Đứa Con Xấu Nhất Nhà

Đứa Con Xấu Nhất Nhà

Cả nhà tôi ai cũng xinh đẹp, chỉ có tôi là gen đột biến.

Tôi thừa hưởng hết mọi khuyết điểm di truyền từ ba mẹ.

Trở thành đứa xấu nhất nhà.

Lúc chụp ảnh gia đình, ba mẹ luôn viện cớ đẩy tôi ra chỗ khác. Những buổi họp mặt dòng họ, họ cố tình “quên” tôi ở nhà.

Tôi trở thành “thành viên bị giấu nhẹm” mà cả nhà tuyệt nhiên không ai nhắc đến.

Vậy mà sau này, từng người trong số họ lại quỳ xuống cầu xin tôi về nhà.

1

Mẹ tôi hồi trẻ là mỹ nhân nổi danh cả vùng.

Ba tôi cũng là chàng trai tuấn tú.

Anh trai và chị gái tôi là sinh đôi, lúc mới sinh ra đã khiến cả bệnh viện náo động vì đẹp quá mức.

Vì vậy, khi mẹ mang thai tôi một cách ngoài ý muốn, ai cũng khuyên nên giữ lại.

“Con đầu, con thứ đều đẹp thế kia, đứa thứ ba chắc chắn cũng không kém đâu!”

Nhưng cuối cùng, tôi khiến tất cả phải thất vọng.

Khuôn mặt, dáng người, màu da… tôi né được hết mọi ưu điểm của ba mẹ.

Tôi là người xấu nhất trong nhà.

Trẻ con thì không biết che giấu cảm xúc.

Từ nhỏ, bọn trẻ họ hàng chẳng đứa nào muốn chơi với tôi.

Ba mẹ thì tự cho mình là người có học, không thiên vị con cái vì vẻ ngoài.

Nhưng mỗi lần ra ngoài, mẹ luôn nắm tay chị gái tôi đi bên cạnh.

Nếu tôi chủ động khoác tay mẹ, bà cũng không gạt ra ngay, nhưng vài phút sau sẽ “vô tình” hất tay tôi ra.

Đến cả chuyện học hành, dường như anh chị tôi cũng giỏi hơn hẳn.

Trình Tư và Trình Ý chẳng cần cố gắng gì cũng đậu vào trường 985.

Còn tôi? Ngay cả lớp chọn cấp hai cũng không vào nổi.

Trong tiệc mừng đậu đại học của anh chị, ba tôi uống hơi say, đứng giữa đám đông cảm khái:

“Nếu chỉ sinh Tiểu Tư và Tiểu Ý thì tốt biết mấy. Tiếc là còn có Tiểu Tâm…”

Đám người xung quanh ai nấy đều gật đầu tỏ vẻ đồng tình.

Tôi chỉ muốn độn thổ.

Giờ tôi chẳng còn nhớ lúc đó, một đứa bé 13 tuổi như tôi đã cắn răng chịu đựng bữa tiệc ấy ra sao.

Sau đó, ba tôi biết mình lỡ lời, nghiêm túc xin lỗi:

“Là ba nói sai rồi. Tiểu Tâm, đừng để trong lòng.”

“Ba chỉ muốn nói, học lớp 12 không chỉ khổ với học sinh, mà phụ huynh cũng áp lực. Hai anh chị con đậu đại học rồi, nhưng ba vẫn chưa thể nghỉ ngơi. Còn phải chăm lo cho con. Gánh nặng còn dài lắm!”

Tôi giả vờ không sao: “Con biết ba không cố ý mà.”

…Không cố ý, nhưng lại nói đúng lòng mình ra.

Năm tôi 15 tuổi, kỷ niệm 25 năm ngày cưới của ba mẹ, cả nhà đi chụp ảnh gia đình.

Trình Ý tranh thủ lúc nhiếp ảnh gia đang chỉnh máy, chụp một tấm rồi đăng lên vòng bạn bè.

Chú thích là: “Gia đình 5 người, hạnh phúc bốn mùa.” Vài phút sau đã có cả đống bình luận.

Tôi ngồi cạnh chị, đọc được rõ mồn một.

Bình luận nhiều nhất là: “Chú dì nhìn có khí chất quá!”

Tiếp theo là: “Anh trai cậu đẹp trai ghê, còn độc thân không?”

Có người còn nói: “Em gái cậu là con nuôi à? Sao nhìn chẳng giống ai hết vậy?”

“Trước nghe cậu nói em gái xấu, còn tưởng cậu khiêm tốn. Giờ mới thấy đúng là không nói quá.”

Trong studio, ba mẹ còn đang thảo luận với Trình Tư xem có nên đổi cảnh khác để chụp thêm.

Tôi liếc thấy Trình Ý nhếch môi rồi lặng lẽ chặn người kia.

Nhưng khi quay sang nhìn tôi, chị chẳng giải thích điều gì.

Có vẻ chị cũng chẳng cần giải thích.

Em gái xấu là chuyện ai cũng công nhận, giống như kiểu “Trái Đất hình tròn”.

Tranh luận vì chuyện này chỉ tổ phí lời.

Thế nhưng… trong lòng tôi vẫn có chút hụt hẫng.

Chỉ cần chị chịu nói giúp tôi một câu thôi mà.

Năm tôi học lớp 12, Trình Tư đưa bạn gái về ra mắt.

Chẳng ai trong nhà nhớ phải báo tôi biết.

Lúc đó tôi đang ở nội trú, vì bệnh nên về nhà sớm, vừa vặn đụng ngay cảnh chị dâu tương lai – Tô Ly – đến chơi.

Nhìn rõ chị ấy sững sờ.

Chị lập tức cấu vào tay Trình Tư một cái:

“Anh lúc nào cũng nói ’em gái anh thế này, em gái anh thế kia’, ai ngờ còn có một đứa nữa cơ đấy.”

Trình Tư lập tức giải thích:

“Trường của Trình Tâm quản lý rất nghiêm, mấy tháng mới cho về một lần. Sợ làm gián đoạn việc học của con bé nên không gọi nó về.”

Mẹ tôi thuận miệng tiếp lời, cười nói:

“Thế mà vẫn gặp được nhau, chứng tỏ Tâm Tâm có duyên với Ly Ly đấy.”

Câu “Mẹ ơi, con đau bụng” của tôi, rốt cuộc chỉ có thể nuốt ngược vào trong.

Tôi đành ngồi cạnh Trình Ý, với gương mặt phờ phạc, sưng húp, đối diện với lớp trang điểm tinh xảo của chị ấy.

Dù không cần gương tôi cũng biết, sự so sánh ấy tàn nhẫn thế nào.

Nhân lúc Tô Ly vào nhà vệ sinh, tôi khẽ nói với mẹ:

“Mẹ ơi, con đau bụng hai ngày rồi… Mẹ có thể đưa con đi bệnh viện được không…”

Mẹ liếc tôi một cái, lạnh nhạt đáp:

“Bệnh tật cũng không biết chọn lúc à? Hôm nay là ngày bạn gái anh con đến nhà, chuyện lớn như vậy! Ai mà có thời gian đưa con đi khám?”

Tôi cắn môi:

“Hay… con lên phòng nằm một lát cũng được.”

“Đừng có vô duyên như thế. Muốn để người ta nghĩ nhà mình không có dạy dỗ à?”

Tô Ly là bạn học của Trình Tư.

Tuy ngoại hình không nổi bật như anh tôi, nhưng nhà cô ấy giàu có, lại biết cư xử, nên ba mẹ tôi hết lời khen ngợi.

Cuối cùng cũng qua được buổi tiếp đón đó.

Trình Tư đưa Tô Ly ra về.

Similar Posts

  • Đám Cưới Đổ Vỡ Vì Một Chiếc Audi

    Ngày cưới, bạn trai cũ lái một chiếc Audi chắn ngay trước đầu xe hoa của chúng tôi.

    Trên xe treo một dải biểu ngữ màu đỏ:

    “Cô dâu là bạn gái cũ của tôi, có gì không hiểu cứ tới hỏi tôi.”

    Vừa xảy ra chuyện, cả nhà chồng sắp cưới liền nhân cơ hội đòi giảm tám vạn tiền sính lễ.

    “Cô cũng từng yêu qua một lần rồi, cũng chẳng còn trong trắng nữa, nhà tôi không bắt cô hoàn lại toàn bộ sính lễ đã là tốt lắm rồi.”

    Ha.

    Hóa ra bạn trai cũ của tôi là bây giờ tự nhiên mới xuất hiện đấy à.

  • Về Thành Phố Làm Thiên Kim

    Tôi là “thiên kim thật” bị thất lạc, được tìm thấy giữa cánh đồng lúa mì ở tỉnh Sơn Hà.

    Mười tám năm được cha mẹ nuôi dạy dỗ ở nông thôn khiến đầu óc tôi không được lanh lợi lắm — nói theo kiểu người thành phố là “độ trơ cảm xúc siêu cấp”.

    Ngày tôi trở về nhà, “thiên kim giả” khóc lóc, gào thét, thậm chí còn dọa tự tử.

    Cô ta đứng trên ban công tầng hai, vừa khóc vừa la:

    “Đuổi cô ta đi! Nếu không tôi sẽ nhảy xuống ngay tại đây!”

    “Có cô ta thì không có tôi, có tôi thì không có cô ta! Hôm nay tôi nhất định phải chết cho mọi người xem!”

    Mọi người đều ra sức khuyên cô ta bình tĩnh lại.

    Tôi bước tới, cúi đầu nhìn xuống bãi cỏ mềm phía dưới, rồi dùng giọng điệu mà tôi thường dùng ở làng khi khuyên người ta đừng cãi nhau, nghiêm túc nói với cô ta:

    “Tầng hai nhảy xuống không gãy chân đâu, ở làng tôi có thằng Cẩu Đản thử rồi.”

    “Nếu thật sự muốn chết, phải lên tầng thượng kia kìa, ở đó là nền xi măng.”

    Tiếng khóc của cô ta nghẹn lại, cha mẹ tôi ngẩng đầu nhìn lên, sắc mặt hoàn toàn sụp đổ.

  • Mẹ Bỉm Sữa Quyền Năng

    Ngày đầu tiên con gái tôi vào nhà trẻ, một phụ huynh tự xưng là thành viên ban phụ huynh đã @ tôi trong nhóm.

    “Cửa hàng tạp hóa trước cổng trường là của chị đúng không? Mai hội thể thao rồi, chị mang 20 thùng nước, 20 thùng nước trái cây, thêm ít đồ ăn vặt cao cấp nhé.”

    “Nước trái cây phải là loại NFC nguyên chất, đừng mua mấy thứ rẻ tiền có chất phụ gia.”

    “Hôm nay 4 giờ rưỡi chiều chuyển hết qua lớp Hướng Dương.”

    Tôi vừa nhìn thấy tin nhắn liền nghĩ: Lô hàng này to ghê! Không thể lơ là được.

    “Tôi cảm ơn sự ủng hộ nhé, để tôi giảm cho 20%, cho hỏi chuyển khoản thế nào ạ?”

    Không ngờ cả nhóm im lặng 3 phút, sau đó bên kia trả lời:

    “Có tí tiền đó mà cũng đòi tính à?”

  • Trở Về

    Mẹ Triệu kể, bà tìm thấy tôi trong một chiếc sọt rau ở chợ, lúc hai giờ sáng, phía trên còn đè một chiếc ô rách.

    Chú cảnh sát trực ca đêm hôm đó – chú Chu – nói hôm ấy gió buốt như dao. Trên người tôi chỉ có một mảnh giấy:

    “Nuôi không nổi nữa, mong người tốt cho một miếng ăn.”

    Sau khi tìm cha mẹ ruột tôi không có kết quả, mẹ Triệu bế tôi về Viện phúc lợi ở phía nam thành phố.

    Viện đông trẻ, tôi được đánh số mười ba, biệt danh “Mười Ba”.

    Tôi ở đó đến ba tuổi, gầy gò đến mức cái đầu nặng hơn cổ, đi đứng lúc nào cũng lảo đảo.

    Mẹ Triệu sợ tôi sống không nổi, ban đêm bế tôi vào phòng trực, một thìa một thìa đút cháo loãng.

  • Chồng Tôi Mua Xe Cho Tiểu Tam

    Tôi đang ở cửa hàng xe hơi xem xe, rảnh rỗi thì mở điện thoại lướt, vô tình bấm vào livestream lễ tốt nghiệp đại học của chồng tôi – Cố Khiêm.

    Ống kính lướt qua, một cô gái trẻ đang thân mật khoác tay Cố Khiêm chụp ảnh. Gương mặt đó tôi nhận ra ngay – là học trò cao học của anh ta.

    Nhân viên bán hàng bên cạnh bất ngờ ghé sát đầu lại, chỉ vào màn hình kêu lên:

    “Người này tôi quen, mới đến cửa hàng mình mua xe không lâu trước đó!”

    Tôi chỉ vào mặt Cố Khiêm trên màn hình: “Chị chắc chắn là anh ta chứ?”

    “Dĩ nhiên! Khách chịu chi như vậy, sao tôi quên được.”

    “Người bên cạnh anh ta chắc là vợ ảnh rồi? Lần trước mua xe chính là mua cho cô ấy.”

    “Chiếc đó hơn một triệu tệ đấy, đúng là vừa giàu vừa cưng vợ.”

    Tôi nghẹn ngào nơi lồng ngực.

    Sau khi livestream kết thúc, tôi gọi điện cho Cố Khiêm: “Chồng ơi, xe em cũ quá rồi, muốn đổi chiếc mới, anh thấy giá nào hợp lý?”

    “Xe chỉ là công cụ di chuyển thôi, sửa chút là được, đừng lúc nào cũng nghĩ tới mấy thứ phù phiếm đó.”

    Điện thoại vừa dập, tôi lập tức tìm tài khoản mạng xã hội của cô gái kia, để lại bình luận dưới ảnh cô ta nhận xe:

    【Xe thì đẹp đấy, chỉ không biết một tên đàn ông sắp bị đuổi ra khỏi nhà như anh ta, sau này còn nuôi nổi cô không.】

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *