Cựu Cung Xuân

Cựu Cung Xuân

Ta thích một ám vệ.

Khi nói câu này với hoàng huynh, hắn chỉ lật thêm một trang sách, giọng điềm nhiên hỏi: “Chữ thích trong lời muội… nên hiểu theo nghĩa nào?”

Đương nhiên là không phải cái nghĩa mà vị hoàng đế sở hữu ba ngàn giai nhân trong hậu cung như hắn có thể hiểu nổi rồi.

Trong mắt hắn, một vị công chúa chưa xuất giá như ta rốt cuộc là hình tượng gì chứ? Chỉ vì mãi không chịu lấy phò mã, bị trong cung lẫn ngoài cung cười chê là “công chúa ế”, nên hắn tưởng ta nhịn không nổi nữa sao?

Trước sự chất vấn âm thầm ấy, ta chẳng buồn đáp lời.

Hắn cũng không hỏi là ám vệ nào, chỉ hướng về bóng tối trong điện mà nhàn nhạt ra lệnh một câu: “Đưa nó đi.”

Chuyện như vậy… coi như thành rồi.

Tổ chức ám vệ Lân là lực lượng đặc biệt do Thái tổ khai quốc đích thân bồi dưỡng, chỉ phục vụ hoàng thất, thủ lĩnh của họ vĩnh viễn ẩn trong bóng tối phía sau hoàng đế.

Thế mà trên đường về, lòng ta lại chẳng hề vui vẻ.

Hoàng huynh đáp ứng quá nhanh, giống hệt như mỗi lần ta vòi vĩnh hắn mua đồ chơi khi thuở nhỏ, lúc đó hắn luôn thuận theo, không một chút do dự. Hắn tưởng lần này ta lại đòi thêm một “đồ chơi nhỏ” nữa thôi.

Thân là muội muội ruột thịt của thiên tử, mang thân phận công chúa tôn quý, muốn một ám vệ làm nam sủng lẽ nào chỉ là chuyện nhỏ đến không thể nhỏ hơn sao?

Nhưng ta thật lòng thích người ấy. Người ám vệ luôn lặng lẽ bảo vệ ta từ nhỏ, A Cửu.

Ta và hoàng huynh là con của Quý phi, người từng được tiên hoàng sủng ái nhất.

Năm xưa khi huynh trưởng ra đời, hậu cung dấy lên lời đồn: Tam hoàng tử tất sẽ đe dọa địa vị của thái tử do Hoàng hậu sinh ra.

Tin đồn ấy khiến mẫu phi cùng huynh trưởng chịu không ít đau khổ, từng bước đều phải sống trong dè chừng, gánh lấy đủ mọi dày vò.

May mà tiên hoàng phá lệ, phái đội ám vệ Lân bảo hộ mẫu tử chúng ta, huynh trưởng mới có thể sống sót qua năm tuổi. Còn ta, cũng nhờ đó mà được bình an sinh ra.

Ngày ta ra đời, mẫu phi suýt không tỉnh lại. Tiên hoàng canh giữ bên giường suốt ba ngày ba đêm. Nhờ vậy mà ta, đường đường là công chúa đã trở thành người duy nhất trong số các công chúa được ban riêng một ám vệ.

Người biết đến sự tồn tại của Lân, ngoài tiên hoàng, chỉ có hoàng huynh và mẫu phi là cảm nhận được đôi chút khác thường. Phải đến khi huynh ta bước lên ngai vị kia, đọc lại những ghi chép mật từ thời khai quốc, mới dần hiểu ra: Thời gian trôi qua tưởng yên ả, nhưng thực chất là từng phen chấn động lòng người. Và huynh ấy cũng lờ mờ thấy được một mặt khác chưa từng hé lộ của tiên hoàng.

Là đế vương, là phụ thân, đó là tiên hoàng. Nhưng ta không giống người khác.

Ta biết, từ năm sáu tuổi, khi bị một cung nữ với gương mặt mơ hồ dỗ dành đến góc cung vắng, đưa ta vào một tòa điện đã bị bỏ hoang, ta đã biết, trong bóng của ta luôn có một người.

Lúc ấy, vị cung nữ kia dịu dàng nói rằng mẫu phi bị trẹo chân, đang đợi ta ở Ngự Hoa Viên. Ta từng gặp người này đôi lần trong cung của mẫu phi, bên cạnh còn đi cùng những cung nhân quen thuộc từng chăm sóc ta từ nhỏ, nên ta không hề nghi ngờ gì mà bước theo họ.

Chẳng ngờ rằng, mặt trời càng lúc càng xa, đường đi mỗi lúc một tiêu điều, tường son rêu mốc loang lổ, lưu lại những vết bẩn lạ lùng. Chân cung nữ càng lúc càng nhanh, bên kia đám cỏ cao hơn cả thân người là một cái giếng cạn khô.

Những cung nhân trước nay vẫn luôn yêu chiều ta, giờ mặt lại không có cảm xúc, khẽ nói: “Tiễn công chúa lên đường.”

Lần đầu tiên, ta cảm nhận được cái lạnh trong cung cấm, lạnh đến tê tái. Còn lạnh hơn cả cái lần mẫu phi vì bảo vệ hoàng huynh mà đem bánh có độc cho ta ăn.

Một bàn tay to và nặng đè lên người ta, ta hoàn toàn không có chút sức phản kháng, chỉ có thể mặc cho bọn họ đẩy ta xuống giếng.

Lúc rơi xuống, bầu trời tối đen như vực sâu địa ngục.

Ta tưởng cuộc đời mình đến đây là kết thúc… Ánh sáng trắng bừng lên, đám người lởn vởn bên miệng giếng như cỏ rác bị gió cuốn ngã rạp sang hai bên.

Một bàn tay túm lấy vạt áo của ta. A Cửu đang nằm sấp bên miệng giếng, cắn môi, dùng hết sức kéo lấy ta. Ta ngơ ngác ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt đen thẳm, lạnh băng của hắn.

Đôi mắt ấy quá đỗi lạnh lẽo, quá đỗi trống rỗng, đến tận bây giờ ta vẫn không thể nào quên. Cho đến hiện tại, bóng hình ấy vẫn chưa từng phai nhạt trong trí nhớ ta.

Dĩ nhiên, hôm ấy không phải cảnh tượng anh hùng cứu mỹ nhân trong thoại bản. A Cửu khi đó mới chỉ chín tuổi, thanh kiếm trong tay còn cao hơn cả người hắn. Một mình chống chọi đám người đó đã là giới hạn.

Nhất là giữa hè, y phục cung nữ toàn bằng lụa mỏng, vạt áo ta thêu hình loan điểu bằng kim tuyến, sinh động như thật. Mà chính hình thêu ấy, trong tay A Cửu bị xé rách từng chút một.

Tấm vải rách tan trong tay hắn, ta tròn mắt kinh ngạc, thấy hắn vứt kiếm, lao người về phía ta.

Giếng khô rất sâu, may mà đang mùa hè, bùn lầy dưới đáy đã cứu mạng chúng ta.

Lúc rơi xuống, hắn ôm chặt lấy ta, dùng thân mình làm đệm thịt. Trên người ta chỉ bị xây xát ngoài da, nhưng dưới đáy giếng tối om bốc mùi hôi thối, tay ta chạm vào lớp bùn trơn nhớt, lẫn những vật cứng nát vụn, ta không dám nghĩ liệu đó có phải là xương người từng ngã chết ở đây không.

Dù ta vốn thông minh lanh lợi, nhưng bị nhốt nơi tối tăm không thấy năm ngón tay, chân lại đau, chỉ chịu được nửa khắc là nước mắt rơi lã chã. Ban đầu chỉ là lặng lẽ rơi lệ, sau thành nức nở, rồi cuối cùng gào khóc thảm thiết.

Ta hoàn toàn quên mất dưới thân mình vẫn còn một người. A Cửu im lặng như tấm đệm, chẳng có chút tồn tại nào.

Mãi đến khi ta khóc đến chóng mặt, nghẹn hơi, hắn mới cất giọng: “Dưới đáy giếng không khí loãng, khóc nữa sẽ chết ngạt.”

Ta bị doạ sững lại, nghẹn họng, phát ra một tiếng heo kêu. Lúc này mới sực nhớ tới trên đời còn có một ca ca luôn liều mạng cứu ta.

Tuổi nhỏ dại khờ, bị sự sợ hãi chiếm lấy lý trí, ta như người chìm giữa biển vớ được cọng rơm cứu mạng, vô thức kêu lên: “Cứu ta!”

Khi đó, A Cửu hẳn là còn bị thương nặng hơn cả ta. Vậy mà hắn chỉ nhẹ nhàng đáp một tiếng: “Được.”

Giọng nói điềm tĩnh, lạnh như băng, lại khiến người ta cảm thấy vô cùng an tâm. Ngọn lửa hoảng loạn thiêu đốt trong lòng ta dần được dập tắt.

Một bàn tay đặt lên vai ta, bắt đầu cố sức đứng dậy. Lúc ấy ta mới phát hiện, thì ra nãy giờ mình luôn dựa vào lồng ngực hắn.

Hắn vừa cử động, mũi ta liền ngửi thấy mùi máu tanh. Loại mùi tượng trưng cho cái chết, một tháng trước ta từng ngửi thấy, chính là trên người công tử họ Lý, bạn học của hoàng huynh, sau khi ngã xuống từ núi giả.

Ta hoảng loạn, sợ hắn cũng sẽ chết: “Ngươi bị thương rồi? Đừng cử động nữa!”

Lời còn chưa dứt, hắn đã lập tức dừng lại, nghiêm túc trả lời ta: “Đúng vậy. Lúc rơi xuống bị cành khô đâm vào bụng, khuỷu tay phải gãy, bị công chúa đè lên, chắc xương sườn cũng gãy vài cái.”

Ngoài những vết thương ấy, hẳn hắn còn bị thương chỗ khác nữa. Ta nghe mà trong lòng run rẩy, vội ngắt lời, kinh hãi thốt lên: “Ngươi bị thương nặng như vậy, còn để ta đè lên ngươi mãi thế… không đau sao?”

Hắn nhàn nhạt đáp: “Quen rồi.”

Tại sao… nỗi đau cũng có thể quen được sao?

Ta lúng túng dịch người, vừa nhích được hai cái thì hắn lại giơ tay giữ lấy vai ta: “Muốn làm gì?”

Ta gạt tay hắn ra: “Xuống khỏi người ngươi. Không thể cứ đè lên vết thương mãi như vậy được.”

“Không cần,” Hắn dừng một chút, rồi chậm rãi nói tiếp, “Dưới đáy giếng âm lạnh, nếu áp người trực tiếp xuống bùn sẽ bị nhiễm hàn khí.”

Hắn lại bổ sung một câu, giọng không chút cảm xúc: “Có thể còn có côn trùng bò lổm ngổm.”

Ta nổi hết da gà, toàn thân cứng đờ, chỉ muốn lập tức bay ra khỏi cái giếng quỷ quái này. Nhưng chỉ mấy hơi sau, ta vẫn gắng gượng nhích sang bên.

Vừa chạm vào bùn đã lập tức lún xuống, lạnh lẽo và nhớp nháp.

A Cửu im lặng. Trong cái giếng tối tăm, chỉ có hai chúng ta, thậm chí ta chỉ còn nghe thấy tiếng hô hấp của chính mình.

Hắn luôn im lặng là cứ như biến mất hẳn vậy, khiến người ta chẳng cảm nhận được hắn còn ở đó. Ta đành cố tìm chuyện để nói, níu lấy sự tồn tại của hắn: “Ngươi là ai vậy?”

Hắn không trả lời.

“Ngươi tên gì?”

“…Cửu.” Hắn chỉ trả lời duy nhất câu đó.

Ta gọi hắn một tiếng “A Cửu”, sau đó cách một lúc lại gọi thêm một tiếng. Hắn không chút phiền hà, vẫn đều đều đáp lại.

Sau đó nữa, ta lần mò túm lấy tay hắn, nghẹn ngào vừa sợ vừa run: “Ta buồn ngủ quá… ta sợ ngủ rồi ngươi sẽ bỏ ta lại một mình…”

A Cửu im lặng thật lâu, đến lúc ta sắp khóc nấc thì hắn nắm chặt tay ta: “Không đâu.”

Chỉ một câu thôi, đã đủ để ta an tâm nhắm mắt. Giữa cơn mơ màng, ta thiếp đi, đến khi tỉnh lại thì xung quanh là màn sa mờ ảo.

Toàn thân như bị thiêu cháy trong cơn sốt cao. Ta không mở nổi mắt, chân đau đến mức muốn thét lên, nhưng miệng không còn chút sức lực nào, chỉ phát ra tiếng rên yếu ớt.

Ta nghe thấy tiếng mẫu phi trách mắng: “Nó ham chơi chạy loạn, sau này phải phạt thật nặng.”

Ta nghe thấy chất giọng nghiêm nghị của hoàng hậu, chậm rãi đưa ra định tội: “Ngũ công chúa thô lỗ bướng bỉnh, hoàn toàn không có chút dáng vẻ hoàng gia nào.”

Similar Posts

  • Se Nhầm Duyên

    Tôi nghiện làm bà mai.

    Tôi giới thiệu bạn thân cho anh ruột, giới thiệu bạn cùng phòng cho anh họ.

    Kết quả là ngay ngày cưới của bạn thân, cô ta lại ngoại tình bị bắt quả tang.

    Mẹ tôi tức đến phát bệnh tim, còn anh trai tôi thì trở thành trò cười của cả dòng họ.

    Còn bạn cùng phòng sau khi kết hôn lại bị anh họ lừa sạch tiền sính lễ lẫn của hồi môn.

    Thậm chí đến khi mang thai, cô ấy vẫn bị bạo hành gia đình.

    Anh tôi mất sạch mặt mũi, lại vì chuyện ly hôn mà bị bạn thân quậy đến mất việc, tuyệt vọng đến mức nhảy sông tự sát.

    Bạn cùng phòng hận tôi vì ngày trước tôi se duyên bừa bãi, hại cả nửa đời sau của cô ấy tan nát.

    Cô ấy xông vào nhà tôi đâm chết tôi, rồi tự sát ngay tại chỗ!

    Hai cuộc hôn nhân thôi mà lại hại chết ba mạng người!

    Tôi hối hận vô cùng.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi vậy mà lại quay về đúng ngày giới thiệu đối tượng cho bạn thân.

    Tay tôi run lên, lập tức đẩy anh họ cho cô ấy.

  • Ta Chỉ Là Một Thôn Nữ Vô Tình Cứu Được Thái Tử

    Ta vốn chỉ là một thôn nữ, vô tình cứu được Thái tử đương triều.

    Khi Thái tử khôi phục ký ức trở lại hoàng cung, hắn nói nơi cung đình hiểm ác, muốn giữ ta bên ngoài, nuôi làm ngoại thất.

    Kiếp trước, ta si tâm lụy tình, nguyện vì hắn mà không sợ phong ba bão tố, chỉ mong được mãi mãi bên người.

    Thế nhưng, cuối cùng ta chẳng chết bởi âm mưu hiểm độc nơi hậu cung, mà lại chết dưới tay chính hắn.

    Bởi vì ta là vết nhơ không thể để lộ của hắn.

    Trùng sinh trở lại, nhìn nam nhân toàn thân đầy máu đang nằm trước mặt, ta vẫn ra tay cứu hắn.

    Chỉ là, khi hắn tỉnh lại, đôi mắt mờ mịt nhìn ta, ta liền vươn tay về phía hắn, thản nhiên mở miệng:

    “Cứu mạng ngươi, năm trăm lượng. Bôi thuốc, năm trăm lượng. Ba ngày hầu hạ, ba ngàn lượng. Không trả giá, không hậu hầu. Tiền mặt hay khế nợ, tự ngươi chọn.”

  • Gia Đình Ép Tôi Hi Sinh Con Gái, Nhưng Họ Không Biết Bố Con Bé Là Ai

    Tôi và chị dâu đã căm ghét nhau suốt mười năm.

    Cô ta bịa chuyện bôi nhọ danh dự tôi, nói tôi lang chạ với đàn ông, sống không đứng đắn.

    Tôi mắng lại cô ta là người vừa bẩn vừa độc ác, sớm muộn gì cũng gặp báo ứng.

    Dù mâu thuẫn căng thẳng đến mức “gà bay chó sủa”, nhưng ngay khi cháu trai tôi bị chẩn đoán mắc bệnh bạch cầu cấp tính, tôi vẫn lập tức đi làm xét nghiệm tủy để hiến.

    Tôi không phù hợp, chị dâu không nói gì, nhưng lập tức nhằm vào con gái tôi – đứa bé còn chưa đầy sáu tuổi.

    Tôi giận điên lên, liền tung đoạn video cô ta ép con gái tôi làm xét nghiệm ghép tủy lên mạng, khiến cô ta bị cư dân mạng chỉ trích dữ dội.

    Mẹ tôi cũng tức đến phát run, nắm chặt tay tôi an ủi:

    “Con yên tâm, mẹ tuyệt đối sẽ không để chị dâu con làm hại Tiếu Tiếu!”

    “Nhưng chị dâu con cũng chỉ là thương con thôi, con cũng đừng trách cô ấy quá.”

    Nghĩ đến việc đều là người làm mẹ, tôi cũng phần nào hiểu được nỗi lo của chị dâu.

    Tôi còn đặc biệt quay video giải thích trên mạng để thanh minh giúp cô ấy, mua quà xin lỗi cô và cháu trai.

    Khi tôi đang chuẩn bị đích thân đến nhà họ xin lỗi, cô giáo mầm non của con gọi điện cho tôi:

    “Mẹ của Tiếu Tiếu, có hai người phụ nữ tự xưng là mẹ và chị dâu của chị đến đón bé Tiếu Tiếu.”

    “Họ nói là chị bảo họ đến đưa bé đi khám sức khỏe.”

  • Thủ Khoa Bán Cá, Nam Thần Khóc Thét

    Sau kỳ thi thử đầu tiên của kỳ thi đại học, tôi quyết định bỏ học, không thi đại học nữa.

    Các thầy cô không hiểu nổi vì sao một “ứng viên thủ khoa” như tôi lại từ bỏ tương lai xán lạn, ai nấy đều tới khuyên nhủ.

    Ngay cả mẹ tôi, người đang mắc ung thư giai đoạn cuối, cũng lấy việc từ bỏ điều trị để ép tôi quay lại.

    Nhưng tôi vẫn không lay chuyển.

    Kiếp trước, tôi cũng thi đại học như bao người, kết quả lại trở thành người đầu tiên bị quy kết gian lận trong kỳ thi đại học.

    Trong lòng tôi ấm ức, kiên quyết không nhận tội, thì tổ kiểm tra thi công bố bản thông báo điều tra.

    Bài thi của tôi giống hệt với của nam thần học bá – Chu Nam Thần, đến từng đáp án.

    Mà cậu ta lại nộp bài trước tôi những 30 phút!

    Tôi hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ có thể đưa ra thành tích và các giải thưởng trong quá khứ để chứng minh mình không sao chép bài ai.

    Nhưng cư dân mạng chẳng thèm nghe lời tôi giải thích.

    Họ nói tôi đã phá vỡ sự công bằng của kỳ thi đại học, nên đi chết để chuộc lỗi.

    Suốt mấy năm sau, những lời mắng chửi không dứt khiến tôi mắc chứng rối loạn tâm lý nghiêm trọng.

    Mẹ tôi biết chuyện thì suy sụp hoàn toàn, chẳng bao lâu sau qua đời.

    Bố tôi vì muốn minh oan cho con, chạy vạy khắp nơi để khiếu nại, cuối cùng gặp tai nạn giao thông mà mất mạng.

    Cho đến ngày Chu Nam Thần tốt nghiệp thạc sĩ Thanh Bắc, tôi không chịu nổi nữa, uống hết cả một lọ thuốc ngủ.

    Lúc mở mắt ra, tôi đã quay trở lại ngày thi thử đầu tiên của năm lớp 12.

  • Địa Phủ Cũng Biết Cười

    VĂN ÁN

    đọc full tại page một ngày làm cổ thần

    Là một nhân viên công sở bị xã hội nghiền nát ở “bốn tỉnh sông núi”, tôi đã tự làm việc đến chết.

    Vì oán khí quá nặng, Diêm Vương hỏi tôi:

    “Ngươi muốn đầu thai vào nhà nào trong kiếp sau?”

    Tôi lập tức ước nguyện:

    “Tôi muốn có một ông nội khai quốc công thần, một bà nội ba đời làm thương nhân, và một người cha có thể hô mưa gọi gió!”

    Không ngờ cha tôi đúng là “cơ bản”, nhưng mẹ tôi thì hoàn toàn không cơ bản chút nào.

    Vừa mới sinh ra, mẹ đã cảm thấy tôi đang tranh chồng với bà ta.

    Ba vừa bế tôi, mẹ đã tát cho tôi một cái như trời giáng.

    Ba khen tôi da trắng, mẹ liền xăm đen kín cả người tôi.

    Ba từ chối đưa mẹ đi mua sắm để chăm tôi đang sốt cao, bà liền nổi điên đốt cháy tôi sống ngay tại chỗ.

    Thế là, khi mới hai tháng tuổi, tôi lại quay về Địa Phủ lần nữa.

    Diêm Vương khoái chí nhìn tôi nói:

    “Đã bảo rồi, con nhà giàu không dễ làm đâu, chọn một nhà bình thường đầu thai lại đi.”

    Tôi bò dậy từ dưới đất, chỉ vào mặt ba mình:

    “Không! Tôi vẫn chọn nhà này! Vị trí tiểu công chúa của giới thượng lưu Bắc Kinh, kiếp này tôi nhất định phải ngồi vững!”

  • Chiêu Trò Của Khách Quen Ăn Chùa

    Khách quen đã liên tục nhấn “chỉ hoàn tiền” (không trả hàng) tại quán sủi cảo của tôi suốt một tuần rồi.

    Chính vì hành động này mà điểm đánh giá của quán tụt dốc từ 4.9 xuống còn 4.5, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến lượng đơn hàng.

    Tôi nhịn không nổi nữa, bèn hỏi anh ta lý do tại sao.

    Lý Toàn cau mày: “Sao với chả vì sao? Sủi cảo nhà cô bị làm sao vậy? Trước đó tôi đã ăn ra tóc trong nhân rồi, vỏ bánh còn sống, ngay cả thái độ phục vụ của nhân viên bên cô cũng không tốt.”

    “Nếu không phải nể tình hàng xóm lâu năm, tôi đã khiếu nại rồi.”

    Tôi hít sâu một hơi, vừa xin lỗi vừa hoàn tiền cho anh ta.

    Nhưng lần sau, Lý Toàn vẫn tiếp tục chọn “chỉ hoàn tiền”.

    Tôi chặn anh ta lại: “Anh Lý, hôm nay là vì sao vậy?”

    Lý Toàn mất kiên nhẫn đẩy tôi ra: “Lỡ bấm nhầm thôi, lát nữa tôi sẽ hoàn lại cho cô.”

    Nhưng tôi đợi hai ngày mà vẫn không thấy tiền chuyển vào.

    Khi Lý Toàn lại tiếp tục gửi yêu cầu “chỉ hoàn tiền”, tôi trực tiếp từ chối hoàn tiền.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *