Cưới Nhầm Phu Quân Bệnh Nặng

Cưới Nhầm Phu Quân Bệnh Nặng

1

Ngón tay đang vân vê chén rượu của Tiêu Vô Hành bỗng khựng lại giữa không trung.

Hắn ho khẽ hai tiếng, trên khuôn mặt tái nhợt hiện lên một nụ cười đầy ẩn ý.

“Lời này của nương tử, thật khiến vi phu không biết phải tiếp lời thế nào.”

Hắn ngồi thẳng dậy, ánh mắt lướt trên khuôn mặt ta.

“Sao vậy? Ôn Nhị tiểu thư sợ Tiêu Vô Hành này bệnh tật quấn thân sẽ làm lỡ dở nàng ư?”

Ta bình thản đáp: “Phu quân chỉ cần trả lời có hoặc không.”

Nếu hắn không thể, ngày mai ta sẽ có lý do chính đáng để đề nghị hòa ly.

Nếu hắn có thể, vậy thì phải tính kế sách khác.

Tiêu Vô Hành bật cười khẽ, đột ngột vươn tay, bàn tay ấm áp nắm lấy cổ tay ta kéo nhẹ.

Ta không kịp phòng bị, ngã ngồi xuống mép giường, sững sờ trong giây lát.

“Có thể thì sao, mà không thể thì thế nào?”

Hơi thở ấm nóng quyện với mùi thảo dược nhàn nhạt lướt qua bên tai ta, ngữ điệu còn mang theo vài phần trêu chọc.

“Nương tử chẳng lẽ muốn nghiệm thân ngay đêm nay?”

Tim ta thắt lại, mạnh mẽ muốn vùng ra.

Nhưng hắn đã buông tay trước một bước, tự mình ngả lưng xuống gối, quay lưng về phía ta.

“Yên tâm đi, Tiêu Vô Hành ta chưa đến mức phải ép buộc một nữ tử đã có người trong lòng.”

Giọng hắn khôi phục vẻ mệt mỏi ban đầu, còn vương chút lạnh nhạt khó nhận ra.

“Ngủ đi.”

“…… Ồ.”

Nỗi nghi hoặc trong lòng ta thay thế cho sự hờ hững ban đầu.

Một đêm ấy, chúng ta quay lưng vào nhau, mặc nguyên y phục mà ngủ.

Hắn nằm quy củ ở phía ngoài, hô hấp đều đều, đến cả tà áo của ta cũng chưa từng chạm tới.

Sáng hôm sau, khi ta tỉnh dậy thì bên cạnh đã trống không, chỉ còn vương lại chút hương thảo dược thoang thoảng.

Vừa chải chuốt xong, liền nghe thấy trong sân truyền đến một tràng cười kiều diễm đầy giả tạo.

“Muội muội đã dậy chưa? Ở thiên viện này có quen không?”

Ôn Dao vận một thân váy gấm vân mây, đầu cài trâm vàng điểm thúy, dung quang rực rỡ giữa ánh ban mai, hoàn toàn đối lập với cái thiên viện đơn sơ này của ta.

Tỷ ấy vịn tay nha hoàn, dáng điệu thướt tha bước vào.

Lại giả vờ đánh giá sân viện một lượt, trong mắt lóe lên vẻ khinh miệt không hề che giấu.

“Tỷ tỷ hôm nay sao lại rảnh rỗi đến chốn hẻo lánh này của ta?”

Ta đứng dưới hành lang, mặt không cảm xúc nhìn nàng ta.

Ôn Dao dùng khăn thêu che miệng cười: “Xem muội nói kìa, tỷ muội chúng ta cùng gả vào Tiêu phủ, tự nhiên phải qua lại nhiều hơn chứ.”

“Nghe nói Nhị công tử ốm yếu, ta thực sự lo lắng muội chịu ủy khuất nên đặc biệt tới xem sao.”

Nàng ta bước lên một bước, thân thiết muốn nắm tay ta nhưng bị ta bất động thanh sắc tránh đi.

Nào ngờ nàng ta thấy thế liền bắt đầu chuyện bé xé ra to.

“Muội muội sao vừa gả qua đã sinh sự với tỷ tỷ rồi? Còn tránh né ta, chẳng lẽ vẫn giận ta và phu quân?”

Nói rồi, nàng ta liền nặn ra vài giọt nước mắt cá sấu.

“Ta biết muội không gả được cho lang quân trong mộng, trong lòng chắc chắn có uất ức, nhưng thế gian này quy lại cũng chỉ hai chữ duyên phận, đã không có duyên thì đành nhận mệnh thôi.”

“Tỷ tỷ không thể san sẻ nỗi lo cho muội, chỉ có thể khuyên muội sống tốt cho hiện tại, gả gà theo gà, gả chó theo chó.”

Ta nhìn bộ dạng giả tạo của nàng ta, không nhịn được mà bật cười.

“Vậy tỷ tỷ gả là gà hay là chó thế?”

2

Dứt lời, tiếng thút thít của Ôn Dao im bặt, mày nhíu lại, mặt đầy vẻ giận dữ vì bị ta trả treo.

Nàng ta từ nhỏ đã như vậy, được hời còn khoe mẽ.

Phụ thân tặng nàng ta trâm vàng, nàng ta còn muốn lăn lộn khóc lóc bắt phụ thân phải đeo cho nàng ta ngay trước mặt ta.

Bình hoa Ngự ban của Thánh thượng, nàng ta đòi mang về thư phòng mình, khuyên giải ta rằng đó là thứ cả đời ta không với tới được.

Váy vóc của ta, trang sức của ta, vĩnh viễn đều ít hơn nàng ta.

Nàng ta muốn chứng minh cho ta thấy, tất cả sự thiên vị trên thế gian này đều thuộc về nàng ta, ta chẳng qua chỉ là kẻ làm nền cho nàng ta mà thôi.

Tất cả những điều đó ta đều đã nhẫn nhịn.

Nhưng nàng ta lại cứ cố tình đến đây, ra vẻ thấm thía để khai sáng cho ta.

“Thế gian vốn dĩ không công bằng, muội muội à, muội phải nhận mệnh đi.”

Nghĩ đến đây, ta thở hắt ra một hơi.

“Nếu đến để gây sự thì về đi, hôm nay ta không có tâm trạng đấu võ mồm với tỷ.”

Nàng ta một phen kéo lấy ta, chắn ngay trước mặt.

“Vậy thì ta càng không thể đi, còn về điều muội nói…”

“Là gà hay chó, với ta mà nói đều không quan trọng, chỉ cần đè đầu cưỡi cổ được muội là ta vui rồi.”

Sau đó, nàng ta ghé sát người, nghiêng đầu nháy mắt với ta.

“Thứ gì muội thích ta đều muốn cướp lấy, bao gồm cả… người trong lòng của muội.”

“A Tự à, muội không vui, là ta vui rồi.”

Ta cố nén cơn giận dưới đáy lòng, gượng gạo nở một nụ cười.

Nàng ta luôn không che giấu suy nghĩ của mình như thế.

Ví như lúc này, nàng ta lại đứng thẳng người, giọng điệu mang theo sự quan tâm đầy hả hê hỏi ta.

Similar Posts

  • Tình Cạn

    Hôm Ngô Vi thăng chức Trưởng phòng Nghiên cứu Sản phẩm của Tập đoàn Cố thị, họ hàng hai bên đều khen tôi có mắt nhìn người, biết chọn đúng bạn đời.

    Thế nhưng chỉ sang ngày hôm sau, anh ta đã nói lời chia tay với tôi.

    Anh còn trả lại toàn bộ chi phí mà nhà tôi từng bỏ ra để giúp anh ăn học năm xưa, gom hết vào một chiếc thẻ ngân hàng, nói một câu: “Từ nay hai bên không ai nợ ai.”

    Sau đó, anh cưới người khác.

    Ngày cưới, hầu như những nhà có máu mặt trong cả thành phố Cẩm đều đến dự, đám cưới rình rang, náo nhiệt.

    Người trong cuộc nhìn vào chỉ cười nhạo: “Con gái ông chủ mỏ than mà cũng đòi sánh với thiên kim của Tổng Giám đốc Tập đoàn Cố thị à?”

    Về sau, ba tôi bị người ta gài bẫy, công ty bên bờ phá sản.

    Tôi tìm đến Ngô Vi – khi ấy đã là quản lý cấp cao của Tập đoàn Cố thị – cầu xin giúp đỡ.

    Anh chỉ lạnh nhạt nói: “Thời Cẩm, tôi chỉ từng thích cô trong chốc lát. Sau này đừng đến tìm tôi nữa, tôi không muốn để Dao Dao hiểu lầm.”

    Lần gặp lại sau đó, tôi được Cố Nguyên đỡ lên xe Bentley.

    “Vợ ơi, em vất vả rồi. Sinh xong đứa này, mình sẽ không sinh thêm nữa.”

    Nghe nói đêm hôm ấy, Ngô Vi uống đến say mèm, mắt đỏ hoe, miệng không ngừng lặp lại: “Là tôi sai rồi, tôi sai thật rồi…”

  • Đều Tại Tôi Không Cứu

    VĂN ÁN

    Tôi sở hữu thể chất “Lò đỉnh” trăm năm khó gặp.

    Ông cụ nhà họ Bùi – người giàu nhất Giang Thành – đã vung tay ném ra hai trăm triệu tiền sính lễ để cầu hôn thay cho đứa cháu trai độc nhất của mình.

    Chỉ vì người thừa kế duy nhất của nhà họ Bùi đã dầu hết đèn tắt, tất cả mọi người đều khẳng định anh ta không sống nổi quá hai tháng.

    Sau khi gả vào nhà họ Bùi, tôi mỗi đêm đều “cày cấy” trên bụng của Bùi Phụng Ngôn.

    Một năm sau, Bùi Phụng Ngôn khỏi hẳn bệnh, thậm chí còn khỏe hơn trước kia.

    Ngày anh ta khỏi bệnh, thanh mai trúc mã của anh ta tìm đến cửa, khóc như mưa như gió.

    “Nghe nói thể chất lô đỉnh của chị Phùng có thể chữa bách bệnh, cha em mắc bệnh nan y, xin chị Phùng làm ơn, đi ngủ với cha em vài lần được không?”

    Tôi tức đến bật cười, lạnh lùng từ chối.

    Một tháng sau, cha cô ta chết trên giường bệnh.

    Thanh mai tìm đến Bùi Phụng Ngôn khóc lóc, nói rằng muốn đi theo cha mình.

    Bùi Phụng Ngôn đỏ mắt phát điên, bóp cổ tôi, hai mắt đỏ ngầu:

    “Đều tại cô thấy chết mà không cứu!”

    Anh ta treo tôi lên xà nhà, quất roi suốt ba ngày ba đêm.

    Sau đó, ném tôi vào nhà xác.

  • Cuộc Đời Tôi, Anh Đem Trả Nợ

    Chồng tôi là một tượng đài trong giới y học, còn tôi chỉ là một bà nội trợ bình thường.

    Từ ba mươi năm trước, sau khi thi tuyển vào Bệnh viện Hiệp Hòa tỉnh thất bại, ngay cả tôi cũng cảm thấy mình không xứng với anh.

    Cho đến khi dọn dẹp di vật của anh, tôi vô tình tìm thấy tờ giấy báo trúng tuyển của Bệnh viện Hiệp Hòa tỉnh — trên đó ghi rõ tên tôi.

    Trong nhật ký, anh viết rằng năm xưa nhà họ Lục vì cứu anh mà hy sinh trưởng tử, anh nợ Lục Vi Vi một mạng.

    Lục Vi Vi y thuật bình thường, chỉ khi thế chỗ công việc của tôi mới có tiền đồ, nên anh chỉ có thể trộm giấy báo của tôi để trả nợ.

    Đáng lẽ tôi phải đứng trên bàn mổ dốc hết sức mình cứu người, vậy mà lại bị chồng nhốt trong căn nhà này suốt ba mươi năm.

    Tim tôi như bị nghiền nát, trước mắt tối sầm.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay về bảy ngày trước khi giấy báo trúng tuyển được gửi đến.

    Cố Cảnh Châu đang đưa cho tôi ly sữa pha thuốc ngủ, mỉm cười dịu dàng.

    Lần này, tôi không uống.

  • Bỏ Lại Tình Yêu Ở Bắc Thành

    Thẩm Nhược Băng là “trợ thủ” đắc lực nhất của Tư lệnh Phó Nam Đình thuộc Quân khu Bắc Thành.

    Tám năm bên nhau, cô đã thay anh đỡ 99 phát đạn, chịu 99 vết dao.

    Nghiêm trọng nhất là một lần khi bom nổ, cô không chút do dự lao đến che chắn cho anh.

    Một tiếng “ầm” vang lên, cô toàn thân đẫm máu, hấp hối bên bờ sống chết, còn Phó Nam Đình – người được cô bảo vệ – thì không hề hấn gì.

    Cô từng nghĩ, cho dù giữa họ không có tình yêu, ít nhất cũng có tình đồng đội.

    Nhưng cô không ngờ, Phó Nam Đình lại vì người con gái anh yêu mà đích thân tống cô vào nhà giam thẩm vấn—

    “Khinh Khinh bị nghi ngờ là gián điệp, tôi tin cô ấy vô tội, nên sẽ nhanh chóng giúp cô ấy rửa sạch hiềm nghi.”

    “Nhưng quá trình điều tra là điều không thể tránh khỏi. Cô ấy sức khỏe yếu, không chịu được tra tấn. Cô là chị của cô ấy, có trách nhiệm giúp đỡ.”

    “Đây là mệnh lệnh!”

  • Khó làm thông phòng

    Ta lén uống thuốc tránh thai suốt ba năm, vậy mà vẫn mang thai con của tiểu Hầu gia.

    Đập tay lên trán, xong đời rồi! Quên mất, phụ thân ta là kẻ chuyên bán thuốc giả.

    Ta nước mắt lưng tròng, vừa khóc vừa cầu xin tiểu Hầu gia đừng đuổi ta đi.

    Nào ngờ ngài mừng rỡ như điên: “Gia cuối cùng cũng có cớ để cưới nàng rồi!”

    “Chúc mừng tiểu Hầu gia, cô nương có hỉ rồi.” Hai chữ “có hỉ” như một tiếng sét giáng thẳng vào đầu ta, ong ong vang vọng.

    Còn chưa kịp phản ứng, cả người ta đã bị bế bổng lên.

    “Liễu Nhi, thật là làm gia nở mày nở mặt, gia có người nối dõi rồi!”

    Ngài ấy nói gì ta không nghe rõ, chỉ là lúc hai chân vừa chạm đất, ta đã vội vàng quỳ sụp xuống dưới chân tiểu Hầu gia, nước mắt rơi như mưa.

    “Gia, xin người, xin người cho ta một cơ hội nữa! Đừng bán ta đi! Ta không cố ý, chưa từng có ý muốn vượt quá phận, ta sẽ lập tức bỏ đứa bé này!”

  • Vợ Góa Trọng Sinh

    Chồng tôi và chị dâu góa của anh ta vụng trộm với nhau, rồi cả hai cùng ngã xuống sông.

    Tôi liều mạng tìm kiếm suốt ba ngày ba đêm, cuối cùng cũng kéo được anh ta lên bờ.

    Nhưng chị dâu góa ấy lại vu oan tôi vì ghen tuông mà đẩy họ xuống nước.

    Ba mẹ chồng – những người từng xem tôi như con ruột – cũng một mực khẳng định tôi là hung thủ.

    “Loại đàn bà độc ác hơn cả rắn rết như vậy không thể giữ lại trong nhà họ Thẩm! Phải đền mạng!”

    Sau đó, họ lén giấu một con dao tẩm độc dưới giường tôi. Tôi bị đánh đến mức phải nhận tội oan, rồi bị đưa đi xử bắn.

    Ngày hành hình, tôi trông thấy người chồng lẽ ra đã chết từ lâu, đang ôm chị dâu góa, hôn lên trán đứa con trai mới sinh của họ.

    “Con trai ngoan, cha đã giúp con dọn sạch chướng ngại rồi. Mọi thứ của nhà họ Thẩm sau này đều là của con.”

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày họ ngã xuống sông.

    Lần này, khi bị gọi đi vớt xác, tôi chỉ đi dạo vài vòng bên bờ rồi nói với dân làng là không cứu được.

    Cứ để hắn ngâm xác dưới sông cho nát ra!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *