Em Trai Tôi Là Con Riêng Của Mẹ

Em Trai Tôi Là Con Riêng Của Mẹ

Mẹ tôi sợ tôi ép bà phá thai, nên để che giấu chuyện mang thai, bà dùng băng gạc quấn chặt bụng mỗi ngày.

Vì vậy, khi em trai tôi chào đời đã bị liệt hai chân.

Mẹ tôi vì thế mà oán hận tôi đến tận xương tủy, đi khắp nơi rêu rao rằng em trai thực ra là con riêng của tôi.

Tôi bị ép đến mức phải nhảy lầu tự tử.

Sau khi trọng sinh, tôi tính toán thời gian chính xác, nhân lúc buổi họp mặt gia đình, vạch trần việc mẹ tôi đang mang thai.

Sắc mặt ba tôi trầm xuống, bởi vì tính theo thời gian, đứa bé này không thể nào là con của ông.

1

“Chúc mừng mẹ nhé! Con sắp có em trai rồi đúng không?”

Tôi cầm que thử thai chuẩn bị sẵn từ trước, bước từ phía nhà vệ sinh của phòng tiệc ra, tự nhiên ôm lấy mẹ tôi, nở nụ cười vô cùng chân thật.

“Con nói bậy cái gì vậy! Que thử thai đó ở đâu ra? Đồ này không thể tùy tiện nhặt được đâu! Hay là chính con ở bên ngoài lăng nhăng rồi định đổ lên đầu mẹ?”

Mẹ tôi khi nhìn thấy thứ trong tay tôi, ánh mắt lóe lên chút hoảng loạn, nhưng lại lập tức trở mặt, quay sang cắn ngược tôi.

Hôm nay là ngày họp mặt gia đình, dưới ánh mắt dò xét của mọi người xung quanh, tôi lại giơ cao que thử thai lên lần nữa, có chút tiếc nuối nói:

“Que thử thai là con nhặt được trên bệ trong nhà vệ sinh của mẹ, con cứ tưởng là mẹ mang thai thật, mẹ đừng vu oan cho con chứ.”

Sau khi chào hỏi mọi người xong, tôi vung tay chọn thêm hai món vào thực đơn, trong đó có một món là rau sam.

Rau sam – thứ mà phụ nữ mang thai tuyệt đối không được ăn.

Mẹ tôi dù không thừa nhận, nhưng que thử thai này cũng không thể từ trên trời rơi xuống, nên người thân dĩ nhiên bắt đầu bán tín bán nghi.

Khi món rau sam xào được bưng lên, mọi người đồng loạt quay đầu nhìn về phía mẹ tôi.

Ngay cả ba tôi cũng để ý, liền nói:

“Vợ à, chẳng phải em theo đuổi lối sống lành mạnh, thích ăn rau dại nhất sao? Anh gắp cho em ít nhé.”

“Dạo gần đây em bị lạnh bụng, bác sĩ bảo không nên ăn rau dại.” Mẹ tôi mỉm cười xua tay, vẫn giữ dáng vẻ đoan trang, chỉ là nụ cười ấy có phần cứng ngắc.

Ở một góc mà không ai chú ý, mẹ tôi hung hăng trừng mắt nhìn tôi, như thể đang nói: “Cứ chờ đó mà xem.”

Tôi giả vờ không thấy gì, vẫn mỉm cười ăn uống như thường, cho đến khi đĩa sashimi được bày biện tinh tế được bưng lên bàn, tôi mới dừng đũa lại.

Đĩa sashimi quay một vòng trên bàn, cuối cùng dừng lại trước mặt bà.

Để kích thích cơn buồn nôn do ốm nghén, tôi đã dặn trước với phục vụ không cần khử tanh, chỉ cần ăn kèm sốt mù tạt là được.

Lúc này, mùi tanh nồng lập tức lan tới trước mặt bà, tay mẹ tôi đang cầm đũa chợt buông lỏng, rồi lập tức ôm bàn bắt đầu nôn khan không ngừng.

“Ọe~” tiếng nôn liên tục vang lên, đè bẹp mọi âm thanh khác trong phòng.

Đợi đến khi bà từ nhà vệ sinh bước ra, thì còn ai không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa.

“Vợ à, em từ khi nào vậy? Sao còn giấu cả nhà chứ?”

Ba tôi vội vàng đỡ mẹ tôi ngồi xuống, rõ ràng rất vui con đến tuổi này mới có thêm con, tất nhiên là vui rồi.

Nhưng mẹ tôi lúc này lại mặt mày trắng bệch như tờ giấy, không nhìn ra một chút gì là vui mừng cả.

“Không nhớ rõ nữa, để sau em hỏi lại bác sĩ.”

Mẹ tôi khẽ lắc đầu, không chịu nói thêm lời nào, có lẽ chính bà cũng không nhớ nổi lần cuối cùng cùng ba tôi thân mật là khi nào.

Dù sao thì, nói dối rất dễ bị lộ sơ hở.

Similar Posts

  • Người Từng Chờ Đợi

    Tôi bị em gái mưa của bạn trai tông phải khi cô ấy đang lái xe điện, cả hai đều được đưa vào cấp cứu cùng một bệnh viện.

    Tôi thì gãy xương cánh tay, còn cô ta chỉ bị trầy xước nhẹ.

    Qua lớp rèm ngăn cách, giọng cô ta yếu ớt đáng thương vang lên: “Anh trai ơi, em bị tai nạn, đang ở bệnh viện, chỉ có một mình…”

    Giữa tôi và cô ta, anh ấy chọn ở lại chăm sóc cô ta.

    Những ngày bị thương, tôi một mình học cách nấu ăn bằng một tay, rửa bát bằng một tay, buộc tóc bằng một tay, và tự chăm sóc bản thân bằng một tay.

    Sau này, tôi rời đi.

    Người “một mình”, đổi thành anh ta.

  • Nếu Không Phải Là Em

    Tôi và Phó Yến Lễ là thanh mai trúc mã, được hai bên gia đình định sẵn từ nhỏ.

    Sau khi cưới, vợ chồng tôi rất mực yêu thương nhau. Trong một tai nạn ngoài ý muốn, anh ấy thậm chí đã nhường lại cơ hội sống duy nhất cho tôi.

    Phó Yến Lễ qua đời, trong di vật của anh, chúng tôi tìm thấy một quyển nhật ký.

    Bên trong ghi lại ba năm anh từng mất trí nhớ sau khi rơi xuống vách núi, và khoảng thời gian đó, anh ấy từng yêu sâu đậm một cô gái.

    Nhưng cuối cùng lại bị cha mẹ ép buộc chia cắt và cưới tôi.

    Anh ấy lặng lẽ bảo vệ cô gái đó ở một nơi chẳng ai hay biết.

    Trong tang lễ, mẹ Phó đau đớn bật khóc:

    “Yến Lễ, đều là lỗi của mẹ. Nếu năm xưa mẹ đồng ý cho con cưới Lâm Vũ, có phải bây giờ con đã không chết rồi không?”

    Cha Phó căm giận nhìn tôi:

    “Năm đó nó rơi xuống núi là để cứu cô, giờ tai nạn xe lại vì che chắn cho cô mà mất mạng. Cô vì sao cứ luôn mang đến tổn thương cho nó? Tại sao người chết không phải là cô?!”

    Đúng vậy…

    Tại sao không phải là tôi…

    Tôi nhìn di ảnh anh trên bia mộ, nụ cười vẫn dịu dàng như ngày nào, rồi đâm đầu vào đó.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi trở lại thời điểm anh vừa được đưa từ làng chài nhỏ về nhà họ Phó.

    Lần này, tôi chọn buông tay.

    Sau hai kiếp người, tôi lại được gặp Phó Yến Lễ.

  • Xin Lỗi, Mẹ Là Nữ Chính

    Vừa mở mắt ra, tôi phát hiện mình đã trở thành… Mẹ của một tổng tài bá đạo chuyên ngược đãi vợ trong mấy bộ tiểu thuyết ngôn tình kiểu cũ.

    Thấy con trai vì “bạch nguyệt quang” mà dở sống dở chết, tôi tát cho nó một cái bạt tai. Thấy con dâu đang mang thai quỳ gối dưới trời mưa, tôi lại tát cho nó thêm một cái nữa. Thấy bạch nguyệt quang ngụy trang vẻ đáng thương để hại người, tôi tiếp tục tát cho nó thêm cái nữa.

    Con trai túm lấy tay tôi, gào lên: “Mẹ, con là người thừa kế duy nhất của nhà này đấy!”

    Tôi lạnh lùng cười, trở tay tặng thêm cho nó một cái bạt tai: “Mày là nghiệt chủng! Tao với ba mày sẽ tái sinh đẻ thêm đứa khác!”

    Ba của nó định nói gì đó nhưng tôi đã giơ tay chuẩn bị tát tiếp. “Sao? Ông không đồng ý à?”

    Cố Hoài môi run run: “…Sinh, bao sinh luôn.”

  • Mẹ Kế Vẫn Là Người Dưng

    Trong bữa cơm, tôi vừa gắp cho con gái riêng của chồng một cái đùi gà thì anh ta bỗng mở miệng:

    “Dù sao thì mẹ kế vẫn là mẹ kế, tôi biết cô sẽ chẳng bao giờ coi Ninh Ninh như con ruột của mình.”

    Tôi khựng lại vài giây, đặt đũa xuống, cau mày hỏi:

    “Anh tự nhiên nói mấy lời này là sao?”

    Chồng tôi hạ mạnh ly rượu xuống bàn:

    “Rõ ràng là sinh nhật mẹ cô, tại sao lại bắt con gái tôi bỏ tiền mua bánh kem?”

    “Nhìn thì tưởng cô gắp đùi gà cho con bé, nhưng sau lưng lại để căn nhà cho con trai cô. Không thiên vị thì là gì?”

    Tôi quay sang nhìn Ninh Ninh, mong con bé lên tiếng giải thích.

    Nhưng khi ánh mắt chạm nhau, nó chỉ cúi đầu tỏ vẻ tủi thân.

    Khoảnh khắc đó, tôi bỗng hiểu ra.

    Hóa ra sự thân thiết mà nó thể hiện trước mặt người ngoài chỉ là giả vờ. Trong lòng nó, tôi mãi mãi là người dưng.

    Và chồng tôi… vẫn luôn để bụng chuyện tiền bánh kem và căn nhà kia.

  • Ép Thiên Tài Ẩn Thân – Đứa Con Riêng Lo Sợ Vỡ Mặt

    Sau khi trọng sinh, tôi bắt con gái mình một cảnh sát hình sự thiên tài từng phá vô số vụ án từ chức. Nghe tin, chồng tôi cũng là cục trưởng chỉ lạnh lùng cười nhạt:

    “Con bé lúc nào cũng chậm hơn Tiểu Vũ, không biết đã làm chậm trễ bao nhiêu vụ án, ở cục cũng chỉ tổ phí tài nguyên, sớm nên từ chức rồi! Trong cục có Tiểu Vũ thần toán của chúng ta là đủ rồi!”

    Nhưng cô con riêng từng được tung hô là “thần toán”, người luôn được vây quanh như sao vây trăng… thì hoảng hốt thật sự.

    “Dì ơi, làm cảnh sát hình sự chẳng phải là ước mơ của chị sao? Chỉ là gặp chút trở ngại thôi mà, dì thật sự muốn chị ấy bỏ cuộc vậy sao?”

    Tôi chỉ phẩy tay cười nhạt:

    “Đúng thế, nó không có thiên phú, chi bằng sớm đổi nghề, dành nhiều thời gian bên cạnh tôi hơn thì tốt.”

    Tôi quá rõ, kiếp trước con gái tôi luôn cẩn trọng, nỗ lực, làm việc đến tận khuya mỗi ngày chỉ để phá thêm vài vụ án. Nhưng cứ đến lúc có kết quả thì lại bị con riêng mang danh “thần toán” cướp công một cách dễ dàng.

    Toàn bộ cục cảnh sát đều tin vào cái mác “thần toán” của con riêng kia, còn coi thường nỗ lực của con gái tôi.

    Ngay cả chồng tôi người mà con bé kính trọng nhất cũng từng nhiều lần đi đầu chế giễu:

    “Ngay cả bói toán cũng thua, những gì học ở trường cảnh sát chắc đều cho chó ăn rồi?”

    Dưới sự chèn ép ấy, con gái tôi ngày càng u sầu, trầm cảm. Cho đến một ngày, khi một tội phạm nguy hiểm đột nhập cục để trả thù, nó không hề phòng bị mà bị chính con riêng kia đẩy về phía lưỡi dao.

    108 nhát dao. Ngay cả một th..i thể.. nguyên vẹn cũng không còn.

    Tôi muốn đòi lại công bằng, nhưng chồng lại bênh vực con riêng, kết luận vụ việc chỉ là “tai nạn”, thậm chí sợ tôi tiết lộ ra ngoài nên nhốt tôi lại, để tôi ch đói ngay trong chính căn nhà mình.

    Không ngờ, vừa mở mắt ra, tôi lại quay về đúng ngày con riêng kia đang bấm đốt ngón tay, tuyên bố mình là “thần toán”!

     

     

  • Áp Lực Từ Mẹ

    Ba giờ sáng, tôi nhận được cuộc gọi từ một phụ huynh học sinh.

    “Cô giáo Lý, tối qua thẻ ăn của Tử Tình chỉ quẹt có 5 tệ, con bé không ăn thịt à?”

    Tôi cố gắng chống lại cơn buồn ngủ mà trả lời:

    “Phụ huynh của Tử Tình đừng lo, ngày mai tôi sẽ tìm hiểu cụ thể rồi báo lại.”

    Nửa tiếng sau, bà ấy lại gọi đến.

    “Ngày mai có mưa, cô nhớ nhắc Tử Tình mang ô nhé.”

    Tôi mắt díp cả lại, chỉ lẩm bẩm đáp bừa.

    Vài phút sau, điện thoại lại reo.

    “Còn nữa, đừng quên dặn Tử Tình đánh răng đủ 3 phút, mỗi bên má phải lau ít nhất 3 lần.”

    Tôi cố kìm nén cơn giận, nhẹ nhàng đề nghị:

    “Con bé đã học lớp 12 rồi, chúng ta nên tin tưởng vào khả năng tự lập của các con.”

    Tưởng rằng mọi chuyện kết thúc ở đó.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *