Đoạn Đường Phục Thù Của Đại Sư Phục Chế

Đoạn Đường Phục Thù Của Đại Sư Phục Chế

Trong một cuộc thi phục chế cổ vật, một cô em khóa dưới mới gia nhập – cũng là một người phục chế non tay -đề xuất dùng đất sét màu hồng để phục hồi thanh cổ kiếm truyền đời của thiếu chủ bang xã hội đen.

Bạn trai tôi thì dịu dàng chiều chuộng đồng ý, những người trong studio cũng cười hùa theo, gật đầu tán thành.

Kiếp trước, tôi cố gắng ngăn cản bằng mọi giá –

Bởi lẽ đó là báu vật gia truyền của ông trùm xã hội đen.

Làm hỏng cuộc thi thì còn nhẹ, làm hỏng cổ kiếm là đủ để cả đám bị chặt xác làm mồi cho cá mập.

Bạn trai mỉa mai tôi: “Em chỉ là không muốn người mới nổi bật, ghen tị với người ta trẻ trung tài giỏi thôi chứ gì.”

Những người phục chế khác cũng đồng thanh hùa theo:

“Đúng đó, cô ấy chỉ là muốn giữ vị trí của mình thôi chứ gì…”

“Dùng đất sét màu hồng để phục hồi cổ kiếm thì sao chứ? Thiếu chủ nhất định sẽ đánh giá cao tinh thần sáng tạo này!”

Xưởng phục chế là do tôi tự tay thành lập. Tôi không thể để tâm huyết cả đời bị hủy hoại bởi trò trẻ con này.

Khi cuộc thi bắt đầu, tôi lập tức ném thẳng đất sét hồng đi, dùng kỹ thuật phục chế gia truyền của nhà tôi, khôi phục thanh cổ kiếm một cách hoàn mỹ.

Thiếu chủ gật đầu hài lòng, xưởng phục chế giành giải quán quân và danh tiếng vang dội.

Nhưng cô em gái học việc mới kia lại nhảy lầu từ tầng hai, gãy cả hai chân, rồi lôi kéo truyền thông đến khóc lóc tố cáo tôi ăn cắp kỹ thuật của cô ta, còn đẩy cô ta xuống lầu để bịt đầu mối.

Bạn trai tôi thì đứng nhìn lạnh lùng, mặc cho lời vu oan đó đẩy tôi xuống địa ngục.

Tôi bị phế hai tay, chảy máu mà chết.

Em trai tôi chết trong tai nạn xe.

Ba mẹ tôi nhảy lầu tự tử.

Sống lại một kiếp, khi con nhỏ đó lại đề nghị dùng đất sét hồng phục chế thanh kiếm, tôi cười tươi gật đầu:

“Hay đấy, nặn thêm hình Peppa Pig nổi trên lưỡi kiếm luôn, quá tuyệt!”

Quay người gọi điện cho kẻ thù không đội trời chung:

“Cho tôi lương gấp đôi kèm cổ phần kỹ thuật, tôi muốn sang làm ở xưởng các anh ngay bây giờ.”

1

Trước ống kính truyền thông, Giản Gia Vũ khóc sướt mướt tố tôi ăn cắp công nghệ và mưu sát cô ta.

Lục Tín Chi còn công khai tuyên bố chuyển hết cổ phần xưởng cho Giản Gia Vũ để bồi thường, rồi cuối cùng còn cưới cô ta.

Em trai tôi lao vào xưởng để cứu tôi, nhưng ngay trước mắt tôi, nó bị xe tải đâm chết.

Hình ảnh chiếc xe nghiền nát nó hết lần này đến lần khác là ký ức cuối cùng trước khi tôi chết.

Ba mẹ tôi nghe tin hai đứa chết, trong tiếng chửi rủa của cư dân mạng, nắm tay nhau nhảy từ tầng 30 xuống.

Linh hồn tôi lơ lửng trên cao, nhìn ba mẹ đứng bên mép sân thượng, còn Giản Gia Vũ khoác tay Lục Tín Chi.

Cô ta cười khinh miệt:

“Làm bộ cái gì, muốn nhảy lầu còn diễn kịch ở đây.”

Tôi điên cuồng vung tay trong không trung, nhưng làm sao cũng không nắm được vạt áo ba mẹ.

Mở mắt ra, tôi nghe Giản Gia Vũ nức nở:

“Dùng đất sét phục chế kiếm chẳng sáng tạo à, An Quân chị cản làm gì!”

“Đất sét hồng nhìn ấm áp biết bao, thiếu gia xã hội đen biết đâu lại thích cảm giác gia đình ấy chứ.”

Tôi đảo mắt nhìn quanh, Lục Tín Chi với đám phục chế viên đều nhíu mày lườm tôi.

Tôi bất ngờ véo mạnh Lục Tín Chi bên cạnh.

Anh ta kêu “Á!” một tiếng.

Tôi thực sự đã sống lại rồi?!

Lục Tín Chi quát:

“Em điên à? Làm trò gì đấy?”

Tôi cười nhạt:

“Nghĩ kỹ thì thấy cô ta nói cũng đúng, tôi đồng ý.”

Xưởng này là tôi với Lục Tín Chi và mấy người bạn cùng lớp lập ra hồi cao học.

Chuyện thường ngày nhất là cả đám thức trắng đêm tranh cãi cách phục chế cổ vật.

Vì xưởng này, tôi từng ăn ngủ không yên, cắm đầu nghiên cứu kỹ thuật, không dám lơ là một giây.

Kiếp trước tôi liều mạng giữ lại thanh kiếm đó, kết quả nhà tan cửa nát.

Kiếp này, tôi muốn lạnh lùng nhìn xem chúng nó dùng đất sét hồng phục chế ra sao.

Tôi thật muốn xem vẻ mặt thiếu gia xã hội đen khi nhận được “thanh kiếm Peppa Pig”, xem xưởng này còn tồn tại được mấy ngày.

Giản Gia Vũ còn đang thao thao bất tuyệt giải thích “ý tưởng sáng tạo” của mình.

Tôi lười nghe tiếp, quay lưng bỏ đi khỏi xưởng.

Đứng dưới tòa công ty, tôi bấm gọi số đó.

“Ồ, ai đây nhỉ, không phải kẻ thù không đội trời chung của tôi sao?”

Giọng bên kia trêu chọc, “Đời này còn có ngày cô chủ động gọi cho tôi hả?”

“Bớt nói nhảm. Lương gấp đôi kèm cổ phần kỹ thuật. Tôi qua xưởng các anh làm ngay bây giờ.”

Đầu dây kia bật cười khẽ:

“Tôi đương nhiên giơ cả hai tay đồng ý rồi, đại sư phục chế Tô.”

Tôi đang dọn đồ chuẩn bị đi thì Giản Gia Vũ từ trong xưởng bước ra thấy tôi.

Cô ta chạy tới níu tay áo tôi:

“Chị ơi, sao chị tự nhiên đi vậy.”

Cô ta chu môi, giọng như muốn khóc:

“Có phải vì không dùng phương án của chị nên giận không?”

“Hay là… thấy ý tưởng của em tốt hơn nên khó chịu? Xin lỗi, em không nên nói ra cái ý này.”

Lục Tín Chi đứng cạnh cười lạnh:

“Liên quan gì cô? Người có năng lực thì phải được trọng dụng. Có người chỉ vì ganh tị cô thông minh nên mới nên mặt. Đúng ra cô ta phải xin lỗi cô.”

Tôi lạnh lùng nhìn người đàn ông từng theo đuổi tôi từ hồi cấp ba.

Nhớ hồi đó, ngày nào anh ta cũng mua bữa sáng cho tôi, thức đêm học toán trước để dạy tôi.

Sau thi đại học, rõ ràng có thể vào trường tốt hơn, vậy mà nhất quyết hạ điểm để học cùng trường, cùng chuyên ngành với tôi.

Anh ta đỏ mặt tỏ tình:

“Tương lai không quan trọng bằng em. Anh muốn học cùng chuyên ngành với em, rồi cùng làm việc, rồi cưới em về nhà.”

“Cô điếc à? Tôi nói xin lỗi Gia Vũ!”

Ý nghĩ bị kéo về thực tại.

Tôi thấy Lục Tín Chi đỏ mặt quát tôi, thứ đỏ ửng từng vì tôi mà xấu hổ, giờ lại đầy giận dữ.

Thấy tôi đứng yên không phản ứng, anh ta bất ngờ đẩy mạnh.

Tôi ngã xuống đất, đau thể xác không bằng nỗi đau trong lòng.

Lục Tín Chi nhìn thấy tôi rơi nước mắt, ánh mắt anh ta chợt thoáng qua một tia hoảng hốt.

Bên cạnh, Giản Gia Vũ giọng mỉa mai:

“Chị diễn giỏi ghê, đụng nhẹ mà ngã lăn ra, ai không biết tưởng chị tám chục tuổi.”

Nghe vậy, ánh mắt Lục Tín Chi càng thêm lạnh, ghét bỏ nhìn tôi:

“Tự bò dậy đi, đừng làm trò cho mọi người cười.”

Đám đồng nghiệp xung quanh vội vàng xoa dịu:

“Trời ơi, sắp đăng ký kết hôn rồi mà, cãi nhau mấy chuyện này làm gì. An Quân đừng giận nữa, chẳng qua ý tưởng của chị không được chọn thôi mà.”

Giản Gia Vũ thấy đồng nghiệp vây lại, lập tức đỏ mắt:

“Chắc chị giận em cướp mất hào quang. Không sao đâu, vì sự phát triển của xưởng, chị có giận dỗi gì cứ trút lên em cũng được.”

Nghe vậy, đám đồng nghiệp liền quay sang trách tôi:

“Nhìn người ta kìa, hiểu chuyện ghê. Làm nhóm thì phải hỗ trợ nhau chứ, có cần vì ý kiến không được chọn mà giận dỗi không?”

Similar Posts

  • Mùa Đông Lạnh Buốt Năm Ấy

    Ngày tôi rời khỏi nhà họ Lục, Lục Dận đứng dựa vào khung cửa.

    Nhìn tôi thu dọn hành lý, anh ta cười như không cười:

    “Gì vậy?”

    “Phát hiện ra dù đã sinh con cũng không ép được tôi cưới cô à?”

    “Thế nên thấy thằng bé vô dụng, đi cũng chẳng định mang nó theo?”

    Tôi còn chưa kịp mở miệng.

    Lục Tinh Ngôn – người đã lén nghe nãy giờ ở cửa – bước vào.

    Thằng bé cẩn thận đổ hết tiền trong heo đất vào tay tôi.

    “Mẹ ơi, mẹ phải tự chăm sóc mình đấy nha.”

    “Còn nữa, mẹ có thể hứa với con một chuyện không, là tuyệt đối sẽ không quay lại nữa.”

    “Dì Thiển Thiển nói, chỉ khi mẹ hoàn toàn rời đi, dì ấy mới chịu làm mẹ của con.”

  • Gió Đổi Hướng

    Khi mang thai được sáu tháng, người bạn thanh mai trúc mã của chồng tôi cũng đang bụng bầu, đến đúng đêm ba mươi Tết đòi danh phận.

    Tôi mỉm cười kéo cô ta vào nhà: “Hoan nghênh, hoan nghênh!”

    Kiếp trước, tôi từng ép chồng phải đuổi Cầm Hiểu Nhu ra khỏi nhà.

    Kết quả là cô ta vì bị hạ đường huyết mà ngất xỉu, đến đêm ba mươi Tết thì bị chết cóng ngoài trời.

    Nhưng đến ngày sinh con, dù là bác sĩ sản khoa, anh ta lại nhẫn tâm đưa con trai tôi còn sống vào phòng lạnh dành cho người đã khuất.

    Đối mặt với lời van xin của tôi, Từ Mặc hiện rõ bộ mặt dữ tợn.

    “Nếu không phải tại loại đàn bà nhỏ nhen, hay gây chuyện như cô, thì làm sao Hiểu Nhu lại chết cả mẹ lẫn con!”

    “Nếu cô thương con trai, vậy thì tôi sẽ tiễn cô đi cùng nó, để cô chết cóng ngoài trời! Coi như thay Hiểu Nhu đền mạng!”

    ……

  • Từ Nay Không Còn Gặp Lại

    Đêm tuyết rơi, Cố Đình Thâm nói nhớ tôi, lái xe cả trăm cây số chỉ để gặp tôi.

    Đêm đó, tôi đã nghĩ mình là người hạnh phúc nhất thế gian.

    Cho đến sau này, trong tiệc sinh nhật của anh ta, tôi nghe thấy đám bạn thân của anh đùa giỡn:

    “Thằng này si tình ghê, đêm tuyết còn lái xe đi tìm vợ.”

    Anh ta chỉ nhàn nhạt đáp:

    “Chỉ là bỗng dưng thấy thèm, sợ người khác không sạch sẽ thôi.”

    “Thế còn bạch liên hoa của cậu, chẳng lẽ cũng không sạch?”

    “Câm cái miệng bẩn thỉu của mày lại! Cô ấy khác với tụi mình.”

    “Với lại, đừng để Tô Âm nghe mấy lời như ‘đuổi theo vợ cũ’.

    Chỉ là bạn giường thôi, hiểu nhầm rồi làm loạn lên thì chán lắm.”

    Anh ta không biết, tôi đứng ngay ngoài cửa, nghe rõ từng chữ.

    Tôi không làm ầm lên.

    Chỉ lặng lẽ vứt tờ giấy siêu âm thai đi,

    rồi gửi mail xác nhận với giáo sư rằng tôi đồng ý đi trao đổi ở nước ngoài.

    Về sau, anh ta phát điên tìm tôi, đau khổ cầu xin:

    “Âm Âm, đừng bỏ anh…”

    Nhưng lòng tôi chẳng còn chút gợn sóng nào, chỉ bình thản nhìn anh ta:

    “Thôi đi, Cố Đình Thâm.”

    Từ đó sơn hà cách biệt,

    mặc kệ anh ta đứng dưới ánh trăng nơi lầu tây… mà chẳng còn cơ hội gặp lại tôi.

  • Toả Sáng Vào Đêm Ly Hôn

    “Lâm Vãn, chúng ta ly hôn đi. Anh có người khác rồi, cô ấy tên là Bạch Lộ, trẻ hơn em, hiểu chuyện hơn em, cũng giúp được anh nhiều hơn em. Ký vào bản thỏa thuận này đi, xe để lại cho em, ngày mai mình đi làm thủ tục.”

    Nhận được tin nhắn này của Chu Thành, tôi đang đứng trước gương, đeo lên tai một đôi bông tai ngọc phỉ thúy trong suốt, tinh xảo.

    Người phụ nữ trong gương, chân mày thanh tú, mặt mộc không son phấn, mặc bộ đồ ở nhà đã giặt đến bạc màu.

    Đây là dáng vẻ mà Chu Thành thích nhất, anh từng nói: hiền thục, biết điều.

    Ba năm qua, tôi vì anh mà xuống bếp nấu nướng, vì anh mà từ bỏ thân phận người thừa kế gia tộc thêu Tô nổi tiếng, cam tâm làm một người vợ nội trợ “không lên nổi mặt bàn” như anh từng nói.

    Tôi từng nghĩ, sự nhẫn nhịn và hy sinh của mình có thể đổi lấy tấm chân tình của anh.

    Cho đến khi nhận được tin nhắn đó – như một lưỡi dao bọc băng, đâm sâu vào tim tôi.

    Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, từng dòng chữ lạnh lùng như đang chế giễu sự ngu muội của tôi suốt ba năm qua.

    Không khóc, không làm ầm lên.

  • Hôn Nhân Kiểu Đôi Bên

    Sinh nhật mẹ tôi, vậy mà chồng tôi lại không muốn bỏ ra một xu.

    “Chúng ta là vợ chồng kiểu mới, ai lo mẹ người nấy, mẹ em thì liên quan gì đến anh?”

    Tôi lôi hóa đơn sinh nhật mẹ chồng ba tháng trước ra.

    Các món quà tôi mua cộng lại gần ba triệu.

    “Vậy lúc đó sao anh không nói?”

    Anh ta đỏ mặt, ấp úng mãi mới bật ra một câu:

    “Đó là tấm lòng của em, là em tự nguyện mua!”

    Tôi cười khẩy, bỗng dưng hiểu ra sâu sắc cái gọi là “hôn nhân kiểu mới”.

    Chồng tôi tên là Triệu Văn, chúng tôi quen nhau từ thời đại học.

    Lúc bàn đến chuyện kết hôn, nhà tôi yêu cầu sính lễ mười tám vạn.

    Anh ta lập tức cau có:

    “Anh không đời nào đưa mười tám vạn cho nhà em, bố mẹ em coi như đang bán con gái!”

    “Anh không có tiền, cũng không thể đi đòi bố mẹ một số tiền lớn như thế.

    Họ vất vả tích góp cả đời để dưỡng già, anh mà lấy hết thì quá bất hiếu.

    Nếu em thật sự muốn, thì anh chỉ có thể đi vay, rồi sau này hai đứa cùng trả.”

    Anh ta dùng lý lẽ thuyết phục tôi rằng không nên tiêu xài tiền dưỡng già của bố mẹ.

    Tóm lại, anh ta không thể mang cả gia sản của cha mẹ ra để cưới vợ.

    Cuối cùng, anh ta đề xuất một phương án “tuyệt vời” — cưới theo kiểu đôi bên bình đẳng.

    Không sính lễ, không của hồi môn, việc nhà chia đôi.

  • Kiếp Này Ta Chẳng Tranh Giành

    Kết thúc chương trình “Đổi thân phận”, tôi chết trong tháng thứ ba sau khi được cha mẹ ruột đón về nhà.

    Khoảnh khắc ý thức tan rã, tôi chẳng nghe thấy tiếng khóc bi thương nào như trong tưởng tượng, cũng chẳng thấy cảnh gia đình đau khổ hối hận.

    Ngược lại, tôi chỉ thấy mẹ dang tay ôm kẻ đã hại chết tôi vào lòng, khẽ an ủi.

    Thấy cha thì cau mày chán ghét, nhỏ giọng chửi rủa.

    Chỉ có chị gái ngồi xổm trước thi thể tôi, khẽ thở dài:

    “Em chết cũng tốt, chết rồi ba mẹ sẽ không còn khó xử nữa.”

    Thì ra tôi chết đi, chẳng ai vì tôi mà đau lòng.

    Tôi bật cười chua chát, mọi chấp niệm cũng tan biến cùng linh hồn vỡ nát.

    Ánh sáng chói lòa vụt qua, khi mở mắt lần nữa, tôi đã quay về ngày đầu tiên được cha mẹ đón về.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *