Cuộc Trả Thù Của Người Vợ Bị Phản Bội

Cuộc Trả Thù Của Người Vợ Bị Phản Bội

Mẹ chồng mất chưa đầy một tháng, bố chồng đã dẫn về một người phụ nữ bụng bầu.

Kiếp trước, tôi – Lâm Nhược – bất bình thay mẹ chồng, phản đối ngay tại chỗ, kiên quyết không cho người phụ nữ đó bước chân vào cửa nhà họ Ngô.

Chồng tôi – Ngô Hằng Vũ – và bố chồng không còn cách nào khác, đành phải đưa cô ta đi.

Tôi tưởng mọi chuyện đã kết thúc. Không ngờ đến ngày sinh, Ngô Hằng Vũ lại cưỡng ép tôi đến một phòng khám tư nhỏ.

Anh ta còn từ chối ký vào giấy đồng ý mổ lấy thai.

Đến khi đứa bé bị cưỡng ép mổ ra khỏi bụng tôi, tôi mới hiểu: thì ra người phụ nữ kia – Diêu Tiểu Địch – là tình nhân của Ngô Hằng Vũ, và đứa con trong bụng cô ta mới là đứa con trai mà anh ta luôn mong chờ.

Cái chết của mẹ chồng, cũng là một phần trong âm mưu của bọn họ.

Sống lại một kiếp, tôi giả vờ không biết gì cả, chủ động để Diêu Tiểu Địch ở lại.

Tôi muốn tận mắt chứng kiến cảnh bọn họ cắn xé lẫn nhau, không ai có kết cục tốt đẹp.

1

Khi bố chồng dẫn Diêu Tiểu Địch về nhà, ông tỏ rõ thái độ cứng rắn.

“Đứa con trong bụng Tiểu Địch là của tôi. Nếu các người đuổi cô ấy đi, tôi cũng sẽ rời khỏi nhà này.”

Ngồi cạnh tôi, Ngô Hằng Vũ vò chặt hai bàn tay, trông vô cùng căng thẳng.

“Nhược à… anh biết em rất thương mẹ, nhưng mẹ cũng đã mất rồi. Bố cần một cuộc sống mới, cần có người bên cạnh. Đây là tuổi già của ông, là cơ hội hạnh phúc cuối cùng. Nếu ông bỏ đi, thiên hạ sẽ chỉ trích anh bất hiếu. Anh… anh không thể làm con bất hiếu được…”

Tôi giơ tay ngăn lại.

Giọng nói lạnh nhạt:

“Vậy thì để Diêu Tiểu Địch ở lại đi.”

Không chỉ Ngô Hằng Vũ sững sờ, ngay cả bố chồng và Diêu Tiểu Địch cũng kinh ngạc.

“Chị… chị thật sự muốn tôi ở lại sao?” – Diêu Tiểu Địch nhìn tôi với vẻ không tin nổi.

Tôi cong môi mỉm cười:

“Tất nhiên rồi.”

Tôi khoác tay Ngô Hằng Vũ, giọng ngọt như mật:

“Chồng à, từ giờ anh nên đổi cách xưng hô, gọi cô ấy là ‘mẹ kế’ đi.”

Chữ “mẹ kế” vừa thốt ra khiến Ngô Hằng Vũ cứng người.

“Mẹ mới mất… giờ gọi cô ấy là mẹ kế… anh thấy không ổn cho lắm.”

Tôi mỉm cười, giọng vẫn nhẹ mà sắc:

“Cô ấy là người phụ nữ của bố anh, lại đang mang thai em trai hoặc em gái anh. Gọi là ‘mẹ kế’ là điều hợp tình hợp lý. Sao vậy? Hay là anh cảm thấy buồn nôn vì cô ta dụ dỗ một người đàn ông đã có tuổi?”

Ngô Hằng Vũ mấp máy môi, hồi lâu không nói được gì.

Ánh mắt anh ta len lén liếc về phía Diêu Tiểu Địch.

Còn tôi, chỉ khẽ cong môi, nụ cười thâm trầm đầy ẩn ý.

Kiếp trước, tôi chìm trong đau buồn vì sự ra đi của mẹ chồng, hoàn toàn không để ý đến sự mờ ám giữa Ngô Hằng Vũ và Diêu Tiểu Địch.

Nhất là khi bố chồng dẫn Diêu Tiểu Địch về nhà chưa đầy một tháng sau khi mẹ chồng qua đời, tôi càng cảm thấy bất bình thay cho bà – người đã dành cả đời lo toan cho gia đình này. Tôi lập tức phản đối, không cho cô ta ở lại.

Dù bố chồng và chồng tôi hết lời khuyên nhủ, tôi vẫn kiên quyết đuổi Diêu Tiểu Địch ra khỏi nhà.

Cuối cùng, bố chồng nổi giận mắng một trận rồi dắt Diêu Tiểu Địch rời đi.

Ngô Hằng Vũ không nói gì, vẫn chăm sóc tôi như mọi khi, không hề để lộ điều gì bất thường.

Đến ngày sinh, anh ta không đưa tôi đến bệnh viện công như đã hẹn, mà đợi đến khi tôi mất máu quá nhiều mới vội vàng đưa vào một phòng khám tư gần nhà – nơi hoàn toàn không đủ điều kiện để sinh nở.

Tôi đau đến quằn quại, vậy mà anh ta lại từ chối ký vào giấy đồng ý mổ lấy thai.

Tôi quỳ xuống cầu xin anh ta đưa tôi đến bệnh viện lớn, nhưng anh ta lại bóp cổ tôi, lạnh giọng nói:

“Nếu em không đuổi Tiểu Địch đi, cô ấy đâu phải cùng bố ở dưới tầng hầm mà sinh non. Em đã khiến anh mất đi đứa con trai với cô ấy. Con gái vô dụng trong bụng em, đừng mơ được sinh ra đời.”

Tôi sững người.

Không thể tin nổi, người chồng luôn dịu dàng, yêu chiều, chăm sóc tôi từng chút một… lại đã phản bội tôi từ lâu.

Hóa ra anh ta đã sớm có con với Diêu Tiểu Địch.

Hóa ra anh ta chính là kẻ đồng ý để Diêu Tiểu Địch quyến rũ bố chồng, rồi sau đó đường hoàng đưa cô ta về nhà với danh nghĩa “người phụ nữ của bố”.

Và con tôi – vì Ngô Hằng Vũ không chịu ký tên – chết non trong bụng tôi.

Khi bác sĩ mổ bụng lấy đứa bé đã chết ra, anh ta còn không cho tôi dùng thuốc gây mê.

Tôi đau đớn đến mức nhiều lần ngất lịm.

Hai tay tôi vô thức đặt lên bụng.

Cảm giác con bé đá nhẹ khiến tôi thở phào.

May quá… con gái tôi vẫn còn sống.

2

Dù có sống lại một kiếp, tôi vẫn không thể nào quên được cơn đau khi từng nhát dao cứa vào bụng mà không có thuốc tê.

Cơn đau đó – thấu tim thấu ruột.

“Vợ à, em sao vậy?”

Giọng Ngô Hằng Vũ kéo tôi ra khỏi dòng ký ức.

Tôi ngẩng đầu theo phản xạ.

Gặp ánh mắt đầy quan tâm của anh ta, biểu cảm, cử chỉ vẫn dịu dàng y như trước.

Khóe mắt tôi liếc sang, thấy Diêu Tiểu Địch siết chặt nắm tay, tôi liền khẽ cong môi.

Tôi nắm lấy tay Ngô Hằng Vũ, kéo đặt lên bụng mình.

“Chồng à, công chúa nhỏ của anh không ngoan chút nào.”

Có lẽ là do cú đá khiến bản năng làm cha của Ngô Hằng Vũ trỗi dậy, anh ta áp tai vào bụng tôi, vừa vuốt ve vừa nói:

“Không được làm mẹ đau đâu nha, nếu không khi sinh ra ba sẽ vỗ mông phạt đấy.”

Bốp!

Similar Posts

  • Thiếu Phu Nhân Rộng Lượng Nhất Kinh Thành

    Ta là vị thiếu phu nhân rộng lượng nhất kinh thành.

    Phu quân của ta, Cố Tu Viễn, ra ngoài kinh thương suốt tám năm, đến lúc trở về bên cạnh lại mang theo một đứa bé trai sáu tuổi, tên là Cẩn Ca Nhi.

    Nói là cô nhi của bạn học đồng môn gặp nạn, gửi gắm cho ta chăm sóc tử tế.

    Đứa trẻ đó ngoài mặt thì gọi hắn là cha, nhưng sau lưng lại mắng ta là ả đàn bà đê tiện.

    Còn dòm ngó luôn tiểu trúc lâm thủy của con gái ta, Vân Tỷ Nhi.

    Ta đều lần lượt đáp ứng.

    Ta dời viện của con gái ruột Vân Tỷ Nhi ra cho nó ở, tự tay dẫn người thu dọn, bày đầy những món trân ngoạn đủ loại được khiêng ra từ kho.

    Một vị phu nhân giao hảo khuyên ta: “Đó nhất định là con riêng của nam nhân nhà ngươi ở bên ngoài, ngươi thật sự để hắn chà đạp con gái ngươi như thế sao?”

    Ta chỉ mỉm cười nói: “Phu quân ở ngoài bôn ba, chẳng dễ dàng gì.”

    “Cho dù Cẩn Ca Nhi thật sự là cốt nhục của chàng, ta đã là mẹ cả, cũng nên đối đãi như nhau, hảo hảo bồi thường mới phải.”

    Lời này truyền vào tai Cố Tu Viễn.

  • Người Vợ Bị Phản Bội

    Căn nhà tân hôn bỏ trống ba năm, đột nhiên nhận được hóa đơn tiền điện 998 tệ.

    Tôi chụp màn hình hóa đơn gửi cho chồng.

    Anh ta lập tức trả lời:

    “Lạ nhỉ, chắc đường dây cũ rò điện thôi, mai anh gọi bên quản lý tòa nhà đến xem.”

    Tôi mỉm cười, nhắn lại:

    “Ừ.”

    Rồi trực tiếp gọi cho bên quản lý tòa nhà, giọng gấp gáp, nói nghi ngờ trong nhà rò rỉ khí gas nghiêm trọng, yêu cầu họ lập tức cắt toàn bộ điện, nước, gas, đồng thời báo cho cứu hỏa.

    Sau đó tôi lái xe, thong thả đỗ ngay dưới chung cư.

    Chỉ thấy chồng tôi mặc nguyên quần ngủ, luống cuống chạy ra, trong lòng còn ôm một người phụ nữ bụng bầu, cả hai hoảng hốt lao ra khỏi cửa.

  • Thói Quen Cưng Chiều Vợ Của Ông Chủ Từ

    Kết hôn 2 năm, người con gái Từ Tĩnh Châu yêu nhất ly hôn rồi về nước.

    Đêm hôm đó, anh ta – kẻ chưa từng ngủ bên ngoài – lần đầu tiên không về nhà.

    Hồi trước mẹ Từ Tĩnh Châu từng ra giá 5 triệu bắt tôi rời đi, nhưng tôi không chịu.

    Giờ thì tôi nghĩ thông rồi, chuẩn bị mặc cả lên 10 triệu rồi ly hôn.

    Dù sao thì, người con dâu bà ấy ưng ý giờ ly hôn rồi, tự do rồi, tôi nhường chỗ, bà ấy chắc chắn sẽ vui lòng.

    Sáu giờ sáng, tôi gõ cửa phòng bà mẹ chồng.

    Mười phút sau, cả nhà họ Từ nháo nhào như vỡ tổ.

    Hai tiếng sau, Từ Tĩnh Châu nhận được thỏa thuận ly hôn tôi đã ký sẵn.

    Tối hôm đó, khi tôi đang quấn quýt nhảy điệu nóng bỏng với cậu em trai nhỏ ở quán bar, người của Từ Tĩnh Châu… phong tỏa luôn quán bar?

  • Bảy Năm Yêu Sai Một Người

    Kết hôn đã năm năm, chồng tôi nhờ người giới thiệu cho tôi một công việc làm bảo mẫu.

    Chủ nhà là một cô gái vừa xinh đẹp vừa hiền lành, lại rất rộng rãi về tiền bạc.

    Một ngày nọ, có người tặng cô ta một bộ bàn ghế gỗ trắc vàng.

    Tôi nhìn thấy liền thấy quen mắt.

    Hình như chính là bộ mà hôm qua tôi cùng chồng đi dạo phố đã xem.

    Về đến nhà, tôi thấy thông báo trừ tiền trên điện thoại của Lục Đài: 1 triệu 879 nghìn 300 tệ.

    Chính xác là giá của bộ bàn ghế gỗ trắc vàng đó.

    Thì ra người mà tôi tận tụy chăm sóc bấy lâu nay… lại là tình nhân nhỏ của chồng tôi.

  • Hai Nàng Đi Ên Và Bữa Tiệc Tự Do

    Ngày đầu tiên sau khi được xuất viện khỏi bệnh viện tâm thần, tôi cùng cô bạn thân đến quán lẩu Haidilao ăn mừng tự do.

    Vừa lấy bánh kem ra, một thằng nhóc chạy tới, gào ầm lên:

    “Tôi muốn ăn bánh! Mau đưa cho tôi!”

    Tôi thấy nó thật vô lễ, nhưng không chấp trẻ con nên nhẹ giọng nói:

    “Em ơi, đợi chút nhé, chị ước xong mới ăn được nha, mà phải nói ‘cảm ơn’ mới lịch sự, biết không?”

    Không ngờ nó trừng mắt, hất đổ bánh kem, rồi leo thẳng lên bàn… tè vào nồi lẩu.

    Sau đó nó chống nạnh, hét chói tai:

    “Không cho tôi ăn bánh, thì đừng hòng ăn luôn nồi lẩu này!”

    Tôi bị thằng nhóc này chọc tức đến mức nghẹn lời, lập tức gọi nhân viên tìm phụ huynh.

  • Chồng Chết Để Lại Toàn Bộ Tài Sản Cho Bạch Nguyệt Quang

    Người chồng từng đầu gối tay ấp với tôi đã chết rồi.

    Anh ấy bệnh suốt năm năm, vậy mà chỉ giấu mỗi mình tôi.

    Về đến nhà, tôi mới phát hiện số vàng bạc tôi chắt chiu bao năm, cả của hồi môn, đều đã vào tay mẹ chồng và “bạch nguyệt quang” trong lòng anh – Thẩm Niệm.

    Còn Thẩm Trầm để lại cho tôi chỉ là một bức thư tuyệt mệnh.

    “Xin lỗi A Ngọc, kiếp này là anh nợ em.”

    “Nhưng một mình Niệm Niệm nuôi con vất vả quá, người anh không yên lòng nhất chính là cô ấy.”

    “Nợ em, kiếp sau anh nhất định làm trâu làm ngựa để trả.”

    Tôi bật cười khẩy, rồi xé nát bức thư.

    Muốn làm trâu ngựa trả nợ cho tôi?

    Được thôi.

    Không cần đợi kiếp sau.

    Ánh mắt tôi rơi lên con trâu già nhà mình.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *