Cuộc Thi Lòng Hiếu Thảo

Cuộc Thi Lòng Hiếu Thảo

Tôi đi mua đồ vệ sinh cá nhân cho mẹ.

Vừa đến ngoài cửa phòng bệnh, đã nghe thấy bà đang phàn nàn với ai đó rằng tôi không có hiếu:

“Con nhỏ Tiểu Tô này từ nhỏ tôi đã nhìn ra rồi, ranh ma lắm, keo kiệt nữa, đến thứ trong tay nó tôi cũng không được ăn một miếng!”

“May mà còn hai đứa anh chị nó thương tôi, chứ trông cậy vào nó dưỡng lão thì chắc chết đói quá!”

Chiếc chậu rửa mặt mới trên tay tôi rơi xuống đất, dì tôi cười gượng, vội vàng đẩy mẹ tôi một cái.

Mẹ tôi thấy tôi, sững người một chút, rồi trợn trắng mắt, không phục nói:

“Nghe thấy thì sao, tôi nói sai à?”

“Lần trước tôi bị tai nạn, nó không có lấy một câu an ủi, cứ lạnh lùng nhìn tôi như thể tôi là phế nhân!”

“Còn Phương Phương với Quốc Khánh thì khóc lóc nói sẵn sàng bỏ học để về chăm tôi, hai đứa đó mới là thật lòng thương tôi.”

Tự nhiên tôi thấy mọi thứ thật vô nghĩa.

Thì ra chỉ cần nói lời ngọt ngào là được xem là có hiếu, vậy thì hơn mười năm tôi ngày ngày ở bên cạnh chăm sóc bà, rốt cuộc tính là gì?

Tôi đặt đồ xuống, gửi một tin nhắn thoại trong nhóm “Gia đình hòa thuận yêu thương”:

“Anh chị à, em hết phép rồi, mẹ còn 10 ngày nữa xuất viện, hai người bàn nhau xem ai chăm đi nhé.”

1

Lúc dì tôi đẩy mẹ, bà còn đang nói hăng đến mức nước bọt văng tung tóe, tay múa chân bay.

Thấy tôi đứng ở cửa, bà giật nảy mình, vỗ ngực một cái rồi mở miệng mắng:

“Tiểu Tô, mày đi như ma vậy, muốn hù chết tao cho đỡ phải chạy lên chạy xuống hả?”

Tôi nhìn bà không biểu cảm, bà có chút chột dạ, nhưng vẫn cứng cổ nói:

“Bày ra bộ mặt đó làm gì, tôi nói sai à?”

“Từ nhỏ mày đã lạnh lùng, không biết quan tâm người khác, thật chẳng bằng anh chị mày, ai ở khu này mà chẳng biết tính mày!”

Dì tôi trừng mắt nhìn mẹ tôi, ra hiệu bà bớt lời.

Sau đó quay sang kéo tay tôi khuyên nhủ:

“Tiểu Tô, con đừng để trong lòng, mấy hôm nay con vất vả rồi, mẹ con biết hết đấy.”

“Bà ấy bệnh, nằm lâu nên bực bội, cứ để bà nói vài câu cho hả.”

Tôi còn chưa kịp nói gì, một cái gối đã bay thẳng vào người tôi.

Mẹ tôi như tìm được chỗ trút giận.

Bà đấm cái chân đang bó bột của mình, vừa đấm vừa khóc lóc thảm thiết:

“Bảo nó làm chút việc thì mặt mày nhăn nhó, trưng cái bộ mặt hôi hám như thể tôi nợ nó!”

“Đừng nói nó vất vả, tôi nghe mà khó chịu! Nó chỉ thích thể hiện trước mặt người ngoài, làm bộ làm tịch là đứa con hiếu thảo!”

“Biết tôi bệnh, khó chịu, mà mặt cứ như đưa đám, cả ngày không mở miệng nổi một câu, coi tôi như người chết vậy.”

“Nếu không nhờ Phương Phương với Quốc Khánh gọi điện hỏi thăm mấy lần mỗi ngày, chắc tôi bị nó hành cho phát điên rồi!”

Màn ầm ĩ này khiến ngoài hành lang có thêm một đống người đứng hóng chuyện, ai cũng rướn cổ nhìn vào, ánh mắt như kim đâm vào người tôi.

Tôi sờ mu bàn tay mình, thô ráp thấy rõ.

Hũ kem dưỡng trong khăn lông cấn vào lòng bàn tay khiến tim tôi đau nhói.

Đó là do bà chê đồ vệ sinh tạm mua trong viện kém chất lượng.

Lại nói không khí bệnh viện dơ bẩn, không mang theo mỹ phẩm quen dùng, nên tôi tranh thủ lúc dì đến thăm bệnh, bắt xe ra trung tâm mua về cho bà.

Nghe bà nói từng lời oán trách, mắt tôi không kìm được mà cay xè.

Trong miệng bà, chỉ có “anh chị” là thật lòng thương bà.

Còn tôi một thân một mình bận rộn ở bệnh viện, bưng bô, lau người, lấy nước.

Cúi người co ro trên giường xếp ngủ suốt một tuần, cứ gọi là dậy, vậy mà lại bị chụp cho cái mũ “giả vờ có hiếu”.

Không bằng nổi mấy câu ngọt ngào trong điện thoại của người khác.

Tôi hoàn toàn lạnh lòng.

Khi mẹ vẫn còn thao thao bất tuyệt kể tội tôi với người ngoài, tôi đã mở WeChat, gửi tiếp một đoạn ghi âm:

“Anh, chị, em hết phép rồi, mẹ còn 10 ngày nữa là xuất viện, hai người bàn nhau xem ai chăm đi nhé.”

Tiếng mẹ tôi nghẹn lại, gương mặt đầy vẻ kinh ngạc.

“Mày dám à! Bọn họ còn phải đi làm nuôi gia đình!”

“Trần Tô, tao là mẹ mày, nói mày vài câu cũng không được hả? Mày muốn đâm vào tim tao vậy à!”

2

Kêu anh chị đến chăm mẹ, là đâm vào tim bà?

Tôi cạn lời đến mức bật cười, nhưng cũng không muốn đôi co thêm, bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Dì tôi cuống lên, không cho tôi đi.

“Anh chị thương mẹ, biết con đi rồi chắc chắn sẽ lập tức đến thay ca. Dì đợi họ một chút nhé.”

Tôi mỉm cười, nói rất lịch sự, nhưng bước đi thì dứt khoát, không chút chần chừ.

Đến cửa phòng bệnh, tôi chợt nhớ ra điều gì, quay lại nhìn mẹ:

“Mẹ, mẹ cứ yên tâm chữa bệnh nhé. Từ giờ mỗi ngày con sẽ gọi điện cho mẹ tám chuyện, chỉ cần mẹ đừng thấy phiền là được.”

“Phải rồi, đúng là con suy nghĩ không chu đáo. Biết mình không biết dỗ ngọt, chỉ biết trưng cái mặt lạnh, vậy mà cứ bám lấy mẹ. May mà mẹ nói thẳng ra, chứ không thì con cũng chẳng biết phải làm sao nữa.”

“À đúng rồi, mẹ ơi, lúc anh chị đến nhớ nhắc họ xuống sảnh tầng một đóng phần viện phí còn lại. Còn tiền hai ngày viện phí con đóng dư thì con không tính toán với họ đâu.”

Tôi vác balo lên vai, chen qua đám người đang hóng chuyện, mặc kệ ánh mắt chỉ trỏ mà đi xuống lầu.

Vài giây sau, trong phòng bệnh vang lên tiếng mẹ tôi đập giường:

“Trần Tô, quay lại đây! Mày chẳng phải nói đã nạp sẵn cho tao một vạn tệ rồi sao—”

Suýt nữa thì tôi quên mất.

Thế nên trước khi rời bệnh viện, tôi đã thanh toán xong toàn bộ chi phí trong ngày và lấy lại khoản tiền dư mình đã đóng.

Bạn hỏi tôi có làm quá không, có thấy áy náy không?

Hoàn toàn không!

Một tuần trước, nửa đêm, mẹ tôi đột nhiên gọi điện cho tôi, nói bà leo lên lấy chăn trên nóc tủ, trượt ngã gãy chân.

Tôi mò mẫm trong bóng tối, phóng xe điện về nhà. Lúc tôi đến nơi, bà đã đau đến mức không thể cử động, tôi liền gọi 120.

Xử lý xong tôi mới nhớ ra phải báo cho anh chị.

Mẹ tôi tức giận, vặn tay tôi một cái: “Gọi họ làm gì, trời tối đường trơn, lỡ họ té thì sao!”

“Sao mày chỉ biết nghĩ cho bản thân, muốn làm gì là làm!”

Similar Posts

  • Tôi Không Cưới Nữa

    Khi tôi đang trao đổi với công ty tổ chức tiệc cưới về các chi tiết của buổi lễ, chiếc máy tính bảng đặt bên cạnh đột nhiên sáng lên.

    Nhìn hình nền không phải là tấm ảnh chụp chung quen thuộc, tôi liền biết đó là máy của Phó Văn Tu.

    Theo thói quen trong mối quan hệ của chúng tôi, lẽ ra tôi nên lập tức rời mắt đi.

    Nhưng chỉ trong một giây liếc qua, tôi đã kịp ghi nhớ tên người gửi và nội dung tin nhắn cô ta viết.

    Vãn Vãn: 【Còn bao lâu nữa thì anh tới? Em nhớ anh quá.】

    Đầu dây bên kia, người phụ trách vẫn đang xác nhận lại số lượng và loại hoa cho lễ cưới.

    Còn tôi, tay run rẩy mở khóa mật khẩu.

    Rồi bắt đầu xem những đoạn tin nhắn không đếm xuể giữa Phó Văn Tu và Tô Vãn.

    Tôi thấy họ hẹn nhau sẽ cuồng nhiệt lần cuối trước ngày cưới của chúng tôi, như để đặt dấu chấm hết cho mối tình sâu đậm của họ.

    Thấy Phó Văn Tu cam đoan, dù cưới tôi, anh ta cũng sẽ luôn ghi nhớ tình cảm dành cho Tô Vãn trong tim.

    Thấy Tô Vãn khuyên anh ta, sau khi kết hôn rồi thì đừng làm chuyện gì có lỗi với tôi nữa…

    Tôi khàn giọng nói với người phụ trách bên kia điện thoại — người vẫn tưởng là do tín hiệu kém nên không nghe rõ lời tôi:

    “Lễ cưới hủy rồi. Tôi không cưới nữa.”

  • Mẹ Tôi Là Người Tốt… Với Thiên Hạ

    Kiếp trước, tôi đi dự đám cưới của chị họ, giành được vài bao lì xì vé số do cô dâu rải xuống, trúng một ngàn vạn.

    Tôi vui mừng phát điên, nói với mẹ rằng bệnh của ba có cứu rồi, chúng tôi lập tức đến thành phố A làm phẫu thuật cho ông.

    Thế nhưng mẹ tôi lạnh mặt giật lấy tờ vé số, mang trả lại cho chị họ.

    “Bố mẹ đều là người sống ngay thẳng lương thiện, nghèo cũng không được nghèo chí khí, không thể chiếm chút lợi của người khác!”

    Sau đó ba qua đời vì bệnh, mẹ cũng gặp tai nạn xe trên đường đưa một kẻ ngốc đi lạc về nhà, bị thương nặng đến tàn phế.

    Những người thân quen vẫn luôn khen bà là người tốt xách trứng đến thăm hỏi, nhưng tuyệt nhiên không ai nhắc đến chuyện trả tiền hay cho vay.

    Mẹ tôi đường cùng, liền tính kế lên người tôi.

    Bà xé nát giấy báo trúng tuyển của tôi, sau đó còn bỏ thuốc ngủ vào cơm, muốn gả tôi cho con trai ngốc nhà hàng xóm để đổi lấy sính lễ.

    “Bây giờ ném một viên gạch xuống cũng có thể trúng năm sinh viên đại học, con học xong thì có ích gì? Chi bằng gả cho anh Xuân Minh, còn có thể ở bên cạnh mẹ.”

    Khóe mắt bà ánh lên nước mắt, bộ dạng như bị cuộc đời dồn đến đường cùng: “Lâm Lâm, đừng trách mẹ, con muốn oán thì oán xã hội này đi, lòng người bạc bẽo, không có tiền thì một bước cũng khó đi, mẹ cũng hết cách rồi…”

    Tôi không chịu nổi nhục nhã, tuyệt vọng mà tự vẫn.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày trúng số ấy.

  • Ngũ Kim Từ Cửa Hàng Vật Liệu

    Ngày đính hôn, gia đình bạn trai mang quà “ngũ kim” đến.

    Vừa mở hộp quà ra, nụ cười trên môi tôi lập tức cứng lại.

    Bên trong, từng món xếp ngay ngắn — kìm, mỏ lết, kẹp ống, búa, tua-vít.

    Em gái nuôi của anh ta – Đường Ninh – cười đắc ý:

    “Chị dâu, thích không? Em đi khắp mấy cửa hàng vật liệu mới chọn được đó nha. Chị yên tâm, chất lượng cực tốt, đảm bảo chị dùng cả đời cũng không hỏng đâu!”

    Mẹ tôi cố nén sự bất mãn, cố gắng làm dịu bầu không khí:

    “Chắc mọi người đang đùa thôi đúng không? ‘Ngũ kim’ chúng tôi nói tới là dây chuyền vàng, nhẫn vàng, hoa tai vàng, vòng tay vàng và lắc vàng mà.”

    Đường Ninh vừa nghe xong, lập tức hét lên the thé:

    “Cái gì?! Phải là vàng á? Thế chẳng khác nào bán con gái đi lấy chồng sao?!”

    Tôi quay sang nhìn bạn trai tôi – người từ đầu đến giờ vẫn im lặng.

    “Đây cũng là ý của anh à?”

    Giang Thần tránh ánh mắt tôi, vẻ mặt đầy bực bội.

    “Em chỉ nói là ‘ngũ kim’, chứ có nói là vàng đâu. Tự em nói không rõ, giờ còn trách ai?”

    Tôi nhìn chằm chằm vào cái hộp công cụ nực cười kia, lạnh nhạt nói:

    “Nếu vậy thì, hủy đính hôn đi.”

  • Nốt Ruồi Lệ Của Giang San

    Lưu Thanh Thanh nói rằng, 20 năm trước có một đàn chị tên Giang San đã treo cổ tự vẫn trong ký túc xá của chúng tôi.

    Còn tôi cũng tên là Giang San, và trên mặt có một nốt ruồi lệ giống hệt đàn chị Giang San.

    Tối hôm đó, Lưu Thanh Thanh chết.

    Và hai người bạn cùng phòng còn lại, cũng mọc lên nốt ruồi lệ giống hệt.

  • Ngày Ta Được Ban Hôn

    Ta được ban hôn rồi.

    Người ta gả cho chính là vị hôn phu cũ của ta — Tạ Cửu Lang.

    Năm xưa, hắn say mê một nữ tử con quan nhỏ, không tiếc mọi giá mà từ hôn với ta.

    Khiến ta trở thành trò cười nơi kinh thành, đành uất ức rời đi trong cơn nhục nhã.

    Nay vợ hắn mới mất, để lại ba đứa con thơ dại.

    Hắn lại dâng tấu cầu cưới ta.

    Miệng nói ta tính tình ôn hòa, tài hoa hơn người.

    Tương lai nhất định có thể thay hắn quán xuyến hậu viện, nuôi dạy hài tử nên người.

    Mẫu thân ta nghe mà giận đến tuôn lệ.

    Còn ta lại mừng không kềm được.

    Bởi lẽ trong bụng ta, đã có một đứa nhỏ cần tìm một vị… cha kế.

  • Thái Hậu Hồi Triều

    Năm thứ năm sau khi bị phế, Chu Hành Chi chết rồi.

    Tiếng chuông tang vừa vang lên, ta vui vẻ ăn thêm hai bát cơm trong chùa.

    Hắn hồn phách lững lờ tới bên cạnh ta, cầu xin ta nương tay với mẹ con Thẩm Ngọc Dao.

    Ta làm như không thấy, ôm lấy hoàng nhi năm tuổi trong lòng mà trêu đùa.

    Quần thần đồng loạt quỳ gối trước mặt ta, cầu xin ta hồi cung:

    “Tiên đế hành sự trái nghịch thiên đạo, nên con trai do kế hậu sinh ra đến ba tuổi vẫn chưa biết nói. Nay trong cung lòng người hoang mang, chúng thần khẩn cầu Thái hậu hồi triều, định lại xã tắc.”

    Ý tứ là đứa con của Chu Hành Chi và Thẩm Ngọc Dao là một kẻ câm.

    Miệng lưỡi bọn họ thật nhanh nhạy, ngày xưa đuổi mẹ con ta ra khỏi cung cũng không hề chậm trễ.

    Ta phủi áo thong thả đứng dậy:

    “Hồi cung.”

    Cũng nên đi gặp lại cố nhân rồi.

    Bỗng thấy rất trông đợi vẻ mặt của Thẩm Ngọc Dao khi ôm đứa con câm ấy trong tay.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *