Em Gái Cùng Cha Khác Mẹ

Em Gái Cùng Cha Khác Mẹ

Vào đúng ngày giỗ mẹ, tôi nhận được một bức ảnh giường chiếu của em gái và bạn trai mình.

Trong ảnh, ánh mắt nó tràn đầy đắc ý, cơ thể lấm tấm những dấu vết ân ái.

Bạn trai tôi thì nằm bên cạnh, ngủ say như chết, không hay biết gì.

Ngay sau đó là tin nhắn WeChat mà em gái gửi đến:

“Chị à, bây giờ anh ấy cũng là của em rồi.”

“Chị và mẹ chị, đều là kẻ thua cuộc dưới tay mẹ con em!”

1

Tôi và em gái kế Tô La Trúc là chị em cùng cha khác mẹ.

Năm tôi ba tuổi, La Ân Ân – người phụ nữ đang thời xuân sắc – dắt theo Tô La Trúc đến nhận cha.

Mẹ tôi vì chuyện này mà sinh bệnh, hai năm sau thì qua đời.

Ngay sau đó, La Ân Ân và Tô La Trúc chính thức bước chân vào cửa, trở thành người nhà danh chính ngôn thuận.

Cô ta rất giỏi trò “giết người không thấy máu”.

Cố tình chọn đúng ngày giỗ mẹ tôi, ra sức khoe chiến tích trước mặt tôi: mẹ cô ta cướp chồng người khác, còn cô ta thì cướp bạn trai của tôi.

Mẹ tôi bị họ đánh bại. Tôi cũng vậy.

Bạn trai tôi – Thẩm Triệt – lại càng đâm thẳng một nhát vào tim tôi.

Hắn ta biết rõ hôm nay là ngày giỗ mẹ tôi, vậy mà vẫn lên giường với con gái của tiểu tam.

Khi tôi còn đang ngẩn người nhìn ảnh giường chiếu, Tô La Trúc lập tức thu hồi tin nhắn, sau đó gửi đến một biểu cảm cười đắc ý.

Tôi đặt điện thoại xuống, cả trời đất như chìm vào cõi cô quạnh, giận dữ dâng lên cuồn cuộn.

Từ sau khi mẹ mất, cuộc sống của tôi trong ngôi nhà này càng lúc càng tồi tệ.

La Ân Ân chưa bao giờ tỏ ra khách sáo với tôi, từ khi tôi học cấp hai đã sớm lấy cớ bắt tôi ở ký túc xá.

Mỗi lần về nhà, tôi cũng chỉ như người dưng, mãi mãi không thể chen chân vào cái “gia đình ba người hạnh phúc” của họ.

Tôi vẫn còn nhớ rõ, một lần giữa mùa đông tuyết rơi dày đặc, trường đột ngột cho nghỉ sớm.

Tôi lưng đeo hành lý nặng trĩu, trở về nhà.

Khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, tiếng cười đùa ấm áp trong nhà lập tức im bặt.

Lúc đó Tô La Trúc đang múa cho cha tôi và La Ân Ân xem, tôi bất ngờ xuất hiện khiến cô ta suýt trẹo lưng. Cha tôi hốt hoảng chạy đến đỡ.

Sau khi chắc chắn Tô La Trúc không sao, ông cau mày quay sang nói với tôi:

“Về nhà thì báo trước một tiếng, con làm vậy muốn hù chết người ta à?”

La Ân Ân lập tức ôm lấy Tô La Trúc, ánh mắt như dao găm lia thẳng về phía tôi.

May mà sau đó tôi gặp được Thẩm Triệt.

2

Thẩm Triệt là con trai duy nhất của tập đoàn giải trí Thẩm thị, học cùng trường đại học với tôi.

Anh ấy có vẻ ngoài tuấn tú, tính cách sáng sủa, dịu dàng lại giàu có – là hình mẫu lý tưởng trong mộng của không biết bao nhiêu cô gái.

Ngay cả ở Đại học Kinh Bắc – nơi tập hợp toàn nhân tài – anh ấy vẫn luôn là người nổi bật nhất.

Anh ấy kiên trì theo đuổi tôi suốt một năm trời, tôi mới đồng ý.

Chúng tôi đã có hai năm vô cùng ngọt ngào bên nhau.

Tôi vì gia đình phức tạp nên không muốn dẫn anh ấy về ra mắt.

Chỉ là anh ấy liên tục lấy lý do không có cảm giác an toàn để nài nỉ, tôi mới miễn cưỡng đưa anh về nhà.

Giờ nghĩ lại, đúng là tôi quá sơ suất.

Hôm Thẩm Triệt đến nhà ra mắt, cảnh tượng cực kỳ hoành tráng.

Anh mang theo vài xe quà, nhân viên bên nhà họ Thẩm phải mất nửa tiếng mới chuyển hết vào.

Cảnh tượng ấy khiến hàng xóm xung quanh đổ xô ra xem.

Thẩm Triệt thì tuấn tú bảnh bao, khí chất xuất chúng.

Lúc đó ánh mắt của La Ân Ân đã bắt đầu có gì đó không đúng.

Đến khi biết Thẩm Triệt là con trai độc nhất của tập đoàn Thẩm thị, ánh mắt của Tô La Trúc cũng bắt đầu lóe sáng.

E rằng từ lúc ấy, hai mẹ con họ đã âm thầm tính toán.

Và hôm nay, nửa năm sau, Tô La Trúc bắt đầu khoe chiến tích của mình.

Cú đâm đó cực kỳ hiệu quả.

Tôi không thể chấp nhận phản bội – đặc biệt là từ người tôi yêu nhất.

3

Tôi có yêu Thẩm Triệt không? Dĩ nhiên là có.

Tôi lớn lên trong cô độc, phía trước chỉ có một con đường: đừng quay đầu, đừng dừng lại, cứ bước tiếp – bởi sau lưng tôi, chẳng có ai.

Thẩm Triệt là một trong số rất ít người từng mang lại cho tôi cảm giác ấm áp.

Tôi sợ lạnh, nên vào mùa đông, anh luôn mang theo miếng dán giữ nhiệt, còn hay nắm lấy bàn tay lạnh cóng của tôi, nhét vào túi áo anh.

Kỳ kinh nguyệt của tôi thường đau đến mức chết đi sống lại, anh dắt tôi đến khám một ông bác sĩ Đông y lừng danh không tiếp bệnh ngoài, bắt tôi uống từng thang thuốc, vài tháng sau bệnh hàn cung đã đỡ hẳn.

Tôi thích đọc sách, anh nhờ bạn bè, người quen khắp trong và ngoài nước tìm các bản hiếm cho tôi. Giờ số sách anh tặng đã kín cả một kệ sách lớn.

Quan trọng nhất là, anh đã cho tôi một mái nhà.

Anh tự tay thiết kế một căn hộ rộng rãi đúng theo sở thích của tôi. Từ tổng thể bố cục cho đến từng món đồ trang trí nhỏ trong phòng khách, đều là phong cách tôi thích.

Sau khi trang hoàng xong, anh bịt mắt tôi dẫn vào, lần lượt mở cửa từng căn phòng giới thiệu: phòng ngủ, phòng đọc, phòng thay đồ, trà thất,…

Anh ôm tôi từ phía sau, khẽ thì thầm:

“Sau này đây sẽ là nhà của Yến Yến.”

Khi đó tôi xúc động đến bật khóc.

Anh thực sự là một người bạn trai rất, rất tuyệt vời.

Nhưng sao có thể… lại lên giường với Tô La Trúc?

Từng cơn đau nhói như dao cứa trong tim tôi.

Một lúc sau, tôi lau khô nước mắt, giả vờ như chưa nhìn thấy tin nhắn đã bị thu hồi kia. Tôi gửi cho cô ta một dấu hỏi, rồi hỏi tiếp:

“Thu hồi gì vậy?”

Cô ta mà dám gửi lại, tôi sẽ chụp màn hình.

Hiện tại Tô La Trúc là một nghệ sĩ hạng trung trong giới giải trí.

Cô ta mà dám gửi tôi, thì tôi cũng dám gửi cho truyền thông.

Quả nhiên, rất lâu sau đó, phía cô ta không hề gửi lại tin nhắn lần nữa.

Nhưng tôi sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện này.

Similar Posts

  • Quy Tắc Sắt Đá Chỉ Dành Riêng Cho Tôi

    Từ nhỏ, nhà tôi đã có một quy tắc sắt đá.

    Không nuôi kẻ ăn bám. Thi không đạt điểm tuyệt đối thì đừng mơ có cơm ăn.

    Vì vậy suốt quãng đời học sinh, tôi luôn vừa học vừa đi làm để tự kiếm tiền sinh hoạt.

    Sau này, cô em họ được gửi nuôi ở nhà tôi thi đỗ trạng nguyên.

    Trong bữa tiệc mừng công, dì Triệu say khướt, kéo mẹ tôi than thở.

    “Vẫn là chị dám đầu tư thật đấy, riêng mấy giáo sư mời về kèm cho năm lớp mười hai, ít nhất cũng đổ cả trăm vạn chứ chẳng ít, đúng là đào tạo được hẳn một trạng nguyên.”

    Tôi đứng cạnh, nghe xong liền bật cười.

    “Dì Triệu nhớ nhầm rồi, nhà cháu có quy tắc không nuôi kẻ ăn bám, từ nhỏ đã phải tự kiếm tiền sinh hoạt.”

    “Em gái vừa đi làm vừa học mà vẫn đứng nhất, đó là do bản thân nó giỏi.”

    “Đi làm à?” Dì Triệu ngơ ngác.

    “Tay em gái cháu từ nhỏ đã được nâng niu, đến bút cũng chưa từng tự gọt, đi đâu mà làm việc gì chứ?”

    Tôi sững sờ.

    Ánh mắt vô thức chuyển sang bố mẹ.

    Bố hắng giọng, vẻ mặt như thể tôi đang nói điều gì nực cười.

    “Niệm Niệm xinh xắn, có thiên phú, chúng tôi chiều chuộng con bé thì có gì sai?”

    “Còn con, vừa tầm thường lại lần nào cũng thiếu vài điểm.”

    “Tiền đổ vào nó thì đổi lại được một trạng nguyên, đổ vào con thì được gì ngoài ăn bám?”

    Tôi bật cười.

    Hóa ra quy tắc sắt đá ấy, chỉ được đặt ra cho một mình tôi.

    Hóa ra, chỉ có tôi mới là “kẻ ăn bám thừa thãi”.

    “Nếu đã vậy, con sâu này xin không ở đây chướng mắt nữa.”

  • Muốn Nhà Cưới? Vậy Thì Ra Đi Tay Trắng

    Con trai sắp cưới vợ, cần có nhà cưới, mà đúng lúc tôi đứng tên một căn nhà.

    Để tiết kiệm năm trăm nghìn tệ tiền thuế sang tên, nó nghĩ ra một kế bẩn.

    “Mẹ với ba cứ ly hôn trước, để nhà lại cho ba, rồi để Ân Ân kết hôn với ba, ba sang tên nhà cho Ân Ân.”

    “Sau đó Ân Ân ly hôn với ba, rồi mẹ tái hôn với ba, như vậy là tiết kiệm được khoản tiền đó.”

    Thấy tôi do dự, nó quỳ sụp xuống trước mặt tôi, khóc thảm thiết:

    “Yêu cầu duy nhất của nhà cô ấy là phải có một căn nhà. Ân Ân là tình yêu cả đời của con, nếu không cưới được cô ấy, con thà ch /ết còn hơn.”

    Vậy nên tôi mềm lòng.

    Nhưng tôi chờ mãi chờ mãi, thứ chờ được lại là tin chồng tôi kết hôn với bạch nguyệt quang của ông ta.

    Lúc ấy tôi mới hiểu, một kẻ muốn nhà, một kẻ muốn cưới người tình thầm thương trộm nhớ bao năm, còn tôi — một bà nội trợ — chỉ là quân cờ bị vứt bỏ.

    Mấy chục năm vất vả cực nhọc đều tan thành bọt nước. Tôi đau đớn tột cùng, lúc qua đường bị xe tôn /g văng, ch /ết tại chỗ.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về ngày con trai bắt tôi ký vào đơn ly hôn.

  • Ly Hôn Giả

    “Đơn ly hôn tôi ký rồi, nhà thuộc về anh, tiền tiết kiệm cũng thuộc về anh.”

    Tôi đập tờ thỏa thuận ly hôn xuống bàn, nhìn chằm chằm vào người đàn ông đối diện với vẻ mặt choáng váng.

    Tống Chí Viễn, đường đường là thủ trưởng quân khu, lúc này lại như kẻ ngốc, ngây dại ngồi đó.

    “Lâm Uyển Thu, em…”

    “Đừng nói nữa, ngày mai Tô Nhã Cầm sẽ đến, hai người cứ sống cho tốt đi.”

    Tôi xoay người rời đi, không nhìn thấy dáng vẻ hoàn toàn sụp đổ phía sau của anh ta.

    Trọng sinh một đời, lần này tôi sẽ không làm người đàn bà ngu ngốc chỉ biết chịu đựng nữa!

  • Chuyến Xe Giao Thừa

    Tết năm nay tôi không mua được vé xe, nên đã bỏ ra 20 triệu thuê trọn một chiếc xe để về quê.

    Vừa mở cửa xe, đã thấy một đứa bé ngồi trong.

    “Tôi ,con trai tôi đấy, cả năm rồi chưa về quê, cô thông cảm chút nhé.”

    Tôi mềm lòng nên gật đầu đồng ý.

    Nào ngờ tài xế đạp ga, chạy thẳng vào trạm dừng nghỉ.

    Trong đó có sẵn năm người khác đang đợi.

    “Tết nhất rồi, ai cũng khổ.”

    “Chen chút một tí đi!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *