Đều Là Người Một Nhà

Đều Là Người Một Nhà

Tôi phát hiện số tiền tích góp suốt năm năm qua đã bị vét sạch

Chồng tôi bình thản nói: “Tiền đưa cho em gái anh mua nhà rồi, đều là người một nhà cả.”

Giọng điệu anh ta đương nhiên, như thể đó là điều hiển nhiên.

Tôi lập tức quay về nhà mẹ đẻ trong đêm, đem căn nhà hồi môn của mình ký gửi cho trung gian.

Gọi điện cho anh ta: “Đúng, đều là người một nhà, nhà này bán rồi để cưới vợ cho em trai tôi.”

Anh ta tức đến run cả người.

Tôi dứt khoát cúp máy, chờ xem anh ta sẽ có phản ứng gì.

01

Khoảnh khắc tôi ngắt máy, thế giới bỗng trở nên chết lặng.

Chỉ còn tiếng tim tôi đập, từng nhịp, từng nhịp, nặng nề như tiếng trống vang trong lồng ngực rỗng.

Đầu ngón tay lạnh buốt, cái lạnh chạy dọc mạch máu lan thẳng đến trái tim.

Trong đầu tôi không ngừng vang vọng câu nói hờ hững của Trần Vĩ: “Đều là người một nhà.”

Nực cười.

Cảm giác hoang đường ấy như một tấm lưới chặt chẽ, phủ kín toàn thân tôi, khiến tôi nghẹt thở.

Vài tiếng trước, tôi vẫn còn chìm trong sự lười nhác cuối tuần, còn đang tính toán dùng khoản tiền dành dụm suốt năm năm để năm sau đổi sang một căn nhà có trường học tốt.

Tôi đăng nhập vào ngân hàng trực tuyến, muốn xem thử tiền lời từ khoản đầu tư.

Màn hình hiện con số “0.00” chói mắt, như một cây sắt nung đỏ đâm thẳng vào võng mạc.

Tôi tưởng hệ thống bị lỗi, liên tục làm mới ba lần.

Nhưng con số 0 ấy vẫn trơ trơ ở đó, như đang cười nhạo tôi.

Một trăm hai mươi vạn.

Đó là năm năm sau khi kết hôn, tôi lương tháng ba vạn, anh ta tám nghìn, tôi nhịn ăn nhịn mặc, từng đồng cắt từ kẽ răng mà tích cóp.

Vậy mà không còn lấy một xu.

Như thể toàn bộ máu trong người tôi bị rút sạch, tay chân cứng đờ, lạnh lẽo.

Tôi lao ra khỏi phòng làm việc.

Trần Vĩ đang vùi trong ghế sofa, uể oải lướt điện thoại, tiếng cười giả tạo từ clip ngắn vang lên chói tai.

“Tiền đâu?” – giọng tôi khàn khô như giấy ráp.

Anh ta thậm chí không thèm ngẩng đầu, mắt vẫn dán vào màn hình, ngón tay hờ hững kéo trượt.

“Tiền gì?”

“Một trăm hai mươi vạn trong tài khoản của chúng ta đâu rồi!” – tôi gần như hét lên, giọng vì phẫn nộ mà biến dạng, chói gắt.

Lúc này anh ta mới chậm rãi ngẩng đầu, trong mắt thoáng hiện vẻ khó chịu vì bị quấy rầy, rồi lại né tránh ánh nhìn của tôi.

Ấp úng một hồi, thấy không thể tránh được nữa, anh ta ném điện thoại sang bên, thở dài, cất giọng nhạt nhẽo, như thể đang ban ơn bố thí mà nói:

“À, tiền đó hả, anh đưa cho em gái rồi.”

“Cái gì?” Tôi ngỡ tai mình nghe nhầm.

“Em gái anh, Trần Tuyết, sắp cưới rồi, bên nhà trai yêu cầu phải có nhà trước hôn nhân. Anh lấy tiền cho nó đặt cọc mua căn hộ trong nội thành.” – anh ta nhìn tôi, vẻ mặt bình thản, cứ như đang nói “hôm nay trời đẹp.”

“Đều là người một nhà, em gái cũng cần giúp đỡ, chẳng lẽ để nó ế à?”

“Người một nhà?” Tôi lặp lại ba chữ đó, trong miệng dâng lên vị đắng nghẹn ngào như máu gỉ.

Thấy sắc mặt tôi sa sầm, anh ta không những không chút hối lỗi, ngược lại còn nhíu mày trách móc:

“Lý Tịnh, sao em nhỏ nhen thế? Đó là em ruột của anh! Chúng ta là người một nhà, chuyện của nó chẳng phải cũng là chuyện của chúng ta sao? Em làm gì mà mặt mũi như muốn ăn thịt người vậy? Không biết nghĩ cho gia đình gì cả!”

Ngực tôi như bị tảng đá nặng đè chặt, khó thở.

Từ kinh hoảng, đến không tin nổi, rồi là lạnh lẽo tận xương tủy.

Cuối cùng, là cơn giận ngút trời thiêu rụi hết lý trí.

Năm năm.

Vì cái gia đình này, tôi từ bỏ cơ hội thăng chức ở nước ngoài, từ chối hết thảy những buổi giao lưu vô ích.

Từng đồng đều chắt chiu cho tương lai chung.

Thế mà trong mắt anh ta, tôi chỉ là cái máy rút tiền biết đi, một con ngốc có thể bị ba chữ “người một nhà” trói buộc bất cứ lúc nào.

Tôi không tranh cãi thêm.

Với loại người này, nói thêm một câu cũng là lãng phí hơi thở.

Tôi quay vào phòng ngủ, động tác cơ học, nhanh gọn thu dọn đồ đạc.

Hành lý, toàn bộ đồ hồi môn, nữ trang, túi xách, cùng giấy tờ quan trọng.

Anh ta theo vào, vẫn lải nhải không ngừng.

“Em làm gì thế? Vì chút chuyện cỏn con mà đến mức này sao? Đúng là đàn bà không hiểu chuyện!”

Tôi coi như không nghe thấy, kéo khóa vali, “rắc” một tiếng dứt khoát.

Đêm khuya, tôi lái xe vun vút trên con đường vắng.

Về đến nhà bố mẹ, họ đã ngủ. Tôi không đánh thức, ngồi một mình trong phòng khách lạnh lẽo, mở to mắt suốt đêm trắng.

Trong đầu chỉ còn một ý nghĩ: Phản công.

Nhất định phải phản công.

Trời mờ sáng, ánh nắng đầu tiên len qua khe rèm, chiếu lên khuôn mặt tôi nhợt nhạt.

Tôi rút điện thoại, lần lượt bấm mấy số quen thuộc.

“Quản lý Vương, tôi là Lý Tịnh. Căn nhà hồi môn của tôi, đúng, ở tiểu khu XX, hiện giờ tôi muốn bán gấp. Yêu cầu nhanh nhất, hiệu quả nhất, giá có thể thương lượng.”

“Chị Lý, nhờ chị giúp, tôi có căn nhà cần bán gấp…”

Sau khi liên hệ ba công ty môi giới, tôi bấm số thuộc lòng kia.

Điện thoại rất nhanh được bắt máy, tạp âm ồn ào, hình như anh ta vừa mới tỉnh.

“Lý Tịnh? Em còn chưa thôi à? Mau về ngay cho tôi!” – giọng anh ta ngập mùi rượu, đầy bực bội.

Tôi lạnh nhạt cất lời, ngay cả bản thân cũng thấy xa lạ, từng chữ rõ ràng.

“Trần Vĩ, chẳng phải anh nói đều là người một nhà sao?”

Anh ta sững lại, chưa bắt kịp nhịp.

“Đúng, đều là người một nhà.”

Tôi khẽ cười, tiếng cười buốt giá:

“Căn nhà hồi môn của tôi đã ký gửi rồi. Bán xong, tiền để lo cưới vợ cho em trai tôi, Lý Minh.”

Đầu dây bên kia chết lặng.

Similar Posts

  • Trùng Sinh Trở Lại, Tôi Khiến Tất Cả Phải Trả Giá

    Ngày anh trai tôi chết, giấy thông báo thôi học của anh cũng được gửi về đến nhà.

    Mẹ tôi đột ngột lên cơn nhồi máu cơ tim, còn ba thì gặp tai nạn giao thông trên đường vội vã chạy về.

    Trong khi đó, Ôn Như – kẻ từng bám theo anh trai tôi như cái bóng lại thản nhiên ngồi trong quán bar, lớn tiếng khoe khoang câu chuyện kiểu “ngôn tình thần tượng” khi có hai người đàn ông tranh giành vì cô ta.

    Tôi cầm dao gọt hoa quả lao thẳng vào quán bar.

    Khoảnh khắc lưỡi dao đâm về phía Ôn Như…

    Thời gian đột nhiên đảo ngược.

    Tôi quay trở về năm lớp 11.

    Khi ấy anh trai tôi vẫn là nam thần lạnh lùng của trường, thành tích luôn đứng top đầu.

    Mọi chuyện… vẫn chưa kịp xảy ra.

  • Người Hàng Xóm Độc Ác

    Khi đang lướt diễn đàn trong thành phố, một bài viết chợt thu hút ánh nhìn của tôi:

    “Chồng và ông bà đều không có nhà, một mình trông con mệt quá, làm sao để hàng xóm ‘tự nhiên’ nhận trông giùm vài ngày đây? Con hàng xóm học chung lớp với con tôi. Xin mọi người cho chiêu độc!”

    Một bình luận được nhiều lượt thích nhất phía dưới là:

    “Cho con bạn canh đúng giờ ăn sang nhà bạn học chơi, mang theo bài tập. Trưa thì ở lại ăn cơm, chơi mệt thì ‘lỡ’ ngủ trên giường bạn. Tối cũng y vậy.”

    Chủ bài viết lập tức thả tim và hào hứng phản hồi:

    “Tuyệt chiêu, mai áp dụng liền!”

    Lòng tôi chợt trùng xuống. Con trai hàng xóm, Tiểu Thao – con của chị hàng xóm Trương Vi – đã đúng một tuần liên tục đến nhà tôi đúng giờ ăn.

    Tôi mở bài viết định vị – đúng là trong khu chung cư nhà tôi.

    Một cơn giận bốc lên đầu. Tôi quay vào bếp, đem phần cơm và đồ ăn chuẩn bị dư đẩy lại vào tủ lạnh.

    “Cốc cốc cốc!” – Tiếng gõ cửa quen thuộc vang lên. Giọng con trai tôi gọi:

    “Mẹ ơi mở cửa, con với Tiểu Thao về rồi!”

    Vừa bước vào, Tiểu Thao liếc bàn ăn, sắc mặt tối sầm lại, nhăn nhó nói:

    “Không phải cháu nói rồi sao, cháu không ăn cánh gà đâu. Ngấy lắm.”

    Nghĩ tới câu con tôi vừa kể lại: “Tiểu Thao nói đồ mẹ nấu không ngon,” tôi không khỏi trợn mắt.

    “Ồ, con tôi thì thích ăn. Còn cháu thích gì thì về bảo bố mẹ nấu cho.”

  • Miếng Ngọc Bội Quý Giá Full

    Khi Lục Thành Châu hỏi tôi về miếng ngọc bội, tôi nói dối rằng đã làm mất rồi.

    Anh ta lo lắng đến mức huy động cả đội thanh niên trí thức lên núi tìm kiếm.

    Kiếp trước, Lục Thành Châu đã đem miếng ngọc bội mà mẹ tôi để lại tặng cho Tằng Uyển Uyển.

    Nhờ linh tuyền trong miếng ngọc, Tằng Uyển Uyển làm bánh điểm tâm, buôn bán phát đạt.

    Còn tôi thì bị cô ta lừa lên núi, trở thành mồi cho lợn rừng.

    Cha và anh trai biết tin tôi chết, đau lòng tột độ, từ đó đoạn tuyệt quan hệ với Lục Thành Châu và Tằng Uyển Uyển.

    Nhân lúc đám thanh niên trí thức lên núi tìm kiếm, tôi cắn đầu ngón tay, nhỏ máu lên ngọc bội.

    Lần này, không ai có thể cướp nó khỏi tôi nữa.

    Chỉ còn mười ngày nữa, anh trai sẽ đến đón tôi.

  • Tịch Mịnh Kinh Môn

    Tiểu tướng quân thanh mai trúc mã của ta muốn hối hôn, cưới nữ nhi của kẻ thù ta – Uyển Đồng.

    Hắn biết rõ khổ nạn của ta, lại nhẹ nhàng nói:

    “Ta tâm duyệt nàng ấy, không nỡ lừa ngươi, cũng không thể phụ nàng ấy. Chuyện mẫu thân nàng ấy làm, không liên can gì đến nàng. Trong bùn nhơ cũng có thể mọc lên sen, nàng ấy vô tội.”

    Lại khen Uyển Đồng:
    “Rộng rãi hoạt bát, kiều mỵ đáng yêu, rất hợp với ta.”

    Ta ngẩn người trong chốc lát, sau đó đồng ý từ hôn.

    Chưa đầy ba tháng, ta đã nhận lời một mối hôn ước khác, còn tiểu tướng quân của ta thì hối hận rồi.

  • Ba Ngày Làm Dâu

    Ngày thứ ba sau đám cưới, mẹ chồng gõ cửa phòng tôi.

    Bà cười tít mắt, mở lời ngọt như mía lùi:

    “Con dâu à, sau này lương thưởng gì thì đưa hết cho mẹ giữ nhé.”

    Tôi sững người—mới về nhà ba ngày đã muốn kiểm soát ví tiền của tôi?

    Tôi nở nụ cười nhạt, hỏi lại:

    “Thế lương của em dâu, mẹ cũng giữ luôn à?”

    Mặt mẹ chồng sầm xuống:

    “Nó là người nhà, con bận tâm làm gì?”

    Tôi nghe mà lửa trong lòng bốc lên, lạnh lùng cười khẩy…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *