Đường Về Phủ Thôi

Đường Về Phủ Thôi

Ca ca của ta đắc tội với Nhiếp Chính Vương, bị giáng chức lưu đày nơi xa.

Trước khi đi, huynh đem ta ủy thác cho vị đồng môn tri kỷ, dặn người ấy chăm sóc chu toàn.

Ta mang thư tín, vượt nghìn dặm đường đến tận phủ đối phương, cung kính trình bày duyên cớ.

Người ấy gật đầu nhận lời, lưu ta ở lại phủ, sắp xếp nơi ăn chốn ở chu đáo.

Ba năm sau, huynh được phục chức hồi kinh, đích thân đến đón ta.

Nào ngờ, vừa thấy người đàn ông đứng phía sau ta, huynh liền kéo ta về sau lưng, ánh mắt đầy cảnh giác.

“Điện hạ Nhiếp Chính Vương, có chuyện gì xin nhằm vào ta, đừng làm khó tiểu muội.”

……Nhiếp Chính Vương?

Ai vậy?

1

Năm thứ hai sau khi huynh trưởng ta nhập triều làm quan, ta đợi mãi vẫn không đợi được tin huynh tới rước ta vào kinh đoàn tụ.

Thay vào đó, lại là một phong thánh chỉ giáng tội cùng thư nhà báo tin:

Huynh bị gian nhân hãm hại, trong lời nói vô ý đắc tội với Nhiếp Chính Vương, nay bị biếm tới Ninh Cổ Tháp, ngày trở về chưa biết bao giờ.

Trong thư, huynh dặn dò rằng lo ta thân gái một mình, nên đã gửi gắm ta cho đồng môn tri kỷ của huynh:

“Thôi huynh là bằng hữu chí giao, tính tình thuần hậu, chính trực cao khiết, đối nhân ôn hòa. Chiêu Chiêu, ta đã nhờ hắn chiếu cố muội nhiều phần. Đợi khi ta được hồi kinh, ắt sẽ đón muội về nhà.”

Từ nhỏ ta cùng huynh nương tựa nhau mà sống.

Nay huynh bị biếm, tiền đồ mịt mờ, phúc họa chưa phân, vậy mà vẫn còn lo lắng cho ta.

Ngoài cảm động, trong lòng ta chỉ còn lại bất an và nóng ruột.

Để khỏi ngồi yên chờ số phận, ta cũng muốn làm điều gì đó cho huynh.

Vì vậy, ngày hôm sau sau khi nhận được thư, ta quyết ý lên đường đến kinh thành.

Chỉ là thư viết quá vội, huynh lại quên không ghi rõ danh tính đầy đủ của vị bằng hữu kia.

Ba tháng sau, ta đứng ở cổng thành Trường An, ngẩn ngơ chẳng biết nên đi đâu.

May thay, bên cạnh cổng thành có một quán trà nhỏ, nơi ấy có một lão nói chuyện thiên hạ, râu tóc bạc phơ, lời lẽ lưu loát, như thể hiểu rõ tình thế trong triều cùng quan lại trong kinh.

Nhân lúc ông nghỉ ngơi uống trà, ta rụt rè tiến lại gần, khẽ hỏi:

“Thưa tiên sinh, không biết trong kinh có vị đại nhân họ Thôi, phủ đệ ở nơi nào chăng?”

“Ngươi nói gì cơ?!” ông ta nghiêng tai hỏi lại.

Ta im lặng một lát, rồi lấy hết can đảm nói lớn:

“Ta nói, nhà của vị đại nhân họ Thôi ở đâu ạ?”

“À, đại nhân họ Thôi sao? Ừ, sau khi vào thành, đi thẳng hướng Đông ba dặm, thấy cửa Chu Tước, trên có biển đỏ, chính là nơi ấy!”

Ông nói rất nhiệt tình, còn bảo rằng dễ tìm lắm, trong kinh chỉ có một nhà họ Thôi như thế thôi.

Ta nào để ý trong lời ông có chút sai sót, chỉ vội vàng cảm tạ rồi lên đường.

Quả nhiên, sau ba dặm, ta thấy một tòa phủ lớn với biển đỏ khắc hai chữ “Chu Tước Môn” y như lời ông nói.

Ta đang mừng rỡ thì lại thấy khác lạ, đường phố vắng tanh, người qua lại thưa thớt, ai đi ngang cũng vội vã cúi đầu tránh xa.

Cả khu phố bao trùm một không khí nghiêm cẩn, tĩnh lặng, đầy uy nghiêm khiến người ta vô thức sinh lòng kính sợ.

Chẳng lẽ ta tìm sai chỗ? Không thể nào, ông nói trong kinh chỉ có một nhà họ Thôi cơ mà.

Ta đến trước cổng, ngẩng đầu nhìn kỹ tấm biển, chữ “Thôi” kia quả đúng như trong thư huynh viết.

Vì vậy ta lấy hết can đảm, gõ khẽ lên chiếc vòng đồng nơi cửa.

Mở cửa là một lão quản gia tóc bạc.

Ông nhìn ta, đầy nghi hoặc:

“Cô nương tìm ai?”

“Ta tìm Thôi đại nhân.”

Ông chau mày.

Ta vội vàng tự giới thiệu:

“Ta là Kỷ Chiêu Chiêu, Kỷ Hoài Minh là huynh trưởng của ta.”

Nghe đến tên huynh, vẻ mặt ông thoáng thay đổi, ánh mắt dò xét nhìn ta kỹ hơn.

Ta còn tưởng ông đang xem ta có giống huynh hay không, nào ngờ ông hỏi:

“Muội muội của đại nhân Kỷ Hoài Minh, ngươi tới đây làm gì?”

……Hử?

Chẳng phải ca ca đã nói đã gửi gắm ta cho đối phương rồi sao?

Chẳng lẽ người ta quên mất?

Ta đang định giải thích thì ông lại như bừng hiểu điều gì, miệng khẽ mở định nói,

thì bỗng, tiếng bánh xe lăn trên đá xanh vọng đến từ đầu phố.

Một cỗ xe ngựa chậm rãi dừng lại trước phủ.

Lão quản gia lập tức ngừng lời, vội vượt qua ta, ba bước gộp hai, nhanh chóng chạy xuống bậc thềm nghênh đón.

“Đại nhân, ngài đã về.”

“Ừm.”

Giọng nam trầm thấp, lạnh lẽo mà dễ nghe, vang lên rõ ràng giữa con phố vắng.

Ta quay đầu nhìn, chỉ thấy từ xe bước xuống một vị công tử trẻ tuổi, thân khoác đại bào đen tuyền, dung mạo cao quý, mắt sáng như sao, mi dài như lông quạ, đẹp đến kinh tâm động phách.

Ta ngây người mất một thoáng, ca ca ta lại có vị bằng hữu tuấn mỹ đến vậy ư?

Lão quản gia cung kính nói chuyện với y, thấy y tuổi tác cũng xấp xỉ ca ca, trong lòng ta càng chắc chắn:

Đây hẳn là vị đồng môn bằng hữu trong thư, Thôi đại nhân.

Ta nhớ lại lời huynh trong thư, rồi cao giọng gọi:

“Thôi đại nhân!”

Đối phương quả nhiên quay đầu lại.

Ta mừng rỡ, đúng là người rồi!

Hôm nay thật là may mắn, vừa đến đã gặp được!

Ta đang định bước tới thì

“Soẹt!”

Một thanh đao lạnh sáng loáng đã kề ngang trước mắt ta.

“Kẻ nào hỗn xược?!”

Ta lập tức cứng đờ, trân trân đứng tại chỗ, hai mắt mở to, không dám thở mạnh.

Similar Posts

  • Bà Nội Qua Đời, Chồng Tôi Vẫn Chưa Biết

    Sau khi cắt đứt quan hệ với gia đình suốt mười năm, tôi thuê một người chồng giả về nhà ăn Tết.

    Mẹ tôi lập tức đập mạnh đôi đũa xuống bàn:

    “Ngày trước bị đ/ ánh g/ ãy chân mà mày vẫn nhất quyết chạy theo Kỷ Lâm An. Bây giờ thì sao?”

    “Nó thì có tiền đồ rồi, thành Tổng giám đốc Kỷ rồi đấy, nhưng chẳng phải vẫn đi ăn Tết với người đàn bà khác sao?”

    “Còn không bằng nghe lời tao hồi đó, gả cho lão Dương đầu làng bên, nhà mình còn được hai trăm nghìn tiền sính lễ!”

    Tôi không thèm để ý đến bà.

    Đi thẳng tới giường bệnh của bà nội.

    Bà nội đã không còn nhận ra ai nữa, nhưng vẫn nắm chặt tay người chồng giả của tôi, cười hiền từ:

    “Lâm An à… cuối cùng con cũng về thăm bà rồi.”

    “Năm đó con b/ án m/ áu đổi tiền mua vé xe, còn quỳ xuống trước mặt bà nói muốn cưới Miên Miên, hứa sẽ đối tốt với con bé cả đời.”

    “Lúc ấy bà đã biết mình không nhìn nhầm người.”

    Tôi cố nén nước mắt.

    “Bà nội, bà cứ yên tâm… cháu sống rất hạnh phúc.”

    Mãi đến khi lo xong hậu sự cho bà, tôi mới nhận được tin nhắn của Kỷ Lâm An:

    “Miên Miên, anh đã chuyển cho em một triệu rồi.”

    “Em đưa cho bà nội giúp anh nhé. Sang năm anh sẽ về thăm bà.”

    “Dù sao em về quê cũng chỉ để khoe khoang mình lấy được người chồng tốt, anh không đi cùng cũng chẳng sao. Nhưng Sở Sở là học trò của em, lại là trẻ mồ côi, mấy ngày Tết này anh phải ở bên con bé nhiều hơn. Em đừng nghĩ nhiều.”

    Tôi trả lại nguyên khoản tiền chuyển.

    Anh ta vẫn chưa biết rằng—

    Bà nội đã qua đời.

    Chúng tôi đều không cần anh ta nữa.

  • Cuộc Chiến Chính Thất – Tiểu Tam

    Hôm đó tôi theo mẹ chồng đi tham dự buổi đấu giá, bà để ý đến một sợi dây chuyền ngọc phỉ thúy.

    Cuối cùng, chúng tôi đã trả tới ba mươi triệu mới giành được nó.

    Đấu giá viên ra hiệu quẹt thẻ, để tiện hơn, mẹ chồng tôi nói sẽ trực tiếp tính vào tài khoản của ba chồng.

    Không ngờ lời còn chưa dứt, một cặp mẹ con trung niên ăn mặc lộng lẫy đột nhiên xuất hiện.

    Người con gái không nói không rằng, túm chặt lấy tay mẹ chồng tôi, còn bà mẹ thì chẳng khách sáo gì mà vung tay tát mẹ chồng tôi một cái trời giáng.

    Bà ta nghiến răng nghiến lợi mắng:

    “Biết ngay là có vấn đề mà! Đồ hồ ly tinh già không biết xấu hổ, phá hoại gia đình người khác, quyến rũ chồng tôi, bà không chết cũng chẳng yên thân đâu!”

    Tôi vội vàng bước tới che chắn cho mẹ chồng:

    “Mẹ, mẹ không sao chứ?”

    Nghe thấy tôi gọi, ánh mắt sắc bén của người phụ nữ kia lập tức quét sang tôi:

    “Mẹ cô đã không biết liêm sỉ, cứ bám riết lấy quyền quý, cô còn không biết xấu hổ thay cho bà ta à?”

  • Đại Nhân, Đừng Đỏ Mặt

    Nhà bên mới dọn đến một người goá thê.

    Mặt như ngọc, dáng vẻ tuấn tú, gia sản bạc triệu.

    Ta nhìn mà ngứa ngáy trong lòng.

    Đêm ấy, ta lẻn vào vườn nhà hắn.

    Còn chưa đứng vững đã bị một đám ám vệ vây chặt xung quanh.

    Hắn sa sầm mặt, cười lạnh nói: “Ngươi mất trí rồi cũng không sửa được cái tật háo sắc ấy!”

  • Bức Tường Mỏng Và Tiếng Cầu Cứu

    VĂN ÁN

    Nửa đêm tôi giúp hàng xóm băng bó vết thương, vậy mà cô ta quay ngược lại tố cáo tôi hành nghề y trái phép.

    Nửa đêm, hàng xóm bị rạch tay, tôi mở hộp cứu thương trong nhà ra, giúp cô ta cầm máu, khử trùng, băng bó.

    Sáng hôm sau, cô ta đệ đơn lên Ủy ban Y tế, tố tôi “hành nghề y trái phép”.

    Tôi không tranh cãi, không biện minh, chỉ lặng lẽ chấp nhận lệnh tạm đình chỉ công tác từ bệnh viện.

    Trong nhóm cư dân, cô ta vênh váo lên mặt:

    “Phải dạy cho mấy con y tá non nớt này một bài học nhớ đời mới được!”

    Năm ngày sau, cha cô ta nghẹn bánh nguyên tiêu, ngạt thở ngay tại chỗ.

    Cô ta đập cửa nhà tôi như điên, gào khóc cầu cứu.

    Tôi đứng sau cánh cửa, giọng bình thản:

    “Tôi đang trong thời gian bị đình chỉ, không thể hành nghề trái phép. Cô đợi xe cấp cứu 120 đi.”

  • Ta Dạy Phu Quân Diễn Trò

    VĂN ÁN

    Mẫu thân ta là thiếp thất, lại còn là thiếp thất không được sủng ái.

    Bà dốc cạn cả đời tâm huyết vào ta, chỉ mong ta có thể dựa vào dung nhan tuyệt sắc này mà trở thành người đứng trên vạn người.

    Bà cầm tay ta, dạy ta từng chút một,

    dạy ta làm sao trong một ánh mắt giấu được bảy phần thuần khiết, ba phần mị hoặc,

    dạy ta cách để nước mắt ngấn nơi khóe mắt, rơi hay không rơi đều khiến người động lòng,

    Đọc full tại page mỗi ngày chỉ thích làm cá muối

    và dạy ta dùng giọng nói mềm mại nhất để nói ra lời khiến người đau nhất.

    Đến ngày cập kê, bà tiễn ta lên kiệu hoa, nước mắt lưng tròng mà dặn:

    “Nguyệt Kiến, đi đi… đi mà trở thành thiếp được sủng ái nhất!”

    Nào ngờ đêm tân hôn, hồng đăng rực rỡ, ta nhìn người nam tử trước mặt, áo quan phục chỉnh tề, gương mặt lạnh như băng khắc chữ “chớ có lại gần lão tử”, mới biết… ta gả làm chính thất.

    Vậy thì mười lăm năm ta khổ công rèn luyện nào là tranh sủng, làm nũng, giả đáng thương, giăng bẫy hãm hại…

    tất cả là để diễn cho ai xem đây?

    Người phu quân ấy, kẻ suốt ngày vùi đầu vào chính sự, ngay cả đêm động phòng cũng chỉ muốn bàn việc triều đình, lạnh giọng lật xem tấu chương, thản nhiên nói:

    “Không cần diễn cho ai xem cả, dạy ta là được.”

  • Muốn Hại Tôi? Còn Non

    Ba giờ mười phút chiều, bản tin truyền hình đưa tin: cặp vợ chồng giàu nhất thành phố A đã gặp tai nạn máy bay và qua đời.

    Tôi nhìn lớp sơn móng tay vừa khô được một nửa, bình tĩnh bấm chuyển kênh.

    “Đổi sang màu đỏ đi nhé, cho rực rỡ tí.”

    Điện thoại lại rung lên. Màn hình sáng trưng, hiển thị mười chín cuộc gọi nhỡ.

    Tôi vừa định tắt nguồn thì hai tin nhắn mới lại chen nhau nhảy ra.

    Lý Nhược: “Chị dâu! Đừng đi dạo nữa! Trực thăng của ba mẹ  chị gặp sự cố rồi! Gọi mãi chị không bắt máy, xem được tin nhắn thì tới bãi đáp nhanh lên!”

    Lý Hằng: “Vợ à, em đang ở đâu? Trực thăng do chú Nam lái đột nhiên mất kiểm soát, giờ cả bãi đáp toàn người cứu hộ, em mau về đi!”

    Tôi nhướng mày, đổi ý. Mở lại chế độ thông báo trên điện thoại.

    Nhân viên làm móng dè dặt hỏi:
    “Chị… còn muốn làm tiếp không ạ?”

    Tôi bật cười, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy hứng thú:
    “Sao lại không? Gắn thêm vài viên đá lấp lánh cho nổi bật nhé.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *