Dùng Một Miếng Bvs Của Con Gái, Ai Ngờ Nó Bảo Nhà Có Trộm

Dùng Một Miếng Bvs Của Con Gái, Ai Ngờ Nó Bảo Nhà Có Trộm

Tôi dùng một miếng băng vệ sinh của con gái.

Không ngờ khi nó về nhà, vừa ngồi xuống bàn ăn đã giọng điệu châm chọc hỏi:

“Mẹ, hôm nay nhà mình có trộm à? Sao con bị mất một miếng băng vệ sinh?”

Tôi giải thích rằng tôi bất ngờ đến ngày nên mới dùng tạm một miếng, nó lại cười khẩy một tiếng đầy mỉa mai:

“Miếng đó là dì Tú Tú tặng con, hơn mười đồng một miếng, toàn bằng tơ tằm. Muốn thử thì nói thẳng ra, đâu cần giả vờ.”

“Với lại, ba tháng trước mẹ chẳng nói là mãn kinh rồi sao? Còn bịa chuyện để che giấu, truyền ra ngoài cho người ta cười chết.”

Thấy cháu ngoại vẫn còn ngồi ở bàn, tôi cố nuốt giận, không muốn đôi co thêm.

Nhưng nó càng nói càng quá đáng, thẳng thừng buộc tội tôi cố tình ăn cắp, chẳng để lại cho tôi chút thể diện nào:

“Dì Tú Tú đâu như mẹ, cái gì cũng thẳng thắn, muốn gì thì tự mua. Chứ lén lút như mẹ thì xấu hổ lắm, bảo sao ba con năm đó ly hôn.”

Phải rồi, ba vạn đồng cái vòng vàng nói cho là cho mẹ kế, tổ yến bốn năm nghìn thì mẹ ruột ăn cũng chẳng biết mặn nhạt, mỗi tháng còn đích thân đem biếu một lần.

Mẹ kế mãn kinh rồi, không dùng băng vệ sinh nữa thì cho lại nó, nó lại quý như báu vật.

Với đứa con gái như vậy, tôi thực sự đã quá thất vọng rồi.

Đêm nằm trong chăn, tôi lật xem tám triệu mới chuyển khoản về hôm nay, và quyết định sáng mai sẽ rời đi.

  1

Một đêm không ngủ, cho đến khi chuông báo dậy nấu ăn reo lên.

Tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc cá nhân của mình.

Không lâu sau ngoài phòng vang lên tiếng gõ cửa gấp gáp:

“Mẹ, sắp bảy giờ rồi sao mẹ còn chưa gọi bọn con dậy? Cơm cũng chưa nấu!”

Tôi mở cửa đi ra, con gái tôi – Chu Giai Giai vừa đánh răng vừa cằn nhằn: “Bọn con đi làm muộn bị trừ lương chắc mẹ mừng lắm.”

“Nhanh lên mặc đồ cho Hiên Hiên rồi đưa nó tới trường, muộn cái là cô giáo thông báo vào nhóm đấy, không hiểu bà ngoại kiểu gì càng ngày càng tệ, bọn con đã đành, ngay cả cái món cánh gà con thích mẹ cũng chẳng làm.”

“Hiên Hiên, sau này bà ngoại già rồi không cần hiếu kính đâu.”

Thằng bé Hiên Hiên hiểu ý nó ngay:

“Vậy con sẽ hiếu kính bà Tú Tú, bà ấy tốt với con lắm, còn bảo sau này để lại cho con căn nhà lớn của bà nữa.”

Tôi không đáp lại những lời đó, chỉ nói ra điều đã nghĩ suốt cả đêm:

“Đưa Hiên Hiên đến trường xong tôi sẽ không quay lại nữa, tôi về quê, buổi trưa nhớ tìm người đón nó.”

Chu Giai Giai không hề ngạc nhiên, ngược lại còn bật cười một tiếng:

“Mẹ với ba con ly hôn rồi, mẹ còn quê hương gì nữa? Nhà ở quê là của ba con với dì Tú Tú rồi, mẹ quên à?”

Thấy tôi không giống nói đùa, hình như nó mới nhận ra điều gì đó.

“Trời ơi mẹ, hôm qua con chỉ nói bừa thôi, không ngờ mẹ vừa thích chiếm tiện nghi vừa nhỏ nhen, già rồi mà tính khí cũng lớn, coi như con sai được chưa.”

Chu Giai Giai từ bé đã được tôi chiều hư rồi, tôi thương nó không có bố bên cạnh nên cái gì cũng nhường.

Nó nói trống không với tôi tôi cũng không trách.

Nó đòi lấy Dương Hàng – thằng không cha không mẹ, tôi cũng để mặc nó.

Từ lúc nó mang thai tôi đã vội vàng chuyển đến đây chăm, đến tận khi cháu ngoại lên tiểu học.

Mọi việc trong nhà tôi chưa để nó phải lo một ngày.

Thế mà cuối cùng nó lại cảm thấy tôi có lỗi với thằng chồng ngoại tình của nó, để rồi chỉ vài lời ngon ngọt của người đàn bà kia đã khiến nó gọi mẹ.

Cho nó cái túi xài lại thôi mà khoe khắp nhóm gia đình lẫn bạn bè cả buổi.

Còn tôi – mẹ ruột của nó, bao nhiêu chuyện lớn chuyện nhỏ tôi tất bật lo toan, vậy mà chỉ vì tôi đến tháng bất ngờ, dùng một miếng băng vệ sinh của nó mà trở thành kẻ trộm.

Tôi kìm nén nỗi chua xót trong lòng không nói gì.

Con rể Dương Hàng sốt ruột giục nó đi:

“Nói thêm tí nữa là lỡ tuyến tàu điện, sáng ra không có gì ăn còn phải nhịn đói đi làm.”

Anh ta không nói thẳng, nhưng câu nào cũng là oán trách tôi, Chu Giai Giai đi khỏi còn cố dặn:

“Tối làm nhiều món ngon chút, ba con dẫn dì Tú Tú sang ăn, nhớ hầm sườn cừu, bà ấy thích, đừng để người ta cười chúng ta keo kiệt.”

Tôi quay lại nhìn cái nơi tôi đã cống hiến bảy năm trời mà chẳng thuộc về mình, mắt không khỏi cay lên.

Đưa Hiên Hiên đến trường xong, tôi lập tức chạy tới bến xe.

Trước khi lên xe, tôi gửi cho Chu Giai Giai và Dương Hàng mỗi người một tin nhắn riêng.

【Buổi trưa nhớ tìm người đón Hiên Hiên, tôi về nhà rồi.】

Similar Posts

  • Gió Thổi Trên Mặt Hồ

    Thương Chước Ngôn vì ngã ngựa nên đã mất trí nhớ.

    Chàng quên mất rằng ta là vị hôn thê của chàng.

    Ta mang theo những cuốn sổ tay viết đầy tên mình, muốn thử đánh thức ký ức của chàng.

    Nhưng lại nhìn thấy bạch nguyệt quang của chàng, Lục Thời Nghi đang tựa vào lòng chàng.

    “Chước Ngôn, xin lỗi.”

    “Ngươi vì ta mà giả vờ mất trí để lừa gạt Thẩm cô nương, ta thật sự rất sợ nàng ấy sẽ trách ngươi.”

    Nàng òa khóc, dáng vẻ mong manh khiến người khác đau lòng.

    Mà khi nhắc đến ta, ánh mắt Thương Chước Ngôn tràn đầy u tối.

    “Ai bảo nàng làm loạn đến như vậy?”

    “Yên tâm, đợi ta cùng ngươi cầu y trở về, ta sẽ giải thích rõ ràng với nàng.”

    Thì ra, chàng không hề mất trí.

    Nhưng chàng không biết rằng, ta không muốn chờ chàng giải thích nữa.

    Ngày thứ hai sau khi chàng và Lục Thời Nghi rời đi, ta liền tìm được một đoàn thương nhân đi đến Lộc Thành.

    “Muốn thuê hộ vệ không? Ta không cần trả công, chỉ cần bao ăn là được.”

  • Cả Quân Khu Đều Biết Tôi Nuôi Con Cho Tình Nhân Của Chồng

    Cả khu đại viện quân đội đều biết tôi đích thân chăm sóc người trong lòng của vị thủ trưởng – chồng tôi – trong thời gian ở cữ.

    Người nhà quân nhân ai cũng nói tôi yêu quá thấp hèn, rõ ràng là vợ chính thức, vậy mà sống chẳng khác nào kẻ thứ ba không dám lộ mặt.

    Nhìn nữ văn công đoàn trưởng cao cao tại thượng lại tự tay giặt tã cho trẻ sơ sinh,

    Lục Thừa Vũ buông giọng mỉa mai:

    “Tống Nguyên, cô còn tận tâm hơn cả bảo mẫu tôi thuê.”

    Tôi không nói một lời, lặng lẽ đổ chậu nước rửa chân của Hạ Ngữ Đồng đi.

    Rời khỏi căn hộ, tôi đến Lục gia lão trạch.

    “Lục phu nhân, bảy năm ước định đã hết hạn, bà nên nói cho tôi biết tung tích của Lục Trạch Xuyên rồi.”

  • Không Thể Cùng Anh Đi Đến Cuối Đời

    Không thể cùng anh đi đến cuối đời

    “Cô Thịnh, xin mời cô nhanh chóng đến bệnh viện, chồng cô bị pháo hoa nổ làm vỡ hoàn toàn giác mạc…”

    Đồng tử của Thịnh An Quân co rút lại, cô gấp gáp truy hỏi:

    “Không thể ghép từng chút một sao bác sĩ? Đôi mắt của anh ấy không thể xảy ra chuyện, tôi xin anh đấy!”

    “Nhà họ Kiều đã mời chuyên gia giỏi nhất hội chẩn rồi. Thật sự xin lỗi.”

    “Được, tôi biết rồi.”

    Thịnh An Quân hít sâu một hơi, chuẩn bị chạy đến bệnh viện.

    Nhưng ngay khi bước ra cửa, cô lại quay người lên lầu, từ tủ trong phòng ngủ chính lấy ra hai bản thỏa thuận ly hôn.

  • Chàng Rể Hồ Ly Và Nàng Thần Nữ

    Người ta gả cho, tên là Tô Yến, vốn là một thư sinh ôn nhu nhã nhặn.

    Chàng xuất thân bần hàn, song diện mạo tựa gió mát trăng thanh, đối nhân xử thế lại khiêm hòa lễ độ, là bậc “hảo lang quân” hiếm có trong miệng dân phố chợ.

    Phụ thân ta chỉ là một chưởng quỹ tiệm thuốc nho nhỏ, khi xưa cưới chàng làm chàng rể họ Tạ, cốt cầu cái tính thật thà, biết lo liệu mà chống đỡ cho gia môn đơn bạc này.

    Thành thân ba năm, phu thê chúng ta kính cẩn như khách, ngày tháng tựa con suối nhỏ chảy ngoài trấn, tuy đạm bạc nhưng cũng yên ả thanh bình.

    Chàng thường vẽ mày cho ta, ta giặt y phục cho chàng.

    Chàng ngồi dưới đèn đọc sách, ta thì ngồi một bên mài mực.

    Ta từng ngỡ, những ngày tháng thủy trường lưu thủy như thế, sẽ đi hết một đời.

    Cho đến đêm mưa hôm ấy.

    Gốc liễu trăm năm nơi thành Tây bị lôi điện bổ trúng, bốc lửa ngút trời, ánh hỏa gần như soi đỏ nửa vòm trời đêm.

    Ta bị tiếng sấm đánh thức, theo bản năng sờ sang bên cạnh, nhưng chỉ chạm phải khoảng trống.

    Không thấy Tô Yến đâu cả.

    Lòng ta chấn động, khoác áo ngồi dậy, đang định ra ngoài tìm thì thấy chàng đẩy cửa bước vào, toàn thân ướt đẫm, mang theo một luồng hàn khí lạnh lẽo.

    Sắc mặt chàng hơi tái, hơi thở cũng dồn dập đến mức khó mà nghe rõ.

    “Phu quân, chàng đi đâu vậy?”

    Ta vội vàng bước tới, cầm khăn khô lau người cho chàng.

    Chàng miễn cưỡng mỉm cười, nắm tay ta, giọng vẫn dịu dàng như trước:

    “Không sao. Nghe nói thành Tây có lũ lụt, ta đi nhìn qua một chút, nàng chớ lo.”

    Tay chàng lạnh buốt, tựa như băng tuyết.

    Ta đỡ chàng thay áo khô, hầu hạ chàng nằm xuống.

    Đợi hơi thở chàng dần đều đặn, ta mới thổi tắt đèn.

    Trong bóng tối, ta trằn trọc không sao ngủ được, luôn cảm thấy có điều gì bất thường.

    Mượn ánh trăng mờ nhạt ngoài cửa sổ, ta lặng lẽ nghiêng người, nhìn về phía Tô Yến đang say ngủ.

    Và chính khoảnh khắc đó, hơi thở ta, tim ta, máu huyết trong người ta, tất cả đều như đông cứng lại.

    Sau lưng chàng, dưới lớp chăn gồ lên khe khẽ, vậy mà chầm chậm xòe ra chín chiếc đuôi phủ lông trắng muốt, xốp mượt tựa tuyết.

    Dưới ánh trăng, lớp lông trắng ấy tỏa ra thứ ánh sáng vừa thánh khiết lại vừa quái dị.

  • Trọng Sinh Những Năm 80: Tôi Không Làm Vợ Của Thủ Trưởng Nữa

    Trải qua 30 năm trong một cuộc hôn nhân góa bụa hình thức, tôi bất ngờ được trùng sinh.

    Tôi quay trở về năm thứ hai sau khi kết hôn với chồng là thủ trưởng – Cố Dục Thần.

    Lúc ấy, Cố Dục Thần đưa về nhà một cặp mẹ con yếu ớt cần người chăm sóc.

    Còn tôi, khi đó đang mang thai được 3 tháng.

    Biết rõ những gì sắp xảy ra, tôi lập tức chủ động điền tên mình vào tờ đơn xin chuyển chính thức thành vợ hợp pháp.

    Sau đó, tôi chủ động đến bệnh viện phá thai.

    Ở kiếp này, tôi sẽ không tiếp tục làm người giúp việc không công, không lời oán than cho Cố Dục Thần và tình cũ của anh ta – Tư Tiểu Tiểu nữa.

    Tôi sẽ toàn tâm toàn ý cống hiến cho đất nước, nhân tiện chúc phúc cho đôi cẩu nam nữ kia khóa chặt bên nhau cả đời!

    Chỉ là, tôi không ngờ Cố Dục Thần lại không chịu ly hôn với tôi.

    Hắn vẫn muốn giam cầm tôi như kiếp trước, bắt tôi làm trâu làm ngựa cho hắn và Tư Tiểu Tiểu.

    Nếu đã vậy, thì đừng trách tôi tàn nhẫn!

  • Liên Kết Cảm Giác

    Năm kẻ thù không đội trời chung của tôi thê thảm nhất, tôi lại “liên kết cảm giác” với anh ta.

    Tin xấu là — chỉ liên kết đúng phần cảm giác đau.

    Mà đúng lúc này, anh ta lại đang trải qua chuỗi ngày đen tối: công ty phá sản, người thân phản bội, mỗi ngày đều tự hành hạ bản thân để giết thời gian.

    Để bảo toàn mạng sống, tôi đành phải “nuôi nhốt” anh ta bên cạnh mình.

    Anh ta muốn cắt cổ tay, tôi giấu dao.

    Anh ta muốn nhảy lầu, tôi khóa hết cửa sổ.

    Có lần anh ta lỡ uống nhầm rượu bị bỏ thuốc, tôi hoảng loạn gào lên:

    “Anh mà chết thì tôi cũng không sống nổi đâu!”

    Sau đó, tôi vô tình bắt gặp cái tên kẻ thù kia đang khoe khoang trước mặt đám nhân viên dưới quyền:

    “Cô ấy yêu tôi lắm.”

    “Còn muốn cùng tôi chết chung.”

    “Chắc sắp cầu hôn tôi rồi đấy.”

    …Ảo tưởng vừa thôi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *