoay chuyển phương hướng, song cũng vô ích.

Đến khi tiên hạc đứng vững, ta mới nhìn rõ người đang đứng trước mặt mình.

Y khoác trên mình chiếc áo cà sa trắng như trăng non, thân ảnh đơn độc, trong đôi mắt chan chứa một nỗi tịch liêu nhìn thấu hồng trần.

Vô Huyền nhẹ nhàng hành lễ, dung nhan ôn hòa:

“Công chúa muốn tới Bách Tinh cung, không biết… có thể cho bần tăng đi nhờ một đoạn?”

Similar Posts

  • Tìm Người Hiến Giống Để Sinh Con

    Nghe tin tôi định tìm người hiến giống để sinh con, kẻ thù không đội trời chung của tôi nửa đêm đỏ hoe mắt đến tìm.

    “Thầy bói nói tôi không sống qua nổi 27 tuổi.”

    Tôi: “Rồi sao?”

    Anh ta ấp úng nói:

    “Không phải em đang muốn có con sao?”

    “Tôi sống không lâu đâu, sẽ không giành con với em.”

    “Tôi còn rất, rất nhiều tiền. Sau khi tôi chết, tất cả sẽ để lại cho em.”

    “Gene tôi tốt, chỉ cần một lần là dính.”

    “Tôi… tôi còn có ý thức phục vụ tốt, em sẽ không thấy khó chịu đâu.”

    Nghe có vẻ cũng khá hời đấy.

    Tôi trêu anh ta: “Nhưng tôi đâu có thích anh.”

    Anh ta sững lại.

    Rồi bật khóc nức nở:

    “Vậy em tắt đèn đi mà… tắt rồi thì cũng như nhau thôi…”

  • Mật Tín Lưu Đày

    Trước khi phụ thân bị lưu đày, ông lén nhét vào tay ta một phong mật tín.

    Trong lòng ta thoáng dâng niềm vui, ngỡ rằng hầu phủ vẫn còn chút gia sản chưa bị tịch thu.

    Núp trong miếu hoang mở thư ra, tim ta đập dồn dập như trống trận.

    Ai ngờ tín chỉ trải ra, chỉ vỏn vẹn mấy dòng: địa chỉ nơi ông giấu ngoại thất ở bên ngoài, cùng bốn chữ “hộ tốt A đệ”.

    Hầu phủ không còn, tổ mẫu đã đi, mẫu thân cũng mất, phụ thân lại bị lưu đày.

    Hay lắm, thế mà còn nhét cho ta thêm một gánh nặng!

    Ngay đến bản thân ta còn chẳng sống nổi, lấy gì mà bảo hộ A đệ?

    Trong mắt ông ấy, rốt cuộc đã từng có ta hay chưa?

  • Phu Nhân Tướng Quân Xin Thoát Giá

    Ba năm trước, ngay sau khi uống rượu giao bôi, tướng quân Kỳ Hằng liền vội vã lên đường ra trận.

    Chỉ để lại một mình ta cô phòng trông giữ cả phủ tướng quân rộng lớn.

    Ba năm sau, Kỳ Hằng thắng trận trở về.

    Việc đầu tiên hắn làm là vào triều tạ ơn Thánh Thượng, lấy công lao chiến trận cầu cưới một vị bình thê.

    Ta ôm ngực, suýt nữa nghẹn thở mà tắt thở tại chỗ.

    Thật dọa người, cứ tưởng hắn đã hay tin ta tiễn lão thái thái hắn về Tây Thiên.

  • Cuộc Chiến Trong Căn Bếp

    Mỗi tháng tôi đều gửi cho mẹ chồng 4.000 tệ tiền chợ.

    Chỉ cần em chồng vừa về, trên bàn lập tức bày ra sáu món một canh, gà vịt cá thịt ê hề.

    Nhưng hễ em chồng đi rồi, trong bát của tôi chỉ còn lại rau xanh với đậu phụ, chẳng thấy bóng dáng một miếng thịt.

    Mẹ chồng còn dặn: “Ăn chay thanh đạm mới dưỡng sinh, con ăn nhiều vào.”

    Hôm đó, tôi dứt khoát gọi một người giúp việc theo giờ đến nhà.

    Mặt mẹ chồng lập tức tái nhợt, bàn tay run rẩy chỉ thẳng vào tôi: “Cô… cô có ý gì đây?”

    Tôi thản nhiên nói: “Ý là tiền tôi vẫn đưa đủ, nhưng mua món gì, tôi sẽ quyết định.”

  • Kỳ Nghỉ Đoan Ngọ Định Mệnh

    Kỳ nghỉ lễ Đoan Ngọ, tôi dẫn cô bạn cùng phòng quê ở tỉnh ngoài về nhà chơi.

    Không ngờ ngay đêm đầu tiên, cô ta chuốc say anh trai tôi rồi qua đêm với anh ấy.

    Sau đó còn ép chị dâu tôi sảy thai, lớn tiếng tuyên bố rằng mình đã mang thai với anh tôi, nói không còn mặt mũi sống tiếp, muốn tự tử.

    Tin đồn lan nhanh khắp trường.

    Sợ ảnh hưởng đến tôi, anh tôi đành phải cưới cô ta.

    Sau khi vào cửa, cô ta bắt đầu giở trò.

    Dùng đứa bé làm cái cớ, ép bố mẹ tôi phải sang tên căn nhà cho mình.

    Bố mẹ tôi vốn sức khỏe không tốt, bị chọc giận đến mức phải nhập viện.

    Anh tôi thì bị kẹt ở giữa, áp lực quá lớn khiến anh bị tai nạn gãy chân, mất cả công việc.

    Cả nhà lâm vào cảnh người bệnh, kẻ tàn phế.

  • Ta Cố Ý Gảy Sai Một Nhịp Đàn

    Phu thê gắn bó hai mươi năm, ta và Triệu Lăng đã làm được tới mức “sinh đồng khâm”. Thế nhưng, lại chẳng thể “tử đồng huyệt”.

    Trước khi băng hà, lời cuối cùng hắn để lại là:

    “Sở thị sau khi tạ thế không được nhập hoàng lăng. Trẫm muốn được hợp táng cùng Tĩnh Nhu.”

    Đến tận lúc ấy ta mới bàng hoàng tỉnh mộng. Hóa ra tình thâm đế – hậu bấy lâu nay ta hằng tưởng chỉ là hư ảo. Cả đời này, tâm trí hắn chưa từng rời bỏ Hứa Tĩnh Nhu.

    Chớp mắt một cái, ta đã trở lại ngày tuyển phi năm ấy. Lúc này, ta đã thuận lợi vượt qua ba cửa ải, chỉ còn lại môn cầm nghệ cuối cùng. Đầu ngón tay khẽ run, ta cố ý gảy sai một nhịp nhạc.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *