Danh Phận Phó Phu Nhân

Danh Phận Phó Phu Nhân

Sau khi Phó Từ ngoại tình.

Để trả thù anh ta.

Trong vòng nửa năm, tôi quen không dưới mười người bạn trai.

Đêm nói lời chia tay với cậu em thứ mười.

Tôi đề nghị ly hôn với Phó Từ.

“Phó phu nhân.”

“Đây là lần thứ mấy rồi?”

Cuối cùng Phó Từ cũng trả lời xong tin nhắn, ngẩng đầu nhìn tôi.

“Sao, bạn trai lần này không vừa ý à?”

“Khiến cả Phó phu nhân thanh tâm quả dục cũng phải tới đây giận dỗi với tôi?”

Anh ta cười, cầm lấy áo khoác.

“Nhưng tôi không có thời gian đâu, Phó phu nhân.”

“Tối nay tôi có hẹn rồi.”

Tôi nhìn Phó Từ, vẫn không hiểu nổi.

Rốt cuộc đàn ông làm sao có thể tách bạch rạch ròi giữa yêu và dục như vậy.

“Phó Từ,” tôi rút bản thỏa thuận ra chặn đường anh ta, giọng bình tĩnh, “Tôi nói nghiêm túc.”

“Chúng ta buông tha cho nhau đi.”

1

“Phó phu nhân.”

Biểu cảm của Phó Từ vẫn thản nhiên như không.

“Tôi thật sự không rảnh chơi trò này với cô nữa.”

Anh ta mở WeChat, cầm điện thoại lắc lắc trước mặt tôi.

“Nhóc con sắp giận rồi.”

“Cô nên hiểu,” giọng anh ta mang theo ý cười, ánh mắt dịu dàng, “khó dỗ lắm đấy, Phó phu nhân.”

Trên giao diện WeChat là một cặp ảnh đại diện tình nhân.

Ghép với ảnh của Phó Từ thành một đôi.

Cô gái đang phàn nàn, gửi một sticker giận dữ.

【Anh còn định ở cạnh bà già đó bao lâu nữa?】

【Không phải nói bà ta cũng có bạn trai rồi sao, hay là anh thấy bà già thơm hơn, cuối cùng cũng nghĩ thông rồi, định nối lại tình xưa với bà già?】

Cô ta ngang nhiên nhục mạ tuổi tác của tôi.

Phó Từ lại thấy đáng yêu, cười đáp: 【Ghen linh tinh cái gì vậy.】

Cô ta gọi video.

Tiếng chuông chói tai vang lên, cắt ngang sự giằng co giữa tôi và Phó Từ.

Anh ta chỉ vào điện thoại giải thích: “Phó phu nhân, tôi thật sự rất bận.”

Ngay trước mặt tôi, anh ta bấm nghe.

Giọng cô gái vang lên nũng nịu.

“Phó Từ.”

“Em đang đứng trước cửa nhà anh rồi.”

“Em đếm đến ba.”

“Nếu anh không ra.”

“Chúng ta chia tay!”

Tôi nghe giọng cô ta đầy tự tin, nhìn thấy biểu cảm Phó Từ khựng lại trong thoáng chốc rồi lại bật cười.

“Tiểu tổ tông.”

“Vợ tôi đang ở nhà đấy,” anh ta dịu dàng nói với cô ta, “em không sợ vợ tôi cầm dao chém em à?”

“Nếu cô ấy thật sự đánh em, đừng có khóc đấy.”

Tôi nghe anh ta ngang nhiên tán tỉnh người khác, còn cô ta thì chẳng hề bận tâm.

“Anh sẽ không đâu.”

“Anh đã nói sẽ bảo vệ em mà!”

Tôi hiểu.

Tôi nên im lặng.

Tôi nên để Phó Từ rời đi, cho anh ta đủ không gian, giống như tất cả mọi người nói.

Chỉ cần tôi còn là Phó phu nhân, tôi sẽ có vinh hoa phú quý hưởng không hết, tiếp tục sống cuộc đời trên người khác một bậc.

Ngay cả mẹ tôi đang bệnh nặng nằm viện, cũng sẽ được chăm sóc tốt nhất.

Nhưng tôi… không muốn nhịn nữa.

Tôi giật lấy điện thoại của Phó Từ, trước ánh mắt kinh ngạc của anh ta, lên tiếng với cô gái.

“Đúng vậy.”

“Phó phu nhân rất hung dữ. Cô mà dám bước vào cánh cửa này, tôi có thể cho người khiêng cô ra ngoài!”

Mặc kệ cô ta gào thét chửi tôi vô liêm sỉ trong điện thoại, tôi đập nát điện thoại của Phó Từ, mở toang cửa biệt thự.

Đối diện với gương mặt đỏ bừng của cô ta ngoài cửa, tôi giơ tay tát thẳng một cái vào mặt cô ta.

“Biết mình là cái gì không?”

Giọng tôi rất gắt, nhưng biểu cảm vẫn lạnh nhạt.

“Chỉ cần tôi còn đứng ở đây, còn giữ thân phận Phó phu nhân thêm một giây nào, cô vẫn chỉ là con giáp thứ mười ba không lên nổi mặt bàn!”

Tôi túm tóc cô ta, đập mạnh đầu cô ta vào cánh cửa, phát ra tiếng va chạm chát chúa.

Cô ta suy sụp gào lên.

“Đồ điên!”

“Phó Từ!”

“Phó Từ! Anh cứ đứng đó nhìn cô ta bắt nạt em sao!”

“Phó Từ!”

Tôi lại giơ tay, định tát thêm một cái nữa.

Cổ tay bỗng bị giữ chặt.

Sau lưng vang lên giọng nói nửa cười nửa không của Phó Từ.

“Phó phu nhân, có phải cô hơi mất bình tĩnh quá rồi không?”

2

Giọng Phó Từ vẫn mang theo ý cười.

Nhưng tôi nghe ra sự cảnh cáo.

“Con bé đang ở tuổi yêu cái đẹp,” anh ta nói, “nếu thật sự làm trầy xước mặt nó, người chịu thiệt vẫn là cô thôi, hà tất phải thế.”

Giọng anh ta nhàn nhạt, nhưng bàn tay giữ cổ tay tôi lại siết chặt dần, ép tôi buông cô ta ra rồi mới nói tiếp.

“Hôm nay coi như con bé bốc đồng, lỡ xúc phạm cô.”

“Nhưng nếu còn lần sau,” ánh mắt anh ta trầm xuống, rơi trên người tôi, “Phó phu nhân, sự bao dung của tôi cũng có giới hạn.”

Tôi nhìn Phó Từ ôm cô ta, nhẹ nhàng dỗ dành.

“Không đau nữa.”

“Ngoan.”

Cô ta tựa vào ngực anh ta, khóc nức nở.

Phó Từ bế ngang cô ta lên định rời đi.

Tôi đột nhiên gọi anh ta lại.

“Phó Từ.”

Anh ta không dừng bước.

Tôi bất chấp đuổi theo, chặn trước mặt anh ta.

“Nếu đã thật sự thích,” ánh mắt tôi rơi lên gương mặt cô ta, “thì cho người ta một danh phận đi.”

Tôi ghé sát tai cô ta, bật cười khẽ.

“Không phải tôi không chịu nhường chỗ.”

“Là anh trai tốt của cô không chịu gật đầu để tôi dọn vị trí cho cô bước vào cửa.”

“Nếu cô thật sự có bản lĩnh,” tôi buông một câu hờ hững, “thì khiến anh ta gật đầu như năm xưa vì tôi, để cô đường đường chính chính bước vào nhà họ Phó.”

Cơ thể cô ta khựng lại.

Sắc mặt lập tức thay đổi.

Cô ta chao đảo nhìn Phó Từ.

Phó Từ thở dài một tiếng, đặt cô ta xuống rồi đi về phía tôi.

“Tần Thư.”

Giọng anh ta lạnh nhạt.

“Đừng hối hận.”

Anh ta ký tên vào ô họ tên.

Sau đó quay sang dỗ cô ta.

“Hài lòng rồi chứ?”

Cô ta mừng đến bật khóc, ôm chặt lấy anh ta.

Ánh mắt lại rơi trên người tôi, lặng lẽ đối đầu.

Tôi hiểu.

Cô ta đang khiêu khích.

Đang đắc ý.

Đang nói với tôi rằng cô ta thắng rồi.

Tôi không nhìn Phó Từ, cũng không để ý ánh mắt phô trương của cô ta.

Chỉ thấy tảng đá đè nặng trong lồng ngực cuối cùng cũng rơi xuống.

Không nói được cảm giác là gì.

Tôi ngồi trong căn biệt thự trống rỗng, nhìn công ty chuyển nhà cẩn thận xóa đi mọi dấu vết thuộc về tôi.

Điện thoại đột nhiên vang lên.

Là “đứa trẻ” của Phó Từ gửi video cho tôi.

Trong video.

Phó Từ quỳ một gối.

Hôn lên mu bàn tay cô ta.

Thành kính như đang nâng niu bảo vật quý giá nhất đời này.

Anh ta nói.

“Trĩ Trĩ.”

“Tấm lòng của anh với em không phải nói suông.”

“Những nghi thức và lời hứa em muốn, anh đều cho em.”

“Vậy nên,” anh ta lấy ra chiếc nhẫn kim cương cỡ lớn, đeo vào tay Tống Trĩ, hỏi, “em vui chưa?”

Tống Trĩ vừa khóc vừa cười gật đầu.

Rồi gửi tin nhắn cho tôi.

【Tần Thư, ai cũng nói năm đó Phó Từ yêu chị đến mức bất chấp cả nhà họ Phó cũng phải cưới chị vào cửa, còn quỳ trong từ đường nhà họ Phó bảy ngày bảy đêm không ăn không uống, chịu gia pháp mới khiến nhà họ Phó gật đầu.】

【Ngay cả mẹ chị đang sống dở chết dở, được kéo dài hơi tàn, cũng là nhờ Phó Từ mời đội chuyên gia giỏi nhất đến.】

【Nhưng chị không biết đâu.】

Cô ta gửi thêm một đoạn video.

【Thật ra hoàn toàn không như chị nghĩ.】

Trong video.

Ánh đèn mờ ảo.

Là hội sở Phó Từ thường lui tới.

Mỗi gương mặt ở đó tôi đều quen.

Có người hỏi anh ta.

“A Từ, cậu với Tần Thư làm ầm lên như vậy, rốt cuộc là chuyện gì?”

Phó Từ ngồi giữa phòng, trong tay xoay xoay nhẫn cưới của chúng tôi.

Người kia tiếp tục nói.

“Tần Thư ở ngoài chơi bời, tìm không dưới năm cậu trai trẻ rồi, cậu không sợ cô ta nhiễm bệnh à? Không thấy bẩn sao?”

“Cô ta cứ điên cuồng như vậy, cậu còn nhắm một mắt mở một mắt?”

3

Phó Từ vẫn im lặng.

Tống Trĩ lại không hài lòng, đập vỡ ly rượu.

“Nói cho cùng anh vẫn thích Tần Thư.”

“Thích bà già đó!”

“Nếu đã thích, còn ở bên em làm gì!”

Cô ta quay người bỏ đi.

Phó Từ cuối cùng cũng đứng dậy, kéo cô ta ngồi lên đùi mình, cười đáp.

“Anh thích cô ấy làm gì.”

Anh ta lười biếng giải thích.

“Tần Thư vốn chẳng làm bậy. Mấy người cô ấy quen ngoài kia chẳng qua là công cụ để chọc tức anh.”

“Anh hiểu cô ấy hơn ai hết.”

“Cô ấy là người có nguyên tắc.”

“Nếu thật sự làm ra chuyện đó, thì không còn là Tần Thư nữa.”

Trong phòng vang lên tiếng cười ồ lên.

Tống Trĩ vẫn không tin.

“Anh nói không là không à?”

“Anh có gắn camera theo dõi à!”

Giọng cô ta nũng nịu.

Phó Từ bật cười, đặt điện thoại lên bàn.

“Tự xem đi.”

Trong điện thoại anh ta.

Có toàn bộ lịch sử trò chuyện giữa tôi và mười cậu trai trẻ.

Thậm chí từng lần hẹn hò đều có video ghi lại đầy đủ.

Không thiếu một chút nào.

Giọng Phó Từ rất nhạt.

Nhạt đến mức khiến tôi lạnh buốt từ đầu đến chân.

“Phụ nữ mà.”

“Tranh giành ghen tuông vô vị lắm.”

“Tần Thư muốn chơi, thì anh tìm vài người cho cô ấy chơi.”

“Đúng.”

“Ban đầu cô ấy quả thật muốn có người hiểu nỗi khó khăn của mình.”

“Nhưng thật sự để người khác chạm vào—”

Anh ta mở một đoạn video.

Là bạn trai thứ ba của tôi muốn hôn tôi.

Tôi đẩy anh ta ra, đầy áy náy nói.

“Xin lỗi, tôi vẫn không làm được.”

Sau đó tôi nói.

“Chúng ta chia tay đi.”

Phó Từ chỉ vào màn hình.

“Tần Thư ấy.”

“Trong xương cốt vẫn truyền thống, đặt đạo đức lên trên hết.”

“Cô ấy không làm được chuyện đó. Tất cả chỉ để chọc tức anh.”

Anh ta lại mở WeChat.

Là bạn trai thứ bảy của tôi báo cáo.

“Phó tổng, đúng như anh nói, tôi chỉ vừa đề nghị vào khách sạn với Phó phu nhân, cô ấy đã thấy tôi ghê tởm, chỉ nhắm đến thể xác, rồi đề nghị chia tay.”

Similar Posts

  • 50 Phiếu Quà Tặng

    Tôi đã phải lòng người sói bị nuôi nhốt trong phòng thí nghiệm của cha tôi.

    Thế nhưng anh ấy lại vô cùng căm ghét loài người, chỉ một lòng muốn chết.

    Để dỗ cho Hạ Xuyên Dã tiếp tục sống, tôi thường xuyên tặng anh ấy phiếu quà tặng.

    Tôi hứa với anh, chỉ cần thu thập đủ năm mươi tấm, tôi sẽ thực hiện cho anh một điều ước.

    Hạ Xuyên Dã dần trở nên ngoan ngoãn.

    Anh bắt đầu ăn ngủ đúng giờ, trong ánh mắt nhìn tôi dần dần có ánh sáng.

    Vào ngày tôi định tỏ tình.

    Tôi tình cờ thấy Hạ Xuyên Dã nhẹ nhàng hôn lên đầu ngón tay của cô em học khóa dưới:

    “Anh sẽ giả vờ đồng ý, rồi chia tay vào đúng ngày sinh nhật cô ấy, đó là cái giá phải trả cho việc ăn cắp kết quả nghiên cứu của em.”

    Tôi xé nát bức thư tình, quay người rời đi.

    Sau đó, tôi dắt theo một thú nhân thỏ được nhận nuôi đi ngang khu lồng nhốt.

    Hạ Xuyên Dã đột nhiên phát cuồng, đâm vỡ tấm kính, hèn mọn đưa hai tay ra—

    “Anh đã thu đủ năm mươi tấm rồi, em… còn cần anh không?”

  • Chị Em Tốt Trở Về

    VĂN ÁN

    Bạn thân của tôi là kiểu người dịu dàng, khiêm nhường, không tranh giành với ai.

    Cả hai chúng tôi cùng lúc vào làm ở một công ty thuộc top 500 toàn cầu.

    Tôi cố gắng hết sức, cuối cùng cũng kéo được cô ấy đi cùng, thuận lợi vượt qua kỳ thử việc.

    Thế nhưng cô ấy lại bảo: “Thật ra có được chính thức hay không, tôi cũng không quá quan tâm. Làm người thì không nên có tâm tư vụ lợi quá nặng.”

    Về sau, cô ấy mang thai ngoài ý muốn.

    Bạn trai không chịu bỏ tiền sính lễ, rồi quay sang hối hận, không muốn cưới.

    Tôi kéo cô ấy đi phá thai, chăm sóc chu đáo từng ly từng tí.

    Nhưng cô ấy lại làm ra vẻ bao dung, lý trí, rồi sau lưng nói xấu tôi với bạn trai tôi.

    Kết quả, bạn trai tôi đem lòng yêu cô ấy.

    Đọc full tại page một ngày làm cổ thần để ủng hộ tác giả

    Nửa đêm vứt tôi lại trên đường cao tốc.

    Tôi bị một chiếc xe tải mất lái đâm văng vào hàng rào.

    Sau khi sống lại, tôi đã tỉnh ngộ

    Không có tôi chống lưng, những tháng ngày “không tranh không đoạt mà cái gì cũng có” của cô, đến đây là hết rồi.

  • Chồng Tôi Ngủ Với Vợ Chiến Hữu

    Khi Dư Lan mang thai được bốn tháng, chồng cô – Giang Hách – đưa một người phụ nữ mang thai bảy tháng về nhà.

    “Dư Dư, Tiểu Tịch là vợ của chiến hữu anh, anh ấy vừa qua đời, để lại hai mẹ con cô ấy.

    Anh thật sự không nỡ, em yên tâm, chỉ ở tạm một thời gian thôi, đợi cô ấy tìm được nhà mới, anh sẽ bảo cô ấy dọn đi.”

    Cô mềm lòng nên đồng ý, nào ngờ “tạm thời” này lại kéo dài suốt hai tháng.

    Ban đầu cô cũng không quá để tâm, cho đến một đêm, khi cô dậy đi vệ sinh, thì vô tình bắt gặp một cảnh tượng không thể nào tệ hơn.

    Chồng cô – Giang Hách – đang đè vợ của chiến hữu mình lên cạnh cửa sổ, ra sức va chạm. Tiếng rên rỉ đầy hoan lạc vang vọng khắp căn phòng.

    Nhìn thấy cảnh đó, toàn thân Dư Lan lạnh toát, như thể máu trong người đều đông cứng lại.

    Cô đứng ngoài cửa suốt ba tiếng đồng hồ, hai người trong phòng lại làm đến ba lần.

    Nhìn gương mặt Giang Hách mỗi lần đạt cao trào, Dư Lan đau đến mức không thể thở nổi.

    Từ lúc cô mang thai, anh chưa từng chạm vào cô lấy một lần, bảo là sợ làm tổn thương em bé.

    Thế nhưng bây giờ Thẩm Tịch đã mang thai chín tháng rồi, vậy mà họ vẫn có thể làm tới ba lần!

  • Sống Lại Trong Ngày Hắn Chọn Thứ Muội

    Sau khi nhà ta bị tịch thu gia sản và bị kết án lưu đày, vị hôn phu của ta – Cố Hằng – đã dùng chiến công của mình để đổi lấy một suất đặc xá với hoàng thượng, có thể chọn một người trong ta và thứ muội để miễn bị lưu đày.

    Lần này hắn mang theo thứ muội.

    Ở kiếp trước, vì nhớ tới hôn ước mà hắn cứu ta, nghĩ rằng sau này sẽ tìm cách cứu thứ muội trở về.

    Không ngờ thứ muội trên đường lưu đày vì không chịu nổi nhục mà đ/â/z đầu vào tường thành tự v/o…

    Sau khi biết chuyện, Cố Hằng đã đấm đá ta, đánh gãy mấy cái xương sườn của ta.

    Hắn ôm bài vị của thứ muội oán trách ta: “Đều do ngươi dùng hôn ước ép ta cứu ngươi, mới hại chết Khinh Khinh!”

    Từ đó về sau, hắn ngày ngày đánh đập làm nhục ta, khiến ta thành trò cười khắp kinh thành.

    Ta mất nhà mẹ đẻ, không thể hòa ly, chỉ có thể nhẫn nhục tiếp tục quán xuyến cái hầu phủ đã xuống dốc của hắn.

    Sau này hầu phủ dần khởi sắc, hắn lại cho ta uống một vò rượu độc, rồi quay lưng nghênh bài vị của thứ muội vào cửa.

    Mọi người đều tán dương hắn si tình, lại chẳng ai phát hiện ta giãy giụa ba ngày ba đêm trong hậu viện mới tắt thở.

    Khi mở mắt ra lần nữa, ta nhìn thấy Cố Hằng cầm thánh chỉ chạy đến.

  • Nữ Vương Của Tam Giác Vàng

    Ba tôi là trùm buôn vũ khí lớn nhất vùng Tam Giác Vàng, một tay che trời, đen trắng đều có chỗ đứng, vậy mà chỉ cúi đầu trước mỗi mẹ tôi.

    Ông ấy không có tai trái, nghe nói là năm đó vì cứu mẹ mà đỡ giùm một viên đạn.

    Tối tôi chào đời, tất cả các giao dịch đều ngừng lại, tiếng súng biến thành tiếng pháo chúc mừng.

    Ai nấy đều đang ăn mừng vì vùng đất này đã có một tiểu chủ nhân mới.

    Lúc tôi ba tuổi, một người phụ nữ dáng dấp quyến rũ chuyển đến sống trong căn nhà tre đối diện.

    Cô ta bế tôi lên, bảo tôi sờ vào hình xăm trên cổ tay — giống hệt với hình ba tôi có, rồi cười khanh khách:

    “Có người sắp bị đuổi ra khỏi nhà rồi đó, đồ con hoang như mày đừng hòng bám lại!”

    “Con trai trong bụng tao mới là người thừa kế thực sự của ba mày!”

    Tôi vùng khỏi tay cô ta, chạy thẳng về nhà, vì tôi biết mẹ tôi ghét nhất là người khác đụng vào đồ của bà ấy.

    Tôi kể lại lời cô ta nói với mẹ, lúc đó mẹ đang lau một khẩu súng lục màu bạc.

    Nửa đêm, căn nhà tre đối diện rực sáng cả bầu trời vì pháo hoa kéo dài suốt đêm.

    Tiếng gào thét của người phụ nữ bị gió thổi tan thành từng đoạn đứt quãng.

    Mẹ áp má vào trán tôi, giọng nói lười biếng:

    “Triều Triều, màn pháo hoa mẹ tặng con, có đẹp không?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *